Khi một thiếu niên rung động, trong mắt cậu ta sẽ chỉ còn lại hình bóng của một người duy nhất——
Tôi đã kiểm chứng được câu nói này.
Lúc thấy cậu ta ngẩn ra, tôi đã phát hiện trong đôi mắt đó vòng xoáy đối xứng của kính vạn hoa chỉ xuất hiện khi đã mê đắm, nghiền nát mọi thứ xung quanh đáng lẽ có thể chú ý.
Đang đắm chìm sâu trong tưởng tượng của mình rồi kìa, con ngươi đen láy đã bị hình bóng mỉm cười của tôi chiếm trọn hoàn toàn, khắc sâu vào trong đó.
Và sự thật đã chứng minh, cho dù là nam chính galgame, thì cũng không thể thoát khỏi sức quyến rũ của tôi.
Dù sao thì đây cũng là hình tượng được xây dựng dựa trên nền tảng mỹ thiếu nữ hoàn hảo nhất mà tôi có thể tưởng tượng ra.
Lúc này, chỉ cần tỏ ra thân thiết thêm một chút, là tôi đã nắm chắc mười phần mười kéo cậu ta vào tấm lưới mình giăng ra.
Giống như mấy cậu nam sinh tôi gặp trong trường, rất ngoan ngoãn gia nhập vào hàng ngũ fan cuồng của tôi.
Tôi sắp nghiện cái cảm giác có thể nắm chắc người khác trong lòng bàn tay này rồi.
Nhưng——
Đối với cậu ta, còn có một việc quan trọng hơn.
[Tớ là Azuma Hazuki, còn cậu?]
Sau khi giọng nói của tôi vang lên, cậu ta cuối cùng cũng hoàn hồn, ánh mắt lập lòe một lúc rồi dời đi chỗ khác, như thể nhận ra sự thất lễ của mình, hai má cậu ta trở nên đỏ bừng.
[Tớ, tớ là Ichijou Riku. Rất, rất vui, rất vui được làm quen với cậu, Hazuki-san.]
Ichijou Riku chuyển đến từ vùng quê, đây là chuyện tôi đã biết từ lâu. Ở đó chỉ có cô bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng cậu ta, hiện giờ cũng đã theo cậu ta chuyển đến nơi này, và cùng nhau vào học tại trường cao trung này.
Chuyển đến từ cái nơi khỉ ho cò gáy đó, nên cậu ta chưa gặp qua bao nhiêu con gái, do đó khi gặp mỹ thiếu nữ đầu tiên thì liền đỏ mặt tưng bừng như vậy.
Cậu ta giống hệt một trai tân ngây thơ, sở hữu sự ấm áp và lịch sự mà gần như mọi nam chính galgame đều có.
Nhưng những thứ đó không phải là điểm tôi để tâm, phải nói là đấy không phải nguyên nhân chính khiến tôi hưng phấn như vậy.
[Ahaha, pfff...]
Nhìn gò má đỏ bừng của cậu ta, tôi bật ra tiếng cười như vậy, mang theo cảm giác đã làm được chuyện xấu, càng giống sự hưng phấn khi thứ gì đó ghê gớm lắm bị cướp mất.
Nếu phải nói thì——
Đây đáng lẽ phải là khung cảnh chỉ có thể thấy khi nữ chính đầu tiên xuất hiện, vậy mà lại bị tôi cướp mất rồi~
Bị một kẻ có nội tâm thối nát không nên tồn tại như tôi cướp mất rồi đó.
[Pfff pfff .]
Không nhịn được, thật sự không nhịn được, siêu siêu muốn cười, hưng phấn quá, hưng phấn đến phát run luôn rồi.
Quả nhiên lựa chọn tiếp xúc kẻ này là quá đúng, có thể nhận được niềm vui ngoài dự kiến.
Niềm vui ở nơi này cũng nhiều quá, khiến tôi có chút không nỡ rời đi rồi.
Tuy rằng việc đóng vai mỹ thiếu nữ hoàn hảo có thể mang lại thứ cảm xúc hiếm có này, nhưng so với cuộc sống otaku trạ ban đầu thì vẫn là quá mệt mỏi.
Trở thành mỹ thiếu nữ gì gì đó, nghĩ đến đã thấy ghét rồi.
Nếu sống mệt mỏi như vậy thì thà chết quách đi cho rồi, ít nhất cũng đơn giản và nhẹ nhõm.
Thế nên.
Hãy để tôi quay về đi.
[Tự dưng tớ lại bật cười, Ichijou-kun chắc không phiền chứ?]
Tôi gật gật cằm, thoát khỏi cơn khoái cảm không nói nên lời đó, đối diện với Ichijou Riku đang hơi ngẩn người vì hành động đột nhiên bật cười của tôi, tôi hơi nghiêng đầu.
[Không sao, không sao đâu, Hazuki-san.]
