Chương 84: Park Eun-ae (1)
Tôi và Si-woo ngồi đối diện nhau đầy gượng gạo.
Si-woo nhìn tôi với vẻ mặt hối lỗi.
"Cậu... cậu không sao chứ?"
"Ừ, tớ không sao."
Si-woo lo lắng cho tôi rất nhiều. Nhìn cậu ấy, trong đầu tôi hiện lên vô vàn suy nghĩ.
Cảm giác bất an không tên đang bao trùm lấy tôi. Trong sự bất an đó, tôi cố gắng tìm kiếm xem nguồn gốc của nó là từ đâu.
Ngược lại, Si-woo đang có biểu cảm vô cùng hạnh phúc sau khi làm tình.
Tôi vẫn còn cảm thấy mơ hồ không biết liệu mình có thực sự đã cho cậu ấy cái "tình dục" mà cậu ấy mong muốn hay không.
Thực ra... lượng tinh dịch của Si-woo ít ỏi đến mức không thể so sánh với Kim Deok-bae.
Không biết là do cậu ấy thủ dâm mỗi đêm hay có lý do nào khác, nhưng tinh dịch của Si-woo loãng đến mức gần như chỉ là dịch nhờn.
Tôi không thể nói ra điều đó trong tình huống này. Vì vậy, tôi chỉ đành giữ suy nghĩ đó trong lòng.
Hôm nay tôi đã chuẩn bị tinh thần để làm trần (raw sex), nhưng vì chưa muốn mang thai ngay lúc này nên tôi đã uống thuốc tránh thai.
Không biết có phải là may mắn hay không, nhưng với tinh dịch loãng thế này của Si-woo... có lẽ tôi chẳng cần lo lắng về việc mang thai.
Chỉ có "vật thể" của cậu ấy là to lên, còn lại thì Si-woo vẫn như xưa.
Tuy nhiên, khác với lần đầu tiên của Si-woo ở vòng lặp trước, lần này tôi đã có thể cảm nhận được chút ít.
Lời nói vô thức thốt ra trong nhà vệ sinh lúc nãy.
Có lý do để tôi nói rằng nó đã lớn lên nhiều. So với ngón tay út trước kia thì quả thực là một bước tiến vượt bậc.
"Ji-eun à."
"Hửm?"
"Có khi nào... cậu đang lo lắng về việc mang thai không?"
Thấy tôi chìm đắm trong suy nghĩ và không phản ứng, Si-woo lo lắng hỏi. Tôi không thể nói "không" trước sự lo lắng của cậu ấy, nên đành giả vờ như vậy.
"Thú thật là tớ có chút lo lắng... Hehe..."
Nghe vậy, Si-woo nắm chặt lấy tay tôi.
"Si... Si-woo?"
"Tớ sẽ chịu trách nhiệm."
"..."
"Đừng lo. Những gì đã hứa, tớ nhất định sẽ giữ lời."
"... Ừ."
Trước hình ảnh thay đổi của Si-woo, nội tâm tôi bắt đầu rối bời. Nhưng tôi không thể để lộ ra ngoài, chỉ đành gật đầu trước lời nói của cậu ấy.
Ánh mắt cương trực của Si-woo. Nhìn vào đôi mắt đó, tôi suy nghĩ rất nhiều.
Đúng là hôm nay tôi đã lừa dối cậu ấy... nhưng nếu là Ji-eun... nếu là Lee Ji-eun thật sự... cô ấy sẽ làm thế nào?
Khác với hành động xuất phát từ sự ích kỷ muốn thoát khỏi trò chơi này của tôi, liệu Lee Ji-eun có đưa ra lựa chọn đúng đắn hơn không?
Si-woo không hề hay biết nỗi lòng của tôi. Cậu ấy nở một nụ cười hiền lành và thận trọng bắt chuyện.
"Cậu muốn ăn kem không?"
Đầu óc đang hỗn loạn. Tôi nghĩ không gì bằng kem để làm dịu nó đi.
Ăn thứ gì đó ngọt và mát lạnh có lẽ sẽ khá hơn chăng. Tôi tạm gác lại những suy nghĩ phức tạp và chấp nhận lời đề nghị của Si-woo.
"Được thôi."
Vậy là tôi và Si-woo vừa ăn kem vừa trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời.
