Chương 6: Thần lãng mạn - À nhầm! Đây là thần Hài hước lãng mạn mới đúng!
"Hôm nay nhờ cả vào cậu nhé, Higashikujo-kun!"
"Em cũng xin nhờ các chị giúp đỡ ạ, Amamiya-senpai. Với lại...... dù hơi muộn, nhưng cảm ơn chị đã cung cấp sân tập."
Amamiya-senpai, đội trưởng đội bóng rổ nữ, đưa tay ra. Tớ chùi chùi tay vào quần đùi cho sạch rồi nắm lấy tay chị ấy. Thấy tớ như vậy, Amamiya-senpai cười khổ, tay trái đập đập quả bóng đang ôm.
"Đừng khách sáo thế. Chị nghe Tomomi kể rồi. Cậu đang cố gắng vì Mizuho đúng không? Lẽ ra đó là việc bọn chị phải làm...... ngược lại, xin lỗi vì đã đùn đẩy cho cậu."
"Dạ không, đùn đẩy gì đâu ạ...... với em đó cũng là cô hậu bối dễ thương mà."
"Là bạn thuở nhỏ hả? Thích nhỉ, mối quan hệ kiểu đó."
Vừa cười bảo ngưỡng mộ ghê~, nhưng ngay sau đó Amamiya-senpai làm vẻ mặt nghiêm túc và nhìn về phía này.
"......Vậy, xác nhận lại nhé. Trận đấu chia làm các hiệp (quarter), mỗi hiệp 8 phút, nghỉ 2 phút. Nghỉ giữa giờ (half-time) 8 phút, bóng dùng cỡ số 6. Quy định áp dụng theo luật thi đấu nội dung nam nữ phối hợp của giải thành phố sắp tới...... có vấn đề gì không?"
"Vâng. Cái đó, thực sự xin lỗi chị. Chị bận thế mà còn dành thời gian cho bọn em."
"Đã bảo là đừng bận tâm mà. Thật ra đây là việc bọn chị phải làm...... nhưng mà nhé?"
Nói rồi Amamiya-senpai cười nhếch mép.
"Chị không định thua đâu. Sẽ không...... nương tay đâu nhé?"
"......Đó là điều em mong muốn ạ."
"Khá lắm. Vậy thì, bắt đầu thôi nào."
Một trận đấu tập.
......Tại sao chuyện lại thành ra thế này, phải quay ngược kim đồng hồ lại khoảng hai ngày trước.
◇◆◇
"Nè."
"Hửm? Sao thế, Kiryuu?"
Kết thúc buổi tập như mọi khi. Kiryuu đang lau sàn bên cạnh tớ, người cũng đang lau sàn, bỗng bắt chuyện.
"Chúng ta, đã tập luyện khá nhiều...... rồi nhỉ?"
"......Đúng thế. Tớ nghĩ là tập khá nhiều rồi đấy?"
"Đủ để thắng đội đối phương không?"
"......"
Kể từ ngày quyết định tham gia thi đấu, bọn tớ tập luyện không nghỉ ngày nào. Tomomi và Hideaki là người có kinh nghiệm thì không nói, nhưng trình độ của nhóm người mới là Kiryuu và Fujita cũng đã tăng lên đáng kể. Chà, nhưng để thắng được đội thường xuyên đi thi đấu toàn quốc thì cũng khá căng đấy.
"Cái đó thì...... tùy thuộc vào chiến thuật thôi, kiểu vậy."
"Có vũ khí bí mật nào không? Một chiến thuật khiến người ta phải ồ lên kinh ngạc mà bọn tôi chưa biết ấy."
"......Không có đâu."
Thực ra sự tiến bộ của Kiryuu và Fujita có thể coi là vũ khí bí mật...... nhưng vốn dĩ đối thủ là đội chẳng biết và cũng chẳng quan tâm gì đến bọn tớ. Vũ khí bí mật hay gì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nếu hỏi có bí kíp gì cho đồng đội không...... thì rất tiếc, câu trả lời là Không.
