Chương 5: Chiếm hữu (4)
Bỗng nhiên tụ tập thành bốn người.
Vì thế mỗi người góp 3000 won để thuê không gian cá nhân trong phòng đọc sách.
Không gian cá nhân khá ổn.
Trong không gian này có chia phòng.
Ji-hye quan sát sắc mặt tôi.
Cô ấy thì thầm xin lỗi tôi.
"Xin lỗi nhé.
Ji-eun..."
"Không sao đâu.
Đâu phải lỗi của cậu."
Nguyên nhân lần này là Geum Tae-yang.
Tuy là "Random Encounter" nhưng là sự kiện hoàn toàn có thể đối phó.
Tuy nhiên, do thiếu năng lực radar nên không cảm nhận được thì đành chịu thôi.
Cũng có thể từ chối như lúc nãy, nhưng Geum Tae-yang đã dụ dỗ Ji-hye khéo léo nên bám theo đến phòng đọc sách như đỉa đói.
Cảm giác như bị Ji-hye và Tae-yang chơi khăm.
Cả hai đều có người mình nhắm đến nên tôi cảm thấy hơi khó chịu như bị gài bẫy.
Tất nhiên chỉ là suy nghĩ của tôi thôi, nhưng ngoài chuyện đó ra, tình huống này diễn ra như đã được sắp đặt nên tôi thấy bất mãn.
Nếu là đầu óc của tôi lúc bình thường thì đã thừa sức nhận ra.
But bộ não của tôi bắt đầu thích nghi dần với cái đầu ngu ngốc của Lee Ji-eun.
Đến mức mắc phải cái bẫy đơn giản của học sinh cấp 3 thế này.
Nước đã đổ đi rồi.
Tình huống khó chịu khi độ hảo cảm của Geum Tae-yang, Park Si-woo và Ji-hye cùng tăng lên, nhưng điểm may mắn là độ hảo cảm với Park Si-woo nhận được giá trị hiệu chỉnh.
Bây giờ chỉ cần học hỏi Si-woo và tích lũy độ hảo cảm tốt là được.
Tôi quyết định tập trung vào việc này.
"Si-woo à.
Cái này giải thế nào?"
Tôi cố tình tiếp cận cậu ta.
Phải tích lũy độ hảo cảm nên đương nhiên rồi.
Bài toán cấp 3 đơn giản đập vào mắt tôi.
Tôi thấy oan ức khi phải hỏi Si-woo bài toán dễ thế này để cày độ hảo cảm.
Thực sự là tôi biết tường tận đến cả toán kỹ thuật.
Tôi thấy mình thật thảm hại khi nhập vào cái đầu của Lee Ji-eun, kẻ chỉ biết bơi lội, đến nỗi không tự giải được bài toán dễ này.
"Cái này là..."
[Độ hảo cảm của Park Si-woo tăng lên.]
Độ hảo cảm của Si-woo tăng lên lúc này.
Tôi thầm reo hò trong lòng.
Cứ thế này có thể tích lũy độ hảo cảm chỉ với Park Si-woo, nhưng mà...
Giống như mọi trò chơi, mọi thứ không diễn ra theo hướng tôi muốn.
"Hả? Cái này? Cậu không giải được cái này sao con nhỏ tomboy kia."
"Gì cơ?"
"Tớ có thể chỉ cho cậu đấy?"
"Khỏi cần nhé?"
Geum Tae-yang bâu vào như ruồi.
Tôi không thích việc hắn cứ cố gắng cọ xát với tôi bằng mọi cách.
Bình thường thì tôi có thể đẩy hắn ra mạnh mẽ, nhưng vì có Ji-hye trước mặt nên không thể.
Ji-hye nhân cơ hội này tiếp cận Si-woo.
"À...
Si-woo à."
"Hả?"
"Cậu có thể chỉ tớ cái này không?"
"Ờ...
Ừm..."
Nam chính "khoai lang" khó xử.
Park Si-woo lúng túng giữa tôi và Ji-hye.
Geum Tae-yang chen vào khoảng trống này.
Hắn chớp thời cơ thả thính.
"Vậy tớ chỉ cho Ji-eun, còn Si-woo chỉ cho Ji-hye là được rồi."
Ji-hye mắt sáng lên trước câu nói đó.
Cô ấy gật đầu.
"Không phải bài khó đâu nên Tae-yang sẽ chỉ tốt thôi."
"V...
Vậy sao?"
Park Si-woo trở nên khó xử.