Đúng là câu trả lời chuẩn sách giáo khoa. Cậu cũng phải chút bản lĩnh thật sự cho tôi xem chứ.
[——Nè, Ichijou-kun, có phải cậu đã thích tớ rồi chứ?]
[Ể ể ể——]
Quả không ngoài dự đoán, tôi đã câu được một tràng la hét kinh ngạc. Ichijou Riku hoàn toàn không thể giữ bình tĩnh được nữa.
Dù sao thì đây cũng là lời nghe rất tự luyến.
Nhưng bây giờ lại là câu hỏi không thể không hỏi.
Nếu cậu thích tôi thì tôi sẽ phiền não lắm đó. Chỉ riêng cậu là không được đâu, Ichijou-kun, không giống như những người khác, cậu chính là hy vọng để tôi thoát khỏi thế giới này đó.
[Chắc chắn là không có, Hazuki-san, dù sao thì chúng ta cũng mới quen nhau không lâu, hôm nay cũng là lần đầu gặp mặt——]
[Dừng, đừng phản bác kích động như vậy chứ, như thế càng khiến người ta nghi ngờ đấy.]
Tôi từ từ ngắt lời cậu ta, đồng thời ra hiệu cậu ta ngồi xuống.
[Giờ ăn trưa không thể cứ đứng như vậy được, ngồi xuống ăn cơm trước đã.]
Tháng ba vẫn chưa phải là lúc quá nóng nực, phải nói là trong giai đoạn đông qua xuân đến, ngay cả cơn gió thổi qua cũng vô cùng dễ chịu.
Một sự dễ chịu khiến người ta quên hết mọi thứ.
Tôi vươn vai một cái thật mạnh, mặc cho cơn gió này xuyên qua cơ thể. Chỉ có lúc này tôi mới có cảm giác "sống thật tốt", nhưng mà, đối với tôi, đó cũng là cảm giác sẽ biến mất trong nháy mắt.
[Hazuki-san lúc nào cũng ăn trưa ở đây à?]
Vẫn là kiểu bắt chuyện rụt rè đó, phải công nhận, nam chính giai đoạn này là dễ bắt nạt nhất.
Nhưng đối với tôi mà nói, tôi không cảm thấy có gì vui vẻ đặc biệt, nên cũng sẽ không làm mấy chuyện vô nghĩa đó.
[Ichijou-kun sau này cứ ăn cơm ở đây đi.]
Giống như hoàn thành một nhiệm vụ nhàm chán nào đó trong game RPG, tôi vừa mở hộp cơm vừa nhẹ nhàng nói với cậu ta một câu.
[Tất nhiên là cùng với tớ đó.]
Không ít nam sinh đều thích nghe câu này, ít nhất là tôi của không lâu trước đây rất thích.
Lúc nói ra thì tôi còn hơi nghiêng đầu, mở to đôi ánh long lanh, khi mỉm cười cũng không quên thêm vào sự dịu dàng không thể thiếu.
Dùng chiêu này đối phó với một Ichijou Riku chưa trải qua "rửa tội" của game, quả thực dễ như trở bàn tay.
[Sẽ không làm phiền Hazuki-san lắm chứ?]
Đúng như tôi dự đoán, cả người cậu ta lúng túng không biết phải làm sao, nhưng không hề từ chối.
Xem ra còn có chút mong chờ nữa kìa, hehehe.
Cũng tàm tạm rồi nhỉ, nếu không gã ngốc này thật sự sẽ rất dễ bị tôi mê hoặc đấy.
[Ichijou-kun nói gì thế? Nơi này, vốn dĩ là chỗ của cậu mà.]
[Thật ra, tớ đặc biệt đến đây để đợi cậu đó.]
Lúc nói câu này, tôi còn nháy mắt với cậu ta, tiếp đó lờ đi ánh mắt mê man của Ichijou Riku mà bắt đầu và cơm lia lịa.
Cứ như thể đã lâu lắm rồi chưa được ăn cơm.
Mà cũng không thể nói là hình tượng tồi tệ, cũng giống thói quen ăn uống từ nhỏ đến lớn thôi, nhưng lại tạo thành sự tương phản rất lớn với ấn tượng tôi để lại cho cậu ta trước đó.
Gã này hoàn toàn ngây đơ ra rồi.
Không phải nghi hoặc vì câu nói vừa rồi, mà sự chú ý hoàn toàn tập trung vào tay tôi.
Hehehe, thấy phản ứng này, cũng mang lại chút niềm vui đó chứ. Nếu cứ thế này mà bị cậu ta cho vào blacklist thì đúng là tạ ơn trời đất.
Hành vi ăn uống vô nghĩa này, dưới sự tăng tốc của tôi, chỉ tốn chưa đến một phút. Sau khi cảm thấy năng lượng cơ thể đã cơ bản được nạp đủ, tôi quả quyết đậy nắp lại, đồng thời rướn người về phía trước, hơi thở nhanh hơn trước vài phần.
