Chương 83: Park Si-woo (4)
Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy chỗ đó của phụ nữ. Si-woo không kìm được sự hưng phấn, cơ thể khẽ run lên.
Không phải ai khác mà là chỗ đó của Ji-eun, người yêu và cũng là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng cậu từ nhỏ.
Nhìn thấy chỗ đó hơi ướt át, Si-woo không thể rời mắt dù chỉ một chút.
"Đừng... đừng nhìn quá... Xấu hổ lắm..."
Ji-eun khẽ run người thể hiện sự xấu hổ. Thấy vậy Si-woo cất giọng có lỗi.
"Xin... xin lỗi. Nhưng... nhưng mà... chỗ này của cậu... đẹp quá..."
Cái ln màu hồng phấn của Ji-eun. Không phải màu thâm đen như cậu từng thấy trong video hay những chỗ khác, mà là màu gần với màu hồng.
Ji-eun còn trinh nguyên. Nghĩ đến việc mình sẽ chiếm lấy lần đầu của Ji-eun, Si-woo nuốt nước bọt khan.
Nếu cứ thế này mà cho vào trong Ji-eun... Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng cảm thấy như sắp xuất tinh.
Si-woo vội vàng cởi quần xuống. Vật thể của cậu đã chuẩn bị sẵn sàng. Si-woo cẩn thận kéo quần lót xuống, thấy phân thân của mình đang dựng đứng thẳng tắp.
Chỉ cần cho vào thế này... Lúc đó một suy nghĩ chợt lóe lên. Si-woo định mặc lại quần lót vì suy nghĩ đó.
"Si... Si-woo à?"
Giọng nói bối rối của Ji-eun. Si-woo nói với Ji-eun bằng giọng có lỗi.
"Xin... xin lỗi. Tớ không nghĩ hôm nay sẽ làm... nên phải có bao... bao cao su chứ."
"Đ... Đúng vậy."
Tầm quan trọng của việc tránh thai đã được học ở trường. Nếu không thì không chỉ Si-woo mà cả Ji-eun cũng sẽ chịu ảnh hưởng lớn.
Tất nhiên, nếu Ji-eun thấy ổn... Si-woo rất muốn làm. Nếu có chuyện gì xảy ra với Ji-eun... Cậu tin rằng mình, người bạn thanh mai trúc mã và là người yêu của cô ấy, có thể chịu trách nhiệm.
Si-woo vẫn còn là học sinh.
Nhưng nếu là vì Ji-eun thì cậu có thể làm bất cứ điều gì. Và bố mẹ Ji-eun cũng... từng nói là có Ji-eun ở độ tuổi này... nên không có quy luật nào nói rằng cậu không được phép.
Đầu óc Si-woo rối tung. Lý do cậu cứ liên tục biện minh cho bản thân như vậy rất đơn giản.
Mong muốn được làm với Ji-eun ngay bây giờ. Mong muốn đó đang bùng cháy dữ dội.
"..."
Lee Ji-eun im lặng một lúc. Cô ấy thận trọng mở lời.
"Kh... Không sao đâu."
"Hả...?"
"Nếu là Si-woo thì không sao."
"... Ji-eun à."
Nghe vậy Si-woo lại bắt đầu kéo chiếc quần lót đang mặc dở xuống. Cậu nhìn Ji-eun và gật đầu.
"Tớ sẽ chịu trách nhiệm."
Ji-eun lặng lẽ gật đầu trước câu nói đó. Cảm nhận được đó là một sự cho phép, Si-woo bắt đầu cởi quần áo lần nữa.
Lần quan hệ tình dục đầu tiên với Ji-eun. Hơn nữa lại là lần đầu tiên làm không bao cao su, phân thân của Si-woo như sắp nổ tung.
Làm trần (Raw sex). Tóm lại là tình huống nguy hiểm có thể mang thai... nhưng Ji-eun đã tin tưởng Park Si-woo, tin tưởng cậu.