Tôi định nói gì đó với cậu ta nhưng đã quá muộn.
Ji-hye như con cáo đã chiếm chỗ bên cạnh Si-woo.
Tôi không có chỗ chen vào.
"Haizz..."
"Sao? Tớ bảo chỉ cho mà?"
Geum Tae-yang cười cợt nhả.
Tôi bực mình vì tình huống bị tên này phá đám.
"Sao cậu cứ phá đám thế?"
"Phá đám? Cậu thích Si-woo à?"
Sự kiện xảy ra nếu nói đúng ở đây.
Geum Tae-yang với cái lòng tự trọng đàn ông đặc trưng sẽ đi rêu rao khắp nơi là ai thích ai, khiến Si-woo bắt đầu giữ khoảng cách với tôi.
Cảnh tượng thường thấy ở trường cấp 3.
Tôi biết quá rõ điều này nên cố gắng kiềm chế tối đa tình huống vượt mặt khi độ hảo cảm với Si-woo còn thấp.
Những học sinh cấp 3 vẫn còn non nớt.
Tôi chỉ biết thầm oán trách bản thân, nhà phát triển, đã tạo ra tình huống phải nhìn sắc mặt người khác trong vấn đề này.
"Với Si-woo chỉ là...
bạn thanh mai trúc mã thôi."
"Thế sao cậu quan tâm thế?"
Tôi muốn nói thẳng trong lòng là muốn đi Tuyến Thuần Ái để nhanh chóng thoát khỏi cái game NTR khốn kiếp này.
But nếu nói vậy, đối với Geum Tae-yang, người coi trò chơi này là thực tế, chắc chắn sẽ nghĩ tôi là con điên.
Nói tóm lại là tình huống không thể làm gì được.
Trước mắt phải hùa theo tên này đã.
"Thì cứ...
thế thôi."
"Cậu đâu phải mẹ nó đâu mà quan tâm ghê thế."
Geum Tae-yang chọc ngoáy.
Cơn bực tức dâng lên tận đỉnh đầu.
Vốn dĩ Lee Ji-eun là nhân vật có lòng tự trọng cao.
Cô ấy rất dễ bị mắc bẫy trước những lời khiêu khích thế này.
Đôi khi hành động vượt quá sự kiểm soát của tôi.
Tôi đã cố gắng chọn con đường khác để thoát khỏi sự can thiệp này, nhưng vì đã kích hoạt cò súng của tuyến đường này rồi nên đành chịu.
"Cậu cứ thích chọc ngoáy nhỉ? Với lại cậu dốt toán mà sao lại nói thế trước mặt Si-woo?"
"Ê, dù sao tớ cũng giỏi hơn cậu."
Một trong những lòng tự trọng trong tôi là lòng tự trọng của dân kỹ thuật.
Ai chửi tôi thì tôi có thể nhịn, nhưng đụng đến lòng tự trọng toán học của tôi thì không thể nhịn được.
Hơn nữa, tôi chỉ giả vờ không biết trước mặt Si-woo thôi, chứ hoàn toàn không có ý định giả vờ không biết vì tên Geum Tae-yang vô dụng này.
"Hứ, tớ tự giải được nhé?"
"Thật á?"
"Cậu coi ai là đồ ngốc thế..."
"Được.
Vậy cá cược đi."
"Cá cược?"
Lời đề nghị cá cược bất ngờ của Geum Tae-yang.
Tôi nhìn Tae-yang với vẻ mặt ngớ ngẩn trước lời đề nghị đó.
"Giải toán xem ai đúng nhiều hơn."
"Tại sao phải cá cược cái đó..."
"Sợ thì chết đi."
"..."
Geum Tae-yang chọc tức tôi.
Tôi nảy sinh ý định dùng bài toán để nghiền nát tên này.
Ý định khiến hắn không bao giờ dám hó hé nữa.
Tôi lườm hắn với suy nghĩ đó.
"Được thôi.
Nếu tớ thắng thì đừng có lượn lờ quanh tớ nữa, phiền phức lắm."
"Mạnh miệng đấy?"
Geum Tae-yang cười cợt nhả.
Hắn cũng có vẻ tự tin nên nhìn tôi và nói.
"Vậy tớ cũng đặt một điều kiện."
"Là gì..."
"Cậu cũng đặt điều kiện rồi thì tớ cũng phải đặt một cái chứ nhỉ?"
Lời nói cũng có lý.
Tôi hỏi lại hắn xem điều kiện là gì.
