Vol 4: Màu Xám - Chương 136: Màn đút nước

Chương 136: Màn đút nước

Vào lúc này, Satou Shinichi dĩ nhiên chẳng còn tâm trí đâu để soi xét những suy nghĩ mông lung của cô gái. Thứ đang vang vọng không ngừng trong tâm trí cậu chính là khung cảnh hai người đào thoát ban nãy.

Chàng trai cầm lấy món vũ khí trên tay, điên cuồng đâm vào lồng ngực kẻ thù, đánh bại ác nhân tàn bạo và thành công đưa cô gái mình yêu thoát khỏi hiểm cảnh.

Một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp, phải không? Giống hệt như những mẩu chuyện nhỏ trong sách gối đầu giường của trẻ con: chàng hoàng tử diệt rồng cuối cùng sẽ sống hạnh phúc mãi mãi bên nàng công chúa.

Nhưng thực tế, trong thâm tâm Satou Shinichi, cậu lại chẳng hề nghĩ như vậy. Không phải vì cả hai vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi vùng nguy hiểm, cũng chẳng phải vì cậu lo lắng về một kẻ thù mới có thể tập kích bất cứ lúc nào mà chính là vì những lời cuối cùng tên "Bích Ảnh" đó đã thốt ra!

Satou Shinichi đã bị dao động.

Trong một khoảnh khắc, những lời lẽ như của quỷ dữ ấy đã lấp đầy tâm trí cậu khiến những suy nghĩ tà ác, yếu ớt nơi đáy lòng trỗi dậy mạnh mẽ và cuối cùng lớn đến mức có thể thao túng cả cơ thể cậu.

Vốn dĩ, trong tâm niệm của chàng trai, tình yêu là sự trung thành và vô cùng vĩ đại. Và cô gái này, người đã được cậu cứu rỗi và cũng chính là người cứu rỗi tâm hồn cậu là người mà cậu phải dùng cả tính mạng để chở che.

Thế nhưng tất thảy những điều đó lại trở nên thật mong manh trước hiện thực tàn khốc. Một tên tội phạm với sát ý điên cuồng, một cái bẫy nghe có vẻ nực cười nhưng lại mang theo một tia hy vọng sống sót mỏng manh và chính cậu – người đang phải đối mặt với một lựa chọn nghiệt ngã vô cùng.

Có lẽ khi đứng trước ranh giới sinh tử, ai cũng sẽ như vậy.

Con người, suy cho cùng, vẫn là những sinh vật vị kỷ luôn khao khát được sống!

Dù cho đến cuối cùng, chàng trai đã dựa vào sức mạnh bộc phát từ nơi nào đó trong tim để xua tan tiếng nói của quỷ dữ đang vảng vất trong đầu, và thành công đâm con dao lẽ ra phải nhắm vào cô gái vào lồng ngực của quỷ dữ.

Nhưng cậu vẫn không thể tha thứ cho bản thân vì đã phản bội cô gái và chính cảm xúc của mình, dù chỉ trong một thoáng chốc. Cứ như thể cậu là một hiệp sĩ đã phản bội lại tín điều của chính mình vậy. Khoảnh khắc cậu nảy sinh ý nghĩ đó, có lẽ cậu đã sa ngã rồi.

Cậu ngoái lại nhìn cô gái với khuôn mặt tái nhợt trên lưng. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán chứng minh tình trạng của cô lúc này chẳng lấy gì làm tốt đẹp, nhưng cô vẫn ôm chặt lấy vai cậu, như thể muốn san sẻ bớt gánh nặng trên vai người yêu.

Sự tội lỗi trong mắt Satou Shinichi càng thêm sâu đậm. Cô gái này tin tưởng cậu đến thế, vậy mà cậu suýt chút nữa... suýt chút nữa đã làm ra chuyện không thể cứu vãn.

Cuối cùng, ánh nhìn phức tạp trong mắt cậu hóa thành một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cậu nhìn Kazumi phía sau thêm một lần nữa, và như thể đã hạ quyết tâm, chàng trai dấn bước thật mạnh về phía trước.

Chí ít, mình phải để cô ấy thoát ra ngoài an toàn!

Bên bờ một con sông nông, chàng trai tóc vàng đang ngồi xổm trên mặt đất, cẩn thận kiểm tra thứ gì đó. Và trên một tảng đá lớn cạnh đó, một thiếu nữ tóc đen với cơ thể quấn đầy băng gạc và thương tích đang ngồi tĩnh lặng.

Lúc trước, cậu giống như một con rối bị điều khiển để đạt được một mục tiêu nhất định, chẳng thể suy nghĩ được gì khác, luôn hành động theo sự chỉ dẫn trong bóng tối.

Nhưng chẳng hiểu sao, Satou Shinichi của hiện tại lại cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lạ thường, hệt như một xiềng xích nào đó trên cơ thể đã được tháo dỡ sau khi cả hai tẩu thoát.

Thế nhưng Satou Shinichi không có thời gian để đi sâu tìm hiểu những biến đổi trong cơ thể mình. Điều quan trọng nhất lúc này là tìm thấy một tia hy vọng để thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù.

