Chương 60: Đại hội (6)
"Ji-eun chắc sẽ bất ngờ lắm nhỉ?"
Trên tay Si-woo là một bó hoa.
Đó là bó hoa dành cho Ji-eun, người đã hoàn thành xuất sắc phần thi đấu hôm nay.
Như mọi khi, Ji-eun thể hiện sức mạnh vượt trội trong môn bơi lội.
Ban đầu cô ấy có khởi đầu hơi bất ổn nhưng ngay sau đó đã áp đảo các đối thủ và nhanh chóng cán đích.
Bơi tự do 50m, 100m, và cả 200m.
Ji-eun vốn có thế mạnh ở cự ly ngắn.
Có lẽ muốn thay đổi đánh giá của dư luận, lần này cô ấy đã thử sức ở cự ly dài 1500m.
Năm lớp 10, Ji-eun đã thể hiện năng lực phi thường khi giành huy chương vàng ở cả ba nội dung cự ly ngắn.
Lần này cô ấy còn chinh phục cả cự ly dài, chứng tỏ mình là một niềm hy vọng lớn.
Ji-eun cười rạng rỡ trả lời phỏng vấn trước mọi người.
Đứng sau cô ấy là Tae-yang, người đóng vai trò huấn luyện viên.
Biểu cảm kỳ lạ.
Si-woo khó diễn tả biểu cảm kỳ lạ đó là gì, nhưng giờ là lúc phải tập trung vào Ji-eun thay vì Geum Tae-yang.
Vốn dĩ... Si-woo định tỏ tình sau giải toàn quốc.
Nhưng gần đây có chuyện xảy ra... và thú thật cậu muốn làm nhiều việc với tư cách là người yêu.
Si-woo muốn tỏ tình chính thức và dành thời gian bên Ji-eun như một cặp đôi.
Đối với Si-woo, chức vô địch giải tỉnh lần này của Ji-eun đã mang lại một thời điểm tốt.
Ban tổ chức cung cấp phòng cá nhân cho từng vận động viên.
Nhờ đó, sau khi phỏng vấn xong, Ji-eun đang ở một mình trong phòng cá nhân để thay đồ.
Si-woo cầm bó hoa định ghé thăm bất ngờ.
Cậu cười và chậm rãi tiến về phía phòng cá nhân của Ji-eun.
"Người không phận sự miễn vào."
Nhân viên ban tổ chức chặn đường.
Si-woo cẩn thận nói về mối quan hệ với Ji-eun.
"A, cậu là bạn của người vừa đến lúc nãy à."
"Ai đã đến vậy ạ?"
"Vâng, đợi chút nhé..."
Nhân viên kiểm tra danh sách ra vào.
Người đó dùng ngón tay dò rồi chỉ vào một chỗ.
"Người quen tên là Eun Ji-hye đã đến rồi đi. Cô ấy bảo lát nữa sẽ có người khác đến... Chắc là..."
"Vâng, đúng rồi ạ."
Si-woo cảm thấy lạ.
Ji-hye đột nhiên bảo có việc rồi biến mất, hóa ra là đến đây.
Ji-hye đã nhìn chằm chằm vào bó hoa Si-woo cầm.
Có lẽ cô ấy đến trước để đưa hoa cho Ji-eun... nhưng nếu vậy thì đi cùng cậu cũng được mà.
But cậu nhanh chóng lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ này... Lý do rất đơn giản.
Si-woo muốn ở riêng với Ji-eun.
Có thế... cậu mới có thể bày tỏ lòng mình và tỏ tình với cô bạn thanh mai trúc mã Ji-eun.
"Vì cậu là học sinh... cho tôi kiểm tra thẻ học sinh được không?"
"Vâng. Đây ạ."
Cậu đưa thẻ học sinh cho nhân viên.
Xem xong, nhân viên tránh đường cho Si-woo đi qua.
Nơi này tự hào về an ninh nghiêm ngặt.
Đi qua khu vực như mê cung, cuối cùng cậu cũng đến được phòng cá nhân của Ji-eun.
Cốc cốc.
Không có phản hồi từ bên trong.
Vì thế Si-woo cẩn thận xoay nắm đấm cửa.
"Ơ...?"
Cửa không khóa.
Si-woo cẩn thận mở cửa và bước vào trong.
Mùi lạ.
Không phân biệt được là mùi mồ hôi hay không, một mùi hương kỳ lạ khiến Si-woo nhìn quanh.
"Ji-eun à?"
Đèn vẫn sáng nhưng không thấy ai.
Si-woo nhìn quanh và ánh mắt cậu dừng lại ở một vật.
"... Quần lót nam?"
Một vật mà ai nhìn cũng biết là quần lót nam.
Si-woo cầm nó lên và rơi vào nỗi bất an khó tả.
"Cái... Cái này là quần lót của Geum Tae-yang..."
Cậu từng thấy nó khi đi vệ sinh chung dù không muốn nhìn.