Câu nói "Nếu là Si-woo thì không sao". Câu nói đó khắc sâu vào tâm trí Si-woo.
Những ảo tưởng trong đầu Si-woo. Tưởng tượng kết hôn với Ji-eun, sinh con, sống cùng nhau cả đời và cùng nhau già đi.
Cảm giác như tưởng tượng đó đang trở thành hiện thực. Tình huống diễn ra đúng như ý muốn khiến Si-woo tự hỏi liệu đây có phải là mơ không. Si-woo vô thức véo nhẹ vào má mình.
"Ui da!"
"Làm gì thế?"
Giọng nói hoảng hốt của Ji-eun. Nghe giọng nói đó, Si-woo cười gượng gạo và nói.
"Tớ tự hỏi đây có phải là mơ không... Vì được đến với cậu thế này là giấc mơ của tớ mà."
"... Park Si-woo."
"Nhưng vừa nãy véo má thấy đau thì có vẻ không phải là mơ rồi. Haha..."
"..."
Nghe vậy Ji-eun không nói gì. Cô ấy chỉ đỏ mặt và lấy gối che mặt đi.
Ji-eun che mặt. Nhưng cô ấy bắt đầu từ từ dang rộng hai chân.
Thấy vậy Si-woo. Cậu biết ngay Ji-eun đang muốn gì lúc này.
"V... Vậy tớ cho vào nhé..."
Si-woo di chuyển chậm rãi, không vội vàng.
Cậu từng đọc được rằng nhiều người đàn ông vì hưng phấn quá mà không tìm thấy lỗ lúc đầu, nên Si-woo cố gắng trấn tĩnh cơ thể đang hưng phấn hết mức có thể và từ từ tìm lối vào.
Mỗi khi vật thể của cậu lướt qua chỗ đó của Ji-eun, cậu cảm nhận được thân nhiệt nóng hổi của cô ấy. Đặc biệt khi chạm đến quanh cửa mình, Ji-eun khẽ co ngón chân lại như thể hưng phấn.
Vật thể của Si-woo từ từ đi vào. Khi vật thể của cậu đi vào, cái lối vào tưởng chừng chật hẹp bắt đầu mở rộng dần.
"Ưt..."
Mới chỉ có quy đầu đi vào mà cảm giác như sắp tan chảy. Nhưng Si-woo cố gắng kiên nhẫn hết sức và từ từ đẩy vào trong Ji-eun.
Vật thể của Si-woo đi vào trong mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Vì không có cảm giác chạm vào thứ gì đó nên Si-woo hơi ngạc nhiên.
Ji-eun còn trinh. Đã cho vào trong Ji-eun như vậy mà không thấy máu chảy ra.
Nhưng Si-woo không thể nói ra điều đó. Vì thế Si-woo cố lờ đi và cố gắng đẩy vào tận gốc.
Lúc đó chân Ji-eun quấn lấy eo Si-woo. Trước hành động bất ngờ của Ji-eun, Si-woo mất đà và dồn trọng lượng đẩy vào tận gốc.
Trạng thái hoàn toàn dính chặt vào Ji-eun. Si-woo cẩn thận gạt chiếc gối che mặt Ji-eun ra.
Khuôn mặt Ji-eun lộ ra. Khuôn mặt đỏ bừng của Ji-eun, nước mắt hơi rưng rưng.
Khuôn mặt đáng yêu của cô ấy. Ji-eun không dám nhìn vào mắt Si-woo mà nhìn đi chỗ khác.
"Ji-eun à."
Khi cậu thận trọng gọi tên Ji-eun bằng giọng run run, Lee Ji-eun nhìn Si-woo. Cô ấy làm vẻ mặt có lỗi.
"Sao lại làm vẻ mặt có lỗi thế...?"
"Cái... cái đó... Máu... không chảy máu nên sợ cậu thất vọng..."
"K... Không. Không phải thế đâu. Chỉ là..."