Đối phương có thể truy sát chúng ta từ một khoảng cách xa như vậy, chứng tỏ hắn có khả năng định vị vị trí. Nếu vậy, dẫu có chạy xa đến đâu, việc bị bắt kịp cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Giờ đây khi luồng suy nghĩ đã trở nên cực kỳ rành mạch, cậu dĩ nhiên sẽ không phạm sai lầm là cắm đầu chạy thục mạng mà không bảo toàn thể lực như lúc hoảng loạn trước đó nữa.

Tận dụng dòng sông để che giấu mùi hương, Satou Shinichi đã đưa một Kazumi đang bị thương chồng chất đến rìa của khu huấn luyện.

Lựa chọn lộ trình này – một lối đi chệch khỏi kế hoạch ban đầu – cũng chứa đựng những toan tính riêng của cậu. Mặc dù tên "Bích Ảnh" lúc đó đã bị con dao của chính cậu đâm thấu ngực.

Nhưng có quá nhiều chi tiết khiến Satou Shinichi cảm thấy bất thường. Việc một kẻ mạnh như hắn lại bị đâm trúng huyệt hiểm một cách trực diện, cảm giác va chạm khác lạ khi lưỡi dao lút vào, và cả việc "Bích Ảnh" rõ ràng đã cố tình tránh né các vị trí chí mạng của cậu trong suốt cuộc tấn công điên cuồng ban nãy... tất cả đều thổi bùng lên sự nghi ngờ trong lòng Shinichi.

Dù vẫn chưa rõ mục đích của đối phương là gì, nhưng có một điều chắc chắn: tên "Bích Ảnh" giả mạo kia tuyệt đối không dễ dàng mất khả năng cử động hay bỏ mạng như vậy.

Và hiện tại, phương thức mà đối phương dùng để truy đuổi hai người vẫn còn là một ẩn số, đó là lý do tại sao Satou Shinichi chọn đi men theo dòng sông để xóa dấu vết, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc đi xa dần khỏi lối ra khu huấn luyện – vốn là đích đến ban đầu.

Về lý thuyết, chạy về phía lối ra là lựa chọn tốt. Các anh hùng cứu hộ chắc chắn sẽ tiến vào từ hướng đó. Càng gần lối ra, cơ hội được cứu càng lớn.

Nhưng giờ đây, cái chết của thầy Nozawa đã minh chứng cho sự nguy hiểm của kế hoạch này. Với tiền đề đối phương đủ sức hạ sát những anh hùng cứu viện, việc tiến gần lối ra chẳng khác nào tự phơi bày vị trí của mình.

Vì vậy, theo ý kiến của Satou Shinichi, cách tốt nhất lúc này là tránh xa những nơi có khả năng lộ diện càng tốt. Khi một anh hùng đủ mạnh mẽ xuất hiện, họ chắc chắn sẽ giải quyết được vấn đề này.

Dù sao thì, Shikoku cũng là trường cũ của người đàn ông đó mà! Chỉ cần vị anh hùng biểu tượng cho hòa bình ấy đến đây, sẽ chẳng còn gì phải lo lắng nữa.

Nghĩ đến đây, cõi lòng nặng trĩu của Satou Shinichi mới nhẹ nhõm đi đôi chút. Cậu lấy ra một thiết bị lọc nước đặc chủng, múc một ca nước dưới suối. Chờ cho thiết bị lọc hoạt động xong xuôi, cậu mới mang bình nước đến trước mặt cô gái đang ngồi trên tảng đá.

"Kazumi, uống chút nước đi..."

Nhìn thiếu nữ với nét đau đớn thoáng hiện trên mặt, một tia tội lỗi lại xẹt qua mắt Satou Shinichi. Cậu cúi đầu, chìa bình nước trên tay ra.

"Shinichi, tớ..."

Cô định vươn tay đón lấy bình nước từ Shinichi, nhưng bàng hoàng nhận ra cả cánh tay trái gãy gập lẫn bàn tay phải vẫn còn bị cọc gỗ xuyên thấu đều chẳng thể cầm nổi bình nước. Cô chết lặng tại chỗ, nhưng rồi như sực nhớ ra điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang tái nhợt bỗng đỏ bừng lên một cách khó hiểu.

"A, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi!"

Nhìn bộ dạng của Kazumi, Satou Shinichi lúc này mới sực tỉnh rằng cô không còn tay nào trống để cầm bình nước cả. Cậu vội vàng xin lỗi vì hành động có phần thiếu tinh tế của mình.

"Đút cho tớ."

Thế nhưng, tông giọng lạnh lùng vang lên từ phía đối diện lại khiến Satou Shinichi ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc. Đập vào mắt cậu là cô nàng "ngạo kiều" với đôi má ửng hồng, đang mang vẻ mặt đầy ngượng ngùng nhìn sang hướng khác. Lúc này, nét ngập ngừng trên khuôn mặt thiếu nữ chẳng hề điềm tĩnh như lời cô vừa thốt ra.

Chàng trai tóc vàng đứng ngây người tại chỗ, không kìm được mà nuốt nước bọt một cái, ngơ ngác đáp lời:

"À... ừm, được chứ!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!