Chương 195: Tiết 4 Giáo Dục Giới Tính (5)
Bữa trưa có món thịt heo chiên xù phô mai khoai lang. Thêm mì Udon, kim chi và tráng miệng là dưa hấu cắt miếng.
Vì món ăn yêu thích xuất hiện vào giờ trưa nên hàng người xếp dài đến tận tầng 1 khu nhà phụ nơi có nhà ăn.
Tầng 1 khu nhà phụ là nơi của CLB Bóng rổ. Vì nhà ăn ở tầng 2 nên hàng người xếp dài dọc theo cầu thang đi lên.
Hàng người dài dằng dặc phía sau chúng tôi.
Tôi bày tỏ lòng biết ơn với Si-woo, người đã giúp chúng tôi thoát khỏi cảnh phải xếp hàng chờ đợi lâu.
"Cảm ơn cậu."
"Có gì đâu."
Rồi Si-woo tự nhiên nhìn sang Mi-yoo bên cạnh tôi. Khi ánh mắt cậu ta chạm vào, Mi-yoo quay ngoắt đi.
"Người đáng lẽ phải cảm ơn nhất lại chẳng nói lời nào nhỉ."
"Hứ. Tớ chả thấy biết ơn gì cả."
"Vậy cậu ra sau kia xếp hàng lại nhé?"
"... Cảm ơn."
Si-woo làm vẻ mặt đắc thắng trước Mi-yoo.
Lý do cậu ta có thể giúp chúng tôi như vậy không gì khác chính là nhờ hoạt động đặc biệt của CLB Bơi lội.
Trường chúng tôi hỗ trợ toàn diện cho CLB Bơi lội.
Vì thế một số học sinh CLB Bơi lội có hoạt động đặc biệt, tức là tập bơi trong giờ trưa, có thể ăn trưa nhanh hơn.
Một kiểu ưu tiên. Vì nếu ăn trưa xong mà xuống nước ngay thì rất dễ bị đầy bụng nên mới có chế độ này. Sắp tới Si-woo sẽ tham gia giải bơi lội nam trong khu vực.
Vì thế gần đây cậu ấy thường xuyên nghỉ học để tập trung huấn luyện bơi.
Cậu ấy cũng không tham gia tiết học ớn lạnh hôm nay là tiết Y tế. Vì thế việc nói chuyện với Si-woo về những gì đã xảy ra hôm nay cũng khá mơ hồ.
Dù sao thì nhờ danh nghĩa giúp đỡ Si-woo đang hoạt động đặc biệt, tôi và Mi-yoo không phải đợi lâu mà chiếm được chỗ đầu.
Vì thế chúng tôi đành phải liên tục xin lỗi những học sinh đứng sau đang tỏ vẻ bất mãn. Cửa nhà ăn mở ra.
Chúng tôi là những người đầu tiên bước vào, theo sau là các học sinh khác.
Khác với hồi tôi đi học, cơm trưa trường học thực sự tinh tươm và ngon miệng.
Nhìn khay ăn bằng kim loại và bát đựng Udon riêng biệt, tôi thấy còn ngon hơn cả Kimbap Heaven.
Tôi, Si-woo và Mi-yoo chọn chỗ ngồi trong góc khuất nhất. Vừa ngồi xuống, Mi-yoo đã chỉ vào khay cơm của Si-woo và phàn nàn.
"Lại cho mỗi Si-woo nhiều thế kia."
"Tớ san bớt cho cậu nhé?"
"Thôi khỏi."
Mi-yoo càu nhàu. Cũng phải thôi vì Si-woo quá đẹp trai và dáng người cũng đẹp lên, nên nhận được sự yêu mến toàn diện của các cô ở nhà ăn.
Tất nhiên danh nghĩa là ăn nhiều để làm rạng danh nhà trường trước giải bơi.
Nhưng so với cái đó thì cảm giác thiên vị hơi quá đà.
