Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Chương 2 - Thỉnh thoảng cũng có vụ vùng an toàn biến mất trong mấy sự kiện game ha. - Kết Chương 2

Kết Chương 2

Vào ngày mùng bảy tháng tám, năm thứ mười triều đại Seirei, hay năm một ngàn bốn trăm bốn mươi theo Hoàng kỷ. Tại Trường Đường Viện thuộc Đại Nội Lý, khu trung tâm của triều đình với diện tích rộng hơn bốn trăm trượng từ Đông sang Tây và hơn năm trăm trượng từ Nam sang Bắc, một Trừ yêu Sư đã được mời đến tham dự nghi lễ.

Nói chính xác hơn, tại nơi đó, nàng đã được triều đình ban cho quan vị cùng với phần thưởng. Quan vị được ban là Tòng Lục Phẩm, còn phần thưởng bao gồm hai mươi cân bạc, mười tấm lụa, cùng một vài món đồ trang sức bằng vàng và vật dụng nội thất khác. Lý do cho sự ban thưởng này là vì hắn đã thảo phạt con yêu hồ tấn công kinh đô cùng bách tính, và dâng lên triều đình thi hài của nó... đó là lý do bề nổi.

Thực tế thì đó cũng là một phần lý do, nhưng hơn hết, đây là một loại phí bịt miệng. Tức là, sự đền bù để giữ kín chuyện về lô hàng hóa mà triều đình đã ủy thác cho Thương hội Tachibana.

『Vậy, lô hàng đó rốt cuộc là thứ gì vậy, Uemon-dono?』

Kinh đô giữa đêm khuya... Tại một góc của dinh thự mượn từ gia tộc Aimi, trong căn phòng mờ tối đã tắt đèn chỉ còn ánh trăng chiếu rọi, kẻ vừa lên tiếng hỏi Onizuki Uemon, người đang ngồi trên đệm, tựa những thớ thịt thừa của mình lên chiếc kỵ ỷ, là một con Cú Mèo đang đậu trên giá nến. Không, đó chắc chắn không phải là Cú Mèo thật. Trên phần đáng lẽ là khuôn mặt của nó có dán một lá bùa viết chữ『Thức』bằng máu. Nói cách khác, đó chính xác là một Thức Thần mô phỏng hình dáng loài Cú Mèo.

Trước mặt Onizuki Uemon, vài chiếc giá nến đã được an trí. Và đậu trên mỗi chiếc là các Thức Thần mô phỏng loài chim: Cú Mèo, Bạch Diệc, Diều Hâu, Chim Ác Là. Uemon cảm nhận rõ ràng ánh nhìn của những kẻ đang quan sát mình thông qua đôi mắt của đám Thức Thần ấy.

Đây là cuộc họp giữa nhóm của Uemon đã lên kinh và các trưởng lão gia tộc Onizuki còn ở lại quê nhà. Các Trừ yêu Sư có xu hướng thích sử dụng loại Thức Thần này để đàm thoại thời gian thực với những nơi xa xôi. Vấn đề cuối cùng trong chương trình nghị sự của cuộc họp là bàn về công trạng của một trong những ứng cử viên cho vị trí gia chủ kế nhiệm, người cũng đã theo gia tộc lên kinh lần này.

「Theo thông tin mà ta dùng các mối quan hệ để nghe ngóng được, thì nội dung bên trong lô hàng dường như là lũ yêu quái bị bắt sống... Chắc hẳn không phải là tin giả, nhưng e rằng đó không phải là lý do duy nhất cho phần thưởng lần này. Chỉ bấy nhiêu thôi thì phần thưởng như vậy quả thực là hơi quá hời.」

Onizuki Uemon vừa rung rung những thớ thịt thừa tích tụ ở má và cằm, vừa tự tin trả lời. Đó không phải là những lời nói vô căn cứ.

Sự thật đằng sau tấm màn nhung có lẽ là việc Thương hội Tachibana đã vận chuyển những con yêu quái còn sống dùng cho thí nghiệm và nghiên cứu mà Âm Dương Liêu dự định bí mật đưa vào Đại Nội Lý. Và việc nội dung của nó không mấy tốt đẹp cũng là sự thật.

Kinh đô được bảo vệ bởi bốn lớp kết giới. Nói chính xác hơn là sáu loại mười hai tầng kết giới của tường thành bảo vệ toàn bộ kinh đô ngoại trừ khu phố ngoài; tám loại hai mươi bốn tầng kết giới bảo vệ khu vực gọi là Trung Kinh, nơi tập trung dinh thự của các thương nhân giàu có, công gia và đại danh ngay bên trong Nội Kinh; mười loại ba mươi ba tầng kết giới bảo vệ Đại Nội Lý, là trung tâm chính trị; và cuối cùng là mười hai loại ba mươi sáu tầng kết giới bảo vệ Nội Lý, nơi Thiên Hoàng cư ngụ... Mạng lưới kết giới đó về mặt chú thuật gần như là tường đồng vách sắt, đương nhiên sức người dù có tập hợp bao nhiêu Trừ yêu Sư cũng không thể xây dựng nổi. Do đó, nguồn cung cấp cho sự tiêu hao linh lực khổng lồ ấy đến từ linh khí thiên nhiên tuôn trào dữ dội từ linh mạch ngay bên dưới kinh đô.

