Chương 207: Tiết 7 Huấn Luyện (2)
Đã lỡ làm chuyện đó với Jo Mi-yoo.
Tôi nằm đó ngẩn ngơ nhìn trần nhà.
"Sốc đến thế cơ à?"
Jo Mi-yoo dò xét thái độ của tôi.
Không hẳn là sốc vì đã làm với Jo Mi-yoo, mà là tất cả những gì tôi đang trải qua lúc này đều vượt quá sức chịu đựng của tôi.
"Không... chỉ là nói sao nhỉ... tình huống này lạ lẫm quá."
"Dù sao cũng là luyện tập bằng hậu môn mà."
Như lời Jo Mi-yoo nói, chỉ là luyện tập thôi. Vì thế nhìn một cách khách quan thì tình huống này chẳng có vấn đề gì cả.
Chỉ có vấn đề là cách tôi tiếp nhận tình huống này. Nói cách khác, một cảm giác khó tả.
Dù bảo là diễn xuất nhưng đây là lần đầu tiên tôi được con gái tỏ tình.
Cảm thấy có gì đó rất sai, nhưng thực tế tôi đang trải qua cũng chẳng thay đổi được gì.
"Ji-eun à?"
"Ừ."
"Hi hi."
Jo Mi-yoo nũng nịu bên cạnh tôi. Nhìn cô ấy, cuối cùng tôi đành đầu hàng.
"Không sao đâu, đừng lo."
"Thật không?"
Jo Mi-yoo cư xử như một chú cún con. Khi tôi bảo không sao, cô ấy thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
"Tớ đã lo là cậu giận đấy."
"Tớ giận á?"
"Ừ, khó diễn tả bằng lời nhưng cậu đã làm vẻ mặt rất phức tạp."
"Cũng đáng để thế mà..."
Nhắc lại lần nữa, tôi chưa từng được con gái tỏ tình.
Ý tôi là, Lee Ji-eun mà tôi nhập vào chưa từng được con gái tỏ tình, và ngay cả bản thân tôi trong cơ thể cô ấy cũng chưa từng.
Cuộc sống trước khi đến thế giới này của tôi không mấy suôn sẻ, chưa từng hẹn hò với con gái lần nào.
Thế mà Lee Ji-eun không biết có phúc phần gì mà cả trai lẫn gái đều lao vào.
Tất nhiên cũng có phần do tôi dẫn dắt tình huống, nhưng tôi không ngờ nó lại xảy ra thật.
"Sao thế?"
"Cậu bảo là diễn xuất nhưng tớ thấy giống thật lắm."
"Hự."
Jo Mi-yoo làm vẻ mặt như bị nói trúng tim đen. Quả nhiên cô ấy không giỏi nói dối, lộ tẩy ngay lập tức.
"Là thật à?"
"À... không. Thật sự không phải đâu."
Cô ấy xua tay chối đây đẩy. Tôi thở dài và gật đầu.
"Hai đứa chơi vui không?"
Mẹ bất ngờ vào phòng. Mẹ bưng một khay trái cây đã gọt sẵn.
"Vâng, vui lắm ạ!"
Jo Mi-yoo trả lời đầy hào hứng. Tôi cũng nhìn mẹ và gật đầu.
"Chúng con vẫn ổn ạ."
"Vậy thì tốt rồi."
Mẹ mỉm cười hài lòng. Tôi gật đầu và nhận lấy đĩa trái cây mẹ đưa.
"Mà lúc nãy mẹ nghe thấy tiếng động lớn ở phía nhà vệ sinh, có chuyện gì không con?"
"À... không có chuyện gì đâu ạ."
Jo Mi-yoo xua tay chối kịch liệt. Trước sự phủ nhận mạnh mẽ của cô ấy, mẹ hơi nghiêng đầu nhưng rồi lại mỉm cười.
"Vậy thì may quá. Mẹ tưởng có chuyện gì xảy ra."
