Chương 63: IF_Kết thúc Geum Tae-yang (3)
Si-woo để lại dấu vết của mình bên trong Ji-eun. Lần này cũng vậy, chỉ sau hai lần xuất tinh cậu đã lăn ra ngất.
Khi mở mắt ra, Si-woo không thấy ai bên cạnh. Cậu thở dài than thở về sự yếu đuối của mình.
Đã lâu lắm rồi mới làm tình với Ji-eun. Nhưng dù đã bỏ tiền thuê phòng đắt đỏ để qua đêm mà chỉ làm được hai lần khiến cậu hối hận sâu sắc.
Tiếc tiền. Nhưng ngoài chuyện đó ra... bên trong Ji-eun thực sự rất tuyệt.
"D... Dù sao Ji-eun cũng cho mình bắn vào trong mà..."
Khóe miệng bên trái Si-woo nhếch lên. Cậu hy vọng tinh dịch của mình sẽ làm Ji-eun mang thai.
Nếu vậy... sẽ buộc phải kết hôn chính thức. Si-woo đang tưởng tượng cảnh được sống cùng Ji-eun.
"Hai đứa con chắc là đủ nhỉ...?"
Si-woo thả hồn vào trí tưởng tượng. Dù chưa đi nghĩa vụ quân sự nhưng việc đỗ vào Đại học Hankook đã coi như mở ra con đường thành công.
Đại học Hankook, lại còn là thủ khoa đầu vào Park Si-woo. Các tập đoàn lớn đã liên hệ đề nghị thực tập với Si-woo, nên việc sống cùng Ji-eun không thiếu thốn gì.
Vấn đề là làm sao thuyết phục được mẹ Ji-eun, người gần đây trở nên lạnh nhạt. Hơn nữa nghĩ đến việc thuyết phục bố mẹ mình thế nào, cậu lại nằm vật xuống giường.
"D... Dù sao mẹ Ji-eun cũng từng thích mình... chắc làm tốt sẽ ổn thôi?"
Suy nghĩ ngây thơ. Dù nghĩ mãi không hiểu tại sao mẹ Ji-eun lại giữ khoảng cách... không, nhìn cậu như thể ghê tởm, nhưng cậu có niềm tin vô căn cứ rằng nếu thể hiện dáng vẻ nam nhi chịu trách nhiệm thế này thì mẹ cô ấy sẽ thay đổi.
"Hehe..."
Cảm giác khá hơn một chút. Trong lúc đang tưởng tượng vui vẻ, cậu nghe thấy tiếng làm tình thô bạo vọng qua tường.
Giọng nói nghe quen quen một cách kỳ lạ từ nãy đến giờ. Nghe giọng đó, Si-woo nghiêng đầu thắc mắc.
"Chắc là nhầm thôi."
Không thể tin nổi Ji-hye chăm chỉ lại ở đây. Hơn nữa... Si-woo theo bản năng cảm nhận được Ji-hye thích mình.
Si-woo tin rằng mình là nhân vật chính của thế giới này. Cuối cùng cậu cũng đến được với cô bạn thanh mai trúc mã Ji-eun... và khác với kẻ thất bại Geum Tae-yang chỉ đỗ vớt vào Đại học Hankook, cậu đã vào đại học với thành công vang dội được truyền thông chú ý.
Cảm giác mọi thứ xoay quanh mình. Trong tình huống đó, ngoại hình đẹp trai và năng lực tốt... nên những cô gái như Ji-hye chen vào là chuyện thường.
"Thỉnh thoảng... gặp gỡ cũng được nhỉ?"
Nghĩ rằng mình có thể đã làm Ji-eun mang thai, trong lòng cậu dâng lên sự tự tin khó hiểu. Cậu nghĩ tầm cỡ như mình... hai người phụ nữ chắc cũng không sao.
Tất nhiên cậu yêu Ji-eun... nhưng ngoài chuyện đó ra, cậu nghĩ một chàng trai đang tuổi sung sức... mà không được hưởng thụ chút giải trí thì thật phí phạm.
