Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2034

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 299

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1184

Web Novel - Chương 121: Như Cá Gặp Nước (3)

Chương 121: Như Cá Gặp Nước (3)

“Hôm nay là ngày gì vậy trời…”

Sau Si-woo, lại đến ChocoTalk từ Min-ah.

Dù thấy hơi phiền vì Min-ah đột nhiên nhắn ChocoTalk vào giờ này, nhưng vì cô ấy là một trong số ít những người bạn ở trường nên tôi vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện.

Ji-eun này, lúc đi công viên giải trí cậu định mặc đồ gì?

Tớ á? Chắc mặc đồ thể thao thôi…

Tôi chẳng có hứng thú gì với việc chưng diện cho bản thân cả.

Tất nhiên, sau này khi bị mấy gã NTR thao túng thì tôi cũng sẽ trang điểm và mặc những bộ đồ nữ tính… nhưng hiện tại, phần con trai trong tôi vẫn đang chiếm ưu thế, nên tôi không muốn làm mấy trò hề đó.

Dù rằng… để một khuôn mặt và thân hình xinh đẹp như của Lee Ji-eun chỉ mặc mỗi đồ thể thao thì đúng là một tội ác, nhưng vì cũng chẳng có lý do gì để tỏ ra xinh đẹp trước mặt Park Si-woo nên tôi quyết định cứ mặc đại đồ thể thao là được.

Ji-eun vẫn như vậy nhỉ. Tớ định mặc váy liền thân đó!

Rồi cô ấy gửi một tin nhắn ChocoTalk dễ thương.

Vì không quen nhắn tin với con gái nên tôi chỉ cảm thấy ngượng ngùng trước phản ứng đáng yêu của cô ấy.

Tại cậu hợp mà.

Ji-eun mặc vào cũng hợp lắm cho xem~

Chết cũng không chịu đâu. Tớ ghét cái cảm giác chân cẳng trống huơ trống hoác lắm.

Cảm giác đó tôi đã trải qua không biết bao nhiêu lần rồi.

Dù sau này cũng sẽ phải cảm nhận nó, nhưng tôi không muốn phải trải qua ngay từ bây giờ.

Mặc thử một lần thôi không được à?

Không.

Là bạn thuở nhỏ nhờ vả mà? Làm ơn đi mà… Nhé? Nhé? Nhé?

Kèm theo đó là một tràng biểu tượng cảm xúc dễ thương.

Tôi phải lè lưỡi trước loạt biểu tượng cảm xúc gần như spam của cô ấy.

Được rồi. Biết rồi.

Thật á? Cậu nói là sẽ mặc thật đó nha?!

Biết rồi. Nhưng nếu là đồ kỳ quặc thì tớ không mặc đâu.

Cứ tin ở tớ!

Sau đó là vô số hình ảnh quần áo nữ được gửi tới.

Từ váy liền thân cho đến những bộ đồ được gọi là ‘bạn gái look’.

Nhiều đến mức tôi phải thấy kinh ngạc vì Min-ah lại có một kho ảnh quần áo khổng lồ như vậy.

“Nhiều thật đấy…”

Tôi lười đến mức chẳng buồn xem.

Cuối cùng, tôi đành phải tuyên bố đầu hàng.

Thôi cậu chọn giúp tớ đi.

Ừ, được rồi.

Min-ah trả lời như thể đã chờ sẵn.

Tôi có cảm giác mình bị lừa nhưng đã quá muộn rồi.

Cứ thế, Min-ah tiếp tục câu chuyện.

Những câu chuyện phiếm cứ nối tiếp nhau, rồi chủ đề về bạn trai được nhắc đến.

Ji-eun có bạn trai chưa? Hay đang trong giai đoạn tìm hiểu ai đó?

Tớ á? Làm gì có thằng con trai nào thích tớ chứ.

Lee Ji-eun mang một cảm giác khá nam tính.

Dù sở hữu vẻ ngoài xinh đẹp đến mức vô lý, nhưng hành động lại y hệt một gã đàn ông thực thụ.

Tất nhiên, Lee Ji-eun mang trong mình định mệnh sau này sẽ bị tha hóa thành một con mái bởi những gã NTR… nhưng về bản chất, cô ấy là một cô gái giống con trai.

Vậy là cậu chưa có bạn trai à?

Còn cậu thì sao?

Tớ cũng chưa.

Lời nói dứt khoát của Min-ah.

Nghe vậy, tôi gật đầu.

