Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Chương 2 - Thỉnh thoảng cũng có vụ vùng an toàn biến mất trong mấy sự kiện game ha. - Chap 19

Chap 19

 ………Thời gian có lẽ cần quay ngược lại đôi chút.

Tại cô nhi viện, nơi mà kết giới đang ngăn không cho những tiếng gầm thét chấn động, hay bụi bặm, và cả ngọn lửa nghiệp chướng thiêu đốt lọt ra ngoài…… Ngay trước cánh cửa ra vào, có hai nhân vật đang đứng đối mặt nhau.

「Kìa kìa, đây chẳng phải là vị Aoi tiểu thư trứ danh tài sắc vẹn toàn của gia tộc Onizuki lâu đời nơi Bắc Thổ lừng lẫy đó sao? Lần đầu được diện kiến người.」

「Ara ara, cảm tạ lời tâng bốc nhàm chán đó nhé. Bản thân ta mới là kẻ vinh hạnh tột cùng khi được hội kiến vị ông lão gia tộc Matsushige, phó quan của Âm Dương Liêu vinh hiển, nổi danh với trí tuệ thâm sâu.」

Một người khoác lên mình y phục xa hoa hào nhoáng chẳng hề ăn nhập với khu phố ngoại ô hỗn tạp, tay phe phẩy chiếc quạt; người còn lại thì bị vây quanh bởi đám yêu hồ ô hợp đã bị bùa chú phong ấn chuyển động. Cả hai liếc nhìn nhau. Và rồi mỉm cười.

Với kẻ không có kiến thức, trông họ có vẻ như đang đứng thảnh thơi, điềm nhiên và không chút phòng bị, nhưng thực chất cả hai đều đang giải phóng linh lực và cảnh giác đối phương ở mức độ cao nhất. Điều đó có nghĩa là họ đang ở trong tình trạng có thể thi triển thuật thức bất cứ lúc nào, hay đối với Trừ yêu sư mà nói, có thể gọi là tư thế sẵn sàng lâm trận.

「Thế thì, chẳng hay lần này người có việc gì mà lại đặt chân đến nơi ngoại ô kinh đô thế này? Nếu là vãn cảnh kinh đô thì thiếu gì danh lam thắng cảnh thu hút sự hứng thú của Tiểu thư. Có cần ta chỉ cho vài chỗ không?」

「Cảm tạ thịnh tình của ông. Song đáng tiếc thay, ta đâu giống đám phàm phu tục tử ngoài kia. Ta vừa được chiêm ngưỡng một thú vui tuyệt vời hơn hẳn mấy thứ cảnh sắc lúc nào cũng xem được ấy rồi.」

Kusukusukusu. Tiếng cười khúc khích tựa tiếng chim hót…… Hành động xòe quạt ấy thoạt nhìn thì có vẻ ung dung tự tại…… nhưng lão già trước mặt đã nhận ra sự nôn nóng phảng phất trong phong thái ấy.

「Hô, vậy thì người cứ việc thưởng thức thú vui ấy, cần gì phải cất công đến cái khu phố ngoại ô bẩn thỉu chẳng chút phong lưu này làm chi. Hay là, Tiểu thư có lý do gì buộc phải vội vã đến đây dù cho có làm bẩn bộ y phục kia vì bụi đất?」

「………Câm miệng lại. Lão già khọm.」

Một tiếng lầm bầm cực nhỏ…… Đồng thời không khí xung quanh trầm xuống, sức nặng gia tăng một cách rõ rệt. Đám yêu hồ ô hợp bị thuật trói buộc làm cho bất động toàn thân đang run rẩy mà không thốt lên được tiếng nào. Trong khoảnh khắc, một con gấu lớn mọc sừng vốn đang ẩn thân đã hiện hình, lao ra chắn trước mặt ông lão như để bảo vệ…… Tuy nhiên, nó đang co rúm lại vì sợ hãi.

(Chà chà…… tuổi còn trẻ mà đã tỏa ra sát khí nhường này sao.)

Tuy không biểu lộ ra mặt, nhưng nội tâm ông lão đang trố mắt kinh ngạc. Chỉ là một tiểu thư mới hơn mười tuổi đầu, vậy mà lại có thể hướng nguồn linh lực khổng lồ đến mức này thành sát ý vô hình vào cùng một người sao!

(Quả nhiên giới Trừ yêu sư tuy nói là hay đấu đá nội bộ…… nhưng đám người Bắc Thổ vẫn là thứ gì đó rất đáng sợ.)

Dù có một số ngoại lệ, nhưng các Trừ yêu sư định cư ở vùng đất phía Tây và phía Nam tính từ kinh đô thường được cho là những kẻ tương đối yếu nhược.

Nguyên nhân một phần là do đất đai đã được khai khẩn và phát triển, khiến cho không còn yêu quái hùng mạnh, các Trừ yêu sư cũng nhúng tay vào những việc ngoài bản nghề và trở nên thế tục hóa, nhưng lý do lớn nhất phải kể đến thời đại đại loạn trong quá khứ.

Khi đó, vì sự phát triển của nông công nghiệp tại các vùng này, lũ yêu quái đã xua đại quân xâm lược nhằm đánh vào khả năng sản xuất của phe con người, dẫn đến những trận chiến ác liệt với các Trừ yêu sư bản địa. Kết quả là nhiều gia tộc cổ xưa bị diệt vong cả dòng họ, hoặc nếu có sống sót thì cũng chỉ còn lại những kẻ thuộc nhánh phụ. Nếu xét đến việc tài năng trừ ma càng truyền qua nhiều đời càng trở nên mạnh mẽ, thì việc các gia tộc vùng Tây Thổ và Nam Thổ suy yếu sau khi mất đi nhiều Trừ yêu sư triển vọng là kết quả tất yếu.