"Ji-hye cũng có vẻ không ghét..."
Thời học sinh cô ấy chuẩn bị cơm hộp... và tiếp cận cậu hỏi có thích chuyện người lớn không. Ji-hye như vậy, chỉ cần cậu quan tâm một chút... là một trong những cô gái sẽ dễ dàng đổ gục.
"Chỉ là vui chơi thôi mà..."
Khóe miệng nhếch lên, Si-woo quên mất việc vừa quan hệ với Ji-eun và gửi tin nhắn ChocoTalk cho Ji-hye.
[Ji-hye à đang làm gì đấy?]
Ji-hye không trả lời. Bình thường cô ấy sẽ trả lời ngay, việc không trả lời thật lạ.
"Giờ bận rộn sao?"
Si-woo nghiêng đầu. Hình như cậu nghe thấy tiếng chuông báo ChocoTalk ở đâu đó, nhưng do hai phòng bên cạnh cách âm kém nên không biết phát ra từ phòng nào.
"... Không lẽ."
Si-woo vô thức gửi tin nhắn cho Ji-hye lần nữa. Lần này tiếng chuông báo ChocoTalk lại vọng qua tường.
Cảm giác khó tả. Ji-eun là... người quan trọng nên có thể hiểu... nhưng Ji-hye... Ji-hye là người thích cậu nên không được phép như thế.
Si-woo biết điều đó là vô lý. Nhưng Ji-hye từng thích thú chỉ vì cậu để mắt tới. Ji-hye đó... đang ở cùng người đàn ông khác khiến cậu thấy khó chịu.
Nhân vật chính của thế giới này là cậu. Vậy mà...
Trong lúc suy nghĩ về Ji-hye dần chuyển thành tức giận. Ji-hye gửi tin nhắn đến.
[Có chuện gì vây?]
Bình thường Ji-hye hay gửi kèm icon. Nhưng lần này cô ấy gửi vội nên bị sai chính tả.
[Cậu đang ở đâu thế?]
Số 1 bên cạnh tin nhắn biến mất ngay lập tức. Nhưng không có câu trả lời.
Si-woo cắn móng tay. Cậu rơi vào nỗi bất an khó tả.
Ji-eun đã nằm trong tay. Nhưng... Ji-hye, kẻ thầm thương trộm nhớ và thích cậu... kẻ đáng lẽ phải trả lời bất cứ khi nào cậu gọi... lại trả lời chậm.
Trong lúc cơn giận dữ vì Ji-hye đang dâng lên.
[Xin lỗi... Tớ đang ở nhà nghỉ làm bài tập nhóm.]
Hiểu lầm được giải tỏa. Si-woo thấy mình đã quá vội vàng.
"Cũng phải... đang là hạn nộp bài tập mà."
Park Si-woo tài năng. Giáo sư vừa ra bài tập là cậu nộp ngay ngày hôm sau và được khen ngợi trước cả lớp.
Si-woo luôn độc chiếm lời khen của người lớn. Cậu là nhân vật chính của thế giới này... và thế giới xoay quanh cậu.
Bằng chứng là hành động của Ji-eun hôm nay. Cậu muốn làm chuyện đó với Ji-eun bằng mọi giá... và giờ Ji-eun đã nhận ra giá trị của cậu nên chủ động rủ đi nhà nghỉ.
Cô bạn thanh mai trúc mã cậu thích từ nhỏ. Gần đây tên rác rưởi Geum Tae-yang chen vào làm cậu khó chịu... nhưng cuối cùng người Ji-eun chọn là cậu.
Lại còn... không bao nữa chứ.
Tâm lý muốn nhận hạt giống ưu tú. Chắc là... tất cả phụ nữ đều có tâm lý đó, Si-woo tự suy diễn.
[A, ra vậy.]
[Xin lỗi nhé. Giờ tớ đang bận qá nê...]