"Điều kiện là gì?"
"Đơn giản thôi.
Cho tớ sờ ngực một lần."
"Thằng biến thái!"
"Woa woa.
Bình tĩnh nào.
Cậu thắng là được mà.
Đúng không?"
Vốn dĩ thế giới này không có khái niệm báo cáo quấy rối tình dục.
Dù tôi có nói thế nào thì Geum Tae-yang vẫn nói chuyện thản nhiên, thật đáng ghét.
"Hơn nữa nếu tớ thực sự thua cậu thì tớ sẽ không bén mảng đến gần cậu nữa.
Thề có mẹ tớ."
"...
Ha..."
Cách nói chuyện cũng rẻ tiền.
Đúng chất học sinh cấp 3, dùng tay thề thốt thô thiển rồi lôi mẹ ra thề, thật cạn lời.
"Trẻ trâu à?"
"Sao? Sợ thua à? Lee Ji-eun thiên hạ vô địch mà lại nhát gan thế này sao."
"Mẹ kiếp..."
Đây là vấn đề liên quan đến lòng tự trọng của Lee Ji-eun và cả lòng tự trọng dân kỹ thuật của tôi.
Tôi không thể chấp nhận tình huống một thằng nhóc cấp 3 vắt mũi chưa sạch lại dám thách thức tôi, người đã bị ngược đãi như nô lệ của giáo sư.
"Cứ chờ đấy.
Tớ sẽ cho cậu không bao giờ dám hó hé nữa."
"Đáng mong chờ đấy?"
Geum Tae-yang cười cợt nhả.
Hắn chọn các bài từ 1 đến 10 ở phần sau của sách toán.
"Ở đây thì chắc cậu cũng giải được nhỉ."
"Bây giờ cậu đang coi thường tớ đấy à?"
"Ê, nhường cho mà cũng nói à."
Lee Ji-eun đứng bét toàn trường.
Dù sao Geum Tae-yang cũng nằm trong top 10 của lớp.
Xét về logic thì việc Geum Tae-yang nhường là đương nhiên, nhưng lòng tự trọng dân kỹ thuật trong tôi không cho phép điều đó.
"Chọn chương khó nhất đi."
"Thật á? Có chắc không hối hận không?"
"Hối hận? Ha.
Cậu mà thua thì đừng có bén mảng đến gần tớ, và cả Si-woo nữa."
"Muốn thêm điều kiện à? Vậy tớ cũng thêm một cái."
"..."
"Cho tớ sờ ngực bất cứ khi nào tớ muốn."
"Thằng điên!"
"Sao? Cậu cấm tớ tiếp cận Si-woo bạn thân tớ thì tớ cũng phải được mức này chứ?"
"Ha...
Tớ chẳng thèm nói nữa."
Như lời hắn nói, dù sao tôi thắng là xong chuyện.
Chỉ cần không bị cuốn theo nhịp độ của hắn mà làm chuyện kỳ quặc là được.
Dù sao cũng chỉ là bài toán cấp 3 cỏn con đối với tôi.
Chắc chắn thừa sức giải được.
"Vậy bắt đầu!"
Cuộc cá cược bắt đầu.
Tôi đọc đề và bắt đầu giải ngay lập tức.
'Biết ngay mà.
Quả nhiên là dễ.'
Vô số kiến thức đã khắc sâu trong đầu tôi.
Tôi sử dụng kiến thức này để giải quyết từng bài toán trong chương này.
Vốn dĩ chỉ cần áp dụng công thức là ra ngay, những bài toán cơ bản của cấp 3.
Tôi biết rõ điều này nên giải toán một cách thành thạo.
Dù sao cũng là nhân vật đạt điểm 1 môn Toán trong kỳ thi đại học.
Lòng tự trọng về toán học cao ngút trời.
Vấn đề là phần cứng.
Với cái đầu ngu ngốc của Lee Ji-eun, khả năng ghi nhớ để viết ra công thức rất kém.
Cảm giác còn thua cả cá vàng.
Phần mềm thì xịn nhưng phần cứng chạy tính toán chậm chạp nên ruột gan cứ lộn tùng phèo.
'Ji-eun à! Làm ơn đi!'
Khi tôi gần giải xong bài cuối cùng.
Geum Tae-yang giơ tay lên.
"Giải xong rồi!"
"Đã xong rồi á?"
"Át chủ bài CLB Bơi lội Lee Ji-eun vẫn chưa xong sao?"
"Tớ cũng giải xong rồi nhé?"
