Chương 192: Sự lựa chọn của Satou Shinichi
Một tia sét khổng lồ oanh tạc thẳng xuống vị trí chàng trai đang đứng. Thậm chí còn chưa kịp thốt lên một lời nào, hình bóng của Satou Shinichi đã bị cột sét giáng xuống nuốt chửng.
"Ồ, cảnh tượng cũng hoành tráng ra phết đấy chứ..."
Hebikura Miyabi nhíu mày nhìn những đám mây đen đang dần tan biến nơi chân trời, không khỏi buông một tiếng thở dài.
Mặc dù hắn đã đi chệch khỏi con đường của một nhà ngoại cảm truyền thống từ lâu nhưng phương thức thi triển các thuật pháp tâm linh gần như đã khắc sâu vào xương tủy Hebikura Miyabi. Việc sử dụng lôi thuật cấp cao này chỉ đơn thuần đòi hỏi tiêu hao linh lực nhiều hơn đôi chút.
Lượng nọc độc có tính ăn mòn cao cực kỳ kinh khủng của con trăn khổng lồ đáng ra đã đủ để hạ gục Satou Shinichi - mộ kẻ mang dị năng tác chiến vật lý vốn luôn là cái gai trong mắt hắn.
Thế nhưng, hắn không ngờ tới sức mạnh thuần túy của cái tên học sinh quèn này. Ngay cả vũng nọc độc cũng chẳng thể trực tiếp hòa tan được cậu ta. Điều này thật đáng kinh ngạc, bởi ngay cả những anh hùng chuyên nghiệp hệ cường hóa thể chất cũng chẳng dám ngâm mình trong một vũng đầy nọc độc như thế.
Và tốc độ cùng khả năng chiến đấu của đối thủ chính là thứ mà những người mang dị năng như hắn luôn muốn né tránh. Để nhanh chóng vô hiệu hóa thằng nhãi có chút rắc rối này đồng thời bám sát chỉ thị của tổ chức là "chiêu mộ hoặc tiêu diệt những chuẩn-anh hùng chất lượng cao có tiềm năng phát triển", Hebikura Miyabi đã vạch ra một chiến lược ngay khoảnh khắc nhìn thấy Satou Shinichi ngoi lên khỏi vũng nọc độc.
Hắn đồng thời thiết lập một trận pháp truyền đầy linh lực dưới chân mình và kích hoạt một lá bùa được dán trên thân cây gần đó trong tầm nhìn nhằm mục đích kéo mục tiêu vào ngay giữa tâm trận pháp khi cậu ta lao vào tấn công.
Mặc dù đã có một chút biến cố nhỏ xảy ra dưới đòn tấn công tài tình của đối thủ nhưng kết quả vẫn không hề thay đổi. Satou Shinichi, kẻ vừa đánh bay hắn, đã bước thẳng vào cái bẫy được giăng sẵn từ lâu. Và loại lôi thuật diện rộng này chắc chắn sẽ cực kỳ hiệu quả khi đối phó với những kẻ mang dị năng có khả năng thể chất vượt trội.
Ưm, ngoại trừ việc tiếng ồn có hơi lớn một chút...
Tất nhiên, Hebikura Miyabi hiện tại sẽ chẳng mấy bận tâm đến tiếng ồn. Theo tính toán của hắn, lũ anh hùng phiền phức đó chắc cũng sắp đến nơi rồi, nên hắn làm gì cũng chẳng tạo ra sự khác biệt lớn. Trái lại, chuyến dạo chơi đầy ngẫu hứng lần này xem ra lại thu hoạch được một mẻ lưới khá khẩm!
Một món linh khí được truyền lại của gia tộc Shinomiya, cộng thêm việc tiêu diệt được một chuẩn-anh hùng mới nổi có dị năng dường như sẽ trở thành mối đe dọa lớn cho tổ chức nếu để cậu ta tiếp tục phát triển. Trong trường hợp này, ngay cả khi vài lão quái vật khó nhằn có xuất hiện thì việc trả một cái giá nào đó để trốn thoát cũng hoàn toàn xứng đáng.