"Không có chuyện đó đâu ạ. Ha ha... ha. Đúng không?"
Jo Mi-yoo bất ngờ cầu cứu tôi. Trước vẻ tuyệt vọng của cô ấy, tôi mỉm cười gật đầu.
"Mi-yoo nói đúng đấy ạ."
"Vậy à."
Mẹ hoàn toàn xóa bỏ nghi ngờ. Mẹ mỉm cười nhìn tôi.
"Vậy mẹ ra ngoài đây."
"Cháu cảm ơn vì đĩa trái cây ạ!"
"Cảm ơn mẹ."
Mẹ ra khỏi phòng. Thấy mẹ đi rồi, tôi thở dài.
"Rốt cuộc là nghe thấy tận dưới nhà luôn."
"He he... Đành chịu thôi. Tại Ji-eun gợi tình quá mà..."
Jo Mi-yoo đưa ra lời bào chữa chẳng đâu vào đâu. Sự trơ trẽn của cô ấy khiến tôi có cảm giác như đang nhìn thấy phiên bản nữ của Park Si-woo.
Tất nhiên nếu so với Park Si-woo đã thay đổi từ lần hồi quy đầu tiên đến giờ thì từ "trơ trẽn" không hợp với cậu ấy lắm, nhưng ở lần hồi quy này cậu ấy trơ trẽn hơn ai hết nên đành chịu.
Jo Mi-yoo cũng trơ trẽn chẳng kém Park Si-woo. Tôi nhìn cô ấy và thở dài.
"Ư ư ưt... Đừng có đùa với tao!"
Rầm!
Một gã đàn ông đập mạnh vào máy tính cùng tiếng hét thô bạo. Đó là Choi Eun-soo (Otaku), kẻ đang nuôi tham vọng trở thành vua của thế giới này bằng năng lực thôi miên.
"Cái thế giới này... rốt cuộc là..."
Otaku run rẩy đôi tay. Cũng phải thôi, nội dung trong cuốn nhật ký hắn tìm thấy tại nhà Lee Ji-eun - người hắn thích - quá sức gây sốc.
Thế giới này là do Lee Ji-eun tạo ra. Những con người tồn tại trong đó chỉ là những quân cờ.
Và một thực thể khác đang nhập vào cơ thể Lee Ji-eun trong thế giới do chính cô ấy tạo ra.
Lúc đọc lướt qua ở nhà Lee Ji-eun, hắn nghĩ đó không phải phần quan trọng.
Nhưng đó là sai lầm của Choi Eun-soo.
Trong lúc phát triển năng lực thôi miên và đọc tiếp cuốn nhật ký, sự thật đã được viết ở phần cuối.
"Để thoát khỏi thế giới này và trở về thế giới cũ... phải kết đôi với Si-woo sao?"
Dòng chữ viết ở cuối nhật ký. Đọc dòng chữ đó, Otaku không thể không tức giận.
Nghĩa là Lee Ji-eun, người hắn tưởng là thích hắn, thực ra là nhân vật có số phận buộc phải phản bội hắn và chọn Park Si-woo.
"Chết tiệt..."
Khuôn mặt Otaku méo xệch vì giận dữ. Cơn giận của hắn không hướng về Lee Ji-eun - người sẽ trở thành bạn đời của hắn - mà hướng về Park Si-woo.
"Thằng nhãi ranh Si-woo... Nguyên nhân của mọi chuyện."
Otaku nhận ra kết luận là phải xử lý Park Si-woo.
Thực ra quan hệ giữa hắn và Park Si-woo không đến nỗi quá tệ, nhưng...
"Dám cướp đồ của tao thì tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."
Otaku đưa ra kết luận hợp lý nhất trong ảo tưởng và hoang tưởng của mình. Hắn nảy ra một giải pháp trong đầu.
"Ku hu hút... Ku hút... Nếu biến thằng Si-woo thành con gái thì mọi chuyện sẽ được giải quyết, đúng không?"