Lần này không chỉ sai chính tả mà Ji-hye còn không viết trọn vẹn câu. Không biết bận đến mức nào nhưng Si-woo quyết định không bận tâm thêm nữa.
Hôm nay Si-woo đã bỏ tiền túi ra thuê phòng nhà nghỉ qua đêm. Si-woo định ban cho Ji-hye một "cơ hội", nhưng cô ta không may mắn đã đá bay vận may tự tìm đến.
"Đồ ngốc."
Si-woo cười khẩy. Cậu thấy phiền nên ngừng nhắn tin cho Ji-hye và nhắn cho Ji-eun.
[Ji-eun à về đến nhà an toàn chưa?]
Lần này cũng có tiếng chuông báo vang lên từ đâu đó. Cậu nghiêng đầu nhưng vẫn tiếp tục nhắn.
[Ji-eun à?]
[Sao.]
Ji-eun trả lời cộc lốc. Si-woo thấy tủi thân nhưng vì Ji-eun đã nhận tinh dịch của cậu nên cậu cố bỏ qua.
[T... Tớ hỏi xem cậu về an toàn chưa thôi.]
[Si-woo à.]
[Hả?]
[Haa... Thôi bỏ đi. Giờ tớ đang bận nên liên lạc sau nhé.]
Dù là ChocoTalk nhưng cảm nhận được sự lạnh lùng của Ji-eun. Tin nhắn như đang giận dỗi khiến Si-woo băn khoăn không biết mình làm gì sai.
Trong lòng Si-woo có một chút chột dạ. Cậu nghĩ có khi nào Ji-eun dỗi vì chỉ làm được hai lần không.
"Không lẽ Ji-eun muốn làm thêm?"
Nghĩ vậy, tin nhắn lạnh lùng của Ji-eun trông như đang làm nũng. Dù sao... kết hôn rồi thì ngày nào cũng làm... nghĩ thế cậu thấy tin nhắn này thật đáng yêu.
[Biết rồi.]
Si-woo đang thả hồn vào trí tưởng tượng của riêng mình. Cậu thảnh thơi xem Flex Net mà không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra ngay phòng bên cạnh.
"Thằng Si-woo vô dụng."
Lee Ji-eun chửi rủa Si-woo không thương tiếc. Cô bực mình vì tin nhắn của Si-woo làm cô bị Ji-hye cướp mất dương vật của chủ nhân.
"Làm tình cũng không xong, lần này cũng không tìm được lỗ... đúng là rác rưởi không làm tròn chức năng đàn ông."
Lee Ji-eun thực sự bực bội. Cô nghĩ nếu Si-woo không làm phiền thì tinh dịch đang lấp đầy âm hộ của Ji-hye đã là của cô.
Chùn chụt.
"A... A a... Ưt... ♡"
Ji-hye rên rỉ dâm đãng. Cô biết Ji-hye nhắm đến Si-woo... nhưng không ngờ cô ta lại sa đọa đến mức này.
"Sao không thử hẹn hò với Si-woo xem."
Geum Tae-yang và Eun Ji-hye đang quan hệ tư thế doggy. Vốn dĩ Ji-hye định nhường Ji-eun cho Tae-yang để mình đến với Si-woo.
Ji-hye đã từng bước lên kế hoạch như vậy. Lý do Ji-hye từ bỏ tình cảm với Si-woo là vì một sự kiện.
"Si-woo... chỉ coi em là đồ chơi thôi... Á... ♡ Híc... Và còn..."
Giờ giới thiệu bản thân ở đại học, lúc Ji-hye chắc chắn Si-woo không có tình cảm với mình. Khi các tiền bối hỏi có bạn gái chưa, Si-woo đã nói với mọi người là có bạn gái tên Lee Ji-eun học khoa Giáo dục Thể chất.
Ji-hye nghe được chuyện đó qua bạn bè. Cô nhận ra Si-woo không hề có tình cảm với mình mà chỉ đeo mặt nạ "tốt bụng" để trêu đùa cô.