Mặt khác, Bắc Thổ và Đông Thổ, vốn là vùng biên cảnh trong thời Đại loạn nên ít chịu ảnh hưởng của chiến hỏa, từng là nơi những gia tộc Trừ yêu sư bị chế giễu là nhà quê hay đám hậu bối non nớt bị đẩy đến trấn giữ. Nhưng đến nay, đây lại là nơi tồn tại nhiều gia tộc tiếp nối từ trước thời Đại loạn, giàu kinh nghiệm thực chiến nhờ liên tục đối đầu với vô số yêu quái. Và gia tộc Onizuki lại là gia tộc cổ xưa nhất trong số những gia tộc Bắc Thổ ấy, nếu là dòng dõi trực hệ của họ thì chuyện này cũng là lẽ đương nhiên. Tuy nhiên, điều đáng kinh ngạc nhất là……

「Hohoho, xin đừng hiếp đáp người già quá chứ. Có vẻ như mục đích của ta và Tiểu thư tuy không nói là hoàn toàn nhưng cũng có phần trùng khớp. Không cần phải làm vẻ mặt đáng sợ như thế đâu, được chứ?」

Ông lão vừa mỉm cười vừa nói trúng vào trọng tâm lý do Tiểu thư nhà Onizuki đến nơi này.

「Ông hẳn thừa biết chỉ cần ta mở miệng một lời là ông sẽ trở thành kẻ bị truy nã chứ?」

「Tất nhiên là biết. Tuy nhiên chuyện đó sẽ không xảy ra đâu…… Ít nhất là trong thời gian trước mắt.」

「Đúng vậy, trong thời gian trước mắt thôi.」

Cả hai bên đều thu lại linh lực đang giải phóng, nở nụ cười thân thiện…… nhuốm màu giả tạo, hay nói đúng hơn là chỉ mang tính hình thức. Đúng vậy, lúc này chưa phải là lúc để đối đầu. Đối với lão già, là cho đến khi gã đàn ông được Oni kia sủng ái giết chết hoàn toàn Bích Quỷ; còn đối với Tiểu thư, là cho đến khi người duy nhất nàng yêu leo lên được vị thế cao hơn. Và ngay cả ả Oni có lẽ đang quan sát cuộc đối mặt này ở đâu đó cũng sẽ thấy thuận lợi nên chẳng có lời phàn nàn nào.

「Nào nào. Vậy thì mời Tiểu thư, người cứ việc tiến vào. Đối với kẻ kia, việc một tuyệt thế mỹ nhân chạy đến chắc chắn sẽ vui hơn là một lão già khô héo như ta rồi.」

Lão vừa nói bông đùa vừa gõ nhẹ cây gậy, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa cô nhi viện mở toang. Điều đó có nghĩa là kết giới do Azuma giăng ra đã bị cạy mở bằng vũ lực.

Hành động của ông lão lẽ ra là một nước đi tồi. Bởi cạy mở kết giới một cách thô bạo như vậy thì người giăng kết giới đương nhiên sẽ biết. Thực tế, lý do lão già này cất công cài câu thần chú ngôn linh vào cuốn sách tặng cho viện mang ý nghĩa tập kích bất ngờ, nhưng lão cũng muốn tiết kiệm công sức dùng sức mạnh để mở kết giới, cũng như ngại phải đối phó sau khi bị chính Azuma phát hiện.

Nói ngược lại, hành động của ông lão lúc này được thực hiện chính vì sự cần thiết phải che giấu đã không còn nhiều. Bên trong kết giới đã xảy ra náo động lớn. Con ả lửng chó kia chắc cũng đã đánh hơi thấy chuyện gì đó xảy ra ở cô nhi viện…… hay đúng hơn là đã xác nhận điều đó từ thức thần thả trên trời. Nếu cứ để nguyên thế này mà ông lão can thiệp vào vụ náo loạn trong viện và chạm trán với ả ta thì tình hình sẽ chẳng mấy vui vẻ. So với việc đó thì……

「Ta ghi nhận nguyện vọng của ông…… Mong rằng sau này chúng ta vẫn giữ được mối quan hệ tốt đẹp.」

「Hoàn toàn đồng ý.」

Chưa kịp đợi lão già trả lời, thiếu nữ sắc hồng đã biến mất cùng với bụi đất. Đồng thời, đám yêu hồ bị bắt giữ xung quanh lão già đồng loạt bị chém bay đầu và chết ngay tức khắc.

「……Hừm, quả nhiên là giống quái vật thật.」

Lão già vừa vuốt râu vừa nhìn cảnh tượng xung quanh biến thành biển máu trong chớp mắt mà lầm bầm với vẻ ngán ngẩm. Hành động ngốn một lượng linh lực khổng lồ như thế chưa chắc đã hiệu quả, nhưng sức mạnh của thiếu nữ có thể dùng vũ lực để hiện thực hóa điều đó khiến lão già phải kinh ngạc thán phục.

『………』

……Và rồi, một cái bóng trừng mắt nhìn vào tấm lưng của ông lão đang kinh ngạc đến ngẩn người ấy. Đó là một con yêu hồ còn sót lại, đã nín thở ẩn mình nhờ thuật ẩn hành. Có vẻ như thuật ẩn hành của cá thể này tinh vi hơn hẳn đồng loại, nó cứ thế lẩn vào xác của đồng bọn, tiến lại gần ông lão…… và không một tiếng động, nó lao tới định cắn chết lão già chỉ trong một đòn.