Nhìn đám bụi khổng lồ cuộn lên từ vụ oanh tạc của sấm sét trước mặt, bàn tay phải của Hebikura Miyabi hóa thành một con trăn khổng lồ, quét về phía Shinomiya Mai ở bên cạnh. Hắn vẫn rất sẵn lòng thu thập cái xác của một nhà ngoại cảm chất lượng cao như vậy. Dù là để tinh luyện hay để áp chế xà linh trong nửa cơ thể còn lại của hắn, nó cũng sẽ giúp ích rất nhiều.
Nhưng con trăn khổng lồ khựng lại giữa không trung khi đang cuộn mình, nhanh chóng thu về hình dạng ban đầu. Cơ thể đang quay ngang của hắn bỗng nhiên cứng đờ. Hắn nhướng mày kinh ngạc, chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía đối diện đang bị bao phủ trong làn khói cuồn cuộn.
Lớp bụi dày từ từ tan đi theo làn gió, không khí tràn ngập những hạt muội than cháy khét và cuối cùng, một bóng đen dần dần hiện ra khi bụi mờ phai đi.
Mái tóc vàng ngắn vốn dĩ chói lọi nay đã mất đi vẻ óng ả trước đây, bị nhuốm một lớp màu xám đen. Lớp quần áo mỏng manh đã bị xé toạc hoàn toàn, để lộ thân hình cơ bắp hoàn mỹ như được tạc từ đá cẩm thạch của chủ nhân. Thế nhưng bề mặt vốn nhẵn nhụi nay đã biến thành những mảng da cháy đen. Những lớp vảy sừng màu nâu bao phủ phần thân trên của chàng trai. Người ta thậm chí còn có thể nhìn thấy những ngọn lửa đỏ rực như than hồng đang cháy.
Bất chấp những vết thương, tư thế của chàng trai vẫn vững chãi không hề lay chuyển. Xuyên qua lớp bụi mờ, một đôi mắt xanh thẳm sắc lẹm, rực cháy ghim chặt ánh nhìn chết chóc vào Hebikura Miyabi.
Satou Shinichi quệt vết máu khô trên mặt. Mặc ks việc cử động đó khiến phần da vốn đã cháy đen của cậu nứt nẻ và tứa máu tươi, cậu từ từ giơ hai tay lên, nắm chặt thành tư thế chiến đấu. Đôi môi nứt nẻ từ lâu của cậu chậm rãi mấp máy.
"Sét của anh vẫn còn yếu lắm!"
"Ồ?"
Việc Satou Shinichi có thể sống sót dưới lôi thuật thực sự là điều Hebikura Miyabi không ngờ tới. Dẫu các thuật pháp tâm linh không có sức sát thương tự nhiên mạnh mẽ như đòn tấn công của người mang dị năng, nhưng đó cũng chỉ là một phép so sánh tương đối. Ngay cả một anh hùng chuyên nghiệp thông thường cũng sẽ bị thương nặng bởi một đòn sấm sét ở cường độ này.
"Tinh thần chiến đấu tốt đấy... Xem ra ta đã hơi đánh giá thấp cậu rồi."
Nhìn chàng trai tóc vàng lại lao về phía mình một lần nữa, một tia nghiêm túc lóe lên trong mắt Hebikura Miyabi. Với tinh thần chiến đấu và dị năng đáng khen ngợi này, cậu ta sẽ là một tài sản quý giá cho tổ chức nếu bị bắt sống. Chỉ cần để Kirie tẩy não đôi chút, cậu ta có thể trở thành một lực lượng tác chiến cực kỳ hiệu quả cho chúng trong tương lai.
Nhưng...
Việc tự tay bóp chết một thiên tài vẫn mang lại cảm giác thỏa mãn hơn nhiều!
Vô số con rắn độc hình thành từ năng lượng màu tím xuất hiện trên đường đi của Satou Shinichi. Ngay cả khi mang trên mình những vết thương nghiêm trọng như vậy, chuyển động của chàng trai vẫn vô cùng nhanh nhẹn và chính xác. Cậu né tránh đòn tấn công của lũ rắn độc bằng những cú nhảy ngang, lao thẳng về vị trí của Hebikura Miyabi. Cậu bật nhảy lên cao, vung một cú đấm ngàn cân hướng thẳng vào ngực hắn.