“Nhân dịp này mà tác hợp cho Si-woo thì tốt quá.”

Vừa hay Min-ah cũng chưa có bạn trai.

Lần hồi quy này tôi đã hứa sẽ cho Si-woo hưởng phúc, nên chỉ cần tác hợp cho cậu ta với Min-ah là được.

Thế là tôi nảy ra ý định sẽ kết nối Si-woo và Min-ah trong chuyến đi công viên giải trí lần này.

Trong lúc đang suy nghĩ, một tin nhắn từ Office Worker K đã đến.

Tớ có việc phải làm nên mai mình nói chuyện tiếp nhé.

Được rồi~ Mai gặp lại!

Cuộc trò chuyện với Min-ah kết thúc.

Tôi liền kiểm tra tin nhắn mà Office Worker K đã gửi.

Xin lỗi vì đã để em phải đợi.

Anh đã làm gì vậy?

Anh có chút việc thôi.

Không lẽ anh đang đi chơi với cô nào khác đấy chứ?

Trông anh giống kẻ lăng nhăng lắm sao?

Sau đó là một biểu tượng cảm xúc tinh nghịch được gửi đến.

Tôi bật cười khúc khích rồi trả lời.

Trông hoàn toàn giống một kẻ lăng nhăng.

Vậy cô Ji-eun thấy một kẻ lăng nhăng như thế thì sao?

Ừm… Nếu có năng lực thì chắc cũng không sao đâu ạ?

Như thế này sao?

[Bạn đã nhận được 500.000 won tài trợ từ Office Worker K.]

Office Worker K ngay lập tức donate một số tiền lớn.

Tôi mỉm cười, cảm thấy công sức chờ đợi thật đáng giá.

Mỏ vàng.

Dù Office Worker K làm gì đi nữa, đối với tôi, anh ta là người cho tiền nên điều đó không quan trọng lắm.

Giờ đây, 50.000 won, 100.000 won cũng trở nên tầm thường trong mắt tôi.

Có lẽ vì đơn vị tối thiểu đã tăng lên vài trăm nghìn won, nên những người đàn ông khác chẳng còn khiến tôi thỏa mãn nữa.

Trong lúc chờ đợi Office Worker K, có những gã đàn ông đã cố vào phòng tôi.

Nhưng tiếp những gã đó cũng chỉ kiếm được 50.000, 100.000 won, thà cứ chờ Office Worker K còn hiệu quả hơn nhiều.

Cảm ơn anh.

Huhu. Thật tốt khi cô Ji-eun vui. Anh đã lo không biết em có giận vì phải đợi lâu không đấy.

Làm gì có chuyện đó ạ.

Vì anh cũng thuộc dạng lăng nhăng nên khá hiểu phụ nữ đấy.

Office Worker K hành động một cách khéo léo.

Khác với sự khéo léo của Geum Tae-yang, sự khéo léo lịch thiệp này khiến tôi bất giác mỉm cười.

Office Worker K thực sự rất hiểu tâm lý phụ nữ.

Dù tôi không phải là một người phụ nữ thực sự, nhưng vì đang diễn vai Lee Ji-eun nên tôi cảm thấy mình đang dần bị anh ta thu hút lúc nào không hay.

Nào, vậy thì để bù lại vì đã để em đợi, hôm nay anh sẽ lắng nghe câu chuyện của cô Ji-eun nhé.

Chuyện của em ạ?

Vâng, em thấy sao?

Tôi cũng chẳng có gì đặc biệt để kể.

Nhưng thời gian ở bên Office Worker K càng nhiều thì càng kiếm được nhiều tiền… nên tôi cứ thế bắt đầu câu chuyện của mình mà không suy nghĩ gì nhiều.

“Haizz… Mệt quá…”

Tôi đang gục mặt xuống bàn.

Vì bộ ngực lớn nên tôi phải duỗi thẳng người ra, chỉ để mỗi khuôn mặt lên mặt bàn.

“Hôm qua nhắn ChocoTalk xong cậu làm gì thế?”

Min-ah lo lắng hỏi tôi.

Tôi thờ ơ trả lời câu hỏi của cô ấy.

“Chỉ là… tập luyện qua loa thôi.”

“CLB Bơi lội vất vả nhỉ.”

“Thì cũng vậy thôi…”

Thực ra, tôi đã nhắn tin với Office Worker K suốt đêm.

Thành thật mà nói, không có nhiều người hưởng ứng mỗi khi tôi nói chuyện… nên cuộc trò chuyện với anh ta thú vị hơn tôi nghĩ.