……Cùng lúc đó, nó tự mình lao đầu vào kết giới trong suốt được triển khai thành hình những cây kim ở ngay chính diện và chết ngay tức khắc.

「Đòn kết liễu có vẻ hơi lỏng lẻo nhỉ…… Dẫu vậy, cũng chấp niệm ghê gớm thật đấy.」

Vừa giải trừ kết giới, ông lão vừa nhớ lại gã hạ nhân kia. Tiếng bịch của khối thịt rơi xuống đất vang lên từ phía sau, nhưng thứ đó chẳng khiến lão bận tâm chút nào. Điều duy nhất lão có là tiếng thở dài về việc bản thân đã dính líu đến những nhân vật quá mức phiền phức.

Chỉ dính dáng đến Oni thôi đã là bất hạnh trong đại bất hạnh rồi, đằng này còn thêm cả đứa con gái giống quái vật kia nữa…… Một đứa trẻ ở độ tuổi đó mà đã sở hữu sức mạnh và sát khí nhường ấy thì cuộc đời sao có thể bình thường được. Và khi một đứa con gái như thế lại chấp niệm đến mức này thì…… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra chứ.

「Riêng con Oni kia thôi đã phiền phức rồi. Kiểu này lỡ không khéo lại ôm thêm cả đống rắc rối khác cũng không chừng.」

Nếu xử lý bất cẩn thì không biết sẽ chọc phải ổ kiến lửa nào đây. Tuy nhiên, nếu bỏ mặc thì cũng không thể nói là mọi chuyện sẽ diễn ra êm đẹp…… tính đi tính lại thì câu chuyện cũng quay về vạch xuất phát.

「Yare yare, rốt cuộc là phải sinh ra dưới ngôi sao nào mới phải gánh chịu nghiệp chướng như thế kia chứ.」

Lời lầm bầm của lão già vang vọng một cách kỳ lạ tại nơi đó……

-

Nhìn thiếu nữ mặc đồ màu hồng xuất hiện một cách hào nhoáng vào đúng thời điểm hoàn hảo hệt như nhân vật chính trong truyện, từ ngữ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi không phải là lòng biết ơn... mà là những lời chửi rủa.

(Con nhỏ này... đứng chờ sẵn trong cánh gà à!!?)

Nếu thời điểm can thiệp quá mức tuyệt hảo như vậy thì việc nảy sinh suy nghĩ đó âu cũng là tất yếu. Này, đừng bảo là cô đã đứng xem suốt nhé?

Mặc dù đang khoác áo choàng nên khó mà nhận diện được biểu cảm, nhưng tiểu thư vẫn nhận ra ánh nhìn của tôi và nở một nụ cười ngạo nghễ. Chậc, đúng là con nhỏ vừa thâm sâu khó lường lại chẳng biết đang toan tính điều gì.

「Gư... người... NGƯƠI...!!」

「Nào... ara, đòn vừa rồi có vẻ hơi thiếu uy lực nhỉ?」

Ả yêu hồ tả tơi đang dính chặt vào tường đất... lúc này đã trở lại nguyên hình thú... chui ra khỏi bức tường, máu từ khắp người chảy ròng ròng nhưng dường như chiến ý vẫn còn sót lại. Tuy nhiên, tất cả đã bị dập tắt bởi lưỡi dao gió được phóng ra ngay khoảnh khắc tiếp theo. Thiếu nữ mảnh mai vung chiếc quạt từ đằng xa, và tương ứng với chuyển động đó, những lưỡi dao vô hình xé toạc toàn thân con yêu hồ.

「Thế này là kết thúc rồi nhỉ?」

Aoi vừa dứt lời liền xoay nhẹ cánh tay đang cầm quạt. Cùng lúc đó, đầu con yêu hồ trượt xuống, lìa khỏi cổ. Chiếc đầu thú rơi bịch xuống đất, từ mặt cắt nơi cái đầu vừa chia ly với thân xác, máu không phun ra nhiều như tưởng tượng. Đơn giản là vì máu đã chảy quá nhiều từ khắp cơ thể trước đó rồi.

「...Nào, dù sao thì trông ngươi cũng thê thảm và tàn tạ quá đấy nhỉ?」

Onizuki Aoi nhìn về phía tôi và đưa ra lời nhận xét, cứ như thể màn tàn sát đơn phương vừa rồi chưa từng xảy ra.

「Để Tiểu thư nhìn thấy bộ dạng này, thật vô cùng xấu hổ.」

「Yên tâm đi. Chuyện thường ngày ở huyện ấy mà, ta quen rồi. Mà này... ngươi đã chọn được món quà lưu niệm nào chưa?」

「Chuyện đó...」

Tôi cố kìm nén tiếng gào thét trong lòng:「Có cái khỉ khô ấy!」. Thú thật là tôi đã nghĩ nát óc rồi, nhưng yêu cầu của ả vừa vô lý lại vừa cao ngất ngưởng, tôi làm sao mà đáp ứng nổi. Khốn kiếp, cô ta lại còn đang nở nụ cười xấu xa nữa chứ!

(Tùy theo route mà bị chọc vào vết thương lòng, bị đám quái vật bẻ gãy lòng tự trọng rồi dạy dỗ, lại còn bị công khai cảnh làm tình khác loài với đôi mắt mất đi ánh sáng ngay trước mặt nhân vật chính... À, nhắc mới nhớ, cái flag chấn thương tâm lý đó bị bẻ gãy rồi mà.)

「Này, Tomobe. Có phải ngươi vừa nghĩ điều gì thất lễ về ta không đấy?」

「Không bao giờ có chuyện đó đâu ạ.」

Cô ấy nheo mắt vẻ hơi khó chịu trước câu trả lời không chút cảm xúc của tôi, nhưng rồi ngay lập tức chuyển ánh nhìn sang hướng khác.