Trong khay của tôi và Mi-yoo có hai miếng thịt chiên xù.
Nhưng trong khay của Si-woo có tận 5 miếng. Si-woo mỉm cười nhìn tôi. Cậu gắp một miếng thịt sang khay của tôi và nói.
"5 miếng nhiều quá nên cậu ăn thêm một miếng đi."
"Cảm ơn cậu."
Mi-yoo liếc nhìn Si-woo. Si-woo cười khúc khích rồi gắp thịt sang khay của Mi-yoo.
"Bảo không ăn mà."
"Thịt chiên xù là... món tớ thích mà lị."
"Nói ngay từ đầu có phải hơn không."
"Hứ."
Hôm nay Si-woo và Mi-yoo vẫn chí chóe như mọi khi. Trong lúc ăn, Si-woo nhìn tôi và Mi-yoo rồi bắt chuyện.
"Mà hôm nay học hành thế nào?"
Nhắc lại là Si-woo hiện không tham gia các tiết học vì hoạt động đặc biệt của CLB Bơi. Vì thế cậu ấy hỏi tôi và Mi-yoo xem có chuyện gì xảy ra không.
"Chuyện là..."
Tôi không nhớ rõ lắm. Tất nhiên những ký ức vụn vặt đang xáo trộn, mỗi khi định ghép chúng lại thì cơn đau đầu ập đến nên khó nói gì với Si-woo.
"Hôm nay Ji-eun ngủ suốt cả tiết nên không biết gì đâu."
"Cứ phải nói thế mới được à?"
"Lấy ngực làm gối ngủ ngon lành còn gì."
"Chẹp..."
Thú thật điểm tốt của việc có ngực to.
Đó là khi ngủ gật trong giờ học không cần gối đệm cũng được. Thích nghi với cơ thể Lee Ji-eun, tôi cảm thấy những thứ này thật tiện lợi.
Cuộc sống thường nhật nhỏ bé của tôi khi xuyên vào cơ thể Lee Ji-eun.
"Ji-eun thì cũng đáng thế thật."
Si-woo cười khúc khích. Tôi chỉ biết khuấy bát Udon vì ngượng.
"Hôm nay cũng bình thường thôi. Giống các tiết học bình thường khác."
"Thế à? Không có giới hạn ôn thi hay gì chứ?"
"Thú thật chỉ cần bơi lội thôi cũng vào được đại học tốt rồi, sao cậu cứ phải lo chuyện điểm số thế?"
"Lỡ sau này không thành công làm vận động viên bơi lội thì tớ tính làm giáo viên nên mới học."
"Định vào sư phạm à?"
"Phải chuẩn bị trước điểm số để đảm bảo tuổi già chứ. Sau này còn phải nuôi Ji-eun nữa thì tầm này là phải rồi chứ?"
"Gớm anh thì giỏi rồi."
Mi-yoo bĩu môi. Tôi nhìn hai người và mỉm cười.
Bữa ăn tiếp tục. Trong lúc ăn, tôi nhìn thấy một cô gái bị vây quanh bởi đám con trai đi ngang qua sân bóng rổ trống trơn ở tầng 1.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì là lớp trưởng lớp tôi.
Việc cô ấy đột nhiên bị các thành viên CLB Bóng rổ chẳng liên quan gì kéo đi trông thật đáng ngờ.
"Ji-eun à?"
"À, xin lỗi."
Mi-yoo gọi tôi. Nghe vậy, tôi ngừng quan tâm đến lớp trưởng và tập trung vào cuộc trò chuyện.
"Ha a... Ha a..."
"Thật á?"
"Thật đấy?"
"Đ... Đừng nhìn chằm chằm thế."
Lớp trưởng bị kéo vào kho của CLB Bóng rổ. Lớp trưởng cúi gầm mặt trước ánh nhìn của đám con trai đang nhìn mình.
"Nghe bảo là Ủy viên Y tế à?"