Linh mạch giải phóng linh khí gần như vô tận, và tùy theo cách sử dụng, nó là thứ có thể can thiệp vào cả quy luật của thế giới. Thực tế, triều đình đã tận dụng nguồn linh khí dùng không hết đó để ban sự trù phú cho vùng đất quanh kinh đô hàng năm, thanh tẩy các tai ương như thiên tai hay dịch bệnh trước khi chúng kịp xảy ra. Ngược lại, đối với lũ yêu quái, đây là vùng đất đặc biệt mà chỉ cần đồn trú ở đó, chúng có thể nâng cao vị thế tồn tại của mình với tốc độ gấp vài lần, thậm chí vài chục lần bình thường để thăng hoa thành những tồn tại hùng mạnh hơn. Chính vì thế, suốt hàng ngàn năm qua, lũ si mỵ võng lượng luôn nhăm nhe linh mạch của kinh đô.

Vốn dĩ giới công gia có văn hóa kiêng kỵ ô uế, nên theo lẽ thường, việc đưa yêu quái sống vào kinh đô... chứ đừng nói đến Đại Nội Lý, là điều cấm kỵ. Vậy mà Thương hội Tachibana, tuân theo mật lệnh từ trọng thần của triều đình, đã định đưa lũ yêu quái vào tận bên trong kinh đô, dù cho chúng đã bị làm suy yếu đáng kể và đang trong trạng thái phong ấn.

Giả sử chuyện này lan truyền rộng rãi trong cung, chắc chắn sẽ trở thành một loại bê bối, và nếu không khéo, những kẻ ra lệnh sẽ bị lưu đày, còn Thương hội Tachibana cũng sẽ bị truy cứu và phải chịu trách nhiệm tương xứng. Ra là vậy, nếu thế thì có thể hiểu được cách xử lý này... nhưng dù sao đi nữa, cũng không thể phủ nhận rằng sự đãi ngộ này vẫn là quá mức.

『Quả thực đáng ngờ. Triều đình thời nay mà lại hào phóng như vậy sao...』

Thức Thần hình Diều Hâu cất giọng khàn khàn bày tỏ sự nghi ngờ. Vốn dĩ triều đình từ tận đáy lòng chưa bao giờ tin tưởng Trừ yêu Sư. Huống hồ Nhiếp chính quan hiện tại lại là gia chủ của gia tộc Shirafuji đầy tham lam đó. Việc ban thưởng xa hoa đến mức này chỉ vì một con yêu quái khiến người ta không thể không nghi ngờ có ẩn tình phía sau.

『Ara ara, mọi người sao mà gay gắt thế. Chẳng phải Aoi của gia tộc chúng ta đã vinh dự nhận được ân sủng to lớn sao? Cứ thành thật vui mừng cho con bé cũng được mà. Phải không, Uemon?』

Thức Thần hình Bạch Diệc duyên dáng liếc nhìn các Thức Thần khác, rồi nhìn sang Uemon đang ngồi đối diện, nghiêng đầu với giọng nói nhẹ nhàng, nũng nịu như tiếng mèo kêu để tìm kiếm sự đồng tình. Nhưng Uemon lại lộ vẻ mặt cau có trước Thức Thần đó, hay đúng hơn là trước nhân vật đang nhìn mình từ phía bên kia.

「Mẫu thân, người hẳn thừa hiểu sự việc không đơn giản như vậy. Chuyện này còn liên quan đến sự phồn vinh của gia tộc Onizuki chúng ta trong tương lai nữa đấy?」

Uemon thốt lời cay đắng trước cách nói chuyện lạc quan của mẹ mình... Onizuki Kochou. Có lẽ vì là hôn nhân chính trị, người mẹ này dường như chẳng có mấy tình cảm với đám con ruột của mình, nhưng lại nuông chiều một cách kỳ lạ đối với chị em cháu gái vốn là cục nợ phiền phức. Sự thật này khiến Uemon không khỏi mang trong lòng những nghi vấn khó tả.

『Đúng như vậy, thưa Kochou-dono. Từ góc nhìn của chúng ta, khoảng cách với triều đình là quá xa. Dù cần thiết phải có chút quan hệ, nhưng chúng ta không nên dấn quá sâu vào những âm mưu của họ.』

Con Cú Mèo... Thức Thần của Onizuki Shisui tiếp lời Uemon. Gia tộc Onizuki không thể lúc nào cũng đồn trú tại kinh đô. Thậm chí, ngoại trừ những lần lên kinh ba năm một lần, thường thì chẳng có ai ở lại kinh đô cả. Quả thật việc tạo mối quan hệ với triều đình thông qua cống nạp hay quà cáp là cần thiết, nhưng dấn sâu vào quá mức khi bản thân không thể nắm bắt tình hình cung đình mới nhất thì quá nguy hiểm. Ai mà biết được khi nào bản đồ quyền lực trong cung sẽ thay đổi.