"......Cơ mà...... sao tự nhiên lại hỏi thế?"
====================
「...Tôi chỉ hơi lo lắng một chút thôi. Dù đã định là sẽ luyện tập hết mình và không hề có ý định lơi là, nhưng mà... chúng ta không biết mình đã tiến bộ đến mức nào, hay 'sức mạnh' hiện tại ra sao... Chẳng phải là không có thước đo nào để đánh giá những thứ đó sao?」
「À...」
Mà, quả đúng là vậy. Dù chúng tôi vẫn liên tục luyện tập, nhưng do vấn đề quân số nên không thể nào tập luyện theo hình thức thi đấu thực tế được. Với những người có kinh nghiệm như bọn tôi thì còn nhìn ra được thước đo ở mức độ nào đó nên không lo lắng đến thế, nhưng mà... nói sao nhỉ.
「...Chẳng lẽ cô đang căng thẳng sao?」
「...Xấu lắm sao?」
Nói rồi Kiryuu quay ngoắt đi với vẻ lạnh lùng. Không, cũng đâu có xấu? Không xấu nhưng mà...
「...Sao nhỉ? Hơi bất ngờ một chút... Tôi cứ tưởng cô thuộc kiểu người không biết căng thẳng là gì chứ.」
「Cậu biết gì về tôi chứ.」
「...Nhắc mới nhớ, tôi chả biết gì sất.」
Có lẽ tôi chỉ biết Kiryuu là một người tốt đến bất ngờ thôi. Cái suy nghĩ mặc định rằng 'Kiryuu không biết căng thẳng' cũng chỉ là cảm nhận hời hợt dựa trên bề nổi là một Kiryuu giỏi thể thao toàn diện.
「...Nhưng mà, đúng là như Higashikujo-kun nói. Trước các bài kiểm tra hay các buổi biểu diễn piano, violin, tôi chưa từng căng thẳng bao giờ.」
「Hỏi ngược lại chút nhé, tại sao? Bình thường thì phải căng thẳng chứ?」
「Tôi không biết. Không biết nữa, nhưng tôi nghĩ chắc là người ta cảm thấy 'căng thẳng' vì suy nghĩ phải đạt được kết quả tốt hay những điều đại loại thế.」
「...Piano và violin thì khác sao?」
「Tôi chưa từng nghĩ là phải đạt kết quả tốt. Dù lúc nào tôi cũng nghĩ là phải dốc toàn lực. Tôi cho rằng nếu làm vậy thì kết quả sẽ tự nhiên đến thôi.」
「...Cô có nghiêm khắc quá không đấy?」
「Vậy sao? Trái lại, tôi nghĩ căng thẳng sẽ sinh ra nóng vội, nóng vội sẽ sinh ra sai lầm nên tôi cố gắng để không bị căng thẳng...」
Nói rồi cô ấy liếc nhìn về phía này.
「...Higashikujo-kun, cậu muốn thắng chứ?」
「Đương nhiên rồi.」
Thắng rồi sẽ thế nào, tôi cũng không biết. Dù vậy, tôi có cảm giác một kẻ đến trận đấu cũng không thắng nổi như tôi thì chẳng có tư cách gì để nói với Mizuho cả. Một kẻ đã trốn tập hai năm trời, đánh bại đối thủ mạnh... có lẽ lúc đó mới có thể mở miệng nói điều gì đó.
「...Từ trước đến giờ tôi luôn cố gắng vì bản thân mình. Vì vậy, dù không có kết quả thì sự hối tiếc... chà, tuy là có, nhưng tôi vẫn có thể chấp nhận được. Rằng đây là thực lực hiện tại của mình. Nhưng mà nhé? Lần này thì không phải vậy.」
Nói rồi cô ấy dán chặt ánh mắt vào tôi.
「Em cũng muốn thắng, Higashikujo-kun. Vì anh, người đang khao khát chiến thắng... Em muốn trở thành sức mạnh của anh.」
Kiryuu nở một nụ cười đẹp đến nao lòng khi nói những lời đó.
