Chương 212: Tiết 8 Sa Đọa (2)
Tôi tháo chiếc băng tay Ủy viên Y tế xuống. Giờ là thời gian hoạt động câu lạc bộ sau giờ học, nên công việc của Ủy viên Y tế sẽ tiếp tục vào ngày mai.
Đến giờ sinh hoạt câu lạc bộ, Jo Mi-yoo tự nhiên tiến lại gần tôi. Cô ấy mỉm cười và ôm chầm lấy tôi.
"Lee Ji-eun à!"
"Á!"
Phải nói lại là Jo Mi-yoo to con hơn tôi. Thế nên khi cô ấy lao vào ôm, cơ thể tôi khó mà trụ vững. Kết quả là tôi bị đè bẹp dưới thân hình của cô ấy. Tôi nhìn Jo Mi-yoo và thở dài.
"Cứ nhất thiết phải ôm thế này à?"
"Thấy cậu vất vả với việc của Ủy viên Y tế nên tớ muốn giúp cậu thư giãn chút thôi mà. Hihi."
"... Cảm ơn nhiều nha."
Tôi đứng dậy. Jo Mi-yoo nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi dán mắt vào phần dưới của tôi.
"Làm Ủy viên Y tế chắc cũng vui vẻ lắm nhỉ."
"... Sao cậu lại nói thế?"
"Hihi. Đùa thôi mà."
Jo Mi-yoo trêu chọc tôi. Đúng như cô ấy nói, tôi cũng có chút "vui vẻ", nhưng nói toạc ra thế này thì hơi xấu hổ.
Thú thật... Trước giờ toàn đóng vai bị Netorare, giờ thử đi cướp của người khác, tôi cũng cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ.
Cảm giác tội lỗi pha lẫn sự kích thích khó tả. Xen lẫn trong đó là nỗi hối lỗi không thể diễn tả bằng lời đối với Park Si-woo.
Nhưng một phần trong tôi lại tự biện hộ rằng vì dùng "cửa sau" (hậu môn) chứ không phải "cửa trước", nên chắc không sao đâu. Hai luồng suy nghĩ đan xen khiến cơ thể tôi run lên vì khoái cảm kỳ dị.
"Lần sau chắc tớ cũng phải thi trượt bài kiểm tra sức khỏe thôi."
"Sao thế?"
"Hihi. Để được đi cùng Lee Ji-eun chứ sao."
"Haizz..."
Chỉ vì lý do đó mà định làm hỏng bài kiểm tra. Jo Mi-yoo đúng là vẫn còn trẻ con.
Vừa nói chuyện, tôi và Jo Mi-yoo vừa đi đến phòng câu lạc bộ. Phòng Kịch nghệ nằm hơi xa nên chúng tôi phải đi bộ một đoạn.
Đến nơi, bên trong đã có Jo Bu-sil và Himito.
"Chào nhé?"
"Đến rồi à!"
Jo Bu-sil và Himito chào đón chúng tôi. Hai người họ rất tâm huyết với kịch nghệ, dù chưa đến giờ sinh hoạt nhưng đã bắt đầu tập luyện.
"Hai người đang tập à?"
"Ừ."
"Tại tuần sau có buổi biểu diễn rồi."
Jo Bu-sil và Himito gật đầu. Vở kịch mà hai người họ diễn có nội dung về một người vợ bị Netorare.
Nếu ở Hàn Quốc thì đây gọi là phim truyền hình "makjang" (cẩu huyết). Jo Bu-sil và Himito đóng vai chính nên họ cực kỳ nghiêm túc.
Người hỗ trợ họ không ai khác chính là Trưởng ban. Khi giáo viên phụ trách (giáo viên Y tế) vắng mặt, Trưởng ban Park Geun-ho là người quản lý mọi thứ, nên cậu ta đã đến sớm giúp họ tập luyện.
"Jo Bu-sil và Himito chăm chỉ thật đấy."