『Vốn dĩ, tại sao Aoi lại dính líu vào vụ việc lần này? Với tính cách của nó, ta khó mà tưởng tượng được việc nó lại tự mình chui đầu vào những chuyện như thế này...』

Thức Thần hình Chim Ác Là, có lẽ là một người trung niên, lẩm bẩm với vẻ mặt đăm chiêu. Việc cô con thứ tùy hứng, thất thường và ghét phiền phức kia lại chủ động muốn can dự vào rắc rối này là điều gì đó không thực sự thuyết phục.

『Uemon-dono, rốt cuộc là thế nào? Có gì bất thường trong hành động của tiểu thư không?』

Con Cú Mèo vừa kêu hô hô vừa hỏi. Việc Onizuki Uemon được chỉ định làm đại diện cho gia tộc Onizuki trong chuyến lên kinh lần này là nhờ vào mạng lưới quan hệ rộng rãi và tài năng của y. Đặc biệt, với tư cách là thủ lĩnh Ẩn Hành Chúng đảm nhận nhiệm vụ thu thập thông tin tại kinh đô, y đồng thời cũng kiêm luôn việc giám sát những người đi theo trong chuyến này.

「Có gì hay không à. Nếu là ngày xưa thì không nói, nhưng bây giờ việc vượt qua kết giới và ẩn hành thuật của con bé không phải chuyện dễ dàng. Nếu ta đích thân ra tay thì còn có thể, chứ đám Ẩn Hành Chúng thì chẳng làm gì được.」

Uemon vừa vỗ khuỷu tay đầy vẻ khó chịu vừa trả lời với vẻ mặt sưng sỉa.

Đối với gia tộc Onizuki hiện tại, một trong những kẻ đáng lo ngại nhất chính là Onizuki Aoi, một con chó điên không biết sẽ gây ra chuyện gì.

Sinh ra không có tình yêu giữa đương kim gia chủ Yuusei giờ đã trở thành phế nhân nằm liệt giường, không thể thực hiện chức trách gia chủ, và chính thất Sumire thuộc tông gia Ako; không được cha mẹ quan tâm, nhưng lại thừa hưởng trọn vẹn linh lực khổng lồ và tài năng Trừ yêu... đó là thiếu nữ tóc hồng Onizuki Aoi. Nếu chỉ dừng lại ở đó, có lẽ sự tình vẫn có thể giải quyết êm đẹp.

Thế nhưng... việc bị chính cha ruột gián tiếp mưu sát, và không những âm mưu đó thất bại mà còn chẳng hề làm tổn hại đến địa vị của nàng ta, ngược lại còn khiến cuộc nội chiến gia tộc trở nên gay gắt hơn, đó mới là điều chí mạng.

Người chị Hina có linh lực (tương đối) ít ỏi và dòng máu thấp kém, nhưng nhờ nỗ lực và dị năng đã có đủ sức mạnh của một gia chủ gia tộc Trừ yêu, và hơn hết là được cha sủng ái... Đối lập với đó, Aoi tuy không thừa hưởng dị năng nhưng lại sở hữu linh lực mạnh hơn chị mình gấp nhiều lần, tài năng vượt trội, và quan trọng nhất là dòng máu không thể chê vào đâu được. Đòn kết liễu là mối quan hệ giữa hai chị em này gói gọn trong hai chữ「hiểm ác」, đó thực sự là cơn ác mộng đối với các trưởng lão gia tộc Onizuki. Nếu không khéo, gia tộc sẽ bị chia đôi và chém giết lẫn nhau, điều này chính là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến sự suy vong của các dòng dõi Trừ yêu vốn trở nên mạnh hơn qua từng thế hệ.

『Chà chà, trước cái vụ bê bối của gia chủ thì nó cậy tài mà chẳng chịu rèn luyện đàng hoàng... Nhờ ơn đó mà chuyện giờ thành ra phiền phức thế này đây.』

Thức Thần Diều Hâu chép miệng buông lời cay độc. Người điều khiển Thức Thần này là kẻ ủng hộ trưởng nữ trong số các trưởng lão.

Những người tham dự cuộc họp nhỏ này đều thuộc hàng ngũ trưởng lão trong gia tộc Onizuki, tuy quan điểm ủng hộ trưởng nữ hay thứ nữ có khác nhau, nhưng họ đều thuộc phái ôn hòa, cho rằng nên tránh việc huynh đệ tương tàn. Vốn dĩ, việc Onizuki Aoi đi cùng trong chuyến lên kinh lần này cũng là để tách hai chị em không biết sẽ bắt đầu chém giết nhau lúc nào ra, nhằm tạm thời làm nguội đi sự đối đầu, nhưng mà...

『Thất bại rồi nhỉ. Không ngờ Aoi lại lập được công trạng như lần này. Nếu là Hina thì không nói, chứ Aoi vốn đâu phải là người có tính cách tự giác hoàn thành nhiệm vụ...』

Thức Thần Chim Ác Là vô cùng bối rối. Nếu là trưởng nữ ham học hỏi và nhiệt huyết với công việc thì việc chủ động dấn thân vào vụ lùm xùm này cũng chẳng có gì lạ. Nhưng thứ nữ thì khác. Chính vì thế mà họ đã lơ là. Không ngờ nàng ta lại tự mình hành động. Và kết quả là được ban thưởng và quan vị, điều này có thể làm mất cân bằng thế lực giữa hai chị em.