Si-woo bỏ lửng câu nói. Cậu thực sự chỉ hơi ngạc nhiên trước tình huống không chảy máu này.
Tất nhiên có thể nghĩ là do cô ấy tập thể thao... Vì Ji-eun thường xuyên đi xe đạp từ nhỏ đến tận gần đây nên cậu nghĩ hoàn toàn có khả năng đó.
Nhưng đây hoàn toàn là suy nghĩ của Si-woo. Si-woo muốn nghe câu trả lời chính xác từ miệng Ji-eun.
"Cậu... cậu nhớ hồi cấp hai không?"
"Cấp hai...? À...!"
Ký ức thời cấp hai ùa về ngay lập tức. Khi đó Si-woo và Ji-eun đi xe đạp đến trường, trên đường về nhà đột nhiên nảy sinh lòng hiếu thắng.
Sự bốc đồng của tuổi trẻ xem ai nhanh hơn. Lúc đó Ji-eun đang lao lên phía trước bỗng nhiên chậm lại.
Si-woo không biết gì cả. Lúc đó cậu vui vì lần đầu tiên thắng Ji-eun... Giờ cậu mới biết lý do.
"Thì ra là lúc đó."
"Ừ..."
Nghe Ji-eun nói vậy, tâm trạng Si-woo lập tức được giải tỏa. Không phải lúc nào khác mà là chuyện xảy ra ngay khi ở cùng cậu, nên cậu cảm thấy có lỗi vì đã có suy nghĩ nghi ngờ như vậy.
"Xin lỗi nhé. Ji-eun. Tớ không biết chuyện đó mà lúc ấy..."
"K... Không sao. Lúc đó cả hai chúng ta... đều không biết gì cả mà..."
Ji-eun nói ngập ngừng. Trên khuôn mặt cô ấy thoáng nét hối lỗi.
Si-woo cảm thấy có lỗi hơn vì đã khiến Ji-eun cảm thấy có lỗi. Cậu tự hứa sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện này nữa và quyết định tập trung vào hiện tại.
Tình huống cô ấy còn trinh hay không không quan trọng. Ngay cả trong tình huống Ji-eun làm trần, tức là có thể mang thai, cô ấy vẫn nói tin tưởng vì đó là cậu, nên Si-woo cảm thấy phải đền đáp niềm tin đó.
Điều duy nhất cậu có thể làm ngay bây giờ. Là làm thỏa mãn Ji-eun, người đã tin tưởng cậu dù cậu còn nhiều thiếu sót và vụng về.
"Tớ... tớ di chuyển nhé."
"Ừ..."
Si-woo từ từ di chuyển hông. Giáo dục giới tính chỉ là những gì học được trong giờ y tế ở trường và xem video nên chuyển động của Si-woo vụng về đến mức lóng ngóng.
Nhưng Si-woo đang nỗ lực để làm thỏa mãn Ji-eun, người đã tin tưởng mình. Cậu không giấu giếm tình cảm của mình, nhìn vào mắt Ji-eun và cố gắng hết sức di chuyển hông.
"Ji-eun à."
"Ưm..."
"Tớ thực sự thích cậu."
"..."
"Tớ sẽ làm cậu hạnh phúc cả đời. Sẽ yêu cậu cả đời ở bên cạnh cậu."
Vừa nói Si-woo vừa nắm chặt tay Ji-eun. Ji-eun nhìn Si-woo và khẽ mỉm cười.
"Ừ...♡"
Tấm lòng của Si-woo có chạm đến cô ấy không?
Ji-eun phát ra âm thanh rên rỉ hơi pha chút giọng mũi. Ji-eun không tránh ánh mắt của Si-woo mà nhìn lại cậu.
"Tớ sẽ chỉ nhìn về phía Ji-eun thôi."
"Tớ cũng... ưt...♡"
Lời tỏ tình của Si-woo. Chứa đựng lời tỏ tình đó, cậu đẩy vật thể của mình vào sâu bên trong Ji-eun, Ji-eun lại rên rỉ một lần nữa.