Dù vậy Ji-hye vẫn còn tình cảm. Vì thế... trong buổi MT, cô đã lén gặp Si-woo và giả vờ say rượu để tấn công bằng xác thịt.
Si-woo say rượu không nhớ chuyện lúc đó. Khi cởi quần Si-woo ra, vật của Si-woo lộ ra... cái đó...
"Si-woo chim bé còn nhỏ hơn ngón tay nữaaaa... ♡"
Vật phẩm thảm hại còn nhỏ hơn cả dụng cụ tự sướng cô thỉnh thoảng dùng. Nhìn thấy vật phẩm vô giá trị đó, Ji-hye hoàn toàn từ bỏ tình cảm.
Hiện tại... chỉ là... vì cậu ta đẹp trai nên "giả vờ thân thiết" thôi. Cô đã gặp được chủ nhân... người lấp đầy sự trống trải đó nên Ji-hye có thể mỉm cười.
"Nói hay lắm. Thưởng cho cưng... bắn vào trong nhé."
"Chủ nhân... ♡ Cảm... ơn... Híiiiic... ♡"
Ji-hye nhận lấy tinh dịch của Geum Tae-yang. Khoái lạc chi phối cơ thể khiến đầu óc cô hoạt động như một sinh vật khác.
Phụt.
Vật khổng lồ rút ra khỏi người Ji-hye tạo nên âm thanh kỳ quái. Khác với vật rác rưởi thảm hại của Si-woo... dương vật của chủ nhân... là dương vật đích thực.
Dương vật biến mọi phụ nữ thành thú cái. Thấy nó bóng nhẫy tinh dịch, Lee Ji-eun lao vào Geum Tae-yang.
Dù là vật vừa đụ đối thủ cạnh tranh Ji-hye... nhưng đó là vật của chủ nhân. Nghĩ đến việc được mút dương vật còn dính chút tinh dịch, cô lao vào không màng đến việc quần áo bị hỏng.
"Cả Eun-ae lẫn Ji-eun đều thiếu kiên nhẫn thật đấy."
Geum Tae-yang cười đểu. Hắn nhìn xuống Lee Ji-eun với khuôn mặt dâm tục.
"Đã nhận tinh dịch của Si-woo về chưa?"
Chùn chụt chùn chụt.
"Rồi ạ... Chủ nhân... Vì thứ tinh dịch thảm hại đó mà cái lỗ của chủ nhân bị bẩn mất rồi... Em xin lỗi thay cho nó."
"Không sao. Dù gì cái thằng nhỏ hơn ngón út đó cũng chẳng chạm tới được bên trong tử cung đâu."
"Đúng vậy ạ. Thằng Si-woo ngu ngốc..."
Lần thứ hai rồi mà vẫn không tìm được lỗ, đúng là thằng đần, thằng ngố, thằng giòi bọ. Sự tồn tại không bằng con sâu cái kiến, không hiểu sống để làm gì.
"Nó thậm chí còn chưa chạm tới bên trong Ji-eun mà cứ tưởng mình đã làm mày có thai."
"Đúng vậy... Bên trong em đã... tràn đầy hạt giống của chủ nhân rồi... ♡"
Mắt Lee Ji-eun biến thành hình trái tim. Geum Tae-yang nhìn Lee Ji-eun như vậy rồi dựng cô dậy.
"Ch... Chủ nhân?"
Geum Tae-yang ép cô vào tường. Rồi từ từ đẩy dương vật vào cái lỗ của bồn chứa tinh.
"A a... ♡ A... Á... ♡"
"Phải thưởng cho cái bồn chứa tinh biết nghe lời chứ."
"Cảm ơn chủ nhân... ♡ Cảm ơn chủ nhân... ♡"
Lee Ji-eun cười toe toét. Dù biết Si-woo đang ở ngay sau bức tường mỏng manh này, cô cũng chẳng bận tâm.
Cô chỉ muốn khoái lạc mà chủ nhân ban cho. Cứ thế... cứ thế Lee Ji-eun bị nhuộm đẫm màu sắc của Geum Tae-yang.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
