Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1274

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2026

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1654

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 393

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Web Novel - Chương 111: Lee Ji-eun (3)

Chương 111: Lee Ji-eun (3)

Si-woo ra ngoài gặp Ha-yeon.

Cậu mang theo bao cao su trong ví để đề phòng.

Suy nghĩ rằng hôm nay có thể làm được.

Si-woo phấn khích đứng ở điểm hẹn nhìn quanh.

Seol Ha-yeon đến muộn khoảng 20 phút so với giờ hẹn.

Si-woo kiên nhẫn không để lộ sự khó chịu.

"Xin lỗi. Si-woo à. Xe buýt tắc đường quá."

"À, ra vậy."

Seol Ha-yeon sống hơi xa trung tâm.

Nhận ra điều đó, Si-woo gật đầu.

Mùi hương cơ thể thoang thoảng của cô ấy.

Có vẻ cô ấy đã đổ mồ hôi vì chạy đến.

"Hehe..."

Seol Ha-yeon vén tóc qua tai.

Dáng vẻ đó khiến tim Si-woo đập thình thịch.

Seol Ha-yeon có nụ cười quyến rũ.

Cậu đang mải mê nhìn cô ấy thì... có thứ gì đó vướng mắt.

Một sợi lông xoăn dính bên mép miệng cô ấy.

Nhìn sợi lông đó, Si-woo nghiêng đầu.

"Ha-yeon à. Trên miệng..."

"Hả?"

"Có sợi lông..."

"A... Xin lỗi."

Ha-yeon thản nhiên gỡ sợi lông ra.

Rồi cô ấy mỉm cười như không có chuyện gì.

"Vậy đi thôi chứ?"

"Hả...? Ừ..."

Si-woo muốn hỏi kỹ hơn.

Nhưng đã lỡ mất thời cơ, cậu bị Ha-yeon kéo tay đi vào trung tâm thành phố.

Ji-eun đi du lịch nước ngoài.

Vì thế Si-woo đã lâu không gặp phụ nữ, cậu cảm thấy như đang hẹn hò khi đi chơi cùng Ha-yeon.

Cảm giác được lấp đầy.

Cậu tự mỉm cười với suy nghĩ cỡ mình thì ai cũng đổ.

Si-woo và Ha-yeon ăn ngon và có khoảng thời gian vui vẻ.

Bầu trời dần chuyển sang màu đỏ.

"Hôm nay vui thật đấy."

Ha-yeon vươn vai.

Chiếc áo lót màu đen lấp ló hiện ra.

Nhìn thấy nó, Si-woo nhìn Ha-yeon với quyết tâm nhất định hôm nay phải làm.

"Hay là..."

"Hehe... Không cần nói đâu."

Seol Ha-yeon ngoắc ngón trỏ.

Cô ấy chỉ tay về một địa điểm.

"Vào kia nghỉ chút nhé?"

"Th... Thật á?"

Nơi cô ấy chỉ là nhà nghỉ không người quản lý (Love Hotel tự động).

Vì không có người nên không ai kiểm tra chứng minh thư.

"Sao? Hồi hộp à?"

Seol Ha-yeon cười tinh nghịch.

Si-woo nghĩ quả nhiên mình có sức hút nên cùng Ha-yeon đi vào nhà nghỉ.

Si-woo và Ha-yeon đều là học sinh nên không có tiền.

Si-woo đề nghị chia đôi tiền phòng với Ha-yeon.

Seol Ha-yeon thoáng lộ vẻ mặt kỳ lạ.

Nhưng cô ấy nhanh chóng đổi sắc mặt và đồng ý làm vậy.

Vào đến phòng.

Si-woo vội vàng dồn Ha-yeon vào tường ngay khi bước vào.

Si-woo đã tích tụ quá nhiều trong thời gian Ji-eun vắng mặt.

Cậu đưa tay về phía Ha-yeon với ý định làm gì đó.

Seol Ha-yeon cau mày.

Cô ấy lẩm bẩm gì đó rồi đổi sắc mặt và cười tươi.

"Đừng vội vàng thế chứ."

Cô ấy nắm tay Si-woo kéo về phía giường.

Si-woo bị Seol Ha-yeon đẩy ngã xuống giường, cậu mỉm cười.

Bây giờ, bầu không khí này là để làm tình.

Hơn nữa Seol Ha-yeon cũng có vẻ không ghét.

Si-woo biết rõ cô ấy có cảm tình với mình.

Cậu đang nghĩ cách để làm chuyện đó.

Lúc đó điện thoại của Ha-yeon reo lên.

Cô ấy làm vẻ mặt có lỗi nhìn Si-woo đang đỏ mặt vì hưng phấn.

"Xin lỗi nhé. Si-woo. Bố mẹ gọi nên tớ ra ngoài một chút."

"Ơ... Ừ."

Si-woo tụt hứng ngay lập tức.

Nhưng nhìn Ha-yeon đã ra khỏi phòng, cậu chỉ biết chép miệng.

"Đành chịu thôi..."