「...Cảm ơn.」
...Ngại chết đi được. Không, thật ra là tôi vui lắm đấy nhé? Vui lắm nhưng mà!
「...Fufufu. Thật sự là, ở bên cạnh anh lúc nào em cũng học được những điều mới mẻ nhỉ? Làm một việc gì đó vì người khác, hóa ra lại khiến người ta căng thẳng... và cũng đầy phấn khích đến thế này sao?」
「...Xin lỗi, ngại quá. Tha cho tôi đi.」
「Không thích đâu~」
Kiryuu vừa nói vừa lè lưỡi trêu chọc. Này, cô kia. Cái dáng vẻ đó, dễ thương quá mức rồi đấy?
「...Mà, ơn này rồi tôi sẽ trả.」
「Tôi cũng không có ý định bắt cậu mang ơn đâu...」
「Là tôi thấy không thoải mái thôi.」
「Vậy sao? Thế thì, tôi sẽ không khách sáo mà nghĩ ra việc gì đó cho cậu làm nhé.」
「À, tha cho mấy món đắt tiền nhé? Tôi là học sinh nghèo.」
「Tôi sẽ không yêu cầu những thứ có thể giải quyết bằng tiền đâu.」
Cô ấy dừng lại một chút.
「――Vốn dĩ tôi cũng có tiền mà. Chính xác hơn thì không phải tôi, mà là nhà tôi.」
「...Tự nhiên lại ra dáng 'Nữ phản diện' rồi đấy?」
「Đồ ngốc. Không phải thế. Chẳng qua là cậu đã nói sẽ làm gì đó cho tôi mà. Ý tôi là tôi muốn những thứ không thể thỏa mãn bằng tiền bạc. Đừng lo, không phải chuyện khó khăn hay nguy hiểm gì đâu.」
Nói rồi, Kiryuu lại mỉm cười rạng rỡ.
「...Rõ rồi. Dù sao thì, đúng thế thật. Phải giải quyết nỗi lo của Kiryuu mới được.」
Đúng là chúng tôi đã luyện tập, nhưng thiếu kinh nghiệm thực chiến là sự thật. Chưa bàn đến việc có thể sửa đổi được bao nhiêu, nhưng ít nhất tôi cũng muốn có một buổi tập theo hình thức thi đấu. Tôi cũng muốn kiểm tra lại khả năng phối hợp đồng đội nữa.
「Sao thế, Hiroyuki? Mặt mày cau có vậy.」
「...Tomomi à. Không, tớ đang nghĩ là bọn mình tuy có tập luyện nhưng kinh nghiệm thực chiến thì bằng không.」
「À... ừ nhỉ. Nhưng mà, đúng ha. Quả thật nếu không đấu tập thực tế một lần thì gay go đấy nhỉ?」
Nói rồi Tomomi nhìn chằm chằm vào khoảng không một chút.
「...Ưm... Ngày mai thì có cái đó... Ừm...」
Một khoảng lặng trôi qua. Cuối cùng, Tomomi hướng ánh mắt có chút thiếu tự tin về phía tôi.
「Không biết có được không nhưng... để tớ hỏi thử xem sao nhé?」
「Hỏi thử?」
「Đội trưởng đội bóng rổ nữ. Là chị Amamiya, chị ấy cũng lo lắng cho Mizuho lắm... Tớ nghĩ chắc chị ấy sẽ chịu nghe chuyện thôi.」
「...Được không đấy?」
「Tất nhiên! Nhưng mà... đừng kỳ vọng quá nhé?」
◇◆◇
Chà, chuyện là như thế đấy... Ngày hôm sau tôi nhận được hồi âm từ Tomomi là 『Ok rồi! Đấu tập thôi!』... và đó là lý do tại sao ở phần mở đầu tôi lại bắt tay thật chặt với Amamiya-senpai.
