Chương 205: Tiết 6 Thôi Miên (5)
Park Si-woo đã rời trường như thế.
Suốt một tháng trời Park Si-woo không có ở trường cũng như ở nhà, tôi cảm thấy hụt hẫng.
Một mối quan hệ yêu ghét khó tả bằng lời. Tôi và Park Si-woo bị kẹt trong mối quan hệ mơ hồ đó.
Ban đầu thì bình thường, ở giữa thì thực sự rất ghét, còn về sau thì...
"... Haizz."
Tiếng thở dài thốt ra từ miệng tôi. Tôi hiểu rõ ý nghĩa của tiếng thở dài đó.
Nhớ nhung.
Thật kỳ lạ khi tôi lại có cảm xúc này.
Cảm giác nhớ nhung ai đó. Trong cảm xúc ấy, tôi không thể phân biệt rạch ròi đâu là cảm xúc của tôi, đâu là của Lee Ji-eun.
Tất nhiên, tôi và Lee Ji-eun đã đến mức không thể tách rời, nhưng cảm giác này còn tiến xa hơn thế.
Nói cách khác, cảm xúc tôi đang cảm nhận lúc này cũng hoàn toàn là của chính tôi.
"Giờ đến mức nhớ cả Si-woo nữa cơ đấy."
Người ta nói con người sẽ thay đổi, nhưng Park Si-woo thay đổi qua mỗi lần hồi quy (loop).
Tôi hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của việc Park Si-woo từ một kẻ thảm hại ban đầu dần thay đổi đối với tôi.
Đó là dấu hiệu cho thấy đã đến lúc tôi phải rời khỏi thế giới này.
Nghĩ đến đó... dù khó diễn tả bằng lời nhưng tôi cảm thấy tiếc nuối.
"Nói gì vậy chứ."
Tôi nằm vật xuống giường. Tôi nằm đó nhìn trần nhà.
"Sao mình lại thế này nhỉ."
Tôi, hay Lee Ji-eun, lẩm bẩm khi nhìn trần nhà. Tôi không biết cái gì đã sai.
Tôi cứ ngẩn ngơ nhìn trần nhà như thế rồi lại ngồi dậy.
"Chuẩn bị mai đi học thôi."
Dù có nhớ Park Si-woo thì cũng chẳng thay đổi được gì. Tôi định tập trung vào việc học.
"Từ mai đồng phục thay đổi rồi..."
Đồng phục mới. Từ giờ váy sẽ ngắn hơn và không được mặc nội y trắng bên trong.
"Hay là mặc kiểu Leotard nhỉ?"
Nhà trường cho phép lựa chọn đồng phục mới.
Một là kiểu váy ngắn từ đồng phục cũ, hai là kiểu Leotard do nhà trường phát miễn phí.
Chất liệu bó sát như đồ bơi và xuyên thấu. Thêm vào đó, có thể tháo lắp váy như thắt lưng.
Vì là thành viên CLB Bơi lội nên tôi cảm thấy kiểu này thoải mái hơn.
Hơn nữa, dù xuyên thấu nhưng không cần mặc nội y như đồ bơi nên cũng có phần tiện lợi.
Dù ngực và phần dưới của tôi có bị nhìn thấy thì dẫu sao tôi cũng đang mặc 'quần áo' nên không sao cả.
Vì thế tôi đắn đo không biết nên chọn cái nào trong hai cái.
Đúng lúc đó điện thoại reo. Mở máy ra, là tin nhắn từ Jo Mi-yoo.
[Mai cậu định mặc gì?]
[Tớ vẫn đang phân vân.]
[Tớ định mặc kiểu Leotard.]
Và ngay lập tức một bức ảnh được gửi đến. Jo Mi-yoo gửi ảnh toàn thân khi đang mặc nó.
Quả nhiên ngực của Jo Mi-yoo to hơn Ji-eun. Kiểu Leotard ép chặt và cố định bộ ngực đó trông có vẻ khá thoải mái.