Tư thế không nhã nhặn này chỉ là để che giấu cảm giác buồn nôn truyền đến từ dạ dày.
Ăn cơm quả nhiên vẫn là hành vi đau khổ nhất. Đã là thế giới game thì đừng tuân theo quy luật của thực tế nữa chứ, thêm chức năng quang hợp cho cơ thể này cũng đâu phải chuyện gì khó khăn.
Lùi một bước mà nói, đã là trường hợp đổi cơ thể rồi thì cũng không nên mang cả cái tật xấu khi còn là thân con trai sang chứ.
Bất kể là ai làm ra chuyện này, đây đúng là một trò đùa ác ý.
[Hazuki-san, cậu không sao chứ?]
Năng lực quan sát của nhân vật chính trong game đúng là đỉnh, chính cái setting này khiến người ta thấy rất phiền phức.
Còn cả sự quan tâm vô thức này nữa, đây cũng là môn học bắt buộc của một nam chính galgame rồi. Tuy tôi cũng có hứng thú nói chuyện thêm với cậu ta vài câu, nhưng chắc chắn sẽ không dứt ra được.
Nói cho cùng, tôi đến đây không phải để bồi đắp tình cảm với cậu ta.
[Hỏi tớ có ổn không à... lúc nào tớ cũng trong tình trạng này, cũng chẳng khác gì đâu.]
[Hazuki-san, lúc nãy cậu nói đặc biệt đợi tớ ở đây—— là có ý gì?]
Hoàn toàn không có cách nào đáp lại câu nói vừa rồi của tôi. Mà tôi cũng chẳng mong cậu ta nói ra được gì. Ngược lại, nếu cậu ta có thể dựa vào câu đó mà hỏi tiếp, tôi còn phải nghi ngờ cậu ta có ý đồ gì.
Tất nhiên, nếu thật sự như tôi nghĩ, tôi cũng sẽ không ngăn cản cậu ta mê luyến tôi, thậm trí còn ngược lại, tôi sẽ mang tâm trạng mong chờ.
Sau khi cậu ta nghe nói bên trong cơ thể ngọt ngào này chứa đựng một con người như thế nào, cậu ta sẽ có cảm giác và biểu cảm gì nhỉ?
Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi là tôi đã hưng phấn đến phát run, không nhịn được mà bật cười khe khẽ.
Được rồi được rồi, một chuyện nhỏ thế này mà kéo dài lâu như vậy cũng đủ nhàm chán, nói sớm với cậu ta cho xong.
[Ichijou-kun, như cậu thấy đấy, tớ là một người kỳ quặc, nhưng tớ không phải bệnh nhân tâm thần. À, trạng thái tinh thần có lẽ hơi lạ, nhưng tớ tự nhận là vẫn trong phạm vi bình thường.]
Tiêm cho cậu ta một mũi thuốc dự phòng trước đã, tuy rằng sau khi nói ra câu này, tôi nhận được một ánh mắt kỳ quặc.
Nhưng điều đó cũng không đủ để khiến tôi dừng lại.
[Tớ hiểu mọi thứ về cậu, Ichijou Riku. Mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra với cậu từ bé đến lớn, cả những sự kiện cậu sẽ gặp phải trong tương lai, những người cậu sẽ quen, cho đến việc cậu sẽ trưởng thành thành người như thế nào, tớ đều biết rõ mồn một.]
[Ichijou Riku, lớp 1-6, có một cô bạn thanh mai trúc mã tên là Jougen Tsuki, ngoài ra, bố mẹ ly dị từ nhỏ, cậu được ông bà nuôi lớn, vì thành tích học tập xuất sắc nên được trường cao trung Sakurano tuyển thẳng, không chỉ miễn toàn bộ học phí, mà hàng năm còn nhận được một khoản học bổng.]
Đây đều là những thông tin giới thiệu cho người chơi khi vào game, tôi nên thấy may mắn vì trí nhớ của mình vẫn còn tốt. Nếu mà quên mất thì chắc chắn tôi sẽ tự cười nhạo mình.
[Hazuki-san đã tìm hiểu về tớ từ lâu rồi?]
[Không chỉ vậy, tớ còn biết cậu sẽ đến đây vào đúng khoảng thời gian này.]
[Biết, biết trước tương lai?]
[Cứ coi là biết trước tương lai đi. Tớ sẽ giúp cậu có được tình cảm của năm vị mỹ thiếu nữ.]
[Giống như nam chính trong manga harem?]
Cậu ta sững sờ, ngẩng đầu nhìn tôi.
Còn tôi——
[Vì tớ, có được không, Ichijou-kun?]
Đối diện với cậu ta, tôi híp mắt lại, cười rạng rỡ.
[Hãy trở thành Vua Harem đi.]