"Vậy bọn này cũng làm được chứ?"
Trước sự thúc giục của đám con trai, lớp trưởng đành bất lực gật đầu. Thấy vậy, đám con trai cùng lớp với cô mỉm cười.
"Cảm ơn bọn này đi."
"Không có bọn này thì sao mà làm được."
"Đúng rồi cảm ơn đi chứ."
"Thoát kiếp trai tân thật rồi."
Đám con trai cười khúc khích định tụt quần xuống. Thấy vậy, lớp trưởng quay mặt đi.
"Này. Ủy viên Y tế. Quay mặt đi thế thì sao làm tốt việc của Ủy viên Y tế được."
Bàn tay thô bạo của nam sinh cùng lớp. Bị bàn tay đó xoay mặt lại, lớp trưởng đáp lại bằng giọng lí nhí.
"Nh... Nhưng mà mấy bạn này là lớp khác mà..."
"Không phải Ủy viên Y tế là ai yêu cầu cũng phải làm sao?"
"Nh... Nhưng mà..."
Lời của thầy giáo y tế. Nghe vậy, Ủy viên Y tế đành bất lực gật đầu.
"Nào mau mặc đồ Ủy viên Y tế vào đi."
"Nhanh lên nhanh lên."
"Hôm nọ thấy mặc rồi, nứng vãi."
Đám con trai tuôn ra những lời lẽ dâm tục.
Nghe vậy, lớp trưởng bắt đầu cẩn thận cởi quần áo.
Trang phục Ủy viên Y tế mặc lót bên trong để chuẩn bị cho bất kỳ yêu cầu y tế nào. Đó không gì khác chính là bộ đồ bơi leotard.
Vùng chữ V che chắn chỗ đó của lớp trưởng một cách mong manh. Trước trang phục lộ rõ hông, đám con trai không giấu nổi sự hưng phấn.
"Ngực lớp trưởng nhỏ mà sao nứng thế nhỉ."
"Do trang phục à?"
Đám con trai cười khúc khích nói chuyện. Thấy vậy, lớp trưởng cúi gầm mặt vì xấu hổ.
"Lớp trưởng ngẩng mặt lên xem nào."
"Ư..."
Cú chạm bất ngờ của nam sinh cùng lớp. Khi ngón tay thô ráp của cậu ta chạm vào phần dưới không mặc gì ngoài bộ đồ bơi leotard, lớp trưởng giật mình nhìn nam sinh.
"Cuối cùng cũng thấy rồi."
"Lớp trưởng trông cũng được đấy chứ?"
"Liệu có giống trong truyện tranh, bỏ kính ra là mỹ nhân không nhỉ?"
"Ê chắc không đâu."
"Cởi ra là biết."
Đám con trai định tháo chiếc kính che nửa khuôn mặt của lớp trưởng. Thấy vậy, lớp trưởng vặn người phản kháng.
"K... Khoan đã... Kh... Không có kính tớ không thấy gì cả..."
"Không thấy gì càng tốt chứ sao?"
"K... Khoan."
Chiếc kính bị tháo ra. Đám con trai tháo kính của lớp trưởng rồi đột nhiên huýt sáo.
"Chà."
"Quả nhiên bỏ ra trông ngon hơn hẳn."
Mất kính, lớp trưởng luống cuống. Thấy vậy, đám con trai bắt đầu cười khúc khích.
"Kh... Không thấy gì cả."
Cả thế giới trở nên mờ ảo trước mắt lớp trưởng. Thấy vậy, đám con trai bắt đầu trêu chọc.
"Nào trả kính cho này."
"Th... Thật á? C... Cảm ơn."
"Ở đây này, cầm lấy đi."
Nghe vậy, lớp trưởng nghiêng đầu. Dù sao cũng phải đeo kính mới biết là cái gì nên cô khua tay nắm lấy chỗ nam sinh bảo.
