Chương 1: Tôi Đã Biết Yêu. Một Gã Tồi Như Tôi Đây
——Tôi, Suzuki Minato, đã biết yêu lần đầu tiên trong đời.
Ở cái tuổi mười bảy, tôi cuối cùng cũng nếm trải thứ mà người ta thường gọi là “mối tình đầu”.
Tự bản thân tôi cũng thấy mình rung động hơi muộn, nhưng không phải do tôi ít tiếp xúc với con gái. Ngược lại, tôi còn giao thiệp nhiều hơn mức bình thường ấy chứ.
Dẫu sao thì tôi cũng là một tên đẹp trai mà.
Nhờ khuôn mặt tuấn tú này mà tôi chưa bao giờ phải khốn đốn vì thiếu hơi con gái.
Bởi lẽ họ cứ tự động tiếp cận tôi thôi. Gương mặt tôi chẳng khác nào cái bẫy dính phiên bản dành cho phái nữ vậy... Mà thôi, ví von thế thì hơi tệ quá nhỉ.
Mà, qua cách so sánh đó thì bạn cũng hiểu rồi đấy, tôi là một gã tồi.
Dù không hề có ý định đáp lại tình cảm của những cô gái thích mình, nhưng tôi chưa một lần đẩy họ ra xa.
Thì tại vì nhé, chỉ cần tôi tỏ thái độ như kiểu biết đâu mình sẽ có cơ hội, là họ sẽ bao ăn bao uống cho tôi ngay? Bình thường ai mà nỡ từ chối chứ. Đi chơi với họ dù sao cũng khá là vui.
À, nhưng riêng mấy cô nàng đã có bạn trai thì tôi xin phép từ chối thẳng thừng.
Loại con gái đã có người yêu rồi mà vẫn thốt ra câu “Em thích anh ♡” thì chẳng có ai tử tế cả. Với lại, lỡ bị anh bạn trai kia phát hiện thì phiền phức lắm.
Một gã tồi chuyên tán tỉnh phụ nữ như tôi, thế mà... thật bất ngờ, lại lỡ yêu thật lòng mất rồi.
Người đó tên là Kisaragi Shiyumi.
Nếu phải mô tả ngắn gọn về ngoại hình của cô ấy... thì đó là một mỹ thiếu nữ với gương mặt cực kỳ hợp với nét tính cách mạnh mẽ và đầy tự tin. Tuy nhiên, đôi lúc trông cô ấy cũng có vẻ hơi ngơ ngác một chút.
Cô ấy sở hữu một ý chí kiên định, ưu tú về mọi mặt nhưng vẫn luôn khiêm tốn, hơn nữa lại không bao giờ lấy nhan sắc ra để kiêu ngạo... Một hình mẫu hoàn toàn trái ngược với tôi.
Chính vì thế, danh tiếng của cô ấy vang xa đến mức trong trường không ai là không biết, một người nổi tiếng nhất nhì trường với biệt danh “mỹ nữ số một khối”.
Nhưng không phải tôi yêu cô ấy chỉ vì nhan sắc.
Trái lại, một gã tồi có đôi mắt cực kỳ tinh đời nhờ tiếp xúc với vô số cô gái như tôi, dù đúng là kẻ yêu bằng mắt thật đấy, nhưng tôi có thể khẳng định rằng mình không bao giờ phải lòng ai đó chỉ vì cái mặt.
Vậy tôi đổ cô ấy ở điểm nào, mọi chuyện bắt đầu từ một sự việc xảy ra trong buổi đại hội thể thao giữa các lớp khoảng một tuần trước.
—— Một tuần trước.
“Ồ, mọi người cố gắng ghê nhỉ.”
Tôi đứng một mình trên sân thượng, quan sát đám bạn đang thi đấu bóng đá dưới sân.
Nhân tiện thì đại hội thể thao giữa các lớp là một sự kiện kiểu như phiên bản rút gọn của hội thao toàn trường, nơi các lớp thi đấu thể thao hoặc bài Karuta với nhau.
Nhưng thật lòng mà nói, tôi thích cái này hơn hội thao chính thức. Ít khâu chuẩn bị, thời gian rảnh lại nhiều, quan trọng nhất là nó diễn ra tận hai ngày.
“Chà, hội thao lớp đúng là nhất.”
“—Không thể nào…”
Tôi vừa vươn vai vừa lẩm bẩm thì bỗng một giọng nói đầy ngạc nhiên lọt vào tai.
Bản thân tôi cũng không ngờ lại có người lên đây, nên khi giật mình quay lại nhìn về phía tiếng động.
“...Tại sao cậu lại ở đây?”
Kisaragi, với mái tóc dài ngang lưng được buộc gọn phía sau, đang đứng chết trân ở cửa sân thượng với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa có chút thất vọng. Xin lỗi vì tôi đã có mặt ở đây nhé.
“Hỏi tại sao á... thì là để tận hưởng thời gian một mình thôi.”
“Tôi thật không hiểu nổi ý định muốn ở một mình trong lúc đang hội thao của cậu đấy.”