Thân hình không chút mỡ thừa của Jo Mi-yoo. Nhìn thân hình đó được bao bọc bởi chất liệu bán trong suốt của bộ Leotard, tôi nghĩ mình cũng nên mặc cái này.
"Trông cũng được đấy chứ."
Điện thoại lại reo. Jo Mi-yoo gửi thêm ảnh chụp phía sau.
Trang phục hở lưng như đồ bơi. Bên dưới có một cái khóa kéo.
[Khóa kéo?]
[Ừ, từ giờ phải đeo chuỗi hạt hậu môn (Anal Beads) hoặc nút bịt mà.]
[À đúng rồi.]
Từ giờ tất cả nữ sinh phải đeo chuỗi hạt hậu môn hoặc nút bịt hậu môn khi đến trường.
Không giới hạn kích thước hay màu sắc, nhưng cấm loại có đuôi hoặc trang trí sặc sỡ.
Nhà trường giải thích rằng những thứ đó quá đồi trụy, ảnh hưởng đến việc học nên đành phải cấm.
Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng vì là học sinh nên tôi cũng hiểu việc trang trí quá đà là hành động không đúng đắn.
Trang phục kiểu Leotard có cấu trúc thuận tiện cho việc đưa vào và lấy ra chuỗi hạt hậu môn này.
Nếu là kiểu váy ngắn từ đồng phục cũ, mỗi lần làm vậy lại phải kéo quần lót lên xuống, chắc sẽ bất tiện lắm.
[Thế cậu khai phá hậu môn thế nào rồi?]
Đột nhiên tôi nghĩ đến chuyện đó.
Trường hợp của tôi thì vì sợ nên vẫn chưa khai phá hậu môn.
Tôi từng nghe nói đeo chuỗi hạt hay nút bịt khi chưa khai phá hậu môn sẽ rất đau, nên tôi tò mò không biết Jo Mi-yoo đã làm thế nào.
[À, cái đó tớ nhờ anh trai giúp.]
[Anh trai? À, ý cậu là anh Ji-seong hả?]
[Ừ.]
Khác với tôi là con một, Jo Mi-yoo có anh trai. Nghe nói anh ấy đang sống tự lập ở tỉnh khác để học đại học.
[Lần này anh ấy về à?]
[Ừ, nghe bảo là nghỉ hè. Nghỉ hè đại học dài thật, ghen tị ghê.]
Kèm theo đó là biểu tượng cảm xúc dễ thương. Tôi mỉm cười khi nhìn thấy nó.
[Anh Ji-seong giúp thế nào vậy?]
[Nghe bảo dùng dương vật giả (Dildo) thì đau nên nhân lúc anh ấy về nhà, tớ xông vào phòng luôn.]
Quả nhiên khả năng hành động của Jo Mi-yoo thật đáng nể. Tôi phải lè lưỡi thán phục sự nhanh nhạy của cô ấy.
[Rồi sao nữa?]
[Đúng lúc anh ấy đang thủ dâm nên tớ mượn dương vật một chút.]
[Vậy cậu làm với anh trai à?]
[Đúng rồi. Là huấn luyện hậu môn nên cũng đâu phải loạn luân đâu.]
[Thì cũng đúng...]
Phía trước là nơi dành cho người sẽ kết hôn hoặc người yêu.
Không thể tùy tiện dùng nơi đó nên dùng hậu môn để 'luyện tập'.
Vốn dĩ hậu môn là nơi để tận hưởng. Dù có xuất tinh vào đó cũng không mang thai nên rất thích hợp để luyện tập.
Nhà trường cũng nhận thức được điều này và đã quy định việc đeo chuỗi hạt hay nút bịt nhằm khuyến khích huấn luyện hậu môn.
Tôi không có anh trai như Jo Mi-yoo nên đành phải tự làm.
[Nhưng mà dù là hậu môn thì làm với anh trai cũng thấy kỳ kỳ sao ấy?]
[Thú thật là cũng hơi bẩn. Nhưng anh ấy bảo sướng nên cho tiền tiêu vặt, coi như huề cả làng.]