Cậu định xem tivi đợi Ha-yeon quay lại.

Si-woo bật tivi và chuyển kênh.

Lúc đó Si-woo nhận được tin nhắn ChocoTalk.

Tin nhắn đó không ai khác là từ Bang chủ.

Bang chủ.

Người đàn ông đã quay video của cậu trước khi nghỉ hè.

Si-woo vẫn luôn sống trong lo sợ kể từ khi video đó bị quay... cậu buộc phải kiểm tra tin nhắn của Bang chủ ngay lập tức.

- Vào chế độ ngõ vào bên ngoài (External Input).

Bang chủ phòng chat nhóm biết ID ChocoTalk của cậu.

Quan trọng hơn là làm sao hắn biết được ID của cậu.

- S... Sao anh biết ID của tôi?

- Tao không nói hai lần đâu. Vào ngõ vào bên ngoài.

- T... Tôi đang ở ngoài... anh nói gì tôi không hiểu...

Si-woo giả vờ không biết.

Nhưng tin nhắn tiếp theo khiến cậu sốc nặng.

- Lợi dụng lúc bạn gái không có nhà để đi nhà nghỉ với con khác... đúng là hành động rác rưởi nhỉ?

"..."

Si-woo sợ hãi bật dậy.

Cậu nhìn quanh phòng.

Không biết làm sao hắn biết cậu ở đây... nhưng Bang chủ biết tất cả.

Nỗi sợ hãi khiến Si-woo ngậm chặt miệng.

- Cơ hội cuối cùng. Vào ngõ vào bên ngoài.

Si-woo lập tức chuyển tivi sang chế độ ngõ vào bên ngoài.

Chỉ có màn hình đen hiện lên.

- Tôi vào rồi nhưng không thấy gì cả.

Cậu định gửi tin nhắn đó.

Nhưng màn hình đen biến mất và một đoạn video hiện ra.

Video có hai người phụ nữ.

Một người... mặc bikini họa tiết bò sữa... người kia cũng mặc bikini họa tiết tương tự.

Cả hai đều dùng một tay che mắt.

Si-woo nhìn video, tim đập thình thịch.

Những người phụ nữ trong video.

Họ trông rất giống những người phụ nữ mà cậu biết.

- Nào, đến giờ phục vụ rồi. Lũ chó cái.

Sự xuất hiện của một người đàn ông không lộ mặt.

Khi người đàn ông đến, những người phụ nữ lao vào.

Cả hai bắt đầu làm nũng với người đàn ông.

- Mừng ngài đã về. Chủ nhân... ♡

- Hôm nay hãy để em phục vụ nhé chủ nhân ♡

- Ừm... Hôm nay...

Người đàn ông bắt đầu chọn giữa hai người phụ nữ.

Si-woo nhìn cảnh đó, tay bắt đầu run rẩy.

Vì mải tập trung vào người đàn ông và phụ nữ nên cậu không nhận ra những thứ dần đập vào mắt.

Sự thật thà không biết còn hơn trở thành con dao găm vào tim Si-woo.

"K... Kia là..."

Nơi Ji-eun thường đến trước khi nghỉ hè.

Vì vậy cậu biết rất rõ nơi đó.

Không đâu khác chính là... nhà Ji-eun.

Hai người phụ nữ trong ngôi nhà đó.

Điều đó có nghĩa là... điều đó có nghĩa là...

- Hôm nay Ji-eun đi.

- Hehe... ♡ Thật vinh dự khi được phục vụ chủ nhân ♡

Người phụ nữ hạ tay che mắt xuống.

Khuôn mặt cô ấy lộ ra khiến Si-woo tuyệt vọng.

Người phụ nữ đang liếm láp dương vật của người đàn ông với vẻ mặt dâm đãng.

Người phụ nữ đó...

Người phụ nữ đó không ai khác chính là... bạn gái cậu, Lee Ji-eun.

"C... Cái này rốt cuộc là..."

Đầu óc quay cuồng.

Máu trong người chảy rần rật.

Nhanh đến mức... cảm giác máu dồn xuống cả phần dưới.

Không muốn nhưng... nhìn Ji-eun với vẻ mặt dâm đãng chưa từng cho cậu thấy... cơ thể Si-woo bắt đầu hưng phấn.

Ji-eun đang liếm láp dương vật của người đàn ông khác không phải cậu một cách tham lam.

Tim Si-woo... bắt đầu đau nhói.

- Chủ nhân... ♡ Em sẽ phục vụ hậu môn... ♡

Người phụ nữ lắc mông làm nũng.

Người phụ nữ che mắt giống Ji-eun hạ tay xuống và nũng nịu với người đàn ông.

Danh tính người phụ nữ hạ tay xuống là...

Như đã dự đoán, Park Eun-ae... không ai khác chính là Park Eun-ae.

Hai mẹ con phục vụ một người đàn ông.

Đằng trước là Lee Ji-eun đang bú dương vật, đằng sau là Park Eun-ae đang liếm hậu môn.