Những lúc thấy chán, Office Worker K lại kể chuyện của mình hoặc donate.

Tôi có cảm giác anh ta thực sự biết cách đối xử với phụ nữ.

Một người đàn ông biết cách đối xử với phụ nữ đến mức không thể so sánh với Geum Tae-yang, Kim Deok-bae và cả Park Si-woo.

Vì vậy, tôi lại thức trắng đêm để dành thời gian cho anh ta.

Tôi không thể nói thật chuyện này với Min-ah được.

Nên đành viện cớ qua loa như vậy.

Trong lúc đang nói chuyện với Min-ah, tôi nghe thấy một câu chuyện từ phía bên cạnh.

Tôi bất giác lắng tai nghe.

Nguồn gốc của câu chuyện không ai khác chính là Seol Ha-yeon.

Cô ta đang trò chuyện với đám con gái trong nhóm của mình.

“Thật á?”

“Tất nhiên rồi. Tớ đã mua được bản giới hạn đó!”

“Woa, ghen tị quá… Người mẫu đúng là khác biệt thật…”

“Chỉ là công việc người mẫu đơn giản thôi. Hehe…”

Seol Ha-yeon đang nói về câu chuyện tôi đã thấy trên SNS.

Cô ta tự hào kể cho những người xung quanh về chiếc túi phiên bản giới hạn mà mình định mua.

Sự ngưỡng mộ đối với hàng hiệu.

Hơn nữa, là một học sinh, việc Seol Ha-yeon mua được một món đồ hiệu không thể mua được, lại còn là phiên bản giới hạn, đã khiến cô ta trở thành một thần tượng ngang tầm Min-ah trong mắt các cô gái.

“Min-ah cũng có đồ hiệu gì không?”

Nghe câu hỏi của tôi, Min-ah nghiêng đầu.

Cô ấy xua tay như thể mình không có thứ gì như vậy.

“Không phải idol nào cũng giàu đâu.”

“Ý tớ không phải vậy… Dù sao thì cậu không có đồ hiệu à?”

“Ừ, công ty cũng quản lý rất nghiêm ngặt việc mặc đồ hiệu. Chắc là có liên quan đến quảng cáo.”

“Ra vậy.”

Những sản phẩm thường bị che nhãn hiệu trên các chương trình giải trí hay phim truyền hình mặt đất.

Dù nhìn bề ngoài ai cũng biết đó là sản phẩm gì, nhưng tôi có thể đoán được lý do họ phải che đi là vì thế này.

“Cậu không quan tâm đến quần áo mà lại có hứng thú với đồ hiệu à?”

Lời nói đùa của Min-ah.

Nghe vậy, tôi lắc đầu.

“Chỉ là tình cờ nghe được thôi.”

“Quả thật Ha-yeon cũng giỏi ghê.”

“Hửm?”

“Trong giới nghệ sĩ cũng không có nhiều người mua được phiên bản giới hạn đó đâu.”

“Nghệ sĩ không phải là những người nhiều tiền sao?”

“Ngoài chuyện đó ra, nếu không phải là VIP thì không thể đặt trước được.”

“Hừm…”

Nói một cách đơn giản, đó là sản phẩm chỉ những người đã mua sản phẩm của thương hiệu đó trong một thời gian dài mới có thể đặt trước.

Tôi có thể cảm nhận được rằng, ngoài giá cả ra, đây chính là ý nghĩa của “phiên bản giới hạn”.

Mà cũng phải, dù là nghệ sĩ cũng không thể ngày nào cũng mua đồ hiệu được…

Tôi không biết làm thế nào mà Ha-yeon, người chỉ thỉnh thoảng làm người mẫu, lại trở thành VIP được, nhưng không thể không cảm thấy nghi ngờ.

Nhưng đó không phải là chuyện của tôi.

Tôi quyết định không quan tâm nữa và đứng dậy.

Cảm giác hơi tỉnh ngủ một chút.

Tôi vươn vai và cảm thấy cơ thể khá hơn một chút.

Min-ah đang nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nghiêng đầu thắc mắc không biết có chuyện gì.

“Sao thế?”

“Ghen tị với ngực của cậu.”

“Hả?”

Nói rồi, Min-ah nhìn xuống ngực mình.

Ngực của Min-ah cũng thuộc dạng lớn, cảm giác như cup C đầy đặn… nhưng vấn đề là của Lee Ji-eun quá khủng.

“Cắt cho tớ một nửa đi.”

