Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1135

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6181

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 310

Web Novel - Chương 12: Can Thiệp (1)

Chương 12: Can Thiệp (1)

"Hộc... hộc... hộc... ♡"

Một cảm giác mơ hồ.

Tôi đang say sưa trong cảm giác này và giao phó bộ ngực của mình cho một người đàn ông không rõ danh tính.

"Sướng không? Hả?"

Người đàn ông sờ soạng ngực tôi một cách dâm đãng.

Cơ thể tôi run lên bần bật như thể đang bị chi phối bởi cảm giác đó.

"Thích... thích quá! Mạnh... mạnh hơn nữa... nữa đi ♡"

"Ai mà ngờ được Lee Ji-eun nam tính như con trai lại có thể trở thành một con chó cái thế này chứ."

"Đừng... đừng nói thế mà... ♡"

"Hà... Ngực tuyệt thật đấy... Phù..."

Người đàn ông nở nụ cười bỉ ổi.

Dù không nhìn rõ mặt, nhưng tôi biết rõ hắn là ai hơn bất kỳ ai khác.

Geum Tae-yang.

Gã đàn ông mà tôi ghê tởm nhất.

Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt hắn, tôi buộc phải mở mắt ra ngay lập tức.

"Hộc... hộc... Chết tiệt... Sao giấc mơ lại khốn nạn thế này..."

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Tôi bật dậy khỏi giường như lên cơn co giật và nhìn quanh phòng.

Giấc mơ.

Rõ ràng tôi biết đây là mơ, nhưng là nhà phát triển game, tôi hiểu quá rõ ý nghĩa của nó.

"Chắc Si-woo lại làm điều gì ngớ ngẩn rồi."

Rốt cuộc vẫn là cái tính "khoai lang" (ngốc nghếch, chậm chạp) của Si-woo mà tôi đã tin tưởng. Có vẻ như tối nay giữa Geum Tae-yang và Si-woo đã có cuộc nói chuyện nào đó.

Kết quả là cơn ác mộng này.

Cơn ác mộng này thực chất không phải là ác mộng đơn thuần, mà là một loại hệ thống ngầm thông báo cho biết gã đàn ông NTR nào đang tiếp cận nữ chính Lee Ji-eun.

Một sự kiện xảy ra khi tích lũy một lượng dục vọng nhất định.

Nó mang lại hiệu quả cảnh báo bằng cách cho thấy cảnh quan hệ tình dục với gã đàn ông có chỉ số cao nhất trong số các mục tiêu NTR.

"Nhưng mà cái này... chẳng phải quá chân thực sao?"

Dù là game do tôi tạo ra, nhưng sự kiện này tác động quá trực tiếp lên cơ thể.

Vốn dĩ tôi đưa nó vào để miêu tả việc cơ thể nhạy cảm của Lee Ji-eun dần bị xâm chiếm qua những cơn ác mộng thế này, nhưng tôi chưa bao giờ mơ rằng Lee Ji-eun trong game trên máy tính lại nhận được hiệu ứng chân thực đến vậy.

[Kỹ năng bị động: Ác mộng sống động] đã được học.

- Bạn đã nhận được khoái cảm đầu tiên trong đời thông qua bộ ngực.

- Ham muốn ngực sẽ luôn ở mức 10.

"Chết tiệt..."

Một dạng debuff (hiệu ứng xấu).

Dù chưa từng lên đỉnh bằng ngực, nhưng có lẽ do màn thủ dâm trước khi tắm nên kỹ năng bị động này đã xuất hiện.

Kỹ năng bị động đầu tiên của Lee Ji-eun.

Tôi cảm thấy oán hận chính bản thân mình vì đã vay mượn hệ thống này từ các game RPG Maker khác.

Rất nhiều phần được vay mượn từ các game nổi tiếng khác. Vốn dĩ với nguồn tài nguyên hạn chế của công cụ RPG Maker, việc tôn vinh (homage) ở một mức độ nào đó là không thể tránh khỏi.

"..."

Tôi cởi áo ngực ra để kiểm tra kết quả của debuff.

Mỗi lần nhìn thấy bộ ngực đồ sộ của mình, tôi lại thở dài.

Chỉ có ham muốn ngực là tăng lên chứ bộ ngực hiện tại không có thay đổi lớn nào. Ý nghĩ rằng sau này, khi đủ loại kỹ năng bị động kỳ quái đan xen vào nhau, tôi có thể sẽ phải nhìn thấy đầu ngực luôn cương cứng khiến tôi cảnh giác.