Bàn tay lớp trưởng cảm nhận được thứ gì đó to, nặng và cứng. Cầm lấy thứ đó, lớp trưởng nghiêng đầu.
"C... Cái này không phải kính mà?"
"Không thấy gì thật à. Cái lớp trưởng đang cầm là dương vật đấy. Dương vật."
"C... Cái gì?!"
Lớp trưởng hoảng hốt. Thấy vậy, đám con trai vây quanh bật cười.
"Vừa thấy không?"
"Buồn cười vãi."
"Tưởng là kính hóa ra là dương vật à?"
"Đ... Đừng đùa kiểu này nữa."
Lớp trưởng hoảng hốt định rụt tay lại khỏi vật của nam sinh thì bị cậu ta nắm lấy tay. Bàn tay thô bạo giữ chặt khiến lớp trưởng không làm gì được.
"Giờ phải làm việc của Ủy viên Y tế chứ định trốn đi đâu?"
"Nh... Nhưng mà..."
"Ủy viên Y tế ơi. Dương vật tớ to lên rồi thì phải làm sao ạ?"
"Bên dưới to quá đau lắm ạ."
"A buồn cười vãi. Mà cái câu bên dưới đau lắm là lời thoại kiểu gì thế."
Đám con trai bắt đầu vây lấy lớp trưởng.
Lớp trưởng cảm nhận được qua da thịt rằng đám con trai vây quanh mình đang lôi thứ gì đó ra.
Mùi hôi và thứ gì đó đập thình thịch nóng hổi vây quanh cô. Cảm giác đó khiến lớp trưởng bắt đầu run rẩy.
"K... Khoan đã. Tớ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý..."
"Đừng nói nhiều, mút đi."
"Ư ưm... Ưm."
Nam sinh nhét dương vật vào miệng lớp trưởng. Thấy vậy, những nam sinh khác cũng bắt đầu sử dụng cơ thể của lớp trưởng.
"Nào nào. Cầm cái này ở đây là được."
"Tay đang rảnh kìa."
"Ư ưm... Ưm.."
"Ủy viên Y tế là chế độ khá tốt đấy chứ."
Nam sinh nhìn lớp trưởng. Cậu ta cười khúc khích xoa đầu lớp trưởng đang phục vụ vật của mình bằng miệng.
"Vậy tớ đi tập đây."
"Ừ đi nhé."
"Đi cẩn thận."
Si-woo quay lại bể bơi tập luyện, còn chúng tôi đi về lớp. Đang băng qua hành lang về lớp thì thấy học sinh tụ tập ở một chỗ.
Xôn xao xôn xao.
"Sao tự nhiên mọi người tụ tập ở kia thế nhỉ?"
"Ừ nhỉ."
Tôi và Mi-yoo tự nhiên đi về phía đó. Đến nơi, tôi mới biết lý do học sinh tụ tập.
"Cậu định vào CLB nào?"
"CLB Thưởng thức AV."
"Tớ định vào CLB Sex Cosplay."
"Chỗ đó chỉ nhận nữ thôi mà?"
"Tiếc ghê..."
Cảnh tượng kỳ quái diễn ra trước mắt tôi. Đó không gì khác chính là mọi người đang bàn tán xem nên vào CLB nào trước tờ áp phích tuyển thành viên CLB.
Tình trạng hỗn loạn.
Tôi tự nhiên nhìn sang Mi-yoo, tự hỏi liệu đây có phải là hiện thực không.
Khác với tôi đang hoang mang, Mi-yoo có vẻ mặt bình thản. Mi-yoo nói những lời hoàn toàn khác với câu trả lời tôi nghĩ.
"Chắc là đang đợt tuyển thành viên CLB."
"K... Không phải. Không phải cái đó. Mấy cái kia là đúng á?"
"Cái gì cơ?"
Mi-yoo nhìn tôi với vẻ mặt thắc mắc ngược lại. Cảm giác có gì đó sai sai cực kỳ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