『Thật sự đã trở thành chuyện phiền phức rồi đây. Haa, phải làm sao bây giờ… Nhắc mới nhớ, nghe nói tiểu thư đã nhặt được một món hời trong vụ náo loạn lần này?』

Cú Mèo của Shisui nghiêng đầu hỏi.

「Hửm? À, chuyện đó sao. Ừm, chắc các vị cũng nghe rồi, nghe đâu là người của trại trẻ mồ côi bị con yêu hồ không biết lượng sức kia tấn công. Hình như là một con nhãi bán yêu. Đúng là sở thích kỳ quặc.」

Uemon nói với vẻ không mấy quan tâm. Cũng có những điều Onizuki Aoi giữ bí mật, nhưng việc một bán yêu tên Kori Shiraki leo lên thành Hung yêu, rồi tách bỏ phần bản ngã bán yêu của mình ra là chuyện cực kỳ hiếm gặp, nên dường như y cũng không thể tưởng tượng ra xuất thân thực sự của nó. Hoặc giả như nếu biết được, hắn đã bày mưu tính kế nhắm vào điểm đó để điều chỉnh cán cân quyền lực giữa hai chị em, nên theo nghĩa đó, phán đoán của Aoi là chính xác.

『Ara, đầu ta nghe đấy. Con nhãi nghĩa là bé gái sao? Ta thấy hơi tò mò rồi nha. Hay là khi quay về đây, ta bảo nó đến cho ta xem mặt một chút nhỉ?』

Thức Thần Bạch Diệc phản ứng bằng giọng ngọt xớt. Trước thái độ thiếu nghiêm túc đó, các Thức Thần khác và Uemon khẽ nhăn mặt.

『...Thôi được, ta đã nắm được đại khái câu chuyện rồi. Chuyện đã rồi có than vãn cũng chẳng ích gì. Lúc này nên tận dụng tình thế thì hơn. Uemon-dono, trông cậy ngài việc liên lạc với Thương hội Tachibana đấy nhé?』

「Ừm, chuyện đó ta đã rõ. Ta cũng đã gặp mặt hội trưởng bên đó vài lần rồi. Ta đã tạo được ấn tượng để nếu có việc gì, họ sẽ gặp ta chứ không phải Aoi.」

Uemon phì phò mũi, trả lời một cách vui vẻ. Đúng là người trực tiếp cứu thương hội trưởng là Aoi, nhưng Aoi vẫn chưa phải là đại diện của gia tộc Onizuki, chỉ là một đứa trẻ. Khi bàn đến chuyện làm ăn đơn thuần, đương nhiên họ chỉ có thể nói chuyện với Uemon. Do đó, hắn sẽ tận dụng cơ hội này để gọt giũa sức ảnh hưởng của Aoi tiểu thư nhiều nhất có thể.

『Cũng nên cho Hina cơ hội lập công trạng. Cho con bé đi đối phó với con Onigumo ở núi Horokoshi đi. Với thực lực hiện tại, nó cũng đã đủ sức đối đầu với loại quái vật cỡ đó rồi.』

『Thành công thì cân bằng lại thế lực, tốt, thất bại mà chết thì mầm mống nội chiến gia tộc cũng biến mất, cũng tốt, phải không?』

Trước lời của Chim Ác Là, Diều Hâu buông lời kiềm chế đầy giễu cợt. Chim Ác Là nheo mắt, hướng sát khí tĩnh lặng về phía Diều Hâu, hay đúng hơn là về phía gã đàn ông phía bên kia.

『...Shisui, phiền ngươi trông nom Hina được không? Dù sao cũng cần ít nhất một người giám sát.』

Bạch Diệc hỏi Cú Mèo như để phá tan bầu không khí căng thẳng. Ánh mắt của những người xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía Cú Mèo. Thức Thần liếc nhìn Bạch Diệc, rồi nhắm mắt im lặng một lúc...

『Được thôi. Shisui này tuy phận hèn mọn nhưng xin nhận nhiệm vụ tháp tùng tiểu thư Hina.』

Cú Mèo cung kính cúi đầu. Trước lời nói của Shisui, ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí gia chủ kế nhiệm trước khi cuộc chiến thừa kế của hai chị em bắt đầu, và là người giữ lập trường trung lập, dĩ nhiên không ai tỏ ra phản đối rõ ràng.

『...Vậy thì. Cuộc họp tối nay đến đây là kết thúc được chứ?』

Diều Hâu vừa nhìn quanh quan sát thái độ của những người tham dự khác vừa hỏi.

「Hừm, ta không có ý kiến.」

『Ta cũng vậy.』

『Ta nghĩ cũng không còn nội dung gì để thảo luận nữa.』

『Phải ha. Chắc cũng đến lúc tan họp rồi nhỉ?』

Những người tham dự đồng ý với đề nghị của Diều Hâu. Đã xác nhận rằng có nói thêm cũng chẳng còn nội dung gì quan trọng.