"Nhưng cũng không thể bỏ mặc ham muốn được..."

Sự kiện liên quan đến ham muốn sẽ xảy ra nếu không thủ dâm.

Nhắc lại lần nữa, Lee Ji-eun khi khuất phục trước dục vọng có thể sẽ quan hệ với gã đàn ông NTR có chỉ số cao nhất.

Nói tóm lại, có thể tôi sẽ làm chuyện đó với Geum Tae-yang như trong giấc mơ.

Tôi cảm thấy vô cùng bực bội khi phải thương lượng với chính bản thân mình ngay lúc này.

"Được rồi... Ngực... Chắc đến mức ngực thì vẫn ổn thôi."

Các điểm nhạy cảm của Lee Ji-eun rải rác khắp cơ thể.

Một phương án thỏa hiệp được đưa ra: kiểm soát ham muốn thông qua việc thủ dâm bằng ngực, một trong những điểm nhạy cảm đó.

Tất nhiên, bộ phận đó hay những bộ phận khác sẽ hiệu quả hơn, nhưng việc tự tay chạm vào và an ủi những chỗ đó khiến tôi cảm thấy nhục nhã.

Dù đã trở thành cơ thể phụ nữ, nhưng tinh thần tôi vẫn là đàn ông. Hơn nữa, nghĩ đến lúc quay lại cơ thể ban đầu, những nơi đó là những vùng cấm kỵ không thể dung thứ.

"Ngực là giới hạn cuối cùng. Hơn nữa là không được."

Tôi là nhà phát triển tạo ra trò chơi này.

Vì vậy, tôi chọn ngực vì biết rằng đó là điểm nhạy cảm bình thường nhất.

Lee Ji-eun thực sự sẽ có những điểm nhạy cảm kỳ lạ do các gã đàn ông NTR tạo ra.

Về sau, lưỡi và cổ họng cũng được khai phá và trở thành điểm nhạy cảm, thậm chí có trường hợp đi đến mức vô lý là trở thành điểm cực khoái.

Kỹ năng bị động nghiện tinh dịch.

Vốn là đàn ông, tôi biết rõ tinh dịch kinh tởm đến mức nào.

Lee Ji-eun có thể sẽ cảm thấy ham muốn trong khi khao khát thứ đó. Tôi không muốn sa đọa đến mức ấy nên đã chấn chỉnh lại tinh thần.

"Mục tiêu là Happy Ending thuần ái ở vòng 1. Làm được. Mình làm được."

Tuy nhiên, đôi tay vẫn không dừng lại.

Dù chỉ là một chút, nhưng để giảm bớt ham muốn, tôi buộc phải không ngừng vuốt ve ngực mình.

"C... Cậu ổn không?"

Si-woo lo lắng cho tôi.

Tôi nhìn Si-woo và cố gắng tỏ ra bình thường.

"Haha... Ha... Chắc tại hôm qua tớ làm thêm chăm chỉ quá..."

Tất nhiên là nói dối.

Đêm qua tôi không thể kiểm soát được ham muốn không thuyên giảm nên mới ra nông nỗi này.

Kết quả là thể lực cạn kiệt và lăn ra ngủ.

Không hiểu rõ về cơ thể phụ nữ, tôi đã tin vào kiến thức học được từ truyện tranh người lớn rằng chỉ cần ngực cũng có thể lên đỉnh và chăm chỉ an ủi cơ thể.

Nhưng cơ thể Lee Ji-eun chẳng có tác dụng gì.

Tôi rơi vào tình cảnh địa ngục khi ham muốn cứ dâng trào còn thể lực thì tụt dốc không phanh.

Si-woo trước mặt không nhìn thấy, nhưng tôi thấy rõ các debuff hiện lên trước mắt.

[Thể lực suy giảm]

[Ham muốn tích tụ]

[Ngực nhạy cảm]

Nhìn ba cái debuff này, tôi cảm thấy cơ thể vốn đã mệt mỏi lại càng mệt mỏi hơn.

Cảm giác như có thứ gì đó đang đè nặng.

Ngực bức bối, muốn giải tỏa một cái gì đó thật mạnh nhưng không biết phải làm sao.

Tóm lại là trạng thái bực bội sâu trong lòng.

Lần đầu tiên cảm nhận cảm xúc này nên tôi không biết nó là gì, càng thấy bực hơn.