Jo Mi-yoo ngồi xuống ghế trong phòng. Cô ấy dựa lưng vào ghế, không tiếc lời khen ngợi hai người họ.
Đúng như cô ấy nói, Jo Bu-sil và Himito thực sự rất nỗ lực. Không giống tôi và Jo Mi-yoo chỉ tham gia để lấy điểm rèn luyện, họ dường như thực sự tận hưởng việc này.
"Hehe... Tớ muốn lưu giữ kỷ niệm trước khi học kỳ này kết thúc."
Jo Bu-sil cười gượng gạo. Nghe vậy, tôi và Jo Mi-yoo nghiêng đầu thắc mắc.
"Học kỳ này kết thúc thì sao?"
"Tớ sẽ quay về Nhật Bản."
Himito tỏ vẻ tiếc nuối. Thấy vậy, Jo Bu-sil quàng vai cô ấy như để an ủi.
"Trước khi Himito về Nhật, bọn tớ muốn tạo thật nhiều kỷ niệm."
"Bu-sil kun..."
Cặp đôi lại trở nên tình tứ. Tôi nhìn hai người họ và gật đầu.
Tôi lờ mờ hiểu được cảm xúc của họ. Tất nhiên tôi không thể thấu hiểu hoàn toàn, nhưng vì tôi cũng đang hẹn hò với Park Si-woo, nên ít nhất tôi cũng đoán được phần nào.
"Vậy Himito về Nhật là không gặp lại nữa sao?"
"Lần này Bu-sil kun sẽ sang Nhật."
"Hả?"
"Sao cơ?"
Tôi và Jo Mi-yoo ngạc nhiên. Jo Bu-sil cười ngượng ngùng và gật đầu.
"Tớ định sẽ học đại học ở Nhật Bản."
"Ghê thật..."
"Vậy cậu cũng đang học tiếng Nhật à?"
"Ừ. Tớ đã chuẩn bị xong chứng chỉ tiếng Nhật N1 rồi."
Vừa diễn kịch, vừa học tiếng Nhật, lại còn định du học Nhật Bản. Jo Bu-sil khiến tôi phải nể phục.
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, Trưởng ban hắng giọng như muốn nói gì đó.
"Sắp đến giờ các thành viên khác và giáo viên phụ trách đến rồi, chúng ta tập lần cuối rồi nghỉ nhé."
Jo Bu-sil nhìn đồng hồ. Cậu ấy nhìn Trưởng ban với vẻ áy náy.
"Xin lỗi nhé Geun-ho."
"Không sao đâu."
"Vậy nhờ cậu lần cuối nhé?"
Nói rồi, Himito nhìn sang Jo Mi-yoo như chợt nhớ ra điều gì. Cô ấy rụt rè hỏi.
"Nếu không phiền, cậu có thể giúp bọn tớ tập luyện một chút được không?"
"Tớ á?"
"Ừ, được không?"
Lời đề nghị bất ngờ. Jo Mi-yoo bối rối một chút rồi gật đầu.
"Đ... Được thôi. Tớ phải làm gì?"
"Đơn giản lắm."
Himito đưa kịch bản cho Jo Mi-yoo. Đọc xong, Jo Mi-yoo gật gù.
"Một dạng vai ác nữ nhỉ?"
"Đúng rồi. Khi tớ bị Trưởng ban - người đóng vai đồng nghiệp của Bu-sil kun - làm nhục, Jo Mi-yoo chỉ cần sỉ nhục Bu-sil kun là được."
"Sỉ nhục à... Lần đầu tiên làm thử nhưng tớ sẽ cố gắng!"
"Jo Mi-yoo cố lên!"
Buổi tập bắt đầu. Họ tái hiện lại phân cảnh Netorare mà tôi từng xem qua.
Trưởng ban kéo khóa quần, lôi "cái đó" ra. Cậu ta làm vẻ mặt hung dữ, cọ xát vật đó lên má Himito.