「Thôi được rồi. Vậy món quà sẽ là thứ ta chỉ định nhé?」

Tôi quay mặt nhìn theo hướng ánh mắt của Gorilla-sama, ở đó là hình ảnh thiếu nữ bạch hồ đang được lũ trẻ xúm lại chăm sóc. Cô gái trông có vẻ đau đớn nhưng vẫn tỏ ra kiên cường, khoảnh khắc tiếp theo ánh mắt cô chạm mắt chúng tôi. Đồng thời, chỉ qua cái giao tiếp bằng mắt đó, tôi lờ mờ đoán được cô ấy đang nghĩ gì.

「Đừng nói là...」

「Ara? Không được sao?」

「Không hẳn là không được, nhưng mà nói sao nhỉ...」

Gọi là quà lưu niệm... thì đúng là hơi quá tầm tưởng tượng. Mà khoan, ở thế giới này thì con người cũng được coi là hàng hóa. Lại giao cho mình một món đồ phiền phức nữa rồi đây.

Tôi nghĩ về những chuyện sắp tới mà thầm thở dài trong lòng.

...Nghĩ kỹ lại thì tôi không nên lơ là cảnh giác vào lúc này. Yêu quái suy cho cùng vẫn là quái vật, bản chất của chúng không thể nào đo đếm bằng thường thức của con người được.

「Vẫn chưa kết thúc đâu...!!」

Câu độc thoại nhỏ bé đó lại vang lên kỳ lạ giữa không gian. Cùng lúc đó, một âm thanh ướt át ghê người vang lên. Tôi vội nhìn về phía phát ra tiếng động và kinh hoàng tột độ.

Cũng phải thôi. Bởi vì con yêu hồ tưởng chừng đã chết kia đang dùng『mỗi cái đầu』để trườn đi trên mặt đất với tốc độ khủng khiếp. Quái dị làm sao.

「Cá...!?」

Con cáo di chuyển rào rào trên mặt đất nhanh đến mức không thể tin được là chỉ còn mỗi cái đầu, hệt như một con gián. Trong khoảnh khắc, tôi nhận ra mục tiêu của nó từ hướng di chuyển.

「Này! Chạy đi!! Mau lên...!!」

「Hả!?」

Mục tiêu của con cáo là những đứa trẻ mồ côi đang chạy lại gần Shiro. Ở một khía cạnh nào đó, đây là lựa chọn hiển nhiên. Nếu tấn công Gorilla-sama thì chắc chắn sẽ bị phản đòn. Tôi thì đang ở gần Gorilla-sama, lại cạn kiệt linh lực, nên có ăn thịt tôi thì rủi ro quá cao mà lợi ích thu lại chẳng bõ bèn gì.

Nếu là trẻ bán yêu thì hiệu quả hồi phục sức mạnh cao hơn nhiều so với người thường, lại khó bị phản kháng. Hẳn là nó định ăn thịt lũ trẻ rồi dốc toàn lực chạy trốn khỏi Gorilla-sama.

「Đừng hòng...!!」

Linh lực đã cạn sạch nên không thể dùng cường hóa cơ thể để lao tới, vì thế tôi phóng thanh đoản đao đi. Thanh đoản đao được ném bằng sức lực thuần túy của cơ thể, nhưng nhờ việc tôi luôn tranh thủ rèn luyện để sinh tồn sau khi chuyển sinh, nó xé gió lao đi sắc bén đến mức khó tin đối với một cơ thể đang tơi tả.

Thanh đoản đao cắm chính xác vào đỉnh đầu con yêu hồ chỉ còn mỗi cái đầu. Tuy nhiên...

(Không dừng lại sao...!!)

Có lẽ do cái đầu đang lao đi theo đà, và lực ném của tôi cũng quá yếu. Lưỡi dao khựng lại ở hộp sọ, dường như không chạm tới được não bộ của con yêu hồ. Trong đôi mắt nó, tôi vẫn thoáng thấy ý chí hiện hữu rõ ràng.

「Nguy rồi...」

Tôi hiểu rằng mình đã hết cách. Những đứa trẻ trước mắt chỉ biết kinh hoàng trước nanh vuốt của con quái vật đang lao tới. Còn nhỏ tuổi lại chưa được huấn luyện chiến đấu đàng hoàng thì cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng không vì thế mà con quái vật sẽ nương tay. Tóm lại là...

「Chết tiệt...!!」

Trong thoáng chốc, tôi liếc nhìn Gorilla-sama ở bên cạnh, nhưng dù đã nhận thức được tình hình, cô ta vẫn không hề có ý định hành động. Thái độ như thể chẳng mảy may quan tâm đến lũ trẻ. Không còn thời gian để thuyết phục nữa. Vậy thì chỉ còn một việc tôi có thể làm.

Tôi nén cơn đau kịch liệt lao vụt đi... nhưng chuyển động chậm hơn thường ngày rất nhiều, không thể nào kịp được. Và ngay khoảnh khắc cái đầu của con yêu hồ nhảy lên định chụp xuống ngay trên đầu lũ trẻ...

「『Hộ Pháp Kết Giới Tam Đẳng・Quy Giáp Văn』」

Một giọng nói lưu loát vang lên khắp không gian. Cùng lúc đó, nanh vuốt của con yêu hồ khựng lại giữa không trung.

...Không, không phải. Nhìn kỹ thì con yêu hồ đang cắn vào một kết giới trong suốt như pha lê được triển khai bao bọc lấy bọn trẻ. Cả con yêu hồ lẫn lũ trẻ đều ngẩn người kinh ngạc.