「...Vậy thì Higashikujo-kun, hãy có một trận đấu hay nhé?」
「...Cùng cố gắng.」
Hai bên lại nhìn nhau tóe lửa một lần nữa, rồi tôi quay về phần sân của mình. Trước ánh mắt của bốn người Kiryuu, Tomomi, Hideaki và Fujita đang hướng về phía này, tôi nhếch mép cười.
「――Thắng nhé?」
「「「「――Ouss!」」」」
◇◆◇
Các trận đấu bóng rổ cơ bản được chia làm bốn hiệp, gọi là Quarter. Tùy theo độ tuổi và phân loại giải đấu mà thời gian sẽ khác nhau, nhưng lần này mỗi hiệp là 8 phút. Chà, với giải đấu phong trào nam nữ hỗn hợp thì thời gian thi đấu thế này là an toàn nhất. Một ngày còn phải đấu mấy trận nữa mà.
「...Vất vả rồi.」
「Hà... Vất vả rồi.」
Nhân tiện thì trận đấu lần này được tổ chức theo quy định của giải thanh niên nam nữ hỗn hợp, mỗi hiệp 8 phút. Hiện tại hiệp một đã kết thúc và đang trong 2 phút nghỉ giải lao. Con số trên bảng điểm là 26 - 12.
「...Thấy chưa? Giỏi lên rồi đúng không?」
Đội hỗn hợp của chúng tôi đang dẫn trước. Kiryuu nhìn chằm chằm vào bảng điểm, rồi hướng ánh mắt có chút ngạc nhiên về phía tôi.
「...Chúng ta mạnh thế sao? Đối thủ là đội bóng rổ nữ mà tỉ số lại thế này...」
「Không hẳn là mạnh... Mà, tôi cũng đoán trước là sẽ thế này rồi.」
Không chỉ riêng bóng rổ, mà nói chung các môn thể thao đối kháng thì sự chênh lệch nam nữ thể hiện rất rõ. Dù là quần vợt, bóng chuyền, bóng chày hay bóng đá, thì con trai vẫn có lợi thế hơn là điều không thể tránh khỏi. Thực tế, Trung phong (Center) của đội mình là Hideaki, so với Arimori - người được coi là khá cao trong đám con gái - thì vẫn chênh lệch hơn 10cm. Dưới rổ thì Hideaki là vô đối rồi, đương nhiên.
「Tomomi lại ở bên đội mình, còn Mizuho thì vắng mặt. Mất đi hai thành viên chính thức thì bên kia gay go là phải.」
Thêm vào đó, bên này có Tomomi là át chủ bài của đội bóng rổ nữ hiện tại, Hideaki là thành viên dự bị của trường danh tiếng Seijo, và... chà, nhìn thế này thôi chứ tôi cũng từng được chọn làm ứng cử viên cho đội tuyển quốc gia đấy. 5 người thì 3 người có kinh nghiệm, trong đó 2 người đang chơi tích cực, 1 người là cựu ứng cử viên... Chà, nếu thua thì hơi mất mặt. Khả năng phối hợp đồng đội của bọn tôi cũng tốt nữa.
「Cậu và Fujita di chuyển cũng tốt lắm. Cú ném ba điểm vừa rồi, đẹp đấy.」
Thực tế, trong 26 điểm thì Kiryuu ghi 10 điểm, Fujita ghi 8 điểm. Dù có tính đến việc tôi chuyền bóng nhiều cho hai người họ để làm quen với nhịp độ thi đấu, thì đây vẫn là những con số khá ấn tượng. Kiryuu di chuyển không chê vào đâu được, nhận bóng và thực hiện cú ném ba điểm thành công, còn Fujita thì khuấy đảo phần sân đối phương bằng chiến thuật 『Chó vui vẻ chạy quanh sân』.
「...Thế này thì liệu có thắng được liên minh các đội mạnh kia không nhỉ...?」
「...Chà, cái đó thì có vẻ trèo cao quá, nhưng... ít nhất thì cũng không phải là hoàn toàn không thể.」
Với cảm giác hôm nay thì hoàn toàn có triển vọng. Hideaki và Tomomi cứ giữ nguyên phong độ là được, chiến thuật kia của Fujita cũng dùng được. Cách ném ba điểm của Kiryuu cũng không tồi. Hay nói đúng hơn.