Theo nội dung nhật ký, có phần nói Ji-eun và Si-woo phải kết đôi, nên để xử lý phần này chỉ có một cách.
Đó chính là biến Park Si-woo thành con gái.
Nếu làm vậy, Park Si-woo sẽ không còn là vật cản của hắn nữa.
"Bu-hít... Hơn nữa..."
Ứng dụng Thôi miên (Hypnosis App) đang tỏa sáng trên tay hắn. Với ứng dụng đó, hắn định thay đổi một chút mối quan hệ giữa hắn và Park Si-woo.
"Em gái ranh ma (Mesugaki)... Bu-hít. Cũng không tệ đâu nhỉ."
Otaku cười nham hiểm. Hắn mỉm cười hài lòng khi nghĩ đến kế hoạch hoàn hảo của mình.
"Trước đó."
Otaku khựng lại một chút. Hắn nhớ ra chuyện Park Si-woo không đến trường dạo gần đây.
Otaku nghe nói cậu ta không đến trường một tháng vì giải bơi lội.
Dù chưa từng nói chuyện với bạn cùng lớp, nhưng nhờ Ứng dụng Thôi miên, hắn đã trở thành giáo viên Y tế, một vị thế như Thần thánh, nên không có thông tin nào hắn không biết.
Otaku đã kiểm soát toàn bộ ngôi trường bằng năng lực của Ứng dụng Thôi miên. Để vượt ra khỏi ngôi trường đã bị chế ngự hoàn toàn bởi Thay đổi nhận thức chung và giảm nhận thức, hắn cần nhiều điểm kinh nghiệm hơn.
May mắn thay, ứng dụng có một thành tựu phù hợp mang lại nhiều điểm kinh nghiệm.
Đó chính là thành tựu NTR.
"Chỉ cần giải quyết thành tựu này thì có thể biến thằng Si-woo ở xa tít tắp thành con gái. Bu-hít."
Nghĩ rằng việc tìm các cặp đôi trong trường là ưu tiên hàng đầu để giải quyết thành tựu này.
Otaku bắt đầu đắp thêm từng chút một vào kế hoạch của mình.
"Cũng không tệ lắm."
Trang phục liền thân (Leotard).
Tôi gật đầu khi nhìn bộ đồng phục kiểu Leotard mới thay đổi lần này.
Phần đũng quần bó sát, vùng chữ V hơi lộ liễu một chút, nhưng vì là thành viên CLB Bơi lội nên cảm giác cũng không quá xa lạ.
Phần này có thể điều chỉnh bằng chiếc váy tháo rời được nên tôi thấy cũng ổn.
Tuy nhiên, dù thấy ổn nhưng có một người cứ nhìn tôi chằm chằm đầy áp lực...
"Ồ..."
Jo Mi-yoo tạo hình chữ V bằng ngón trỏ và ngón cái.
Cô ấy chống cằm nhìn tôi với tư thế đó và thốt lên lời cảm thán, khiến tôi thấy áp lực vô cùng.
"Cậu nhìn chằm chằm quá đấy?"
"Không phải... tại hoàn hảo quá."
"Haizz..."
Từ sau khi giúp tôi huấn luyện hậu môn hôm qua, Jo Mi-yoo cứ trong tình trạng thế này.
Tôi thấy áp lực nên nói nhỏ với cô ấy.
"Mọi thứ đều ổn nhưng cậu nhất thiết phải làm vẻ mặt ngạc nhiên thế à?"
"Lần nào nhìn cũng thấy vùng chữ V thật sự hoàn hảo. Hi hi."
Jo Mi-yoo đưa chữ V tạo bằng ngón tay lại gần phần dưới của tôi.
Trước hành động lộ liễu của cô ấy, tôi nhíu mày.
"Cái đó là quấy rối tình dục đấy nhé?"
"Sao chứ? Bạn bè cùng giới cũng không được quấy rối à?"