Bầu không khí bình yên đến mức khó tin rằng chỉ mới lúc nãy thôi, hai đứa đã quan hệ trong căn phòng này.
Gương mặt của Si-woo khi trò chuyện với tôi. Với vẻ mặt rạng rỡ, cậu ấy lôi ra những câu chuyện linh tinh trên mạng, có vẻ như đã chuẩn bị khá nhiều.
Những tin đồn đang hot hay những câu chuyện hài hước. Dù còn vụng về, nhưng nhìn dáng vẻ cố gắng làm tôi vui của Si-woo, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào.
Sự bình yên khẽ lan tỏa trong tim. Trong sự bình yên đó, tôi đã có thể rũ bỏ được nỗi bất an đang giày vò mình.
"Là vậy sao?"
Kim Deok-bae vừa vuốt râu vừa lẩm bẩm. Ông ta trả lời một cách hờ hững với người đàn ông ở đầu dây bên kia.
— Khác với những gì đã hứa mà.
"Ta cũng đang ở trong tình huống không thể hành động lộ liễu được. Mong cậu hiểu cho điểm đó."
— Haizz... Tôi hiểu rồi. Dù sao thì cũng nhờ ông chăm sóc đứa trẻ bên đó.
"Cứ yên tâm. Dù sao ta cũng sẽ không bỏ qua chuyện này đâu."
— Vậy tôi cúp máy đây. Hy vọng sẽ không phải liên lạc lại vì chuyện như thế này nữa.
"Hừ."
Kim Deok-bae cúp máy. Ông ta nhìn số điện thoại trong di động với tâm trạng khó chịu.
Nhân viên văn phòng K.
Cứ tưởng chỉ là một tay buôn thông tin, nhưng nghe nói hắn là kẻ nắm giữ khá nhiều tiền.
"Sao cũng được."
Giờ là lúc phải giáo dục lại con nô lệ đã thoát khỏi vòng tay mình.
Ông ta thở dài, nghĩ rằng ban đầu mình đã đối xử quá dịu dàng.
"Haizz... Mình cũng già rồi."
Kim Deok-bae đứng dậy. Ông ta mặc áo khoác thể thao, xỏ đại đôi dép lê và bước ra khỏi phòng bảo vệ.
Ngôi trường vắng lặng. Hôm nay là ngày nghỉ nên chỉ có một mình Kim Deok-bae ở đây.
Về mặt hình thức là vậy.
Kim Deok-bae lục lọi túi quần thể thao. Ông ta lấy ra bao thuốc lá thường hút, ngón tay mò mẫm tìm điếu thuốc.
"Chết tiệt... Còn đúng một điếu."
Nhưng có còn hơn không. Hôm nay sau khi làm tình kịch liệt chắc sẽ không được hút thuốc, nhưng ra khỏi trường để mua thì phiền phức quá nên đành hài lòng với cái này vậy.
Bên trong trường là khu vực cấm hút thuốc. Nhưng ông ta cứ thế vừa đi lên lầu vừa phì phèo điếu thuốc như không có chuyện gì.
Nơi Kim Deok-bae dừng lại không đâu khác chính là phòng Hiệu trưởng.
Mọi người đều nghĩ đó là không gian trống, nhưng phòng Hiệu trưởng thì không hẳn vậy.
Cốc cốc cốc.
Kim Deok-bae gõ cửa ba cái. Cánh cửa phòng Hiệu trưởng trượt mở.
"... Chủ nhân đến rồi sao ạ?"
Một người phụ nữ ngoài 30 tuổi. Mái tóc xoăn và nụ cười lai Tây xinh đẹp, đó là Chủ tịch Hội đồng quản trị, Song Mi-ae.
Vì là con lai nên cô ta sở hữu một thân hình nóng bỏng đến vô lý cùng gương mặt trẻ trung, tạo nên một vẻ đẹp pha trộn tuyệt vời.
Một mỹ nhân như vậy lại không ngần ngại gọi Kim Deok-bae là "Chủ nhân".
Sự tồn tại đứng trên cả Hiệu trưởng. Được gọi là Chủ tịch, cô ta là cháu gái của một tập đoàn lớn và là Chủ tịch Hội đồng quản trị của ngôi trường này.
Vì vậy cô ta thỉnh thoảng mới đến trường. Và hôm nay là ngày cô ta có mặt.