『Tốt. Vậy các vị, tối nay đã vất vả rồi. Chúng ta giải tán tại đây... Cáo từ.』

Sau khi thống nhất ý kiến, Diều Hâu tuyên bố kết thúc cuộc họp đêm nay. Như một lời chào tạm biệt, Diều Hâu kêu lên một tiếng, đồng thời hình dáng của nó vụt biến mất, chỉ còn lại lá bùa viết bằng máu dán trên mặt... và ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó tự bốc cháy như tự hủy rồi tan biến trong chớp mắt.

『Vậy, tôi cũng xin phép.』

Chim Ác Là sau khi nhìn quanh một lượt cũng hóa thành quả cầu lửa xanh nhạt rồi cháy rụi, tiếp đó Cú Mèo cũng biến mất theo. Và cuối cùng là Bạch Diệc... như chợt nhớ ra điều gì, nó mở miệng.

『A, phải rồi. Nè Uemon, ta quên chưa hỏi, đứa trẻ đó sao rồi?』

「Người nói『đứa trẻ đó』, là ý chỉ ai?」

Uemon nghiêng đầu trước câu hỏi của người mẹ ruột đang mượn hình dáng Bạch Diệc.

『Kìa kìa, đứa trẻ đó đấy. Đứa mà Aoi đã cất công chỉ định mang theo ấy...』

「...A, là cái thứ đó sao.」

Qua lời giải thích của Thức Thần, Uemon cuối cùng cũng nhớ ra bà đang ám chỉ ai.

「Có vẻ như nó được dùng làm chân sai vặt cho Aoi trong vụ việc lần này, thật là, vẫn như mọi khi, bị thương khá nặng đấy. Hiện đang dưỡng thương.」

Trong số đám người vô danh tiểu tốt, đeo mặt nạ che giấu khuôn mặt và hiếm khi có những cuộc trò chuyện riêng tư, khiến cho phần lớn người nhà Onizuki chẳng buồn phân biệt từng tên hạ nhân, thì kẻ đó là một ngoại lệ hiếm hoi.

『Ara,「lại」nữa sao?』

「Đúng là thằng nhãi có vận số sống dai đến phát ghét. Kể cũng lạ là trong tình trạng đó mà vẫn giữ được mạng đấy.」

Khác với hạ nhân, những nữ hầu hay tạp dịch liên quan đến đời sống riêng tư không che mặt, ngược lại vì hay trò chuyện riêng tư nên thường được nhớ mặt nhớ tên.

Xét theo nghĩa đó, kẻ được đón về làm người chăm sóc cho trưởng nữ tông gia, rồi vì lý do cá nhân của gia chủ mà bị giáng xuống làm hạ nhân, xuất thân đó khiến cho không chỉ lớp trẻ trong gia tộc mà cả những người lớn nhà Onizuki cũng không ít người nhớ đến sự tồn tại của chàng trai đó. Huống hồ kẻ tưởng chừng sẽ chết sớm lại năm lần bảy lượt sống sót một cách lì lợm dù thân tàn ma dại như giẻ rách, lại còn ở vị trí được sủng ái... dù tốt hay xấu... bởi thứ nữ tông gia, nên ngay cả kẻ trọc phú không quan tâm đến kẻ dưới như Uemon cũng nhớ đến sự tồn tại của cậu.

『Nghe giọng điệu đó thì có vẻ lần này bị thương kinh khủng lắm nhỉ.』

Thoạt nghe thì giọng điệu Bạch Diệc... Thức Thần của Kochou có vẻ thong dong. Tuy nhiên, với Uemon, người hiểu rõ tính cách khó nắm bắt như mây của mẹ mình, thì thái độ quan tâm đến tình trạng vết thương của đối phương, dù có vẻ chỉ là hình thức, cũng đủ để khiến y ngạc nhiên.

「Chỉ là một tên hạ nhân mà người lại bận tâm quá nhỉ.」

『Là người được cô cháu gái dễ thương của ta ưng ý mà. Hơn nữa, hồi còn làm người chăm sóc, ta cũng từng thay mẹ nó chăm nom cho nó. Nên cũng buột miệng ấy mà.』

Fufufu, Bạch Diệc cười quý phái. Bà ta từng cưng chiều cô cháu gái ngỗ nghịch, và đối với cậu thiếu niên nhỏ tuổi là người chăm sóc cho cháu mình, đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ để bị tách khỏi gia đình, bà cũng đối đãi như con cháu ruột thịt và yêu thương nó, chuyện đó Uemon ngày xưa cũng từng nghe thấy. Tuy nhiên...

「Ngày xưa là người chăm sóc thì không nói, giờ nó chỉ là tên hạ nhân, thân phận thấp hèn. Người không nên dính líu quá nhiều thì hơn. Mong người hãy chú ý cho.」

Tại đất nước Phù Tang nơi chế độ giai cấp tồn tại nghiêm ngặt, đó là lẽ thường tình và là giáo dưỡng cần phải chú ý như một điều hiển nhiên. Ở cái thời đại và đất nước này, nơi việc sống sót cũng chẳng dễ dàng, sự luân chuyển của cải thấp, và dòng máu được coi trọng hơn cả, thì việc tiếp xúc không đúng mực với kẻ không môn đăng hộ đối, dù là bề trên hay kẻ dưới, chỉ mang lại bất hạnh cho cả hai phía.