「...Cậu ném ba điểm giỏi thật đấy.」
「Do thầy dạy tốt mà.」
「...Fujiwara hả?」
「...Đồ ngốc. Nếu cậu nói câu đó một cách nghiêm túc thì cậu đúng là tên ngốc hết thuốc chữa đấy?」
Nbe, Kiryuu lè lưỡi. Đáp lại ánh mắt đó của Kiryuu, tôi chỉ biết gãi đầu. Biết rồi. Là do cô ngại nên lảng tránh thôi, đồ đáng ghét này.
「...Tôi nhớ là đâu có dạy cô nhiều đến thế?」
「Cậu không biết 'học lỏm' à? Nhìn mà học đấy.」
「...Vâng vâng.」
「Tôi không có ý coi thường Fujiwara-san, cũng không phải là không biết ơn cậu ấy đâu nhé? Nhưng mà... trong mắt tôi, tư thế ném rổ của cậu là đẹp nhất. Nên tôi cứ vô thức bắt chước theo thôi.」
「...Ra là vậy.」
「Là vậy đó.」
「Gì đây? Thiên vị vợ chưa cưới à?」
「Để xem nào... cứ coi như là 'thiên vị con gái' đi.」
「Con gái?」
「Có từ gì đó ở đằng trước nữa cơ. Nhưng tôi không nói cho cậu biết đâu.」
Nói rồi Kiryuu đứng dậy đi về phía Tomomi. Nhìn hai người họ trao đổi những câu như 『Cú ném đẹp lắm, Kiryuu-san!』 『Cả Suzuki-san nữa!』, tôi cảm nhận được một ánh nhìn. Là Fujita.
「...Hai người có thể bớt tán tỉnh nhau trong giờ thi đấu được không ạ~? Làm giảm sĩ khí quá đi~」
「Tán tỉnh cái gì... tao đâu có ý đó.」
「Vâng vâng.」
「Này nhé... à, Fujita. Chơi tốt lắm. Chiến thuật đó hay đấy. Vào trận chính thức cũng dùng nhé?」
「Ồ? Thế hả? Lúc đầu tao cũng lo không biết thế nào... Nhưng mà này? Nãy giờ tao toàn tấn công thôi đấy? Rõ ràng là đã tập phòng thủ rồi mà chẳng dùng đến...」
Người đối đầu (Match up) với Fujita là một cô gái cao khoảng mét sáu mươi lăm. Ở vị trí này cũng giống như Trung phong, có sự chênh lệch gần 10cm.
「Mánh lới của mày chắc bị Arimori nắm thóp hết rồi. Tao đâu dại gì tấn công vào chỗ đứa phòng thủ dai như đỉa chứ. Tấn công thì mày có lợi thế chiều cao, tao cũng bảo mày cứ ném đi rồi cầu cho nó vào còn gì?」
Thực tế, Fujita ném 8 vào 4, tỉ lệ thành công là 50%. Chà, với người mới chơi thì thế này là quá xuất sắc rồi, nhưng nếu vào nhiều hơn chút nữa thì không còn gì để chê.
「Hừm hừm... Nghĩa là tao đang bị coi thường hả?」
「Không phải. Ý tao là tấn công vào chỗ nào dễ ăn ấy?」
Fujita phồng má vẻ bất mãn. Thôi đi. Mày làm thế chẳng dễ thương tí nào đâu.
「...Mà, vụ đó thì lát nữa tập luyện bảo Hideaki chỉ cho. Nào, sắp bắt đầu hiệp hai rồi đấy?」
「Hiểu rồi!」
Nói rồi Fujita quay lại sân. Nhìn mọi người lần lượt đi theo sau, tôi cũng bước theo lưng họ thì bất chợt có tiếng gọi.
「...Các em chơi hay đấy.」
Là Amamiya-senpai.