"Có việc nên ta mới đến."
"Có phải..."
Gương mặt Mi-ae dần đỏ lên. Có vẻ như đã hưng phấn, vùng cổ và tai cô ta đỏ bừng.
Song Mi-ae lập tức cúi người, cọ mặt vào vùng hạ bộ của Kim Deok-bae. Cô ta coi "vật thể" của Kim Deok-bae như một thánh vật.
"Aaa... A...♡"
Cô ta đang mặc bộ vest công sở. Áo blouse trắng, váy công sở, tất đen và cuối cùng là đôi giày cao gót, cô ta ngồi xổm xuống và tạo dáng một cách thô tục.
Tư thế khuất phục mà Kim Deok-bae đã ép buộc khi huấn luyện cô ta.
Song Mi-ae đã hoàn toàn quen với tư thế đó, không cần Kim Deok-bae yêu cầu, cô ta ngay lập tức chuẩn bị đón nhận dương vật của hắn bằng tư thế dâm đãng.
"Làm việc trước đã."
Lời nói dứt khoát của Kim Deok-bae. Nghe vậy, Song Mi-ae lộ vẻ tiếc nuối rồi đứng dậy.
"T... Tôi có thể giúp gì được ạ?"
"Thông tin học sinh này, cô cũng xem được chứ?"
"Vâng... Chỉ có Hiệu trưởng và tôi là xem được thôi ạ."
Thông tin học sinh mà ông ta có thể xem bằng quyền hạn của mình. Nhưng cùng lắm cũng chỉ là thông tin cá nhân đơn giản, quan hệ phụ huynh và số điện thoại học sinh.
Kim Deok-bae không thể xem được địa chỉ nhà và số điện thoại phụ huynh. Vì vậy, nhân tiện giải tỏa cơn nứng lâu ngày và giải quyết công việc, ông ta đã tìm đến Song Mi-ae.
"Mở địa chỉ và thông tin gia đình của học sinh tên Lee Ji-eun ra."
Mắt Song Mi-ae sáng lên. Cô ta nhìn Kim Deok-bae và thận trọng hỏi.
"Có phải con bé đó là mục tiêu tiếp theo không ạ?"
"Đã đụ một lần rồi mà nó dám to gan trốn khỏi tay ta."
"Ôi trời! Lại có học sinh hư hỏng như vậy sao..."
Song Mi-ae không giấu được vẻ khó chịu. Cô ta tức giận thay cho Kim Deok-bae như thể đại diện cho cảm xúc của hắn.
"Thì, bọn trẻ con mà, đang tuổi muốn yêu đương nên thế."
"Quả nhiên Chủ nhân thật từ bi."
"Bọn trẻ có thể như vậy, nhưng cha mẹ nuôi dạy chúng hư hỏng thì phải bị phạt chứ nhỉ?"
Nghe vậy, Song Mi-ae gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng tình.
"Đúng vậy ạ."
Vừa hùa theo, Song Mi-ae vừa tìm kiếm thông tin về học sinh Lee Ji-eun. Cô ta hiện thông tin lên màn hình máy tính rồi làm nũng để được Kim Deok-bae khen ngợi.
"Đã chuẩn bị xong rồi đây ạ. Chủ nhân."
"Tốt."
Kim Deok-bae lấy điện thoại chụp lại và lưu giữ. Thấy vậy, Song Mi-ae thận trọng nhìn hắn.
"Có cần tôi gửi qua email không ạ?"
"Email? Phiền phức lắm. Cứ thế này là xem được rồi."
"Tôi hiểu rồi ạ."
Thấy Song Mi-ae cứ liếc mắt nhìn mình, Kim Deok-bae nhìn chằm chằm cô ta để hỏi lý do.
"Có gì muốn nói sao?"
"Có phải... ngài định đến thăm nhà không ạ?"
"Thì đúng vậy. Ta định lén đến mà không để Lee Ji-eun biết."
"Theo thiển ý của tôi thì... liệu nó có cảnh giác không ạ?"
Cũng có lý. Kim Deok-bae gật đầu.
"Quả nhiên là du học sinh có khác, thông minh đấy."
Được Kim Deok-bae khen, Song Mi-ae nở nụ cười rạng rỡ. Cô ta vui vì cảm thấy mình có ích cho hắn.