Nhưng tôi không thể bộc lộ điều này với Si-woo.

Dù là giả tạo, tôi vẫn cố gắng mỉm cười để tích lũy độ hảo cảm của Si-woo.

Tôi và Si-woo ngồi trước sau cách nhau một cái bàn.

Để đạt được Tuyến Thuần Ái, tôi không còn cách nào khác ngoài việc thể hiện tốt trước Si-woo, người mà tôi cần tích lũy độ hảo cảm.

"Này con nhỏ nam tính!"

"..."

Đúng lúc này, con ruồi Geum Tae-yang lại bám theo.

Nghe thấy giọng nói cợt nhả đặc trưng của hắn, tâm trạng tôi tụt dốc không phanh.

"Gì đây? Sao tao đến mà mặt mày như ăn phải cứt thế?"

"Hôm nay tao mệt, được chưa? Mày biến đi giùm cái?"

Mối quan hệ với hắn đã được giải quyết phần nào sau chuyện hôm qua.

Tất nhiên độ hảo cảm với Geum Tae-yang chưa trở về mức ban đầu, nhưng nhờ điều kiện giao dịch là cuộc hẹn hò với hắn, điểm yếu của tôi đã được nới lỏng phần nào nên tôi có thể tỏ thái độ bực bội với hắn.

"Woah woah. Bình tĩnh nào. Hay là đến ngày đèn đỏ?"

"Mẹ kiếp! Không có gì là mày không dám nói nhỉ."

Tôi đứng phắt dậy và đá vào ống đồng của hắn.

Vốn đang bực bội. Lại còn nghe đến từ "đèn đỏ", một cơn bực tức không tên trào lên trong tôi.

"Á!"

"Mày phải bị đánh thêm nữa. Lại đây!"

"Con nhỏ nam tính định giết người! Cứu tôi với!"

Geum Tae-yang bỏ chạy thục mạng.

Thấy tôi nổi điên, hắn không lảng vảng như lần trước mà chạy thẳng ra khỏi lớp.

Các bạn cùng lớp chứng kiến tất cả. Khi tôi trừng mắt nhìn, mọi người đều giả vờ không thấy và làm việc khác.

Khi tôi quay lại, Si-woo nhìn tôi với vẻ ngượng ngùng.

Có lẽ vì từ "đèn đỏ" mà Geum Tae-yang nói, mặt cậu ấy hơi đỏ lên.

Khác với tên Geum Tae-yang hư hỏng, Si-woo lễ phép và có tâm hồn trong sáng.

Chính vì là Si-woo nên cậu ấy mới cảm thấy xấu hổ trước những từ ngữ như vậy.

Si-woo cười ngượng nghịu.

Sự ngây thơ của cậu ấy khiến tôi cảm thấy cơn stress do Geum Tae-yang gây ra vơi đi đôi chút.

"Cậu ổn chứ?"

"... Ừ."

"C... Cái đó. Con gái thì hay thế mà... Ừm..."

"Nếu ngại thì không cần nói đâu. Dù sao tớ cũng biết cậu lo cho tớ mà."

Một câu thoại mà chính tôi cũng thấy ngầu.

Nghe vậy, Si-woo nhìn tôi chằm chằm rồi gật đầu.

- Độ hảo cảm với Park Si-woo đã tăng lên.

Độ hảo cảm tăng lên đúng như dự đoán.

Dù chỉ là chút ít, nhưng để đạt Happy Ending thuần ái, tôi phải chắt chiu từng chút độ hảo cảm nhỏ nhoi này.

"Hôm nay là ngày tập bơi đúng không?"

Si-woo biết cả ngày tập bơi của tôi.

Mỗi lần cậu ấy thể hiện như vậy, tôi lại thấy vui.

Một tín hiệu cho thấy cậu ấy đang cổ vũ tôi.

Chừng nào tín hiệu này còn duy trì, độ tin cậy với cậu ấy sẽ tiếp tục tăng, và dù có chuyện gì xảy ra với tôi, nếu làm tốt với chỉ số độ tin cậy đã tích lũy này, tôi vẫn có thể tiến tới Tuyến Thuần Ái.

Tất nhiên, xin lỗi Si-woo, nhưng dù có đi đến mức đó, tâm nguyện của tôi vẫn là quay trở lại thế giới thực.

"Đúng rồi. Cảm ơn cậu đã nhớ."