Hơi chậm nhưng vẫn giải xong.
Tôi đổ lỗi cho phần cứng ngu ngốc của Lee Ji-eun và lườm Geum Tae-yang.
"Quan trọng là đúng bao nhiêu chứ không phải giải nhanh, nên im mồm đi."
"Cái đó không cần xem cũng biết tớ thắng."
Geum Tae-yang cười ranh mãnh.
Nghe thấy giọng hắn, Si-woo ở phòng bên cạnh tỏ vẻ hứng thú.
"Hai người làm gì thế?"
"Hả? À! Tớ cá cược với Ji-eun xem ai giải toán đúng nhiều hơn."
"Vui đấy."
"Cậu cũng qua xem không?"
"...
Này Geum Tae-yang."
Geum Tae-yang lôi kéo cả Si-woo.
Tên này hành động chặt chẽ để tôi không thể nuốt lời, thật đáng ngờ liệu hắn có đúng là học sinh cấp 3 hay không.
"Sao? Dù sao cũng phải có trọng tài chứ.
Nếu là phán quyết của Si-woo vinh quang đứng nhất toàn trường thì cậu cũng tâm phục phục chứ?"
"..."
Tình huống không thể phủ nhận.
Trước mắt tôi gật đầu chấp nhận đề nghị của hắn.
Si-woo cùng Ji-hye sang phòng chúng tôi.
Cậu ấy nhìn qua bài giải của tôi và Geum Tae-yang.
"Để công bằng thì cậu chấm điểm giúp nhé?"
"Tớ á?"
"Đúng rồi.
Nếu là cậu thì con nhỏ tomboy kia cũng sẽ nghe theo thôi."
Geum Tae-yang cười cợt nhả.
Tôi thấy buồn nôn nhưng tôi biết chắc chắn mình sẽ thắng.
Dù sao cũng chỉ là tay mơ.
Do đặc tính phần cứng nên giải chậm cũng không sao, miễn đúng hết là được.
Hơn nữa nếu được Si-woo đánh giá thì chắc chắn độ hảo cảm sẽ tăng.
Có thể phục hồi độ hảo cảm chưa tích lũy được do ở cùng Geum Tae-yang.
"Được thôi."
Si-woo vui vẻ nhận lời chấm điểm.
Cậu ấy chăm chỉ chấm từng bài của chúng tôi.
Si-woo tỉ mỉ.
Cậu ấy thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn tôi.
Cũng phải thôi, kẻ đứng bét toàn trường như tôi mà giải được những bài này thì khó chấp nhận được...
Nghĩ vậy nên tôi cười và đón nhận vẻ mặt nghi hoặc của cậu ấy.
"Nào...
có kết quả rồi."
Kết quả nằm trong tay tôi.
Tôi không thể chấp nhận kết quả vô lý này.
"Gì cơ...
0 điểm?"
"Ha ha.
Buồn cười vãi.
Này, con nhỏ tomboy.
Tỏ vẻ cho lắm vào rồi sai hết kìa.
Ha ha ha."
Geum Tae-yang lăn ra cười.
Tôi ngớ người hỏi lại Si-woo.
"Cái này...
là sao?"
"Cái đó...
công thức thì đúng hết...
nhưng tính toán cộng trừ nhân chia cơ bản sai hết rồi."
"...
Gì cơ?"
Nhìn lại bài giải sau câu nói đó, tôi mới hiểu ra.
Vốn dĩ Lee Ji-eun ngu ngốc đến mức không biết làm bốn phép tính cơ bản.
Nhờ sức mạnh phần mềm của tôi nên đã áp dụng được công thức, nhưng do sự thiếu hụt của phần cứng Lee Ji-eun không biết làm phép tính mà tôi cứ đinh ninh là đương nhiên phải biết, nên đã tạo ra sai lầm này.
Sai lầm ngớ ngẩn.
Vốn dĩ có thể kiểm tra lại một lần nữa để sửa sai, nhưng do bị cuốn theo nhịp độ của Geum Tae-yang, kẻ giải xong trước, nên tôi đã phạm sai lầm là không kiểm tra lại bài.
Mặt tôi đen lại như chết rồi.
Ngược lại, Geum Tae-yang cười và nói với tôi.
"Là Si-woo chấm đấy nhé.
Không lẽ cậu không phục kết quả sao? Lee Ji-eun?"
Geum Tae-yang cười bỉ ổi.
Tôi nổi da gà trước nụ cười của hắn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
