Chương 122: Như Cá Gặp Nước (4)
Trước cổng công viên giải trí. Tôi đứng trước cổng, thở dài thườn thượt.
"Tỉnh táo mà đứng thế này thấy ngượng chết đi được..."
Cảm giác gió lùa vù vù dưới chân. Thú thật tâm trạng chẳng tốt chút nào.
Tất nhiên, trường hợp Lee Ji-eun bị tha hóa bởi trai NTR thì còn mặc những bộ đồ... gần như khỏa thân, dâm đãng hơn cả khỏa thân, nhưng hiện tại tôi hoàn toàn chưa bị tha hóa, cũng không có trai NTR tiếp cận nên vấn đề là tôi vẫn đang tỉnh táo.
Chiếc váy liền màu đen tôi đang mặc. Thêm chiếc túi xách nhỏ Min-ah cho mượn tạm, tôi cảm thấy ánh mắt của mọi người xung quanh như kim châm.
Lại nói về chi phí phát triển game, phần lớn nhất là chi phí commission cho Lee Ji-eun. Vì thế ngoại hình và vóc dáng của cô ấy đẹp đến mức vô lý.
Bấy lâu nay tôi cứ ăn mặc như con trai, không chải chuốt nên không sao... Chứ giờ mặc váy nữ tính thế này lại còn trang điểm, bọn con trai xung quanh liếc nhìn là chuyện đương nhiên.
"Này... Nhìn kia đi."
"Woa... Đỉnh thật..."
"Có nên ra bắt chuyện không?"
Tôi muốn nói là trong lòng tôi nghe thấy hết đấy. Nhưng tôi cố gắng không gây chuyện nên lờ đi và tập trung vào điện thoại.
Tôi đã thân thiết hơn nhiều với Office Worker K.
Giờ chúng tôi đã trở thành mối quan hệ chia sẻ những chuyện thường nhật nhỏ nhặt qua ảnh. Vì không có nhiều ngày ăn diện thế này... nên tôi định chụp ảnh gửi cho anh ấy.
"Chụp ảnh vẫn chưa quen lắm..."
Cả đời chưa bao giờ chụp selfie... nên lần này tôi cũng chỉ chụp bằng cam thường.
Ảnh chụp cam thường vẫn đẹp. Tôi mỉm cười và gửi tin nhắn ngay cho Office Worker K.
Đang làm gì thế ạ? Chú ơi?
Chú đang làm việc.
Bận không ạ?
Không, Ji-eun gọi là chú phải đến chứ.
Cảm giác như đang hẹn hò một nửa. Dù chưa từng thấy mặt anh ấy, nhưng tôi cũng đã có nhiều tình cảm.
Chú có nhớ hôm nay cháu đi công viên giải trí với bạn không?
Chú nhớ chứ.
Office Worker K đã donate cho tôi 1 triệu won một ngày trước khi đi công viên giải trí.
Anh ấy hào phóng donate số tiền lớn bảo tôi đi chơi vui vẻ với bạn bè và ăn gì ngon ngon.
Cảm kích vì điều đó. Tôi đăng ảnh lên ngay.
Đây là Ji-eun sao?
Office Worker K phản ứng ngay khi tôi vừa đăng ảnh. Tôi mỉm cười trước phản ứng nồng nhiệt của anh ấy.
Vâng, lần đầu tiên trong đời cháu ăn diện như con gái đấy, thấy thế nào ạ?
Xinh thế này mà không diện sao?
He he... Thú thật là cũng lười với cả tính cháu như con trai ấy mà.
Không thể nào. Xinh đẹp thế này mà...
Và cái icon gửi kèm. Tôi nhìn phản ứng của anh ấy và mỉm cười.
Việc tôi vui vì được khen xinh như con gái có chút trớ trêu... nhưng quả thật tâm trạng rất tốt.
Cả đời chưa bao giờ được khen đẹp trai. Vì thế khi ở trong thân xác Lee Ji-eun và được khen về ngoại hình, thú thật tôi thấy vui.
Cuộc sống của gái xinh. Tôi lại cảm thấy lần nữa... cũng không tệ chút nào.
[Office Worker K đã ủng hộ 2 triệu won.]
"Hộc."
Số tiền hiện ra khiến tôi thốt lên. Chỉ gửi một tấm ảnh mà Office Worker K đã gửi 2 triệu won, tôi không khỏi kinh ngạc trước sự chịu chi của anh ấy.
Mua bộ quần áo đẹp ở trung tâm thương mại gần công viên giải trí mà mặc.
Chú cho nhiều quá không ạ?
Không đâu. Ji-eun xứng đáng mà. Mua quần áo xong chụp ảnh gửi chú nhé.
Cuộc trò chuyện với Office Worker K kết thúc như vậy.
Dù là trong game nhưng Office Worker K gửi 1 triệu won bảo đi ăn ngon với bạn, gửi 2 triệu won bảo mua quần áo, tôi không thể không đổ anh ấy được.
"Ji-eun à."
"Xin lỗi tớ đến muộn."