「『Phược Pháp Kết Giới Tứ Đẳng・Trọng Hộp』, và... 『Phá Pháp Kết Giới Lục Đẳng・Vô Gian Viêm Ngục』」

Con yêu hồ cảm nhận được điều sắp xảy ra và định làm gì đó. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó đã bị nhốt trong ba tầng kết giới, kế đến thuộc tính Hỏa Độn được gán vào khiến kết giới nhuộm một màu đỏ rực. Không, đó là ngọn lửa địa ngục đang cuộn xoáy bên trong kết giới thì đúng hơn.

Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Không chỉ là chết cháy. Thậm chí xác cũng chẳng còn. Khi kết giới được giải trừ, ở đó chỉ còn lại một chút tro tàn và thanh dao nhỏ cắm trên đầu con yêu hồ, tro bụi lập tức bị gió cuốn bay, thanh dao rơi xuống đất phát ra tiếng keng đầy ấn tượng.

Tiếng bước chân vang lên. Tiếng bước chân tĩnh lặng nhưng tỏa ra sự hiện diện áp đảo. Linh lực nồng đậm pha lẫn yêu lực hóa thành lưỡi dao vô hình chĩa thẳng vào tôi và Tiểu thư Gorilla bên cạnh.

「Vội vã chạy tới nơi có náo động thì thấy cảnh này... Xin lỗi nhưng chư vị, ta có thể hỏi đầu đuôi sự việc được không?」

Bóng người xuất hiện như để che chở cho lũ trẻ... Azuma Hibari nhìn chằm chằm về phía này với ánh mắt sắc bén, tuy mặc trang phục chẳng khác gì thường dân nhưng lại toát lên vẻ đường hoàng xứng tầm với địa vị Đứng đầu Âm Dương Liêu, chất vấn chúng tôi như thế.

-

「Ra là vậy, ta đã hiểu lý lẽ của cô. Nhưng mà...」

Trại trẻ mồ côi hoang tàn sau trận chiến, tại sân vườn nơi đó, Azuma Hibari đứng đối diện với Tiểu thư Gorilla, vẻ mặt lấn cấn không mấy thuyết phục trước những lời giải thích của cô ấy.

Thực hiện nghĩa vụ của một Trừ yêu sư khi lên kinh đô là tiêu diệt yêu hồ, sau đó bị phân thân dụ đến đây và cứu viện cho trại trẻ mồ côi đang bị tấn công... Đó tóm lại là những gì Tiểu thư Gorilla đã nói. Tuy nhiên, Azuma Hibari không thể hoàn toàn chấp nhận lời giải thích đó.

Đương nhiên rồi. Quả thực cô ta không nói dối. Nhưng chỉ có thế mà thôi. Azuma có năng lực nhìn thấu lời nói dối. Chính năng lực đó đang khiến cô ta bối rối. Cô ta không nói dối. Không nói dối nhưng... cô không thể khẳng định đó hoàn toàn là sự thật.

「Ara, không tin lời giải thích của bên này sao? Phải chăng cựu Thủ lĩnh Âm Dương Liêu lừng lẫy vì sống lẫn lộn với đám hạ đẳng nên chuyện gì cũng sinh nghi ngờ? Nếu cần nhân chứng thì cứ hỏi đám nhóc kia là được mà.」

Tiểu thư cười cợt vẻ chế giễu. Một sự khiêu khích quá lộ liễu. Ừ thì Gorilla này, đừng có cố làm chuyện phức tạp thêm nữa đi.

「Các con, sự tình thế nào?」

Có vẻ như không uổng công sống lâu năm, Azuma không mắc bẫy khiêu khích của Hime-sama, người mà đối với cô ta cũng chỉ như con nít. Cô ta vừa cảnh giác với chúng tôi, vừa cúi người xuống ngang tầm mắt với lũ trẻ và ân cần hỏi han. Tuy nhiên, câu trả lời của bọn trẻ lại khiến cô ta có chút khó xử.

「À thì nhé, người cứu bọn con á. Rạch toạc ra rồi từ bên trong có con cáo bự chui ra á.」 

「Ở đằng kia nhé, anh trai không thấy mặt nhé. Đánh nhau với con cáo đáng sợ nhanh cực kỳ luôn.」 

「Uwa, ruộng bị cháy hết rồi...」 

「Chị gái xinh đẹp kia mạnh lắm đó!!」

Nhao nhao nhốn nháo, đám trẻ vừa nãy còn suýt bị quái vật giết và khóc lóc ầm ĩ, giờ tụ tập dưới chân Azuma và thi nhau nói những lời chẳng đầu chẳng đuôi. Đối với lũ trẻ, có lẽ chúng đang cố gắng giải thích cho Azuma, người thay thế mẹ chúng, nhưng... quả nhiên lời nói của trẻ con hoặc là không nắm bắt được trọng điểm, hoặc là thiếu giải thích, hoặc là thêm thắt quá nhiều.

「A, đúng rồi. Vụ ồn ào lần này có vẻ gây phiền phức nhiều nhỉ? Cứ giao việc sửa nhà hay gì đó cho ta được chứ? Sau này ta sẽ gửi người mang phí sửa chữa tới. Với lại, nếu cần thì từ nay ta lấy tư cách cá nhân quyên góp cho trại trẻ mồ côi cũng được luôn nhé?」

Đối với Azuma đang cố gắng lắng nghe câu chuyện của lũ trẻ để thầm phân tích và tổng hợp những điểm chính, Tiểu thư Gorilla đưa ra đề nghị như thể đã nhắm sẵn.