"Này. Nếu muốn chồng cô được thăng chức thì tốt nhất đừng có nhe nanh múa vuốt."
"Nh... Nhưng... T... Tôi đã kết hôn..."
"Quần lót đã ướt đẫm thế này rồi mà còn già mồm!"
Trưởng ban đưa tay chạm vào chỗ đó của Himito. Dù là diễn nhưng sự chân thực của cậu ta khiến tôi vô thức bị cuốn vào.
"Hi... Himito..."
Jo Bu-sil diễn cảnh bị đồng nghiệp cướp vợ ngay trước mắt. Thấy vậy, Jo Mi-yoo dù còn vụng về nhưng cũng đưa tay đẩy ngã Jo Bu-sil.
"Trợ lý Jo... à không, người sắp trở thành Trưởng phòng Jo, hãy tập trung vào tôi đi chứ."
"Ư... Ư..."
Jo Mi-yoo mở khóa quần của Jo Bu-sil. Nhìn thấy "cái đó" bé tẹo chỉ bằng đốt ngón tay út của Jo Bu-sil - trái ngược hẳn với Trưởng ban - Jo Mi-yoo bắt đầu mỉa mai.
"Ha..."
"Ư ư..."
Bị người con gái khác nhìn thấy chỗ hiểm, Jo Bu-sil run rẩy. Jo Mi-yoo bắt đầu sỉ nhục cậu ta.
"Với con chim bé tí thế này thì không biết có thỏa mãn được vợ không nữa."
Jo Mi-yoo dùng chân giẫm lên chỗ đó của Jo Bu-sil. Hành động đó khiến Jo Bu-sil run lên bần bật.
"M... Mình ơi."
Himito diễn cảnh vừa bị người đàn ông khác chiếm đoạt vừa nhìn chồng mình. Diễn xuất của cô ấy chân thực đến mức đáng sợ.
"Nhìn cho kỹ xem chồng cô là kẻ vô dụng thế nào đi."
Trưởng ban giữ chặt mặt Himito, bắt cô ấy nhìn cảnh Jo Bu-sil bị Jo Mi-yoo hành hạ. Bị giẫm đạp lên hạ bộ, Jo Bu-sil run rẩy dữ dội.
"Ư... Ư ư...!"
"Ha...! Bị giẫm đạp mà thấy sướng sao... Đồ biến thái?"
"K... Không phải! Không phải thế! Himito...! Tin anh đi!"
"Nhìn cái này mà còn nói được câu đó sao?"
Jo Mi-yoo giơ bàn chân dính đầy tinh dịch hèn mọn của Jo Bu-sil lên. Thấy vậy, Jo Bu-sil lại bắt đầu cương lên.
Chứng kiến tất cả, Himito nhìn Jo Bu-sil với ánh mắt thất vọng.
"M... Mình ơi... K... Không lẽ."
"K... Không phải! Không phải đâu! Himito. Làm ơn... Làm ơn đi...!"
Jo Bu-sil tuyệt vọng. Bên cạnh, Trưởng ban cười khẩy nhìn Himito.
"Một kẻ hèn hạ tìm kiếm khoái cảm hèn hạ và phản bội vợ mình. Đúng là rác rưởi."
"Đ... Đừng có sỉ nhục tôi như thế!"
"Nhưng mà..."
Trưởng ban bỏ lửng câu nói. Cậu ta đưa "cái đó" đang cương cứng của mình ra trước mặt Himito và thì thầm.
"Chồng cô đã phản bội rồi... Giờ đến lượt cô tận hưởng chứ nhỉ?"
"T... Tôi..."
"Hi... Himito! Đừng nghe hắn!"
"Nói thật đi... Cô chưa từng lên đỉnh lần nào khi làm với chồng đúng không?"
"T... Tôi..."
"Himito!"
