Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

180 449

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

372 1228

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

414 26430

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

62 77

Web Novel - Chương 190: Tiết 3 Thể Dục (5)

Chương 190: Tiết 3 Thể Dục (5)

Đã lâu lắm rồi tôi mới lại bơi lội.

Sau khi cố tự tử và phải nằm viện điều trị một thời gian dài, tôi đã không thể xuống nước.

Hệ quả là làn da vốn khỏe khoắn giờ đã trở nên trắng bệch, và mái tóc ngắn ngày nào giờ đã dài ra đáng kể.

May mắn là tôi vẫn có thể nhét hết tóc vào trong mũ bơi, nhưng cảm giác vướng víu thì vẫn không thay đổi.

Tôi khởi động bằng cách bơi sải tự do 20 vòng. Vì đây không còn là cơ thể của Lee Ji-eun ngày xưa nữa, nên tôi cảm thấy hơi kiệt sức.

Lúc đó, Jo Mi-yoo bơi lại gần tôi.

Vì ngực của Jo Mi-yoo còn lớn hơn cả bộ ngực vốn đã đồ sộ của Lee Ji-eun, nên khi cô ấy đến gần, dòng nước xung quanh tôi tự động bị đẩy dạt ra.

"Ji-eun của chúng ta nghỉ lâu thế mà kỹ năng vẫn không hề mai một nhỉ."

"Tớ vẫn cần luyện tập thêm."

Tôi không biết chính xác mình đã sống trong cơ thể Lee Ji-eun bao lâu, nhưng chớp mắt đã đến vòng lặp thứ 4.

Dù muốn dù không, tôi vẫn phải bơi, và dần dần tôi cũng tìm thấy niềm vui trong đó.

Khi còn ở cơ thể gốc, tôi cực kỳ ghét vận động. Nhưng sau khi nhập vào Lee Ji-eun, tôi lại thấy việc tập tành cũng không tệ lắm.

Tất nhiên, ở vòng lặp với Kim Sang-su, do hoàn cảnh đưa đẩy nên tôi đã không bơi.

Nhưng hiện tại, khi đã quay lại quỹ đạo này, tôi không còn lựa chọn nào khác.

"Cậu đang nghĩ gì thế?"

"Không có gì đâu."

"Thật á?"

Mi-yoo nghiêng đầu thắc mắc. Tôi chỉ mỉm cười vô thưởng vô phạt rồi tiếp tục bơi.

Cảm giác rẽ nước lướt đi thật sảng khoái. Trước đây tôi chưa từng cảm nhận được điều này, nhưng giờ thì thấy cũng khá ổn.

Gần đây đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Dù dòng nước này không thể gột rửa tất cả, nhưng ít nhất nó cũng giúp tôi giải tỏa đôi chút.

"Phì... Phì hi hi..."

Tên Otaku đã trở về phòng trọ. Hắn nở nụ cười âm hiểm đặc trưng và quan sát căn phòng.

"Mika của chúng ta. Có ngoan không nào. Chẳng biết nữa (cười)."

Hắn vừa lẩm bẩm những từ ngữ mô phỏng âm thanh vừa bước về phía phòng mình.

Bên trong căn phòng đó, có một cô gái đang ngồi bất động như búp bê.

Người đó không ai khác chính là Bae Ji-yeon.

Hôm qua, sau khi thôi miên cô ấy, hắn đã đưa cô về nhà.

Bae Ji-yeon lúc này đang trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn, trên đầu đội một bộ tóc giả màu hồng.

Được trang điểm theo đúng sở thích bệnh hoạn của tên Otaku, cô không hề phản ứng gì trước tiếng gọi của hắn.

Trái ngược với vẻ bất động ấy là sàn nhà ướt đẫm. Dù đã bị thôi miên, nhưng những xúc cảm và phản ứng sinh lý của cơ thể vẫn còn nguyên vẹn.

Một chiếc dương vật giả đang cắm sâu vào bên dưới Bae Ji-yeon.

Nhìn thấy cảnh đó, tên Otaku nở nụ cười thỏa mãn.