Giọng nói run run của Ji-eun. Si-woo nghĩ giọng nói đó là do Ji-eun đang hưng phấn.
Biểu cảm và giọng điệu của Ji-eun củng cố cho suy nghĩ đó. Khuôn mặt cô ấy đỏ bừng, biểu cảm giống hệt một thiếu nữ đang yêu.
Do biểu cảm đó mà cuối cùng cậu khó kìm nén được nữa. Si-woo nhìn Ji-eun với vẻ mặt có lỗi.
"Sắp... sắp ra rồi."
"B... Bắn vào trong... đi."
Giọng nói run run của Ji-eun. Không phải giọng mũi như vừa nãy, nhưng đối với Si-woo đang sắp xuất tinh thì cậu không nghe thấy gì khác.
Cứ thế Si-woo áp sát cơ thể vào Ji-eun và bắt đầu xuất tinh. Cậu khẽ run hông và trút hết mọi thứ trong cơ thể mình vào bên trong Ji-eun yêu dấu.
Kết thúc cuộc làm tình đầu tiên một cách an toàn. Si-woo cảm thấy tình yêu dành cho Ji-eun càng sâu đậm hơn.
[Passive: Huấn luyện trai tân]
Người đàn ông này không nhận thức được rằng mình đang bị lợi dụng.
Thật đáng thương.
Kích hoạt chỉ số tin cậy đối với Si-woo.
Kích hoạt niềm tin mù quáng đối với Ji-eun.
Giảm thiểu xác suất bị phát hiện dù có nói dối Si-woo.
Một cửa sổ khác hiện ra sau cửa sổ kỹ năng bị động. Tôi nhìn cửa sổ này và cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
Độ hảo cảm với Park Si-woo đã đạt 40 (+100).
Chỉ số tin cậy của người yêu Park Si-woo đã được kích hoạt.
Khác với độ hảo cảm, khi Park Si-woo biết về mối quan hệ giữa gã NTR và Lee Ji-eun, độ tin cậy sẽ giảm.
Chừng nào còn độ tin cậy, độ hảo cảm sẽ không giảm.
Si-woo hoàn toàn tin tưởng lời nói của Ji-eun. Chỉ số này dựa trên chỉ số tin cậy.
Khi độ tin cậy biến mất và độ hảo cảm bị giảm, chỉ số độ hảo cảm sẽ giảm mạnh.
Độ tin cậy có thể phục hồi.
Chừng nào mối quan hệ với Si-woo còn duy trì, sức đề kháng chống lại sự sa đọa của Ji-eun sẽ tăng lên.
Nhờ hiệu quả kháng sa đọa, xác suất kháng cự lại yêu cầu của gã NTR sẽ xuất hiện.
Sau đó tôi mở ngay cửa sổ hệ thống để kiểm tra chỉ số sức đề kháng đã được kích hoạt.
[Sức đề kháng 152 (Độ tin cậy với Si-woo 100 + Tinh thần của Ji-eun 52)]
Xác suất kháng cự yêu cầu của gã NTR dựa trên chỉ số sức đề kháng: 72%
Chỉ số tin cậy của Si-woo có được nhờ lừa dối cậu ấy.
Khác với vòng lặp đầu, hiệu quả phụ theo độ tin cậy của Si-woo lần này là hiệu quả kháng cự.
Tức là, chừng nào độ tin cậy kia còn là 100, tôi sẽ không bị Kim Deok-bae xoay như chong chóng như trước nữa.
Hiện tại do chỉ số tinh thần yếu ớt của Lee Ji-eun nên không thể kháng cự hoàn toàn, nhưng ít nhất vẫn có thể kháng cự nên thật may mắn.
Nếu không thì...
Cảm giác bất an chợt ùa về. Tôi không biết nguồn gốc của sự bất an này là gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