Vì thế cậu biết rất rõ chiếc quần lót da báo trông rẻ tiền này.
Chiếc ghế có vắt chiếc quần lót được cho là của Geum Tae-yang.
Si-woo lặng lẽ bắt đầu quan sát bên trong.
"..."
Cậu đi đến một chỗ.
Ở đó có một tấm rèm trắng che lại... bên trong có vẻ như có ai đó.
Hình dáng ai đó đang nằm.
Và... bên cạnh có bóng dáng một người đàn ông đang đứng.
Chỉ nhìn bóng thì không thể xác nhận... nhưng cảm giác kỳ lạ... như thể đang làm gì đó... Tức là... giống như...
Ực.
Si-woo nuốt nước bọt.
Cậu định từ từ mở rèm ra.
Lúc đó tấm rèm mở ra trước.
Geum Tae-yang bước ra với vẻ mặt tỉnh bơ.
"Ơ? Si-woo à?"
"Tae... Tae-yang?"
Tình huống bối rối.
Vừa rồi trông giống như... đang làm chuyện đó...
"Cậu đến đây có việc gì?"
"A...?... A! À... không có gì."
Si-woo vội giấu bó hoa ra sau lưng.
Cậu cười gượng gạo nhìn Tae-yang.
"Có phải Ji-eun đang..."
"À... đến gặp Ji-eun hả. Này, Lee Ji-eun."
Hắn vén rèm lên một chút, để lộ khuôn mặt Ji-eun.
Ji-eun nhìn Si-woo với khuôn mặt hơi ửng đỏ.
"A... Si-woo."
Ji-eun chỉ lộ mặt, phần thân bị rèm che khuất.
Hơn nữa... khuôn mặt đỏ bừng với biểu cảm gợi tình kỳ lạ khiến Si-woo vô thức cương cứng.
Si-woo hoảng hốt.
Cậu nói lắp bắp với Ji-eun.
"Ch... Chúc mừng cậu vô địch."
"C... Cảm... Ưm... ♡ Xin... Xin lỗi. Tớ đang được massage nên nói chuyện hơi... Á... ♡"
Giọng Ji-eun nghe như tiếng rên rỉ.
But không thể nhìn vào bên trong nên cậu đành phải tin lời Ji-eun.
"V... Vậy à. C... Cũng phải, bơi cự ly dài như thế mà..."
1500m, tức là phải bơi 30 vòng bể bơi tiêu chuẩn 50m.
Chẳng khác nào chạy marathon đường dài.
Dù mù tịt về bơi lội Si-woo cũng biết điều này.
16 phút 40 giây.
Chỉ kém kỷ lục Hàn Quốc 16 phút 26 giây 67 khoảng 15 giây, một thành tích không tưởng.
Ji-eun đã được công nhận ở đẳng cấp thế giới.
Thậm chí Ji-eun còn thể hiện phong độ như vậy ở cự ly 1500m không phải sở trường, thật đáng nể.
"C... Có chuyện gì vậy... Ư ưt... ♡"
"X... Xin lỗi nhưng tớ có chuyện muốn nói riêng... Liệu Tae-yang có thể..."
"Cứ coi như tao không tồn tại đi."
Geum Tae-yang nói với giọng cợt nhả.
Có vẻ hắn đang massage... nhưng do rèm che nên không thấy rõ chi tiết.
"Vốn không phải sở trường nên bơi cái khác... cơ bắp bị... căng cứng lắm...!"
"Ư hự hự hự hự... ♡"
"..."
Khuôn mặt Ji-eun méo mó.
Dù đang nhìn trực diện... nhưng khuôn mặt Ji-eun hiện tại giống như... mặt của một con thú cái.
Khuôn mặt mà... ngay cả khi làm tình với cậu cô ấy cũng chưa từng thể hiện.
Nhìn thấy khuôn mặt đó, mặt Si-woo đỏ bừng.
"Phù..."
Cậu muốn bảo dừng massage ngay lập tức... nhưng hiện tại không có giáo viên, người duy nhất có thể giãn cơ cho cô ấy sau thi đấu chỉ có Tae-yang, nên Si-woo đành nuốt những lời định nói vào trong.
"Tae-yang à."
"Hả?"
"Tớ có chuyện... muốn nói với Ji-eun..."
Tae-yang liếc nhìn bó hoa Si-woo giấu sau lưng.
Hắn cười như đã hiểu ra và gật đầu.
"Xin lỗi xin lỗi. Tao không biết."
"..."
Cuối cùng lại bị người mình không muốn cho biết nhất phát hiện trước.
But... nghĩ lại thì để hắn biết trước cũng tốt.
Người Ji-eun chọn là cậu.
Không phải Geum Tae-yang, mà là Park Si-woo.
"Vậy tao đi vệ sinh một lát."
"Ư... Ừ... ♡"
Ji-eun nhìn theo bóng Tae-yang biến mất.