"Mika-chan (cười). Em thấy sướng đến thế sao?"

Tên Otaku vừa kích thích ngực của Bae Ji-yeon vừa bắt chuyện. Thấy cô vẫn trơ ra như búp bê, hắn bèn lôi điện thoại ra.

Ứng dụng Thôi miên.

Ngay khi ứng dụng được kích hoạt lại, Bae Ji-yeon lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể và trừng mắt nhìn tên Otaku.

"Cái thằng chó..."

"Oi oi Mika-chan. Idol Ma Pháp Thiếu Nữ mà nói bậy thế là không được đâu nhé. Hư. Hư lắm."

"Đm thả tao ra... Ư... Ư ư? Ư ư ư ư ư ư?!"

Đột nhiên, Bae Ji-yeon ưỡn cong người ra sau.

Cơ thể cô bắt đầu run rẩy dữ dội như thể đang gào thét trước một thứ gì đó đang ập đến.

"————!"

Một tiếng rên rỉ gần như là tiếng hét tuyệt vọng.

Trong lúc tên Otaku đến trường, cô đã bị bỏ mặc với chiếc dương vật giả cắm bên trong, nên khoái cảm tích tụ trong cơ thể giờ đây bùng nổ cùng một lúc.

"Dừng... Dừng lại... Bảo là dừng lại mà... Chết... Ư ư ư♡♡♡"

Trái ngược với những lời lẽ gay gắt, cơ thể cô lại liên tục đạt cực khoái.

Chứng kiến cảnh tượng đó, tên Otaku cười thích thú và liên tục chụp ảnh.

"Mika-chan, biểu cảm tốt lắm! Tách tách tách tách!"

Hắn vừa chụp vừa tự tạo hiệu ứng âm thanh bằng miệng một cách kinh tởm. Bae Ji-yeon phải nghe những lời đó trong khi cố gắng thoát khỏi cơn cực khoái.

"Phù... Đây chắc chắn là bức ảnh chứa đựng linh hồn của Mika-chan."

"... Hộc... Hộc..."

Bae Ji-yeon liếc mắt quan sát tình hình.

Lợi dụng lúc tên Otaku đang mải kiểm tra ảnh trên máy, cô nhìn về phía cánh cửa đang hé mở.

Cơ hội để trốn thoát.

Cô tin rằng chỉ cần thoát khỏi căn phòng cách âm này và hét lên, hàng xóm sẽ chạy đến xử lý tên bắt cóc điên khùng này.

Bây giờ là cơ hội cuối cùng khi hắn đang sơ hở. Cô cố gắng trấn tĩnh phần thân dưới đang run rẩy và nhổm người dậy.

Tên Otaku vẫn đang bận xem ảnh. Bae Ji-yeon tung một cú đá thẳng vào người hắn.

"Á hự!"

Tên Otaku kêu lên một tiếng như lợn bị chọc tiết rồi ngã lăn ra. Thấy vậy, Bae Ji-yeon lập tức lao ra khỏi cửa.

"Cứu tôi với! Có người bị bắt cóc ở đây! Làm ơn cứu tôi!"

Bae Ji-yeon gào lên hết sức bình sinh. Cô vừa hét vừa lao về phía cửa chính, cố gắng mở nó ra.

Cánh cửa khóa hai lớp.

Trong khi cô đang loay hoay mở khóa, tiếng bước chân chậm rãi từ phía sau vang lên.

Rầm rầm rầm.

"Ở đây có người bị nhốt! Làm ơn đi!"

Dù cô có hét khản cả cổ, bên ngoài vẫn hoàn toàn im lặng. Không ai phản ứng.

Cảm thấy có điều gì đó bất thường, cô nhìn quanh.

Đập vào mắt cô là vô số tấm vách cách âm.

Tên Otaku điên rồ này đã ốp tường cách âm cho toàn bộ căn nhà. Thậm chí hắn còn dùng rèm che kín mít khiến bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Bae Ji-yeon rơi vào tuyệt vọng.

"He he... Mika-chan. Có vẻ em vẫn cần được giáo dục thêm nhỉ."