"Khi cái thứ bé tí của chồng cô đi vào, cô chỉ chịu đựng vì tình yêu thôi đúng không?"
"..."
Himito im lặng. Thấy vậy, Jo Bu-sil vươn tay ra như cố gắng chạm vào cô ấy trong tuyệt vọng.
"Himito..."
"Xin lỗi."
"... Himito?"
"Người này nói đúng."
Vẻ mặt buông xuôi của Himito. Cô ấy nhìn Jo Bu-sil với ánh mắt trống rỗng.
"Thực ra khi làm với mình... Em chưa từng lên đỉnh lần nào."
"Hi... Himito..."
"..."
Himito ngừng nói, nhìn chằm chằm vào vật đó của Trưởng ban. Cô ấy mỉm cười nhẹ, như đang thưởng thức mùi hương của nó.
"Nhưng mà... Nếu là cái này... Thì em có thể..."
"Himito! Làm ơn...! Anh sai rồi! Anh..."
"... Xin lỗi. Mình à. Em... không thể nữa..."
Himito chọn khoái cảm thay vì chồng. Cô ấy bắt đầu liếm láp vật đó của Trưởng ban một cách thèm khát.
"Ưm ưm... To quá... Ngon quá... ♡"
Himito vừa tự sướng vừa liếm láp. Nhìn người vợ đã hoàn toàn sa đọa, Jo Bu-sil gào thét.
"Himito! Himito...!"
Jo Bu-sil gào khóc như thật. Rồi cậu ta cúi gằm mặt xuống, cơ thể run lên khe khẽ.
Đúng lúc đó, Trưởng ban vỗ tay. Cậu ta mỉm cười nhìn Himito và Jo Bu-sil.
"Hai người diễn tuyệt lắm."
"Ổn chứ?"
Jo Bu-sil cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Vẻ mặt thay đổi chóng mặt của cậu ta khiến tôi và Jo Mi-yoo ngớ người.
"Diễn xuất ổn chứ?"
"Ờ... Ừ."
"Th... Thật đến mức tớ bị cuốn theo luôn."
"Hehe. Cảm ơn lời khen nhé."
Jo Bu-sil cảm ơn tôi và Jo Mi-yoo. Cậu ấy mỉm cười cảm ơn riêng Jo Mi-yoo.
Tưởng buổi tập đã kết thúc, nhưng Himito vẫn đang liếm láp vật đó của Trưởng ban. Thấy vậy, tôi rụt rè lên tiếng.
"Tập xong rồi kìa."
"Ưm ưm... ♡ Dương vật... Ngon quá... ♡"
Himito vẫn say sưa bú mút. Trưởng ban mỉm cười nhìn tôi.
"Himito một khi đã nhập tâm vào vai diễn thì mất chút thời gian mới thoát vai được."
"À... Ra là vậy..."
"Chắc cô ấy sẽ giữ trạng thái này cho đến khi tớ bắn ra một lần."
"... Thật á?"
"Ừ. Hồi đi tập huấn cũng thế mà."
"... Ra vậy."
Cảm giác hơi kỳ quặc. Tôi thận trọng tiến lại gần Jo Bu-sil và hỏi.
"Diễn xuất đỉnh thật đấy."
"Cảm ơn cậu, Lee Ji-eun."
"Ờ... Nhưng mà..."
"Hửm?"
"Himito ấy. Tập xong rồi mà cứ thế kia có ổn không...?"
Nghe tôi hỏi, Jo Bu-sil mỉm cười xua tay.
"Tất nhiên rồi. Chỉ là diễn thôi mà."
"Diễn á?"
"Ừ. Việc cô ấy liếm láp cái đó của người đàn ông khác như vậy chỉ là diễn xuất thôi."
"..."
Nghe Jo Bu-sil nói vậy, tôi nhìn sang Himito. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc thực sự của cô ấy... tôi chìm vào những suy nghĩ ngổn ngang.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