「Được thế thì tốt quá nhưng... Khoan đã. Mục đích của người là gì?」

Azuma buột miệng vặn lại lời của Tiểu thư Gorilla nhưng đã quá muộn. Hay nói đúng hơn, có lẽ kết quả đã rõ ràng ngay từ đầu.

「Hỏi mục đích nghe thất lễ quá đấy. Ta đang định nhận lấy rắc rối thay cho các ngươi mà... Này, con cáo kia?」

Thiếu nữ mở rộng chiếc quạt, cất tiếng gọi với vẻ đắc thắng. Azuma mở to mắt, nhân tiện đám trẻ đang vây quanh chân cô ta cũng đồng loạt nhìn theo hướng đó. Tức là nhìn về phía thiếu nữ bạch hồ đang đứng một mình, tách biệt khỏi bọn họ.

「Shiro, con...」 

「Azuma-sensei, con...」

Chỉ cần nhìn thoáng qua biểu cảm phức tạp và đau buồn đó, Azuma đã hiểu ra tất cả.

「Ngươi, ngươi đã nhồi nhét cái gì vào đầu đứa bé này...!?」

Vị cựu Thủ lĩnh Âm Dương Liêu, người vốn chẳng bận tâm dù bị chế giễu bao nhiêu, trong khoảnh khắc này đã chĩa sát ý rõ rệt về phía Tiểu thư nhà Onizuki. Tôi đứng bên cạnh nín thở. Dù không trực tiếp nhắm vào tôi nhưng toàn thân tôi cứng đờ vì căng thẳng. Nếu thể trạng tôi đang hoàn hảo thì khoảnh khắc này tôi đã dốc toàn lực chuồn khỏi đây rồi.

(Trước đây cũng từng bị nhắm vào rồi, áp lực vẫn kinh khủng như thường. Vì có linh lực với yêu lực nên sát khí ở thế giới này không đùa được đâu.)

Linh lực hay yêu lực, tùy từng trường hợp, nhưng nếu cơ thể không quen hoặc mật độ quá dày đặc thì chỉ cần hứng chịu thôi cũng đủ khiến người ta đổ bệnh. Việc dùng linh lực chứa sát khí nhắm vào ai đó để giết người tuy không đơn giản nhưng cũng không phải là không thể.

「Ara ara, đừng làm bộ mặt đáng sợ thế chứ. Lũ trẻ sợ đấy? Với lại... ta đâu có đe dọa gì đâu?」 

「Còn trơ trẽn nói được câu đó...!!」

Thấy lũ trẻ bên cạnh giật mình sợ hãi, Azuma giải tỏa sát khí, tuy nhiên cô ta không giấu sự thù địch đối với lời nói của Gorilla-sama. Đương nhiên rồi. Sau chuyện quyên góp và sửa chữa mà lại nói ra điều đó thì ai mà tin cho nổi.

「K, không phải đâu sensei...!! Con... là con tự quyết định! Thật đó ạ! Con... sẽ đi theo chịu sự chăm sóc của những người kia...!!」

Dù có chút căng thẳng, nhưng thiếu nữ bạch hồ vẫn nói lên sự lựa chọn của mình như thể đã hạ quyết tâm.

「Người đã nghe chuyện rồi phải không? Xuất thân của con...」 

「Ah. Nhưng dù con là cội nguồn của con yêu quái tà ác tàn nhẫn kia thì con cũng không phải là nó, đúng không...?」

Azuma trả lời cô bé đang lộ vẻ mặt đau khổ. Ra là vậy, đúng là một phần linh hồn của hung yêu. Đúng là cội nguồn. Tuy nhiên, không thể vì thế mà đánh đồng cô bé với con quái vật.

Về trạng thái của linh hồn và việc truy cứu tội lỗi, thế giới này có vô số tiền lệ. Con người có sinh linh, yêu quái dù có bị điều phục thì cũng có trường hợp được thanh tẩy linh hồn để thăng cấp lên địa vị linh thú, hoặc ngược lại. Đối chiếu với những thực tế đó, việc cắt bỏ phần tà ác trong linh hồn gốc, và bản thân cô bé sau đó chưa từng phạm tội gì lại phải chịu phạt là điều không thể xảy ra… Nếu là trong hoàn cảnh bình thường.

「Dù vậy thì vẫn sẽ bị coi là nguy hiểm. Dẫu nói rằng đã cắt bỏ hầu hết các khía cạnh và bản chất của yêu quái, nhưng vốn dĩ là cội nguồn của thứ đó, ai biết được khi nào cán cân linh hồn lại nghiêng về phía bọn si mị vọng lượng vì một lý do nào đó. Hơn nữa, ngươi nghĩ người của triều đình sẽ bỏ qua chuyện này sao?」

Giữa thế gian yêu ma ăn thịt người hoành hành từ hàng ngàn năm trước, Phù Tang Quốc vẫn tồn tại được là nhờ triều đình lạnh lùng và hèn hạ.

Đa số con người yếu hơn yêu quái rất nhiều. Vì thế con người tụ tập lại lập quốc, và để duy trì nó, họ sử dụng mọi thủ đoạn, diệt trừ mầm mống nguy hiểm từ trong trứng nước. Đối với Tứ Hung tấn công kinh đô, Hữu Đại Thần đã dùng chính thân mình làm bẫy, trong thời Đại loạn, họ đã hy sinh một bộ phận dân chúng để làm vật tế thần và mồi nhử vì đại cục.

Huống chi chỉ là một đứa trẻ bán yêu, họ sẽ có gì ngần ngại khi xử lý nó để phong ấn hoàn toàn sự hồi sinh của con yêu hồ đã tấn công kinh đô?