Cô ấy nhìn theo hướng Tae-yang đi vào nhà vệ sinh với vẻ tiếc nuối.
Nhà vệ sinh nằm ngay trong phòng cá nhân.
Việc hắn không ra hẳn khỏi phòng cá nhân của Ji-eun khiến cậu thấy khó chịu.
Sự khó chịu không tên.
Si-woo không biết chính xác đó là gì nên không thể nói ra.
"X... Xin lỗi. T... Tại đau cơ quá nên không còn cách nào khác..."
"A... Không sao. Chuyện thường mà."
Bản thân cậu mù tịt về bơi lội.
Đành chịu thôi nhưng trong tình huống này cần sự giúp đỡ của Geum Tae-yang.
But giờ Geum Tae-yang đã ra ngoài (vào nhà vệ sinh).
Chỉ còn hai người, Si-woo trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch.
"Ờ... Ch... Chuyện là."
"..."
Ji-eun nhìn cậu chằm chằm.
Khi chạm mắt với Ji-eun, Si-woo nói lắp bắp.
"Th... Thì là..."
"Thì là...?"
"À... Ừm... C... Cái này!"
Si-woo lấy bó hoa từ sau lưng ra.
Thấy vậy, Ji-eun tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Bó hoa?"
"Ừ... Ừ. Ch... Chúc mừng cậu vô địch... tớ đã chuẩn bị."
Bức thư được cài trong bó hoa.
Cậu mong Ji-eun sẽ nhận ra nó.
Ji-eun vẫn đang che người bằng tấm rèm.
Cô ấy đưa tay ra nhận bó hoa...
Có thể là ảo giác, nhưng trông cô ấy như không mặc gì cả.
But Si-woo nghĩ không thể nào có chuyện đó.
Cũng phải thôi... điều đó có nghĩa là cô ấy đã khỏa thân với Tae-yang...
Ji-eun đã chọn cậu thì không thể làm thế được.
Hơn nữa Ji-eun ghét Tae-yang.
Vì những lý do phức tạp đó, cậu nghĩ những gì mình thấy chỉ là ảo giác.
Chắc là... Ji-eun đang mặc đồ bơi.
Nghĩ đến đó, Si-woo thấy nhẹ lòng.
Mặc đồ bơi nên trông như không mặc gì cũng là điều dễ hiểu.
"C... Cảm ơn."
Ji-eun cầm bó hoa.
Cô ấy nhìn bó hoa và phát hiện ra bức thư.
"Thư à?"
"Ừ. Không... không nhất thiết phải đọc ở đây đâu. S... Sau này đọc rồi trả lời tớ cũng được..."
"..."
Ji-eun nhìn Si-woo chằm chằm.
Cô ấy gật đầu như cảm động trước bức thư chân thành của Si-woo.
"Không ngờ cậu lại chuẩn bị cả thư..."
Ji-eun có vẻ cảm động trong mắt Si-woo.
Thấy vậy, Si-woo lấy hết can đảm, mấp máy môi.
"Này... Ji... Ji-eun à."
"Hả?"
"Th... Thì là... Chúng ta... quen biết nhau... cũng... lâu lắm rồi."
"Đ... Đúng vậy."
"L... Làm bạn cũng lâu rồi... V... Và..."
Si-woo cứ lặp đi lặp lại những từ ngớ ngẩn.
Si-woo, chính bản thân cậu cũng thấy mình thật ngột ngạt nhưng lời nói cứ nghẹn lại không thoát ra được.
Không gian tĩnh lặng.
Khi Si-woo đang lúng túng thì đột nhiên mặt Ji-eun đỏ bừng.
"A... Á... Ưt... ♡ Ừ... ♡"
"Ji... Ji-eun?"
"X... Xin lỗi. Đột nhiên... đau quá..."
Si-woo căng thẳng.
Cậu chỉ nhìn Ji-eun mà không nhận ra cái bóng đen đang bao trùm gần Ji-eun sau tấm rèm.
Tim đập thình thịch.
Vì một câu nói đang luẩn quẩn trong miệng mà tim đập mạnh như muốn nổ tung.
Có lẽ vì tim đập nên cậu có ảo giác cơ thể Ji-eun cũng đang rung lắc.
Si-woo nhắm nghiền mắt.
Cậu thốt ra lời nói mà không biết mình đang nói gì.
Lời tỏ tình xin hãy hẹn hò với tớ.
Nói xong, Si-woo vẫn nhắm mắt chờ đợi câu trả lời của Ji-eun.
Hai mắt nhắm chặt.
Si-woo không dám mở mắt vì sợ bị từ chối.
Lúc đó cậu cảm thấy có gì đó chạm vào môi mình.
Mềm mại và... hương thơm ngọt ngào.
Môi của Ji-eun.
Cảm nhận được đôi môi ấy chạm vào, Si-woo vẫn nhắm mắt và tận hưởng nụ hôn với Ji-eun.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