『Ara, con đang hờn dỗi vì bị cướp mất mẹ sao?』

「Xin người đừng đùa nữa, thưa mẫu thân. Con chỉ nói những điều đương nhiên thôi. Dù cái thứ đó có...」

『Uemon.』

Cái tên của mình được thốt ra cắt ngang lời nói, khiến Onizuki Uemon phải ngậm miệng. Hắn buộc phải ngậm miệng. Hắn nhận ra ngay lập tức rằng trong giọng nói nũng nịu như mèo kêu thường ngày ấy lại chứa đựng sức mạnh Ngôn Linh khủng khiếp. Giả sử hắn cất lời đáp lại, thì khoảnh khắc tiếp theo hắn sẽ phải gánh chịu ảnh hưởng của nó.

(Dù vậy mà có thể sử dụng Ngôn Linh thuật mạnh đến mức này qua Thức Thần sao...!)

Quả không hổ danh là người được gả vào tông gia nhà Onizuki. Ngôn Linh Thuật với điều kiện kích hoạt khắt khe và hiệu suất chẳng hề cao, vậy mà bà lại dùng nó thông qua Thức Thần...

『Uemon, nghe rõ chưa con trai đáng yêu của ta.』

Bạch Diệc bước xuống khỏi giá nến và lạch bạch tiến lại gần hắn. Rồi lắc lư cái thân mình trắng toát, khi đến dưới chân hắn, nó vươn cái cổ dài ra cọ vào má con trai để bày tỏ tình cảm thân thiết. Đó chính xác là tình yêu vô điều kiện mà người mẹ dành cho con trai mình.

『Kinh đô khác với nơi này về khí hậu lẫn nguồn nước. Đúng là có nhiều món ngon vật lạ nhưng phải chú ý đừng ăn quá nhiều đấy nhé? Cả rượu nữa. Do tính chất công việc thì cần thiết, nhưng không được uống quá chén… Câu trả lời đâu?』

Trước cách nói cuối cùng có chút nghiêm khắc như đang mắng mỏ trẻ con, y khẽ run vai, nhưng vẫn im lặng gật đầu khẳng định.

『Thêm nữa là không được thức khuya. Tiệc tùng cũng phải kết thúc vào giờ giấc hợp lý. Và cứ ru rú trong phòng không chịu đổ mồ hôi cũng không tốt đâu. Mỗi ngày phải tắm nắng ở mức độ nhất định. Con hiểu rồi chứ?』

Uemon vẫn im lặng gật đầu trước lời của mẹ. Có vẻ hài lòng với dáng vẻ đó, Bạch Diệc nhìn đứa con trai béo phì bằng ánh mắt đắc ý và tràn đầy từ ái, rồi lùi lại vài bước.

『Hãy giữ gìn sức khỏe cho đến cuộc họp lần tới nhé? Mẹ luôn cầu nguyện cho sức khỏe của con đấy.』

Nói rồi, Thức Thần cuối cùng còn lại cũng tự phát hỏa và cháy rụi chỉ trong vài giây. Uemon nhìn chằm chằm vào tàn tro của Thức Thần một lúc, rồi thở hắt ra như trút bỏ được căng thẳng.

「...Dạo gần đây mẹ ngày càng trở nên phiền phức hơn.」

Vốn dĩ từ nhỏ y đã biết bà có tính cách nhạy cảm và khó chiều, thái độ có thể thay đổi xoành xoạch chỉ vì những chuyện cỏn con. Tuy nhiên... dạo gần đây Uemon cảm thấy tâm tính của bà đặc biệt bất ổn. Y không thể phán đoán được rốt cuộc điều gì đã chọc giận người đó.

「...Hoặc có thể dù cố tỏ ra trẻ trung thì cũng đã có tuổi rồi chăng.」

Dù có thể dùng linh lực để hoạt hóa cơ thể thì cũng có giới hạn. Đặc biệt là về mặt tinh thần thì rất rõ rệt. Nếu là bán yêu thì không nói, chứ con người vốn không trường thọ thì dù có tô vẽ vẻ bề ngoài đến đâu, sự xơ cứng trong tư duy có thể làm chậm lại nhưng không thể ngăn chặn hoàn toàn.

「Hừm, nếu vậy thì rắc rối to đấy… Này, có ai ở đó không!」

Uemon dùng tay áo lau mồ hôi dầu trên trán, mở shoji, giải trừ kết giới cách âm rồi gọi người hầu. Hắn hét lên bảo mang trà có đường và đá lên vì toát mồ hôi khát nước. Rồi hắn phanh cổ áo, phe phẩy chiếc quạt tròn đặt bên cạnh.