"Đm! Thằng chó chết! Cút ra!"

"Đừng có cư xử như thế chứ."

Tên Otaku cười khẩy rồi giơ Ứng dụng Thôi miên lên.

Nhìn thấy màn hình điện thoại, Bae Ji-yeon lập tức mất đi quyền kiểm soát cơ thể một lần nữa.

"Phì... Phì hi hi hi."

Bae Ji-yeon lại biến thành một con ma-nơ-canh vô hồn. Thấy vậy, tên Otaku mỉm cười và chậm rãi tiến lại gần cô.

"Phải cho em biết hậu quả của việc chống lại chủ nhân là như thế nào chứ nhỉ? (Cười)."

Hắn kéo lê Bae Ji-yeon trở lại phòng và lôi ra một món đồ chơi người lớn được đặt mua từ nước ngoài.

Một món đồ chơi hình trái tim kỳ quái.

Nhìn dòng chữ tiếng Nhật trên bao bì, tên Otaku nở một nụ cười nhạt nhẽo.

"MK Cực Khoái Núm Vú. Phì... Với cái này thì Mika-chan có thể lên đỉnh bằng núm vú ở bất cứ đâu!"

Với vẻ mặt dâm dục, hắn dán món đồ chơi hình trái tim đó lên núm vú của Bae Ji-yeon.

Miếng dán dính chặt như một tấm sticker. Bên trong có gắn thiết bị rung được nối với bộ điều khiển bằng dây, cho phép tùy chỉnh cường độ.

"Thử bắt đầu từ mức 1 xem sao nhé?"

Hắn bật công tắc và chỉnh lên mức 1.

Ngay lập tức, cơ thể mất kiểm soát của Bae Ji-yeon bắt đầu run lên bần bật.

"Ồ... Ra là thế."

Tên Otaku nhìn món đồ chơi với vẻ thích thú rồi bắt đầu đọc hướng dẫn sử dụng.

"Khuyến cáo không sử dụng liên tục quá 12 tiếng..."

Đọc đến đó, hắn bật cười. Hắn đang rất mong chờ xem món đồ chơi này sẽ mang lại thú vui gì.

Hồ bơi vắng lặng.

Tôi vắt sơ bộ đồ bơi vào máy vắt, rồi đứng nhìn cơ thể mình phản chiếu trong gương toàn thân.

"Thảo nào bọn đàn ông cứ bu vào. Haizz..."

Tôi buột miệng nói.

Mỗi lần nhìn ngắm cơ thể của Lee Ji-eun, tôi lại tự nhiên thốt ra những lời như vậy.

Bộ ngực đồ sộ, hông và mông nở nang đến mức phi lý.

Thậm chí nhờ tập luyện mà cơ thể này còn có độ săn chắc vừa phải chứ không hề chảy xệ.

Một thân hình nhìn là muốn phạm tội.

Với vóc dáng này cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp, việc đàn ông thèm khát cũng là điều dễ hiểu.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man thì máy vắt đã xong.

Vì là đồ bơi thi đấu liền thân nên lẽ ra phải vắt thêm lần nữa, nhưng Si-woo đang đợi bên ngoài nên tôi không thể làm thế.

Buổi tập kết thúc và mọi người đã về hết.

Chỉ còn đội trưởng đội nam và đội trưởng đội nữ phải ở lại kiểm tra lần cuối, nên tôi là người về muộn nhất.

Thế là tự nhiên chỉ còn lại tôi và Si-woo.

Đằng nào cũng vậy, chúng tôi quyết định cùng nhau về nhà.

"Vẫn chưa xong à?"

"Đợi chút."

Si-woo gọi vọng vào từ bên ngoài.

Bị cậu ấy giục, tôi nhét đại bộ đồ bơi vào túi rồi lau người qua loa bằng khăn tắm.

Mái tóc ướt nhẹp. Không còn là tóc ngắn như trước nên rất lâu khô, tôi đành mặc quần áo vào trong tình trạng tóc vẫn còn ướt.

Khi tôi bước ra, Si-woo đang đợi ở chỗ bóng râm.

