Chương 10: Điềm báo (4)
Lời đề nghị hẹn hò bất ngờ của Geum Tae-yang. Tôi nhìn hắn với vẻ mặt ngớ ngẩn.
"Điên à?"
"Sao? Không thích thì cho sờ ngực."
"..."
Tình huống cả hai đều đáng ghét. Tôi nhận ra không có cách nào thoát khỏi nanh vuốt của tên bẩn thỉu này.
USB trong tay Geum Tae-yang. Hắn có thể lại nuốt lời và đưa ra yêu cầu khác, nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn nhiều so với việc Geum Tae-yang sờ mó ngực một cách thô bỉ.
Chỉ là hẹn hò. Nói tóm lại là chỉ cần hùa theo hắn một lần là giải quyết được tất cả.
Lời đề nghị của hắn nghe cũng khá ổn, có lẽ do trí tuệ ngu ngốc của Lee Ji-eun. Với cái đầu có thể nói là ngây thơ vô tội của Lee Ji-eun thì chỉ nghĩ được đây là cách tốt nhất.
Xin nhắc lại, nếu đối phó dựa trên kiến thức của tôi vốn là người lớn thì Geum Tae-yang chỉ là tay mơ. Nhưng tôi đang bị hạn chế không thể sử dụng kiến thức vốn có.
Với cơ thể ngu ngốc của Lee Ji-eun, chỉ dựa vào năng lực biết trước kết quả khi thực hiện hành động này với tư cách nhà phát triển thì không đủ để đối phó với Geum Tae-yang.
Một lần nữa cảm nhận sâu sắc tầm quan trọng của chỉ số trí tuệ. Tôi nuốt suy nghĩ này vào trong và chấp nhận đề nghị của hắn.
"Được thôi."
Geum Tae-yang mỉm cười. Hắn nhún vai vẻ đắc ý.
"Hôm nay tớ sẽ không sờ đâu, nên hãy ở bên cạnh tớ cho đến khi hát xong nhé."
"Hẹn hò chỉ có một lần thôi. Nếu muốn tớ ở bên cạnh thì dùng cái quyền hẹn hò đó đi."
"Khắt khe thế."
Geum Tae-yang nhăn mặt. Nhưng hắn không có ý định chọc tức tôi thêm nữa nên gật đầu.
"Được rồi. Gặp sau nhé."
"..."
"Sao? Bảo đi rồi mà sao không đi?"
Geum Tae-yang ngoan ngoãn để tôi đi. Rốt cuộc không biết hắn đang nghĩ gì.
"Đang nghĩ gì thế?"
"Nghĩ gì đâu. Chỉ là không muốn bị cậu ghét thôi. A, đệch, phải hát một mình cô đơn vãi."
"... Ha."
Geum Tae-yang dai dẳng. Tôi không có ý định bị cuốn theo nhịp độ của hắn nên đứng dậy bỏ đi.
"Lát nữa tớ gửi ChocoTalk nhé."
Geum Tae-yang nhìn tôi chằm chằm. Tôi lườm hắn một cái rồi đi ra ngoài.
Geum Tae-yang ngồi hát trong phòng. Thấy hắn không đi theo, tôi cứ thế đi ra ngoài.
Gã xăm trổ tôi gặp trên đường đi ra. Hắn nhìn vào ngực tôi chứ không phải mặt tôi và bắt chuyện.
"Ơ, về rồi à?"
Không thân thiết gì mà nói trống không ngay lập tức, đúng là rác rưởi. Tôi không thèm trả lời mà đi thẳng ra ngoài.
"Ha... Con nhỏ láo toét."
Gã xăm trổ lầm bầm. Vốn dĩ không liên quan gì đến độ hảo cảm nên không cần đối xử tốt với hắn.
Tôi đã ra ngoài. Thoát khỏi mùi thuốc khử mùi trộn lẫn mùi thuốc lá kinh tởm, tôi cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Ting.
Tin nhắn ChocoTalk gửi đến tôi. Là ChocoTalk của Geum Tae-yang.
Gặp sau nhé.
Tin nhắn đơn giản và icon. Nhìn cái này, tôi tắt màn hình điện thoại mà không trả lời.
Bây giờ là thời gian tự do. Tôi sắp xếp lại suy nghĩ xem nên làm gì trước.
Xin nhắc lại, để đi đến kết thúc thuần ái trong trò chơi này, độ hảo cảm với Si-woo là quan trọng nhất. Nhưng không phải lúc nào cũng có thể tăng độ hảo cảm với Si-woo.
Nói tóm lại, không phải cứ dồn hết tâm sức như kẻ si tình là độ hảo cảm sẽ tăng. Một loại mánh khóe để kéo dài thời gian chơi.
Tôi đã cấu trúc trò chơi này với mong muốn mọi người khi chơi Lee Ji-eun sẽ tập trung hơn vào mối quan hệ giữa Lee Ji-eun và Si-woo.
Hồi tưởng với Si-woo cũng là một trong số đó. Một cái khác là cho Ji-eun thời gian tự do thế này để có thể tùy chỉnh tính cách của nữ chính Lee Ji-eun.