「Thật tình, không biết người đang nghĩ cái gì nữa...」

Nhớ lại đôi mắt đục ngầu như bùn của Thức Thần mà y nhìn thấy trước khi nó cháy rụi, Uemon nghiêng đầu khó hiểu. Mang trong mình những giá trị quan thông thường của thế giới này, hắn mãi mãi không thể nào nghĩ ra được ý nghĩa thực sự của ánh mắt đó...

-

「……Ra vậy, đứa trẻ đó lại bị thương nặng rồi nhỉ. Thật đáng thương, giá mà ta có thể ít nhất chăm sóc cho con thì tốt biết mấy.」

Phủ đệ nhà Onizuki nằm ở vùng đất phương Bắc, nên dẫu là đêm hè cũng chẳng hề oi bức... Tại một gian phòng trong Bắc điện, người đang nhả khói thuốc tẩu là một người phụ nữ diễm lệ với mái tóc đen dài buông xõa cùng nốt ruồi lệ nơi khóe mắt phải. Nàng thì thầm bằng chất giọng ngọt ngào, nhưng lại mang vẻ lo lắng tựa như người mẹ dành cho con mình.

「Haa, cả Hina lẫn Aoi đều vẫn còn trẻ con quá. Đứa nào cũng tùy hứng và ích kỷ vô cùng. Mà, con gái ở độ tuổi đó thì biết làm sao được...」

Dẫu có châm chước điều đó thì đáng tiếc thay, phải nói rằng cả hai đều không đạt tư cách thục nữ, người phụ nữ vừa chạm tay lên má vừa buông tiếng thở dài khi đánh giá các cháu gái của mình. Tiện thể thì con oni hình như đang bám dính lấy kia là trường hợp ngoại lệ không thèm tính tới.

Lũ cháu gái kia chắc hẳn không nhận ra đâu, nhưng từ khi đứa trẻ đó rơi xuống làm hạ nhân, nàng đã bao lần âm thầm ra tay giúp đỡ phía sau. Theo lẽ thường, nó đáng ra đã bị ăn thịt ở đâu đó trước khi bị cuốn vào âm mưu hãm hại nàng cháu gái út rồi, và kể từ đó cho đến khi hai đứa nó nắm quyền trong gia tộc, đứa trẻ đó đã bao lần suýt chết... Nàng nhớ lại những chuyện đó mà than ngắn thở dài. Chúng cứ hành động tùy tiện và phô trương. Chỉ tổ làm nàng thêm phiền phức.

「Dù vậy, mọi chuyện vẫn suôn sẻ là nhờ sự nỗ lực của đứa trẻ đó nhỉ.」

Dẫu nàng có xoay sở thế nào để kìm hãm nguy hiểm thì khi phải chết người ta vẫn sẽ chết. Tuy nhiên... thật may mắn là nàng biết đầu óc thiếu niên kia không hề tệ, khi cần thiết cũng biết nỗ lực và biết nhẫn nhịn.

Chính vì thế nàng mới tin tưởng đứa trẻ đó, lui về phía sau và dốc lòng hỗ trợ cả hữu hình lẫn vô hình. Bởi nếu bảo vệ một cách cưỡng ép khiến nó nổi bật theo hướng xấu, thì chỉ càng làm khổ nó và đẩy nó vào nguy hiểm mà thôi. Dù nói gì đi nữa, đứa trẻ đó vốn tâm tính hiền lành, dù có trở nên xa cách nhưng nếu gia đình bị bắt làm con tin thì cũng chẳng thể làm gì được. Giống như người ấy vậy.

「Đúng vậy, ta xin kiếu, không muốn chuyện như lúc đó lặp lại nữa đâu.」

Nhớ lại ký ức xưa, nàng nheo mắt thì thầm với giọng điệu đầy nguy hiểm. Nàng không muốn mất đi bất cứ thứ gì quan trọng nữa. Chính vì vậy, nàng mới kìm nén và nhẫn nhịn cái xung động muốn giấu nhẹm nó đi và giữ khư khư bên mình. Nàng không muốn vì hành động nông nổi mà gây ra chuyện không thể vãn hồi.

Phải rồi. Tất cả là tại sinh ra trong cái gia tộc này. Sinh ra từ bụng vợ lẽ của gia chủ phân gia, nhưng lại thừa hưởng sức mạnh đậm đặc hơn cả con cái của chính thất, đó là khởi nguồn của mọi bất hạnh.

Thuở nhỏ, mẹ nàng đã bị hạ độc chết thay cho nàng bởi âm mưu của chính thất. Hình dáng quằn quại trong đau đớn ngay trước mắt ấy đến giờ nàng vẫn còn nhớ rõ.

Bị cha bỏ mặc, bị anh em cùng cha khác mẹ và chính thất ghẻ lạnh, chỗ dựa tinh thần thuở nhỏ của nàng là thiếu niên hạ nhân mà nàng ngưỡng mộ như anh trai, và cũng là mối tình đầu. Người mà trái tim non nớt của nàng từng mong ước sẽ cùng nhau đi đến cuối đời, lại cũng cùng nàng rơi vào bẫy. Gia đình bị bắt làm con tin, chàng không được phép phản kháng, và như một sự an ủi cuối cùng, chàng đã che chắn cho nàng và bị yêu quái ăn thịt ngay trước mắt nàng.