Min-ah và Si-woo. Hai người họ tiến lại gần, cả Si-woo và Min-ah đều mở to mắt khi nhìn thấy tôi.
"Đấy thấy chưa! Tớ đã bảo là sẽ hợp lắm mà?"
Min-ah dính chặt lấy tôi. Sự xuất hiện của cô ấy khiến mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao.
"Có phải Min-ah của Sierra không?"
"Không lẽ..."
"Ê chắc không phải đâu, không có vệ sĩ mà."
"Chắc người giống người thôi."
Mọi người bán tín bán nghi. Hơn nữa hôm nay để chơi thoải mái ở công viên giải trí, cô ấy còn cải trang nên không ai nhận ra ngay lập tức.
Mặc kệ phản ứng xung quanh, Min-ah cứ lượn lờ quanh tôi. Cô ấy chắp hai tay lại và mỉm cười.
"Si-woo à. Nhìn này. Ji-eun xinh quá đúng không?"
"À... Ừ... Ừ."
Mặt Si-woo đỏ bừng. Tôi nhìn bộ dạng cậu ta mà thầm thở dài. Si-woo vẫn thiếu quyết đoán như mọi khi.
Những lúc thế này phải khen Min-ah xinh hơn thì hôm nay hai người mới tiến triển được chứ... Tên Si-woo ngốc nghếch lại nhìn tôi mà thăm dò.
Si-woo đã thăm dò bao nhiêu cô gái ngoài tôi và thất bại vô số lần.
Vì biết rõ Si-woo như vậy nên tôi thở dài và chen vào giữa hai người.
Thấy tôi chen vào, Si-woo và Min-ah làm vẻ mặt thắc mắc. Tôi nhìn hai người và mỉm cười.
"Hôm nay tớ bao vé công viên giải trí. Mau đi chơi thôi!"
"Hả... Ơ?"
"Hả?"
Cứ thế Min-ah và Si-woo bị tôi kéo đi. Hai người họ bước vào công viên giải trí mà chẳng hiểu chuyện gì.
"Vẫn thế nhỉ..."
Tôi thốt ra một câu. Nghe vậy, Si-woo làm vẻ mặt hối lỗi.
"Xin lỗi... Ọe..."
Si-woo không kìm được cơn buồn nôn sau khi đi tàu lượn siêu tốc. Cuối cùng mới chơi được một trò mà đã phải ngồi ghế đá đợi Si-woo bình tĩnh lại.
Vẻ mặt lo lắng của Min-ah. Tôi nhìn cảnh đó và nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.
"Đợi ở đây chút nhé, tớ đi mua nước."
"Hả?"
"Thường thì khi bụng dạ không tốt uống chút gì đó sẽ đỡ hơn mà."
"À, đúng rồi. Vậy để tớ đi mua cho, Ji-eun."
Min-ah định đứng dậy thì bị tôi ngăn lại. Tôi mỉm cười và lắc đầu.
"Tớ đi nhanh thôi nên hai người cứ ở đây một lát đi."
Cứ thế tôi rời đi. Tôi mỉm cười và bắt đầu đi dạo quanh công viên giải trí.
Chiến lược của tôi là để hai người họ có thời gian riêng tư. Nước nôi thì cứ bảo lạc đường nên mua về muộn là xong.
"Hai người phải thành đôi đấy nhé..."
Tâm nguyện tha thiết của tôi. Lần hồi quy này tôi đã từ bỏ Si-woo nên mong cậu ta sẽ hạnh phúc.
"Mà giờ làm gì thì tốt nhỉ..."
Ở chỗ quá nổi bật thì không tiện.
Vấn đề là trong công viên giải trí quá đông người. Các cặp đôi, gia đình và nhóm bạn bè đến công viên giải trí rất đông.
Thêm cả những người làm thêm mặc đồ thú nhồi bông nữa nên chẳng có chút tinh thần nào.
Còn 15 phút nữa! Buổi diễu hành sẽ diễn ra!
"Diễu hành à..."
Bảo là bị cuốn vào dòng người xem diễu hành nên về muộn có vẻ là cái cớ hợp lý.
Cứ thế tôi đi dạo trong công viên giải trí. Vì đi một mình nên bắt đầu có vài gã đàn ông tiếp cận tôi.
"Em đi một mình à?"
"Bọn anh đi toàn con trai, nếu không phiền thì chơi cùng nhé?"
"Chơi cùng đi!"
Mấy gã đàn ông tán tỉnh.
Theo con mắt đàn ông của tôi đánh giá thì toàn là mấy thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch.
Tất nhiên tôi cũng là học sinh... nhưng để chơi với mấy đứa nhóc này thì tôi đã nếm trải thế giới người lớn quá nhiều rồi.
Sau khi gặp Office Worker K, mấy gã đàn ông bình thường chẳng lọt vào mắt tôi.
Ít nhất... phải có chút tiền... và biết chải chuốt một chút thì còn đỡ.
Ngược lại, mấy gã đang tán tỉnh tôi... toàn là mấy tên nhãi nhép mặc đồ hiệu cũ mua ở cửa hàng đồ cũ hay đồ fake.