Có nhiều hoạt động có thể làm ở đây. Đến quán net chơi game, đến phòng đọc sách học bài để tăng trí tuệ, đến quán cà phê để tăng kỹ năng giao tiếp, hoặc đến trường tập thể dục để tăng cường năng lực thể chất.
Dù là cách nào thì Lee Ji-eun cũng phát triển theo hướng tích cực. Vấn đề là trong mỗi hành động đều có yếu tố nội dung NTR xen lẫn.
Nhưng tôi là nhà phát triển trò chơi này. Về cơ bản, tôi có thể biết được nếu làm hành động gì vào giờ này thì xác suất NTR, tức là "Random Encounter", thấp hay cao.
Tất nhiên tôi không thể nhớ hết nên sau này phải dùng cửa sổ hệ thống, nhưng hiện tại nó cung cấp mạng lưới radar 10m chật hẹp nên tôi phải dựa vào trí nhớ của mình.
Với cái đầu ngu ngốc của Lee Ji-eun thì không thể nhớ hết, nhưng vẫn nhớ được vài hoạt động thời gian tự do. Tôi đã chọn cái ổn nhất trong số đó.
"Một trong số đó là làm thêm ở Young Olive..."
Làm thêm ở Young Olive. Tuy là hoạt động làm thêm đơn giản, nhưng do đặc thù của game nên đây là công việc làm thêm có cấu trúc đặc biệt là tiền lương được trả ngay.
Tất nhiên không chỉ Young Olive mà tất cả các việc làm thêm đều thế, nhưng Young Olive là đặc biệt. Vốn dĩ là không gian có xác suất xuất hiện nhân vật NTR cực thấp. Vì là cửa hàng mỹ phẩm nên ít đàn ông lui tới và thậm chí chủ quán cũng là phụ nữ.
Vấn đề chỉ có một.
"Tồn tại sự kiện tôi học trang điểm... Haizz..."
Không có NTR nhưng là không gian khiến Lee Ji-eun, cô gái như con trai, dần dần có bản ngã của phụ nữ. Vừa làm việc ở nơi trưng bày vô số mỹ phẩm, Lee Ji-eun dần dần mở mắt về trang điểm.
Sau đó Lee Ji-eun bắt đầu trang điểm cho bản thân. Nói tóm lại có thể coi là không gian biến nhân vật nữ tomboy giống đàn ông trở thành phụ nữ.
Người giúp đỡ việc này là nữ chủ quán. Nhân vật nhận ra vẻ đẹp của Lee Ji-eun và dạy cho cô ấy cái này cái kia về phụ nữ.
Theo một nghĩa nào đó thì là địa điểm "sa đọa thành giống cái" (Female Corruption). Tôi đắn đo một lúc xem có thực sự nên đi đến nơi này không.
Tiền là yếu tố cần thiết trong trò chơi này. Mẹ Park Eun-ae có cho tiền tiêu vặt nhưng tiền, khái niệm lực hành động, càng nhiều càng tốt.
Trò chơi có thể làm nhiều hoạt động nếu có nhiều tiền. Theo nghĩa đó thì làm thêm là bắt buộc.
"Cũng không thể làm cái khác..."
Định đi phòng đọc sách nhưng tiền tiêu vặt đã cạn kiệt. Chưa đến ngày nhận tiền tiêu vặt mà trước đó đã dùng tiền cho phòng đọc sách nên thiệt hại khá lớn.
Sự kiện chỉ có lỗ chứ không có lãi. Tất nhiên cũng tích lũy được độ hảo cảm với Si-woo nhưng lại bị dính vào tên Geum Tae-yang như ruồi.
3000 won đã tiêu tốn lúc đó. Tuy trong tài khoản vẫn còn tiền, nhưng phải để dành số tiền này cho sự kiện bất ngờ với Si-woo có thể xảy ra.
Sự kiện bất ngờ với Si-woo được nhắc đến ở đây. Hoạt động như đi quán cà phê hoặc nhà hàng với Si-woo gặp ngẫu nhiên ở trung tâm thành phố.
Lúc này nếu không có tiền thì không thể tiến hành sự kiện này. Tất nhiên có thể mượn tiền Si-woo để cưỡng ép tiến hành sự kiện, nhưng khi đó độ hảo cảm hoàn toàn không tăng nên là sự kiện không cần thiết phải làm.
Kết luận là tình huống cần tiền. Tôi đành phải bật điện thoại và chạy ứng dụng tìm việc làm thêm.
Đúng lúc thấy thông báo tuyển nhân viên làm thêm ở Young Olive trong trung tâm thành phố. Có thông báo đơn giản là trả lương tối thiểu.
Công việc làm thêm khá ổn. Tôi đi đến kết luận rằng thà chọn cái mình có thể lựa chọn còn hơn là bị cuốn theo sự kiện bất chấp ý chí của mình do xác suất NTR.
Young Olive có nguy cơ "sa đọa thành giống cái". Nhưng tôi tin chắc rằng nếu tôi từ chối thì sẽ không bị sa đọa.