[Là cậu xông vào trước mà.]
[Thực ra tớ cũng có mục đích kiếm tiền tiêu vặt nữa.]
Jo Mi-yoo gửi biểu tượng mặt cười. Nghĩ đến việc cô ấy đi trấn lột túi tiền của anh Ji-seong khiến tôi bật cười.
[Dù sao thì Ji-eun định thế nào?]
[Ừm... Bố tớ đi công tác dài ngày nên...]
[Giao cho người lạ thì cũng hơi sao sao nhỉ.]
Jo Mi-yoo hiểu ngay ý tôi. Quả nhiên là bạn lâu năm của Lee Ji-eun, cô ấy rất hiểu ý.
[Vậy tớ cho mượn anh trai nhé?]
[Với anh Ji-seong thì hơi...]
Jo Ji-seong cũng chơi cùng nhóm bạn thuở nhỏ giống Park Si-woo.
Anh ấy từng tỏ tình bất ngờ với tôi trước khi tốt nghiệp.
Lee Ji-eun chỉ coi anh ấy là người anh thân thiết, nên khi bị tỏ tình đột ngột, việc nhìn mặt nhau lại khá ngại ngùng.
Dù đã từ chối và bảo cứ cư xử như bình thường, nhưng từ ngày đó chúng tôi tự nhiên xa cách dần.
Đến tận bây giờ vẫn vậy. Dù là mục đích huấn luyện hậu môn thì tôi cũng không muốn gặp lại người mình thấy ngại.
[Hưm... Vậy để tớ giúp cho.]
[Hả?]
[Phòng khi cần thiết tớ đã mua cái này rồi.]
Và cô ấy gửi ngay một bức ảnh. Tôi hoảng hốt trước bức ảnh cô ấy gửi.
[C... Cái gì đây?]
[Tớ xem trên mạng thấy bảo gọi là dây đeo dương vật giả (Strap-on/Peniban). Là thứ dùng khi con gái vui vẻ với nhau đấy.]
[K... Khoan đã. Sao cậu lại mua cái này?]
[Cứ mua thôi.]
Jo Mi-yoo trả lời tỉnh bơ. Sự đường đường chính chính của cô ấy khiến tôi không biết nói gì.
Chuyện con gái làm với nhau. Tất nhiên là luyện tập nên không sao... nhưng cảm giác thật kỳ lạ.
Cảm giác có gì đó sai sai. Nhưng giao việc huấn luyện hậu môn cho người lạ thì càng đáng lo hơn.
Sau một hồi đắn đo, cuối cùng tôi đành gửi tin nhắn ChocoTalk (KakaoTalk) cho Jo Mi-yoo.
"Cháu chào cô ạ!"
"Vào đi cháu."
Mẹ cười chào đón Jo Mi-yoo. Thấy vậy, Jo Mi-yoo nhìn mẹ với vẻ mặt hối lỗi.
"Cháu xin lỗi vì đến làm phiền vào tối muộn thế này ạ."
"Không sao đâu. Mi-yoo thì lúc nào cũng được chào đón mà."
Mẹ dang rộng hai tay chào đón Jo Mi-yoo. Cũng giống như bố mẹ Park Si-woo, mẹ tôi biết rõ bố mẹ Jo Mi-yoo và coi cô ấy như người nhà.
Tôi, Park Si-woo và Jo Mi-yoo.
Từ khi ba đứa chơi chung, các bậc phụ huynh cũng trở nên thân thiết. Vì thế dù Jo Mi-yoo đến muộn thế này vẫn được chào đón nhiệt tình.
"Hôm nay cháu ngủ lại nhà cô đúng không?"
"Vâng ạ. Cháu mang theo chăn gối rồi ạ."
Jo Mi-yoo cười tươi, giơ cái túi đựng chăn gối lên. Mẹ mỉm cười nhìn cô ấy.
"Cứ tự nhiên như ở nhà nhé."
"Cháu cảm ơn ạ!"