Tôi từ chối đại khái lời đề nghị của họ.
"Em đi chơi với bạn ạ."
"Vậy thì bạn em cũng chơi cùng luôn."
"Bạn em bị say xe nên em đang đi mua thuốc."
"Thôi mà đừng thế..."
Mấy gã đàn ông cứ bám riết lấy. Muốn lờ đi cho xong chuyện nhưng bọn họ đông quá. Đang không biết phải làm sao thì...
"Đi thôi."
"Ơ...?"
Si-woo tiến lại gần tôi.
Tôi không khỏi bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của cậu ta.
Mấy gã tán tỉnh nhìn tôi bị Si-woo kéo đi ngay trước mắt.
Bọn họ tặc lưỡi rồi bỏ đi.
Tôi đã cố tình đi xa để mong cậu ta có thời gian vui vẻ với Min-ah... Làm sao cậu ta tìm được tôi, tình huống thật đáng ngạc nhiên.
Thấy tôi nhìn, Si-woo có vẻ bớt căng thẳng, lại bịt miệng.
Tôi nhìn cậu ta mà thấy cạn lời, liền kéo cậu ta đến thùng rác gần đó.
Si-woo nôn thốc nôn tháo vào thùng rác. Tôi thở dài vỗ lưng cho cậu ta.
"Đã bảo đợi cùng Min-ah rồi mà."
"Tớ thấy bất an... Ha ha..."
"Bất an cái gì?"
"Tớ sợ chuyện như vừa nãy sẽ xảy ra."
"..."
Thú thật tình huống vừa rồi cũng hơi đáng sợ. Bị nhiều gã đàn ông liên tục tán tỉnh vừa khó chịu vừa phiền phức... Nhưng để đẩy mấy gã đó ra thì cơ thể của Lee Ji-eun quá yếu đuối.
Lúc đó Si-woo xuất hiện như bạch mã hoàng tử. Nếu không có cậu ta, có khi tôi đã bị mấy gã tán tỉnh lôi đi rồi.
"... Ngầu lắm."
"Hả?"
"Không có gì. Cứ làm việc của cậu đi."
"X... Xin lỗi."
Rồi Si-woo lại ôm thùng rác nôn tiếp. Tôi thở dài lắc đầu ngao ngán.
"Sao mình lại tạo ra cái thằng này chứ..."
Trong lúc tôi đang lẩm bẩm. Min-ah đã đến chỗ tôi và Si-woo từ lúc nào.
Cô ấy tài thật, không bị mọi người vây quanh mà vẫn đến được chỗ chúng tôi.
Dù bảo là đã cải trang nhưng trong đám đông thế này mà không ai nhận ra cô ấy thì cũng lạ.
Nhưng có lẽ là sự cho phép của game hoặc do NPC tôi tạo ra bị ngốc nên không ai nhận ra cô ấy chính xác.
Nhờ vậy Min-ah mới đến được chỗ chúng tôi.
Cô ấy nhìn tôi và Si-woo với ánh mắt lo lắng.
"Không sao chứ?"
"À... Ừ. Si-woo có vẻ không ổn lắm..."
Tôi đưa mắt nhìn Si-woo, Min-ah làm vẻ mặt 'biết ngay mà'.
Min-ah xòe tay ra rồi vỗ một cú full swing vào lưng Si-woo.
Cú vỗ mạnh đến mức người Si-woo hơi run lên.
"Ư hự... Cậu đánh mạnh quá đấy..."
Giọng Si-woo mếu máo. Nghe giọng đó, Min-ah mỉm cười.
"Nói được câu đó là thấy đỡ hơn rồi đấy."
"Phù... Có vẻ đỡ hơn chút rồi."
"Tự nhiên cậu lao đi làm tớ hết hồn."
"Xin lỗi... Nhưng từ xa tớ thấy Ji-eun có vẻ bối rối."
"Haizz..."
Min-ah mỉm cười. Tôi nhìn hai người họ và lắc đầu.
5 phút nữa buổi diễu hành sẽ bắt đầu!
Min-ah và Si-woo nghe thấy tiếng thông báo. May mắn là Si-woo đã tỉnh táo lại, cậu đứng dậy nhìn tôi và Min-ah.
"Xem diễu hành không?"
"Bụng dạ không tốt mà định đến chỗ đông người à?"
"Giờ tớ khỏe re rồi."
"Tin được cậu mới lạ..."
"Sao? Cậu không muốn xem diễu hành à?"
"Tớ muốn xem!"
Min-ah giơ tay hình chữ V. Trước hành động của cô ấy, tôi nở nụ cười bất lực.
"Có phải trẻ con đâu mà..."
"Thôi nào, đi xem diễu hành đi! Diễu hành!"
"K... Khoan đã..."
Lần này tôi bị Min-ah kéo đi xem diễu hành.
Bỗng dưng bị kéo đi xem diễu hành cùng Si-woo, tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ để hiểu tình huống này... nhưng chẳng có cách giải quyết nào cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