「Chuyện đó...」 

「Định kháng nghị sao? Nếu là thời còn làm Thủ lĩnh Âm Dương Liêu thì còn nghe được, chứ ngươi bây giờ chỉ là một bán yêu mở trại trẻ mồ côi thôi đúng không? Ngươi có cửa nào để cầu cứu triều đình à? Ngươi cũng hiểu là làm thế chỉ tổ thu hút sự chú ý theo hướng xấu thôi mà?」

Azuma vốn là bán yêu nên không được lòng giới quý tộc công gia. Ít nhất là không thân thiết đặc biệt. Hơn nữa đã từ quan nhiều năm... nếu chuyện cô ta điều hành một trại trẻ mồ côi tập trung toàn bán yêu lan truyền ra ngoài, không khéo còn gây nguy hại cho những đứa trẻ khác.

「Shiro onee-chan đi đâu dợ?」

Người thốt ra câu nói ngọng nghịu đó là bé Akane hay làm nũng. Cô bé chạy tới chỗ Shiro và ôm chầm lấy vẻ bất an. Tiếp đó, lần lượt những đứa trẻ khác cũng lại gần và nhao nhao ồn ào.

「Tại sao lại đi?」 

「Đúng đó, ở lại với tụi em đi mà!」 

「Đúng vậy. Đi đâu là không được đâu!!」 

「Chị ghét tụi em rồi hả?」

Tất cả đều nói chuyện với vẻ lo lắng từ tận đáy lòng, khiến Shiro bối rối và khó xử. Người ngăn chúng lại là Azuma, người thay thế mẹ của chúng.

「Này, các con. Shiro đang khó xử kìa... Con không thay đổi ý định sao?」 

「...Sensei, nơi này thật sự rất tốt. Dù thời gian ở bên mọi người ngắn ngủi... nhưng con rất hạnh phúc. Nhưng mà...」

Rồi cô bé nhìn vào cái xác không đầu của một bản thể khác của mình đang nằm trên mặt đất, sau đó liếc nhìn thiếu nữ tóc hồng và tên đầy tớ.

「Con nghĩ mình sẽ gây phiền phức sao?」 

「Con không thể phủ nhận điều đó. Nhưng mà… Sensei có thể tha thứ cho con, nhưng bản thân con thì...」

Bạch hồ không phủ nhận lời của Azuma. Con người ta không thể ăn sương mà sống. Không có cơm ăn áo mặc thì không sống nổi, và trong cái thế giới sống thôi cũng đã khó khăn này, không thể chỉ dựa vào lòng tốt của người khác được.

Huống chi, sẽ chẳng có mấy kẻ lập dị chịu giúp đỡ một trại trẻ mồ côi nhận nuôi bán yêu. Tất nhiên đó cũng là một lý do. Nhưng, đó không phải là tất cả. Đó không phải là lý do duy nhất.

Dẫu nói rằng đã vứt bỏ khía cạnh của một yêu quái tà ác và tàn nhẫn, nhưng đối với bản thân cô bé, không thể chỉ đơn giản là rạch ròi như thế, và cũng không thể vứt bỏ sự tự trách cứ bản thân.

「Với lại... con cũng có lý do muốn đi theo những người kia. Cho nên...」 

「Shiro...」 

「Đứng nói chuyện thế đủ chưa nhỉ? Ta cũng không muốn nán lại cái nơi tồi tàn bẩn thỉu và sát phong cảnh này mãi đâu.」

Tiểu thư Gorilla chen ngang vào cuộc đối thoại của hai người với vẻ mặt chán ngán tận cùng.

「Tiểu thư...」 

「Có gì phàn nàn à? Hay là ngươi định làm ra món quà thay thế ngay tại đây?」

Khi tôi định mở miệng can ngăn, tiểu thư lầm bầm vẻ bất mãn. Toàn nói những điều không thể làm được.

「Hơn nữa đây cũng là dọn dẹp hậu quả cho ngươi. Kẻ thất học nhưng không ngu ngốc như ngươi chắc hiểu chứ?」 

「...Tôi hiểu ạ.」

Hơn tất cả, câu nói đó là đòn chốt hạ. Quả thật sự việc trở nên rắc rối là do lỗi của tôi. Có lẽ người luôn quan sát chúng tôi nếu không muốn nói là suốt ngày đêm như cô ta hiểu rõ điều đó.

Nếu tôi nhanh chóng xử lý cô gái đó thì tình huống này có lẽ đã không xảy ra. Huống chi, từ phí sửa chữa trại trẻ mồ côi cho đến công sức tiểu thư đích thân đến tận đây... nếu một tên hạ nhân gây ra chừng ấy phiền phức thì tệ nhất có bị chém đầu theo nghĩa đen cũng không được oán thán. Việc giải quyết êm xuôi chỉ bằng một đứa trẻ bán yêu có lẽ là quá khoan dung ở thế giới này rồi. Tuy nhiên...

「Ít nhất xin hãy cân nhắc cách nói ạ. Tùy vào cách nói mà ấn tượng của người nghe sẽ thay đổi rất nhiều đấy ạ.」

Trước lời đề nghị của tôi, Tiểu thư nhìn tôi một lúc rồi thở dài thườn thượt vẻ chán chường tột độ, sau đó ra lệnh với ánh mắt hơi khó chịu.