“Lại nữa rồi~ Chẳng phải chính Kisaragi cũng vì muốn ở một mình nên mới cất công lên tận đây sao.”
Tôi đáp lại bằng giọng trêu chọc, nhưng thực chất tôi dễ dàng đoán được cô ấy đang đi trốn.
Cũng giống như tôi, Kisaragi có ngoại hình rất nổi bật, và xét về độ nổi tiếng thì cô ấy còn vượt xa tôi. Tin đồn “ngày nào cũng được tỏ tình” của cô ấy là một sự thật hiển nhiên.
Bình thường đã đào hoa như thế, nên vào những dịp lễ hội này, số lời tỏ tình cô ấy nhận được chắc chắn phải ở mức kinh khủng.
...Ừ, là tôi thì tôi cũng trốn. Một ngày mà bị gần mười người tỏ tình thì phiền chết đi được. Một hai người thì còn vui, chứ nhiều quá là thấy nản ngay.
Thấy tôi lộ vẻ mặt ngán ngẩm khi tưởng tượng, Kisaragi hỏi với giọng pha chút hy vọng.
“...Không lẽ, Suzuki cũng giống tôi sao?”
“À, đại loại vậy. Nhưng không đến mức như cậu đâu. Trường hợp của tôi là nếu tôi cứ tụ tập một chỗ, đám con gái sẽ bắt đầu lườm nguýt nhau căng thẳng lắm. Thấy phiền phức quá... với lại cũng sợ làm ảnh hưởng đến bạn bè nên tôi mới lánh đi thôi.”
Bạn bè ở đây là hai thằng bạn thân của tôi.
Cả hai đều là những gã tốt tính, và là số ít những người mà một kẻ tự nhận là tồi tệ như tôi không muốn gây rắc rối cho họ.
“Nói ngắn gọn thì nguyên nhân là do gương mặt đẹp đẽ này và cái tính tồi tệ hay mập mờ trong các mối quan hệ của tôi đấy.”
Tôi nhún vai nói.
Ngay lập tức, Kisaragi thốt ra một câu khiến tôi không tin vào tai mình.
“...Nói sao nhỉ——Suzuki, cậu tốt bụng thật đấy.”
............Cô bạn này không sao chứ?
“...Cậu có nghe tôi nói gì không đấy?”
“Có chứ. Không phải khoe đâu nhưng điểm môn Ngữ văn hiện đại của tôi đứng nhất khối đấy.”
“Cậu coi cuộc trò chuyện với tôi là đề thi Ngữ văn đấy à?! Mà đứng nhất khối môn Văn cũng giỏi thật đấy chứ. Cứ tự nhiên mà khoe đi.”
Nếu là tôi thì tôi đã đi rêu rao với bọn nó rồi. Thậm chí còn đem ra thách đố để được tụi nó bao ăn nữa cơ, à mà khoan, không phải chuyện đó!
“Thế, cậu nghe tôi nói chỗ nào mà lại ra được từ tốt bụng vậy?”
“Thì cậu biết trân trọng bạn bè mà. Hơn nữa…”
Kisaragi ngập ngừng một chút rồi khẽ mỉm cười nói.
“—Việc cậu hành động để quan tâm đến cả những người lạ vốn dĩ chỉ đơn phương thích mình, hay việc tự hạ thấp bản thân để bênh vực người khác... nếu không phải người tốt bụng thì không làm được đâu.”
Nói thêm rằng việc tự hạ thấp bản thân như thế là hơi quá, Kisaragi vừa dứt lời vừa dựa người vào lan can.
Đôi mắt đen láy huyền ảo như đá Obsidian của cô ấy đã hướng về phía sân trường.
Nhưng thế cũng tốt. Như vậy là quá tốt rồi.
“.........”
——Bởi vì nhờ vậy mà cô ấy không nhìn thấy đôi gò má đang nóng bừng lên của tôi.
Cứ thế, giống như bao cô gái từng tỏ tình với tôi trước đây, tôi đã đổ đứ đừ trước từ “tốt bụng” lần đầu tiên được nghe trong đời, và trước sự dịu dàng mà cô ấy dành cho mình.
Nhưng, tôi không định hẹn hò với cô ấy.
À thì, nói muốn thì cũng có muốn thật... nhưng người bên cạnh cô ấy không thể là một gã tồi được. Đó gọi là sai lệch hình tượng trong truyền thuyết đấy.
Một kẻ như tôi, cùng lắm chỉ hợp với việc đứng từ xa ngắm nhìn nụ cười của cô ấy thôi.
Vì vậy, tôi quyết định sẽ âm thầm hành động để bảo vệ nụ cười đó.
—— Tôi đã từng nghĩ như thế đấy...
『Người như Suzuki, đây là lần đầu tôi gặp đấy.』
『Cảm ơn cậu đã giúp đỡ nhé.』
『Hì hì, cậu là một người kỳ lạ thật đấy, Minato.』
Kết quả là——
『Xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn. Mình cũng thích cậu, Minato.』
—— Tôi của lúc đó hoàn toàn không thể ngờ rằng... mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng trái ngược hoàn toàn với dự tính ban đầu của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