「...Cảm ơn chị.」
「Chà, cũng do chênh lệch thể hình nam nữ nữa... Bên đó lại có Tomomi, cậu Trung phong kia là 'gà nòi' của Seijo đúng không? Higashikujo-kun cũng giỏi nữa... Với cả Kiryuu-san! Em ấy không định vào câu lạc bộ bóng rổ sao? Em nói với em ấy giúp chị được không?」
「Chị làm ơn trực tiếp mời người ta đi ạ.」
「Được sao? Chị nghe Tomomi nói... chẳng phải em là quản lý của Kiryuu-san à?」
「...」
Tomomi... Ai là quản lý chứ, ai hả.
「Không phải à. Chị nghe nói cô nàng Kiryuu-san bị gọi là 'Nữ phản diện' kia trở nên dễ gần như vậy là nhờ tài nghệ của người quản lý xuất sắc. Kiểu như 'đào tạo' Nữ phản diện thành tiểu thư vạn người mê ấy.」
「...Em là Higashikujo P (Producer) đấy hả?」
「Ồ? Ngầu đấy chứ.」
Ngầu chỗ nào.
「Với lại, đội em còn một người nữa mà?」
「À, Fujita-kun hả?」
「...Chị biết cậu ta sao?」
「Shizuku cứ lải nhải 『Fujita-senpai, Fujita-senpai』 suốt nên điếc cả tai~. Mà, nếu mùa xuân đến với con bé Shizuku đó thì chị cũng vui vẻ đứng nhìn thôi. Em thấy sao?」
「...Hai người họ hạnh phúc là được.」
「Đúng ha~. Mà, đùa chút thôi, cậu bạn đó cũng 'khó nhằn' thật đấy~. Động tác thì rõ ràng là dân nghiệp dư, nhưng lại có những pha xử lý tốt ở những thời điểm quan trọng. Cái chiến thuật chạy lăng xăng đó cũng phiền phức ra phết.」
「...Đúng không?」
「Ồ? Em thừa nhận à?」
「Cậu ta đã luyện tập ghê lắm đấy.」
「...Người nỗ lực sao~. Cậu ấy là người mới đúng không? Chị hiểu rồi.」
「...Cậu ta ghét bị coi là người nỗ lực lắm đấy nhé?」
「Hahaha. Thú vị thật. Chị hiểu sao Shizuku lại để ý cậu ta rồi.」
Nói rồi Amamiya-senpai mỉm cười tươi tắn.
「Mà, người nuôi dưỡng cái mầm mống phiền phức đó là Shizuku đúng không? Vậy thì... phải để con bé tự chịu trách nhiệm thôi.」
「――Ủa? Arimori?」
「Nào, Fujita-senpai! Người đối đầu với anh là em đây!!」
「...Cái đó là」
「Đó, là vậy đấy.」
Thay người, chị ấy nói.
Amamiya-senpai cười có vẻ thích thú.
「...Thay người sao ạ.」
「Chính xác hơn là đổi vị trí. Chị nghe Tomomi nói rồi, các em muốn thắng liên minh Shonan và Toou Joshi đúng không?」
「Chà... đúng là vậy. Đã chơi thì em không muốn thua.」
「Ra dáng đàn ông ghê ta~. Cơ mà, đấu xong hiệp một chị nghĩ rồi. Bọn chị chắc không thắng nổi các em đâu... Nếu vậy thì, vứt bỏ chuyện 'thắng thua', chị sẽ làm đối tượng luyện tập cho các em một chút nhé.」
「...Cảm ơn chị. Nhưng mà, được không đấy ạ?」
「Không ổn chút nào đâu. Cay cú lắm chứ. Nhưng mà, chuyện không thể tránh thì đành chịu thôi. Chênh lệch thực lực là rõ ràng, chị cũng đoán trước sẽ thế này rồi. Nên chị định thử đánh theo kiểu chiến lược xem sao.」
「Chiến lược?」
「Đúng. Kiểu như cho thấy là đội yếu cũng có thể làm được thế này nhờ cách chiến đấu ấy mà~, hiểu không?」
Amamiya-senpai nói rồi cười tươi rói 『Vậy trận đấu tiếp tục nhé~』 và quay trở lại sân.