Jo Mi-yoo cười gian xảo. Tôi xua tay gạt bỏ những lời vô lý của cô ấy rồi đi về lớp.
"Khoan đã."
Xuất hiện trước mặt chúng tôi là Ủy viên Phong kỷ (Disciplinary Committee).
Cô bé hậu bối Ủy viên Phong kỷ mà hình như tôi từng gặp lần trước chặn đường chúng tôi.
"Các tiền bối, xin phép kiểm tra một chút ạ."
"Kiểm tra?"
"Vâng, để xem các chị có đeo nút bịt hậu môn đúng quy định không ạ."
"Haizz..."
Nghe vậy, Jo Mi-yoo thở dài.
Trước tiếng thở dài của Jo Mi-yoo, cô bé hậu bối lộ vẻ hối lỗi và đi ra phía sau bộ đồ liền thân.
Cô bé kéo khóa xuống một cách thành thạo. Kiểm tra thấy nút bịt đã được nhét kỹ, cô bé kéo khóa lên lại.
"Quả nhiên là các tiền bối. Cảm ơn các chị đã hợp tác."
"Nhất thiết phải làm đến mức này sao?"
Giọng nói sắc lạnh của Jo Mi-yoo.
Nghe giọng nói đó, cô bé hậu bối khẽ giật mình và làm vẻ mặt xin lỗi.
Cũng phải thôi, Jo Mi-yoo chỉ thân thiện với tôi còn lạnh lùng với người khác.
Vì thế vẻ mặt cô ấy lúc này đang tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.
"Ha ha... Tại cũng có những người không đeo mà đến trường ạ..."
Cô bé hậu bối chỉ tay về phía cạnh cổng trường.
Nhìn theo tay cô bé, ở đó có những nữ sinh đang bị phạt.
"Ư ha hang... Á...♡"
"Không biết tuân thủ nội quy à?"
"T... Tuân thủ... nội quy...♡"
Một nữ sinh đang bị Hội trưởng Phong kỷ trừng phạt.
Hội trưởng Phong kỷ là nữ, đang dùng một cây gậy nhựa màu đen có ghi chữ 'Gậy trừng phạt' để giáo huấn những nữ sinh không đeo nút bịt hậu môn.
Hội trưởng đút gậy trừng phạt vào chỗ đó và lắc lư. Cô ấy nhìn nữ sinh đang bị phạt với vẻ mặt điềm tĩnh và nói nhỏ.
"Lần sau nhớ đeo vào nhé."
"Đ... Đã rõ ạ...♡"
Tôi và Jo Mi-yoo nhìn cảnh trừng phạt đó.
Vì thế chúng tôi hiểu cô bé hậu bối muốn nói gì.
Cảm giác thật may mắn vì không phải chịu cảnh thê thảm kia.
Không chỉ mình tôi cảm thấy vậy, Jo Mi-yoo cũng có vẻ đã nguôi ngoai, nhìn cô bé hậu bối với vẻ mặt dịu đi đôi chút.
Chúng tôi qua cổng trường và đi đến lớp.
Vừa đến lớp là thấy ngay các bạn cùng lớp.
Trang phục nam sinh không đổi nhưng nữ sinh thì thay đổi hoàn toàn.
Một số mặc đồ liền thân giống tôi và Jo Mi-yoo.
Số còn lại mặc kiểu cải tiến, chỉ rút ngắn váy để lộ nội y.
"Có vẻ kiểu liền thân được ưa chuộng hơn tớ nghĩ."
Jo Mi-yoo nói khi nhìn một nữ sinh mặc đồ liền thân giống chúng tôi. Tôi nhìn cảnh đó và lắc đầu.
Trong lúc chúng tôi chuẩn bị cho tiết học.
Đột nhiên có một người đứng lên bục giảng.
Sự xuất hiện bất ngờ của ai đó khiến mọi người tự nhiên hướng mắt về phía bục giảng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