"Mà giáo viên bơi lội mới thế nào?"

Ngay lập tức, đoạn video hồi tưởng tự động chạy.

Vốn dĩ giáo viên CLB Bơi lội là gã giáo viên thể dục bụng phệ.

Hắn bị chuyển sang CLB Bóng rổ vì hay quấy rối học sinh nữ trong CLB Bơi lội, nhưng trái với ngoại hình, hắn xuất thân là một vận động viên bơi lội xuất sắc.

Nhưng giáo viên bơi lội mới được mời về theo yêu cầu của các nữ sinh.

Lần này là giáo viên nữ, nhưng nếu tôi nhớ không nhầm, cô ta chỉ là một NPC vô dụng không hơn không kém.

Một giáo viên bơi lội vào chỉ để ăn lương.

Có một cốt truyện nhỏ là Lee Ji-eun đầy tinh thần chính nghĩa đã nổi giận và đánh bại giáo viên này trong cuộc thi bơi để thực thi công lý.

Vì diễn biến cốt truyện này mà gã giáo viên thể dục sẽ quay lại CLB Bơi lội.

Và việc bị tha hóa dần dần qua các buổi dạy kèm riêng của gã giáo viên đó là một trong những cốt truyện của gã giáo viên thể dục.

Đoạn hồi tưởng trong đầu kết thúc.

Đáng lẽ tôi phải nói "Giáo viên mới đến chán lắm", nhưng tôi không muốn tạo ra tình huống dính dáng đến gã giáo viên thể dục trong khi chỉ riêng Geum Tae-yang đã quá sức chịu đựng rồi.

"Có vẻ là giáo viên tốt. Cô ấy cũng quan tâm đến học sinh nữa."

"May quá."

Si-woo cười rạng rỡ.

Tôi xin lỗi vì đã nói dối cậu ấy, nhưng vì đây là lời nói dối vô hại nên tôi mong cậu ấy sẽ hiểu.

"Vậy lát nữa tớ đến xem cậu bơi được không?"

"Cậu định đến á?"

Hành động bất ngờ của Si-woo.

Tôi cảm thấy vui vì hành động của cậu ấy.

Một sự kiện có thể tăng độ hảo cảm của Si-woo được kích hoạt ngẫu nhiên (Random Encounter).

Nhờ thông báo sự kiện này mà tôi cảm thấy cơn stress hôm nay được giải tỏa phần nào.

"Không được sao?"

"Không phải. Tớ chỉ thấy biết ơn vì cậu đến thôi."

Khi tôi cười và nói, Si-woo tỏ ra vui vẻ.

Cùng với nụ cười của cậu ấy, thông báo hệ thống vang lên khiến tôi cũng thấy vui.

- Độ hảo cảm với Park Si-woo đã tăng lên.

Dù bị dính cái kỹ năng bị động khó chịu hôm qua, nhưng con đường đến Happy Ending của Tuyến Thuần Ái vẫn còn rộng mở.

"Cô ơi..."

"Sao thế?"

"Cái này hơi..."

"Bây giờ em đang chống đối sự chỉ đạo của tôi sao?"

Giáo viên bơi lội nữ mới với thái độ hách dịch.

Dù tôi đã thiết kế nhân vật này với tính cách khó ưa, nhưng khi trực tiếp trải nghiệm ở vị trí của Lee Ji-eun, cảm giác thật tồi tệ.

Một kiểu huấn luyện "thuần hóa" át chủ bài của CLB Bơi lội.

Cố tình đưa cho tôi trang bị tồi và nói là một phần của quá trình huấn luyện, rõ ràng là hành động thuần hóa.

"Em chỉ cần làm theo là được."

"..."

Bộ đồ bơi thi đấu với kích thước vô lý trên tay tôi.

Giáo viên bơi lội đưa cho tôi bộ đồ bơi có thể lộ cả ngực nếu sơ sẩy và bắt tôi mặc nó.

Nếu các thành viên khác cũng vậy thì tôi còn hiểu được, nhưng với những thành viên nhà giàu nhưng kỹ năng kém xa tôi, cô ta lại ân cần đến mức sẵn sàng liếm chân họ.

Lý do Lee Ji-eun trong game đã "dạy dỗ" lại mụ giáo viên mới rác rưởi này.

Khi trở thành Lee Ji-eun và trực tiếp cảm nhận lý do đó, tôi đã có thể hiểu được tâm trạng của cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!