Tôi đến Young Olive. Vừa bước vào, một nhân vật nữ có vẻ dịu dàng đã chào đón tôi.
Tóc nâu hạt dẻ và đôi mắt tròn. Mặc áo phông trắng và tạp dề. Là nhân vật NPC bình thường đóng vai chủ quán làm thêm.
"Xin chào quý khách~ Young Olive xin nghe."
"Dạ..."
"Quý khách cần gì không ạ?"
Giọng nói tông cao của cô ấy hơi áp lực. Hơn nữa đôi mắt lấp lánh của cô ấy cũng rất áp lực.
"Dạ... Em xem thông báo tuyển nhân viên nên đến ạ..."
Giọng nói lí nhí. Nhưng nghe tôi nói vậy, người phụ nữ chắp tay lại và không giấu được vẻ vui mừng.
"Ôi trời ôi trời. Mừng quá. Hôm nay vừa đăng thông báo tuyển dụng mà đã có một cô bé dễ thương thế này đến, vui thật đấy?"
"..."
"Lại đây nào."
Chỗ ngồi bên trong được hướng dẫn. Quả nhiên Young Olive mới mở trong game được vài ngày nên bên trong rất sạch sẽ.
"Mới mở cửa chưa được bao lâu mà."
"A..."
Câu chuyện đã biết. Tôi không cần thiết phải tỏ ra biết nên chỉ gật đầu.
"Chị là Kim Hyun-a. Là chủ ở đây. Rất vui được gặp em."
Kim Hyun-a đưa tay ra bắt. Tôi nắm lấy tay cô ấy và giới thiệu bản thân.
"Em... là Lee Ji-eun ạ."
"Ôi chao tên cũng đẹp nữa. Em là học sinh à?"
"Vâng... vâng."
Lee Ji-eun tomboy. Tất nhiên là con gái nên việc trả lời như thế này khi nói chuyện với phụ nữ là kỳ quặc, nhưng chủ nhân điều khiển Lee Ji-eun trong đầu là tôi nên đành chịu.
Nhân vật Kim Hyun-a thực sự xinh đẹp. Vì thế nên hành động này mới buột ra.
"Huhu. Đừng ngại. Sẽ gặp nhau thường xuyên mà."
Hyun-a liên tục mỉm cười. Cô ấy nhìn tôi và quan sát chỗ này chỗ kia.
"Chị có thể biết lý do em muốn làm việc ở cửa hàng chúng ta không? Không có gì đâu, chỉ là câu hỏi phỏng vấn đơn giản thôi."
Kim Hyun-a mỉm cười hỏi. Bắt đầu từ câu hỏi này, tôi trả lời các câu hỏi phỏng vấn đơn giản.
Những câu hỏi đơn giản như làm mấy tháng, có thể bắt đầu làm từ khi nào. Vốn dĩ phải viết hợp đồng nhưng vì là trong game nên những cái này được giản lược rất nhiều.
"Vậy làm từ hôm nay thì tốt quá."
"Từ hôm nay ạ?"
"Ừ, hôm nay học việc rồi mai làm luôn thì tốt mà."
Hành động tích cực của cô ấy. Trong hoàn cảnh của tôi thì là đề nghị khá ổn.
Thà có tiền dư dả để thoải mái hành động còn hơn là lo lắng về sự kiện vì thiếu tiền, khái niệm lực hành động, ngay lúc này.
"V... Vâng ạ."
"Nào, vậy thì sắp xếp lại cách xưng hô nhé?"
"... Dạ?"
"Cửa hàng chúng ta theo đuổi phong cách quản lý như gia đình nên hãy gọi chị là chị (Unnie) nhé. Chị cũng sẽ nói chuyện thoải mái."
"..."
Bẻ lái gắt quá. Đột nhiên bắt người mới gặp lần đầu gọi là chị thì có vẻ hơi vượt quá giới hạn.
Tuy là nhân vật do tôi tạo ra nhưng cô ấy khá áp lực. Nhưng vì đã trở thành bà chủ nên tôi buộc phải nghe theo lời cô ấy, người đang theo đuổi cái công ty như gia đình chết tiệt này.
"Chị... Hyun-a."
"Ưm... Tốt. Cảm giác này đấy."
"..."
Người không thể hiểu nổi. Cô ấy nhìn tôi như thể rất vui mừng.
Rồi cô ấy vỗ vai tôi. Cô ấy có chiều cao thấp hơn tôi một chút nên dù là người lớn tuổi hơn nhưng lại toát ra vẻ dễ thương.
"Cảm ơn Ji-eun. Chị cứ nghĩ nếu có đứa em gái như em thì tốt biết mấy, giờ có thật nên chị vui lắm, em biết không?"
Hyun-a mỉm cười. Tôi không biết người này mở cửa hàng để kinh doanh hay mở cửa hàng để chơi đồ hàng nữa.
Vốn dĩ tôi tạo ra với ý đồ đó, nhưng khi trực tiếp nhìn thấy bằng mắt mình thì cảm thấy tối tăm mặt mũi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