"Vậy thì... dùng thông báo gia đình thì sao ạ?"
"Thông báo gia đình?"
"Vâng, gửi thông báo rằng sẽ đến thăm nhà dưới danh nghĩa của tôi."
"Vậy Lee Ji-eun sẽ không nhận ra sao?"
"Tôi có cách mà."
Song Mi-ae cười nhẹ. Thấy vậy, Kim Deok-bae tạm thời gật đầu.
Người phụ nữ thông minh hơn hẳn kẻ chỉ biết tập thể dục cả đời như hắn.
Khoái cảm khi khuất phục một người phụ nữ như vậy bằng dương vật của mình cũng rất tuyệt, nhưng việc cô ta đưa ra lời khuyên thích hợp những lúc cần thiết thế này cũng rất tốt.
Kim Deok-bae chăm chú nhìn Song Mi-ae đang gõ gì đó. Khi cô ta nhấn Enter, máy in nhả ra một tờ giấy.
"Hưm..."
Theo Kim Deok-bae thấy thì nó chẳng khác gì một tờ thông báo bình thường. Nhưng nghĩ rằng Song Mi-ae chắc có cách khác nên hắn không nghĩ ngợi nhiều nữa.
"Nào... vậy thì...♡"
Mắt Song Mi-ae sáng lên. Vừa nãy còn toát ra vẻ quyến rũ trí thức, giờ cô ta đã trở lại với ánh mắt của một con chó cái dâm đãng.
Thấy vậy, Kim Deok-bae lắc đầu ngán ngẩm rồi tụt quần xuống.
Thông minh hơn hắn, tốt nghiệp đại học danh tiếng ở nước ngoài, cháu gái chủ tịch tập đoàn lớn, Chủ tịch Hội đồng quản trị nhà trường.
Cái dương vật đã biến một người phụ nữ như vậy thành một con chó cái tầm thường.
Nhìn thấy nó, Song Mi-ae không kìm được nữa, bắt đầu thè lưỡi liếm láp.
"Hôm nay vốn dĩ không phải đến trường sao?"
"Thì đúng là vậy."
"Có chuyện gì nhỉ?"
Các nữ sinh tụ tập tam ngũ tụm ba trò chuyện. Seol Ha-yeon đang ở giữa đám đó, nhìn thấy tôi và Si-woo liền tiến lại gần.
"Chào Si-woo. Và cả Ji-eun nữa."
"Chào cậu."
"Chào Ha-yeon."
"Này, này. Hai cậu có biết tại sao hôm nay lại phải đến trường không?"
"Không, hoàn toàn không biết gì cả?"
Nghe tôi nói, Ha-yeon mỉm cười. Nhìn nụ cười tinh nghịch như mèo của cô ấy, tôi nghĩ quả nhiên cô ấy xứng danh là "insider" nổi tiếng của trường.
Lại nghe được tin đồn ở đâu đó và chuẩn bị kể cho chúng tôi nghe. Dù là nhân vật nhắm đến Si-woo, nhưng xét về mặt đó thì cô ấy là một người bạn khá hữu ích.
"Nghe nói là sẽ có chuyến thăm gia đình đấy?"
"Thăm gia đình?"
Cảm giác bất an lởn vởn trong tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm ra nguồn gốc của nó.
Quả nhiên Kim Deok-bae đang theo dõi tôi.
Suy nghĩ rằng Kim Deok-bae sẽ hành động chính là nguồn gốc nỗi bất an của tôi.
"Vậy là giáo viên chủ nhiệm Kim Deok-bae sẽ đến thăm sao?"
"Không, may mắn là không phải."
"Hả?"
Lời nói bất ngờ. Tôi buộc phải lắng nghe câu chuyện của Seol Ha-yeon.
"Nghe nói vì Kim Deok-bae có tiếng xấu nên thay vào đó, Chủ tịch Hội đồng quản trị và Hiệu phó sẽ đến thăm. Đặc biệt lớp mình có nhiều át chủ bài của CLB Bơi lội nên có vẻ Chủ tịch rất quan tâm."
Vừa nói, Seol Ha-yeon vừa chọc vào hông tôi trêu chọc. Nghe chuyện này, tôi không giấu được vẻ bối rối trên khuôn mặt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