Trong suy nghĩ của chàng trai, nếu đánh vào đầu không hiệu quả, vậy thì cậu sẽ thử tấn công vào tất cả những tử huyệt khác!!
Bốp—
Nhưng trái với mong muốn của cậu, một cái đuôi rắn thô ráp phóng ra từ bụng Hebikura Miyabi, quất mạnh vào bụng Satou Shinichi với tốc độ kinh hoàng, hất văng toàn bộ cơ thể cậu ra xa.
Không được, chênh lệch sức mạnh giữa chúng ta quá lớn. Mình không thể đối đầu trực diện với hắn trong trạng thái này!
Cơ thể chàng trai trượt dài trên mặt đất một đoạn xa. Lớp da cháy đen trên lưng cậu bị cào rách hoàn toàn, để lại một vệt máu dài lê thê trên mặt đất.
Lộn người một vòng, cậu lảo đảo đứng dậy, đối mặt với Hebikura Miyabi. Một nụ cười thường trực dán chặt trên khuôn mặt Miyabi khi hắn chỉ tay về phía trước, năng lượng màu tím đang tụ tập ngày một đều đặn trên ngón trỏ của hắn.
Mặc dù vô cùng bối rối trước việc đối thủ, người đang nắm giữ lợi thế, lại chọn cách vận sức cho một đòn tấn công mạnh mẽ, nhưng Satou Shinichi nhận ra đây là cơ hội duy nhất còn lại của mình. Cậu có thể cưỡng ép vắt kiệt "Khí" của mình để giải phóng một nguồn sức mạnh bùng nổ khổng lồ. Đây là con át chủ bài mà cậu đã dành dụm để kết liễu Hebikura Miyabi vào thời khắc quyết định.
Và bây giờ khi đối phương đang vận sức như thế này, đó là một cơ hội tuyệt vời. Chỉ cần cậu có thể né được đòn tấn công mạnh mẽ sắp tới đó, đồng nghĩa với việc cậu có cơ hội tiếp cận hắn. Đánh giá khả năng cận chiến mà Hebikura Miyabi đã thể hiện, chỉ cần cậu có thể kéo gã đàn ông đó vào nhịp điệu chiến đấu của riêng mình thì cậu hoàn toàn có cơ hội đánh bại hắn.
Chỉ mất một thoáng suy nghĩ, Satou Shinichi nuốt mạnh ngụm bọt máu trong miệng xuống. Dậm mạnh chân phải, toàn bộ cơ thể cậu hóa thành một tàn ảnh và lao vút đi một lần nữa.
Cùng lúc đó, quá trình vận sức của Hebikura Miyabi cũng hoàn tất. Hai con rắn độc khổng lồ với cái mõm đẫm máu quấn lấy nhau và phóng ra từ ngón trỏ của hắn lao thẳng về phía trước.
Satou Shinichi, đã chuẩn bị sẵn sàng, dùng chân đạp mạnh xuống đất. Không hề giảm tốc độ, cậu đã né tránh thành công đòn tấn công vô cùng chí mạng đó. Luồng khí tức nguy hiểm vờn quanh đòn đánh cho thấy nếu bị trúng trực tiếp, cậu rất có thể sẽ mất khả năng chiến đấu.
Satou Shinichi chồm người về phía trước, lấy đà cho một cú bứt tốc. Tuy nhiên, gã đàn ông gầy gò đối diện cậu lại không hề mang vẻ mặt bực tức hay hoảng loạn khi đòn tấn công của mình trượt mục tiêu. Thay vào đó, nụ cười cợt nhả của hắn lại xen lẫn một tia thương hại, một chi tiết mà Shinichi ghi nhận rất rõ ràng trong tầm nhìn của mình.
Chết tiệt! Chẳng lẽ?