Cậu ấy tiến lại gần và đưa cho tôi một hộp sữa sô-cô-la không còn lạnh lắm.

"Lấy ở đâu ra thế?"

"Mua ở căng tin trường chứ đâu?"

"Sao nó hết lạnh rồi?"

"Tại cậu ra muộn quá đấy."

"Chậc..."

Không cãi được câu nào.

Tôi im lặng bóc vỏ ống hút rồi cắm vào hộp sữa.

Thấy vậy, Si-woo nhìn tôi với vẻ mặt như đang chờ đợi điều gì đó.

"Không có gì muốn nói à?"

"Gì cơ?"

"Ví dụ như cảm ơn này, hay tớ thực sự cảm ơn cậu, hoặc là tớ yêu cậu chẳng hạn."

"Nói cái gì thế không biết."

Tôi phì cười.

Nhưng Si-woo vẫn nhìn chằm chằm vào tôi với quyết tâm phải nghe được câu nào đó.

Có vẻ như bầu không khí này bắt buộc tôi phải nói gì đó.

Tôi nhìn Si-woo và nói lời cảm ơn một cách nhẹ nhàng.

"Cảm ơn."

"Thế thôi á?"

"Gì nữa? Lúc nãy cậu bảo chỉ cần nói cảm ơn là được mà."

"Nhưng cậu nói nhạt nhẽo quá nên tớ thấy hơi tiếc."

Sự tiếc nuối hiện rõ mồn một trên mặt Si-woo.

Biểu cảm đó khiến tôi bật cười.

"Thế cậu muốn tớ làm thế nào?"

"Thôi bỏ đi. Muộn rồi."

Si-woo làm bộ dỗi.

Chẳng hiểu sao tôi lại thấy cái tên to xác này dễ thương đến lạ.

"Này, Park Si-woo."

"Sao."

Tôi vừa nhìn cậu ấy vừa hút một ngụm sữa sô-cô-la.

Rồi tôi vươn tay ra, kéo mặt Si-woo về phía mình.

Hành động bất ngờ của tôi khiến khuôn mặt cậu ấy sát lại gần.

Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Si-woo.

Đôi mắt cậu ấy mở to hết cỡ.

Kết thúc nụ hôn ngắn ngủi, tôi lùi lại một chút và nhìn Si-woo.

"Thế này được chưa?"

"... Quá đủ."

Si-woo gật đầu lia lịa.

Dáng vẻ đó khiến tôi không nhịn được cười.

"Đơn thuần thật đấy, thích ghê."

"Tớ mà đơn thuần á?"

"Ừ, đơn thuần."

Si-woo nhìn tôi.

"Tớ nghĩ mình cũng là người phức tạp đấy chứ?"

"Không, cậu đơn thuần lắm."

"Tại sao?"

"Ừm... Yêu ghét rõ ràng mà."

"Đó là bằng chứng cho việc tớ đơn thuần hả?"

"Cũng có thể coi là vậy."

Si-woo phồng má lên một chút.

Thấy vậy, tôi cảm thấy cần giải thích thêm.

"Tớ không nói đơn thuần theo nghĩa xấu đâu."

"Thế thì sao?"

"Như lúc nãy ấy, vui là hiện ngay lên mặt còn gì."

"Hưm..."

Si-woo làm vẻ mặt suy tư.

Rồi cậu ấy gật đầu và nhìn tôi.

"Có vẻ đúng thật."

"Đúng không?"

"Thế còn cậu thì sao?"

"Tớ nghĩ tớ cũng đơn thuần thôi."

Kể từ khi nhập vào cơ thể Lee Ji-eun, vòng lặp này là khoảng thời gian tôi cảm thấy thoải mái nhất.

Có lẽ vì thế mà sự đơn thuần lúc này lại mang đến cảm giác bình yên.

Có ai đó thích mình.

Và trở thành đối tượng của tình yêu đó.

Một logic đơn giản nhưng lại khiến bản thân tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

"May là những người đơn thuần lại hợp nhau nhỉ."

"Công nhận."

Si-woo cười khúc khích.

Tôi nhìn cậu ấy và cũng mỉm cười theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!