“Cậu nói cái gì vậy?”

Trong lúc tôi đang đùa giỡn với Min-ah.

Si-woo bước vào lớp.

Cậu ta tự nhiên tiến lại gần chúng tôi và ngồi vào ghế trước mặt.

May mắn là hôm nay ghế trước không có ai ngồi.

Nên có vẻ cậu ta không phải ngồi cạnh tên Otaku.

“Chào, Si-woo.”

“Chào Min-ah và cả Ji-eun nữa.”

Si-woo nhìn tôi một cách đặc biệt chăm chú.

Tôi nghĩ thầm sao thằng này lại làm cái trò kinh tởm thế, rồi lơ đi.

“Cậu biết là cuối tuần sau mình đi rồi chứ?”

Park Si-woo cố tình nhắc lại ngày đi công viên giải trí.

Tôi xua tay một cách qua loa trước hành động phiền phức của cậu ta.

“Biết rồi.”

Dù sao cũng là mối quan hệ sẽ được tác hợp với Min-ah.

Tôi chỉ định đến đó làm nền thôi nên quyết định không bận tâm nữa.

“Sao thế? Cậu không thích công viên giải trí à?”

“Không, không phải vậy…”

Ánh mắt đầy áp lực của Min-ah.

Tôi không thể giấu được vẻ mặt phiền phức của mình.

“Tại còn phải luyện tập bơi lội nữa.”

“Cũng phải, đang là lúc bận rộn mà.”

Park Si-woo bênh vực tôi.

Tôi tự hỏi không biết con người này đã ăn phải thứ gì, nhưng được cậu ta bênh vực cũng không có gì xấu nên tôi gật đầu.

“Mà không biết lý do đi công viên giải trí với hai cô gái là gì nhỉ.”

Lời nói đùa của Min-ah.

Nghe vậy, Si-woo đỏ mặt lắc đầu.

“Chỉ… chỉ là bạn thuở nhỏ nên lâu rồi mới cùng nhau ôn lại kỷ niệm thời thơ ấu thôi.”

“Hihi. Đùa thôi, đùa thôi.”

Trò đùa tinh quái của Min-ah.

Tôi nhìn hai người họ và nghĩ rằng họ là một cặp đôi rất hợp nhau.

“Vì tất cả đều độc thân nên mới có thể đi cùng nhau như thế này chứ.”

Lời của Min-ah.

Nghe vậy, tôi gật đầu.

Ba người bạn thuở nhỏ.

Nếu ở đây Min-ah và Si-woo hẹn hò với nhau, thì tôi tự nhiên rút lui là hợp lý nhất.

Cho đến lúc đó, chỉ cần chiều theo một cách vừa phải là được.

Tôi mỉm cười với ý nghĩ chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi.

“Min-ah xinh đẹp như vậy nên sẽ sớm có bạn trai thôi.”

“Cảm ơn lời khen. Ji-eun à. Cậu cũng sẽ sớm có thôi.”

Nghe vậy, Si-woo nhìn tôi và Min-ah với vẻ mặt ngạc nhiên.

Cậu ta hỏi với vẻ mặt bối rối.

“Nếu cả hai đều có rồi thì tớ phải làm sao?”

“Ba chúng ta là bạn thuở nhỏ mà. Mối quan hệ không bao giờ thay đổi! Cậu quên rồi à?”

Nắm đấm đầy khí thế của Min-ah.

Trước nắm đấm đó, tôi cũng cười và hưởng ứng.

“Đúng vậy, mối quan hệ không bao giờ thay đổi.”

Bầu không khí hòa thuận của ba chúng tôi.

Trong lòng tôi không biết nó sẽ kéo dài được bao lâu… nhưng tôi định sẽ tận hưởng khoảnh khắc này.

Kim Sang-su đang ngồi ở chiếc bàn có bảng tên của mình.

Anh ta vừa gõ tin nhắn trên điện thoại vừa lẩm bẩm.

“Loại thuốc lần trước dùng có hơi mạnh thì phải…”

Loại thuốc đã dùng cho Seol Ha-yeon.

Dù chỉ là sản phẩm thử nghiệm nhưng anh ta cảm thấy hiệu quả của nó quá mức.

“Phải hỏi Team Leader Park xem có thể giảm liều lượng xuống còn 1/3 hiện tại không mới được.”

Vấn đề phát sinh khi thuốc quá mạnh.

Vấn đề này ngay cả các bậc lão làng cũng khó lòng chịu trách nhiệm được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!