Khi người anh cùng cha khác mẹ lên làm gia chủ, nàng bị coi như cái gai trong mắt và bị giam lỏng trong nhà. Cứ ngỡ sẽ sống trong ngục tù ấy đến chết, khi nàng đã kiệt quệ ở cái tuổi đôi mươi và định xuất gia, thì lại bị gả làm vợ lẽ cho gia chủ bổn gia hơn mình hai con giáp chỉ vì sức mạnh tiềm ẩn trong người. Đương nhiên đó là cuộc hôn nhân lạnh lẽo không tình yêu... nàng thậm chí chẳng thể khóc, chỉ biết hiến dâng trinh trắng như một nghĩa vụ.

Nhát dao cuối cùng là đứa con trai đầu lòng. Đứa trẻ đầu tiên không thừa hưởng sức mạnh của gia tộc, nhưng nàng vẫn yêu thương hết mực. Vậy mà gã đàn ông đó lại...!

「Lúc đó ta đã nghĩ, cái nhà này thà tuyệt diệt đi cho xong. Nhưng mà...」

Gã đàn ông đó chết quách đi, để lại toàn bộ gia sản cho các con trai, nàng đáng lẽ sẽ sống nốt quãng đời thừa dài đằng đẵng một cách an ổn và lười biếng nhờ vào linh lực trong người. Nàng đã chán ngấy việc dính líu đến rắc rối của gia tộc. Nàng muốn dành phần đời còn lại cho riêng mình. Mọi chuyện thay đổi hoàn toàn kể từ khi nàng nhìn thấy đứa trẻ đó.

Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy, nàng đã không tin vào mắt mình. Đúng vậy, phong thái ấy gợi nhớ đến người tình đầu. Và khi thực sự trò chuyện, ấn tượng đó càng được củng cố. Tuy không có học vấn nhưng đầu óc không tồi, lương thiện, hay quan tâm người khác, và trên hết, thái độ đối xử với nàng cháu gái lớn vốn bị cô lập trong gia tộc, giống hệt như cách người ấy từng đối xử với nàng ngày xưa.

Một khi đã chồng chập hình bóng người xưa và nảy sinh lòng quyến luyến, thì đứa trẻ xuất thân bần nông nhem nhuốc ấy lại trở nên đáng yêu vô cùng tận. Nàng cưng chiều nó như con cháu ruột thịt của mình. Không, nếu nghĩ đến việc con cháu ruột lại mang dòng máu của gã đàn ông đáng ghét và nhà Onizuki căm hờn kia, thì tình thương trong lồng ngực này có lẽ còn lớn hơn thế nhiều.

「Thế mà vì vụ việc đó...」

Ban đầu, nàng suýt phát điên vì tưởng như vết thương lòng bị đào xới lại. Dù vậy, để bảo vệ đứa trẻ đó, nàng vẫn tin tưởng và dõi theo từ xa... nỗ lực đó đã đạt được kỳ vọng, à không, còn hơn thế nữa. Đỉnh điểm là cái bẫy giăng ra cho cô cháu gái út. Nàng đã định sẽ ra tay cứu giúp khi nguy cấp... nhưng khi chứng kiến màn kịch ấy qua thức thần, cảm xúc dấy lên trong nàng là nhẹ nhõm, cảm kích, ngưỡng mộ và ghen tị.

Phải, bởi đó là tương lai mà lẽ ra nàng đã có thể có. Và cũng chính vì thế mà nàng cảm thấy bực bội. Bực vì các cháu gái đã nắm lấy được khả năng mà nàng hằng khao khát và ghen tị, nhưng lại không chịu thỏa mãn với điều đó mà còn mong muốn nhiều hơn nữa. Nếu đã như vậy thì...

「Fufufu, đùa thôi.」

Nàng lấp liếm cảm xúc đang trào dâng bằng cách nói đùa như vậy. Bởi nếu nhận ra cảm xúc đó, thừa nhận bản tâm đó, nàng không biết liệu mình có kìm chế nổi hay không. Nàng cũng không muốn làm đến mức đó với các cháu gái của mình… Ít nhất là chưa phải lúc này.

Tên của nàng là Onizuki Kochou... Một người phụ nữ sinh ra trong phân gia nhà Onizuki, và suốt cuộc đời chỉ toàn mất đi những thứ quý giá.

「Dù là Hina hay Aoi, ai cũng được cả. Nhưng khi ta đón được con về... ta sẽ yêu chiều con, cho con làm nũng gấp nhiều lần những gì chưa thể làm trước đây nhé?」

Đối với nàng lúc này, đứa trẻ đó cũng giống như con cháu của chính mình vậy. Hoặc có lẽ còn hơn thế nữa...

「Fufu... fufufufu......」

Dưới ánh trăng soi rọi nhan sắc diễm lệ được duy trì bằng linh lực, nàng nở một nụ cười còn ma mị hơn thế. Đôi mắt ấy đục ngầu như bùn nhơ, tràn ngập điên cuồng và vọng chấp.........

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!