「Vậy giao cho ngươi đấy. Dùng cái miệng lưỡi trơn tru vô dụng đó mà mau thuyết phục đi.」 

「Xin cảm tạ người.」

Cúi đầu thật sâu, tôi ép cơ thể tơi tả của mình di chuyển bước lên phía trước. Tôi cúi chào Azuma, vừa nhận ra tôi và giấu lũ trẻ ra sau lưng, trước tiên tôi nhặt thanh đoản đao rơi dưới đất lên và cất vào trong ngực áo, sau đó chậm rãi tiến lại gần, bày tỏ rằng mình không có địch ý, rồi mở lời.

「Lần trước gặp mặt đã rời đi mà không chào hỏi, thật vô cùng thất lễ. Tôi là hầu cận của tiểu thư… Tiểu thư nhà Onizuki. Người có nhớ không?」 

「...Là kẻ đã ở cạnh khi ta nhặt được Shiro hả?」 

「Thứ lỗi cho sự vô lễ khi đó. Do sát khí quá lớn thôi ạ. Nhưng xin đừng hiểu lầm. Lúc đó tôi tuyệt đối không có ý định làm hại người kia.」

Azuma đánh giá tính chân thực trong lời nói của tôi, rồi nhìn sang thiếu nữ bạch hồ như để xác nhận. Cô bé gật đầu khẳng định.

「...Có vẻ là vậy. Ta sẽ tin lời ngươi.」 

「Rất cảm kích. Về sự việc lần này chắc hẳn người có nhiều nghi hoặc. Tuy nhiên... có một điều xin hãy tin tưởng, là chúng tôi tuyệt đối không có ác ý hay ý đồ xấu với các vị.」

Đối với cô ta... đối với Azuma, nỗi lo lớn nhất chắc chắn là sự an toàn của lũ trẻ. Vì vậy tôi đánh vào điểm đó. Cô ta cũng biết sự khắc nghiệt của thế gian. Vậy thì cô ta chắc chắn không phản đối đề nghị lần này từ tận đáy lòng.

「Tôi hiểu sự lo lắng và quan ngại của người. Tuy nhiên, xét đến việc bồi thường lần này, và sự thật là Tiểu thư đã đích thân đến đây, thì chúng tôi tuyệt đối sẽ không đối xử tệ bạc với người kia. Trong thời gian lưu lại kinh đô, tôi sẽ cho cô bé về thăm định kỳ. Sau khi cùng Tiểu thư trở về lãnh địa, tôi cũng sẽ cho gửi thư từ. Người thấy thế nào?」 

「………」

Azuma im lặng một lúc trước lời của tôi, nhưng sau khi quan sát tôi, cô ta đặt một câu hỏi.

「Khi đối đầu với con cáo kia, ngươi là người đã bảo lũ trẻ nấp đi đúng không? Diệt trừ yêu quái không phải là chuyện đẹp đẽ gì. Huống chi là đối với một tên hạ nhân như ngươi. Nếu cần thiết thì cũng sẽ dùng mồi nhử thôi. Ít nhất thì ngoài Shiro là mục tiêu của cô tiểu thư kia, lẽ ra không có lý do gì để bảo những đứa khác nấp đi. Hiểu rõ nguy hiểm mà tại sao lại làm thế?」 

「Là người lớn tuổi hơn, bỏ mặc trẻ con chết thì khó coi lắm. Tất nhiên, cũng có thể nói là tôi đã quá coi thường sự chênh lệch thực lực.」

Nghe câu trả lời ngay lập tức có phần làm màu của tôi, Azuma chỉ nói「Ra vậy」rồi lại im lặng. Và rồi, cô ta lặng lẽ ra hiệu bằng mắt với Shiro. Sau khi trao đổi đôi ba câu với lũ trẻ xung quanh, bạch hồ bước lên phía trước với vẻ hơi căng thẳng và ngước nhìn tôi.

「Hiểu rồi. Ta sẽ tin lời ngươi. Nhưng... hãy hứa đi. Ta mong cầu hạnh phúc cho đứa trẻ này, và không chỉ đứa trẻ này mà tất cả những đứa trẻ ta đang chăm sóc. Và ta giao nó cho cô gái kia để nó có thể bước đi trên một con đường đời tốt đẹp hơn. Vì thế... kẻ đến thuyết phục là ngươi hãy chịu trách nhiệm để con bé không phải chịu đau buồn.」

Đó chẳng khác nào một lời đe dọa. Tuy nhiên, không thể nói là vô lý. Bởi vì trong mắt cô ta, tôi cũng là kẻ đến để cướp đi đứa con quan trọng của mình

「...Tôi hiểu rồi. Azuma-sama.」 

Tôi chấp nhận lời nói đó trong khi căng thẳng trước sát khí tỏa ra. Nếu không chấp nhận thì cô ta sẽ không ưng thuận.

「...Vậy sao. Shiro.」 

「V, vâng!」

Thiếu nữ luống cuống trả lời Azuma. Rồi nhìn thẳng về phía này và nói.

「C, cái đó... eh... em tên là Shiro ạ! T, tuy có hơi vụng về... nhưng xin hãy chỉ bảo em!!」

Cô bé cáo con cúi đầu hét lớn, vừa bẽn lẽn vừa căng thẳng đúng chất trẻ con. Trước dáng vẻ ngây ngô đó, tôi cười khổ sau lớp áo choàng, và nói với giọng dịu dàng nhất có thể.

Rằng những lời đó hãy nói với Tiểu thư chứ không phải tôi.

Kể từ ngày hôm đó, người ta thấy bóng dáng một đứa trẻ bán yêu trong số những kẻ sai vặt của Onizuki Aoi. Điều đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến tương lai, và đến cốt truyện của trò chơi gốc, tại thời điểm này tôi vẫn chưa thể nào phán đoán hết được...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

北土/Hokudo/Bắc Thổ