Một cảm giác kinh hoàng sâu sắc đột ngột ập đến, ngay lập tức bùng nổ như cỏ dại hóa thành một sự hoảng loạn tột độ. Cậu khựng lại đột ngột, quay phắt người lại với vẻ mặt kinh hoàng chỉ để đối mặt với một cảnh tượng ngay lập tức thiêu rụi đôi mắt cậu bằng sự thịnh nộ tột cùng.
Đúng như những gì chàng trai đã nghĩ đến vào phút chót, mục tiêu thực sự của hai con rắn độc mang theo luồng năng lượng kinh hoàng đó không phải là cậu, mà là Shinomiya Mai, người đang chậm rãi gượng dậy khỏi mặt đất cách đó không xa!!
...
Đau đớn. Nỗi đau đớn vô bờ bến gặm nhấm mọi thứ xung quanh Shinomiya Mai.
Một âm thanh như tiếng gió rít lấp đầy màng tai, báo hiệu một cuộc chiến đang diễn ra ngay gần đó. Sự trở lại của ý thức đi kèm với một cơn hoa mắt chóng mặt, nhưng Shinomiya Mai cũng sớm chật vật kéo được ý thức của mình ra khỏi bóng tối.
Mình hình như đang chiến đấu, với... gã đàn ông có đôi mắt dị sắc nguy hiểm đó!!
Mọi ký ức trước khi ngất xỉu ùa về trong tâm trí thiếu nữ. Kéo lê cơ thể yếu ớt, cô ngẩng đầu lên, muốn xác định môi trường xung quanh hiện tại.
Nhưng cảnh tượng đập vào mắt thiếu nữ là một khu vực đầy rẫy những hố sâu và đất đá cháy khét, hai bóng hình quen thuộc đứng đằng xa và... con trăn khổng lồ tà ác quấn lấy luồng khí tức kinh hoàng đang không ngừng phóng to trong tầm nhìn của cô!
Shinomiya Mai, người vừa mới tỉnh dậy, thậm chí còn không có lấy một cơ hội để phản ứng. Não bộ cô vốn đã là một mớ hỗn độn và ngay cả việc suy nghĩ đơn thuần cũng giống như một thứ xa xỉ mà cô không thể kham nổi dưới áp lực kinh hoàng đó. Hoảng loạn và bất lực, đôi mắt cô nhắm nghiền lại theo bản năng như một phản ứng sinh lý trước tình trạng hiện tại.
"Ưm—"
Trong bóng tối vô tận, nỗi đau đớn như tưởng tượng đã không ập đến. Chỉ có một cơn gió mang theo mùi khét lẹt và một tiếng rên rỉ nghẹn ngào cực kỳ trầm thấp.
Một lần nữa, khi đôi mắt hé mở một cách kỳ lạ, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một bóng lưng... không cao lớn nhưng vô cùng vững chãi.
Mái tóc vàng chói lọi đã từ lâu mất đi vẻ óng ả trước đây nhưng đôi mắt xanh thẳm ấy vẫn tỏa ra một quầng sáng mờ nhạt. Thân hình vạm vỡ bị bao phủ hoàn toàn trong máu và bụi bẩn, đầy rẫy những vết thương kinh hoàng khiến người ta phải tê rần da đầu.
Thế nhưng, cảnh tượng thực sự khiến người ta không thể rời mắt chính là cái lỗ thủng khổng lồ, bị năng lượng xuyên thấu một cách ngọt xớt nằm ngay giữa ngực trái của cậu.
Chống hai tay xuống đất, chàng trai tạo thành một tấm khiên vững chắc che chắn trước mặt thiếu nữ. Và vị trí mà hai con rắn độc tấn công dường như đã được tính toán kỹ lưỡng, xuyên thủng nơi đặt trái tim của chàng trai với độ chính xác tuyệt đối.
Dẫu máu tươi đang chậm rãi rỉ ra từ khóe miệng Satou Shinichi, nhưng đôi mắt xanh thẳm của cậu vẫn rực sáng một cách đáng ngạc nhiên. Một nụ cười gượng gạo, méo mó đến thảm thương kéo giãn trên đôi môi nứt nẻ của cậu.
"Cậu không sao chứ, Shinomiya?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