Cả hai người mà cậu tin là của mình... Si-woo tận mắt chứng kiến sự thật không phải vậy.

Cậu run rẩy nhìn vào tivi.

- Leo lên đi.

- Vâng chủ nhân... ♡

Lee Ji-eun gạt phần dưới sang một bên.

Cô ấy leo lên dương vật như sà vào lòng người đàn ông.

- Chủ nhân... ♡ T... To quá ạ... ♡

- Bây giờ cảm giác thế nào, hãy nhìn vào camera và nói đi. Bạn trai "cũ" của cô đang xem đấy.

Lee Ji-eun nhìn vào camera.

Như thể đang nhìn Si-woo đang xem tivi.

Vẻ mặt làm nũng với người đàn ông lúc nãy hoàn toàn biến mất.

Cô nhìn vào camera với vẻ khinh bỉ và nói nhỏ.

- Tôi biết cậu đã phản bội tôi... và làm chuyện đó với mẹ tôi. Tôi... đã tin cậu... Cậu... tôi đã tin cậu không phải là người như thế...

"..."

Những lời lạnh lùng của Lee Ji-eun.

Tất cả những lời đó như dao găm vào tim Si-woo.

- Tôi đã trao cả trái tim và thể xác cho cậu... nhưng cậu đã phản bội tôi.

Lee Ji-eun thay đổi ánh mắt cay nghiệt.

Cô nhìn vào camera và tuôn ra những lời độc địa.

- Park Si-woo rác rưởi. Thằng chim bé. Không thể tin được là tôi đã từng thích cậu. Đi chết đi đồ cặn bã thua cả sâu bọ.

"... J... Ji-eun à."

Ji-eun biết hết những hành động xấu xa của cậu.

Sự thật đó khiến Si-woo muốn tìm chỗ chui xuống đất.

- Chủ nhân... ♡ Chủ nhân đã cứu em thoát khỏi tay thằng rác rưởi đó... ♡

Ji-eun làm nũng.

Cô lắc hông dữ dội như đòi hỏi sự quan tâm của người đàn ông.

Khuôn mặt của một con cái... chưa từng cho cậu thấy bao giờ.

Ji-eun bắt đầu làm tình điên cuồng.

Nhìn cảnh đó, Si-woo vô thức rơi nước mắt.

Cảm giác khó tả.

Biết là mình sai... nhưng cảm giác không thể diễn tả này dường như chỉ có thể rửa trôi bằng nước mắt.

Video tiếp tục.

Đột nhiên những người phụ nữ khác xuất hiện trong video.

Những người phụ nữ mặc đồ thô tục giống Ji-eun.

Một người mặc đồ hầu gái, một người mặc đồ y tá, người kia mặc đồ bơi.

Những người phụ nữ dần tiến lại gần góc máy.

Và danh tính của họ lộ rõ.

"... Kim Ji-ae... Hiệu trưởng... Cô y tế...?"

Tất cả đều là những người cậu biết.

Nhưng bộ đồ họ mặc không phải là trang phục bình thường mà cậu biết, mà là những bộ đồ thô tục.

Cơ thể của con cái.

Họ đến gần người đàn ông rồi ngồi xổm xuống và dang rộng hai chân một cách thô tục.

- Chủ nhân... ♡

- Hãy cho chúng em cơ hội phục vụ... ♡

- Hãy yêu thương cả em nữa ♡

Si-woo không thể chịu đựng thêm cú sốc nào nữa.

Nhưng cú sốc lớn hơn đang đến với cậu.

Giữa những người phụ nữ đang dang chân thô tục, một người phụ nữ khác xuất hiện.

Người phụ nữ đó... mặc bikini bò sữa... và là người Si-woo biết rất rõ.

"S... Seol Ha-yeon?"

- Chủ nhân... ♡ Em đã câu được thằng rác rưởi Si-woo như ngài sai bảo rồi ạ.

- Huhu... Dùng từ rác rưởi với người mình từng thích thì có hơi quá không?

Giọng điệu chế giễu của người đàn ông.

Nghe vậy, Seol Ha-yeon mỉm cười không đổi sắc mặt.

- Em thấy xấu hổ vì đã từng thích một kẻ không bằng con người như thế. Không biết lượng sức mình...

Rồi Seol Ha-yeon nhìn vào camera.

Cô nói nhỏ với vẻ chế giễu.

- Park Si-woo, cậu nghĩ cỡ cậu thì... cô gái nào cũng đổ chắc?

"..."

- Thằng đàn ông thảm hại... đi chết đi.

Cảm giác mọi thứ sụp đổ trong Si-woo.

Cậu... cậu cuối cùng không chịu nổi và nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Cứ tưởng mình là nhân vật chính của thế giới này... nhưng sự thật không phải vậy.

"Ọe..."

Si-woo nôn hết ruột gan.

Trước mắt cậu... tình cờ thay lại có một sợi dây thừng.

Dây thừng...

Trong mắt Si-woo lúc này, nó bắt đầu trông giống như lối thoát duy nhất... để thoát khỏi thực tại khủng khiếp này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!