Kết thúc cuộc trò chuyện, Jo Mi-yoo cùng tôi lên tầng 2. Cô ấy mỉm cười nhìn tôi.
Vẻ mặt Jo Mi-yoo hơi ửng hồng. Biểu cảm đó cho tôi biết nhiều điều.
"Mi... Mi-yoo à?"
"Hửm?"
"Có khi nào..."
Jo Mi-yoo nhận ra ánh mắt của tôi. Cô ấy cười gượng gạo đáp lại.
"Lộ liễu thế à?"
"Ờ... thì là... ừm..."
Giống hệt cái biểu cảm mà Park Si-woo từng làm với tôi.
Nhìn Jo Mi-yoo làm vẻ mặt đó, tôi bắt đầu thấy hơi lo lắng.
"Đừng lo quá. Tớ sẽ làm nhẹ nhàng mà."
Nói rồi Jo Mi-yoo khẽ liếm môi. Tôi chỉ biết nhìn cô ấy với vẻ lo lắng.
Chúng tôi đến phòng tôi. Vừa vào phòng, Jo Mi-yoo đã bắt đầu hít hà.
"A... Mùi hương của Ji-eun."
"Ơ..."
Trông cô ấy phấn khích hơn hẳn lúc ở trường. Chỉ mới vào phòng tôi thôi mà Jo Mi-yoo đã hưng phấn, bắt đầu soi mói khắp nơi.
"Cái gối thấm đẫm mùi cơ thể của Ji-eun..."
Lời nói của Jo Mi-yoo giờ nghe thật đáng sợ. Tôi khẽ rùng mình nhìn cô ấy.
"T... Tớ đi vệ sinh một lát nhé."
"..."
Nghe vậy, Jo Mi-yoo nở nụ cười tà ác. Cô ấy dùng thân hình to lớn hơn tôi chặn trước mặt.
Jo Mi-yoo chặn tôi lại mà không nói lời nào. Tôi định tránh cô ấy để đi ra cửa, nhưng cô ấy cứ bám theo, dùng cơ thể chặn tôi lại.
Cuối cùng Jo Mi-yoo dùng người chặn cửa. Rồi cô ấy nhìn chằm chằm xuống tôi.
"S... Sao thế?"
"... Hi hi..."
Đột nhiên Jo Mi-yoo cười gian xảo. Cô ấy tự nhiên đưa tay ra sau lưng, chạm vào chốt khóa cửa.
Cạch.
Cửa đã bị khóa. Và Jo Mi-yoo bắt đầu từ từ tiến lại gần tôi.
"Mi... Mi-yoo à."
"Tớ không nhịn được nữa rồi, Ji-eun à."
Jo Mi-yoo bất ngờ đặt tay lên vai tôi. Tôi định hất tay cô ấy ra nhưng sức Jo Mi-yoo mạnh hơn tôi nên rất khó chống cự.
"Từ lúc ở trường tớ đã muốn làm thế này rồi."
"Mi... Mi... Mi-yoo à..."
Khuôn mặt Jo Mi-yoo từ từ tiến lại gần. Khi mặt cô ấy sát lại, tôi nhắm nghiền mắt.
Nhắm mắt lại, tôi cảm nhận được thứ gì đó nóng hổi chạm vào môi.
Cảm nhận được môi của Jo Mi-yoo, tôi chỉ biết vùng vẫy trong vô vọng.
"Ưm... ưm..."
"He he..."
Lưỡi của Jo Mi-yoo luồn vào trong miệng tôi. Lưỡi cô ấy di chuyển bên trong tôi như một con rắn.
Khác với Park Si-woo, lưỡi của Jo Mi-yoo vừa mãnh liệt vừa thô bạo. Cô ấy kết thúc nụ hôn ngắn rồi nhìn tôi với vẻ mặt đỏ bừng.
"Cởi ra đi. Lee Ji-eun."
"..."
Vẻ mặt cao ngạo của Jo Mi-yoo. Tôi khó lòng từ chối lời nói của cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