「...Hiroyuki-san. Amamiya-senpai nói vậy nghĩa là có 'mưu kế' gì đó hả?」
「...Ai biết được? Thú thật là anh chưa từng xem đội bóng rổ nữ tập luyện hay thi đấu bao giờ... Chả biết họ sẽ dùng chiến thuật gì nữa.」
「...Kiểu tùy cơ ứng biến hả anh.」
「...Ừ, đại loại thế. Dù sao thì cũng đừng chủ quan.」
Tôi vỗ vai Hideaki vừa bắt chuyện, rồi cũng đứng vào vị trí trên sân. Hiệp hai bắt đầu với quyền kiểm soát bóng thuộc về đội bạn, bóng được chuyền đến chỗ Fujiwara. Người theo kèm là Kiryuu.
「Đến đây!」
「Vâng!」
Fujiwara nhử một bước sang phải, nhưng Kiryuu không bị mắc bẫy. Cô ấy áp sát, thu hẹp khoảng cách một chút rồi tung cú ném ba điểm. Bóng đập vành rổ hai lần 'cốp, cốp' rồi chui tọt vào lưới.
「Chậc!」
「Đừng lo. Ném ba điểm thì chịu thôi. Quan trọng là không bị qua người.」
「...Ức thật.」
「...Cái đồ hiếu thắng này. Vậy thì, giờ trả đũa bằng tấn công đi――!!」
Tôi ném bóng từ dưới rổ cho Kiryuu. Kiryuu gật đầu, hướng mắt về phía rổ đối phương.
「――Cái gì!」
「Không cho qua đâu!」
Ngay trước mặt Kiryuu, Fujiwara đang đứng đó. Nhìn cái dáng vẻ dang rộng hai tay chặn đứng đường đi, có thể thấy rõ vẻ bối rối hiện lên trên mặt Kiryuu.
「Phòng thủ toàn sân (All-court)!?」
Phòng thủ trong bóng rổ cơ bản là nửa sân (Half-court), tức là thường đợi đối phương tấn công vào phần sân nhà mới bắt đầu phòng thủ. Nói cách khác, cho đến khi sang phần sân đối phương thì việc dẫn bóng khá thong thả.
Ngược lại, phòng thủ toàn sân là chiến lược gây áp lực ngay từ khi bóng còn ở phần sân đối phương. Tất nhiên, nếu bị vượt qua thì sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm, và thể lực cũng bị tiêu hao rất lớn. Trong thi đấu, đây là chiến lược chỉ được dùng trong những tình huống 'quyết định'.
「...Nguy rồi.」
Tôi chưa dạy Kiryuu cách đối phó với kiểu phòng thủ này. Không, kiến thức thì có dạy nhưng chưa từng tập luyện. Tôi vội vàng định lao lên hỗ trợ thì một cô gái đứng chắn ngay trước mặt. Là Amamiya-senpai.
「Chị không để Kiryuu-san được thảnh thơi đâu nhé? Chỗ này không qua được đâu.」
「Hự!」
「Nghe Tomomi kể thì Kiryuu-san là người của sự nỗ lực nhỉ?」
「...Gì vậy ạ, tự nhiên lại.」
「Học tập, thể thao, ngoại hình, tất cả đều giành được nhờ nỗ lực. Nói ngược lại, nghĩa là em ấy không phải thiên tài đúng không?」
「...Chị đang coi thường đấy à?」
「Đâu có. Chị tôn trọng em ấy chứ... và cũng thấy hơi 'nhẹ nhõm'. Hóa ra Kiryuu-san cũng là con người.」
「...」
「Nhưng mà... nếu không phải thiên tài, thì chắc sẽ không thể ứng phó với lối chơi lần đầu nhìn thấy đâu nhỉ? Higashikujo-kun cuống cuồng định đi cứu thế kia, nghĩa là đang nguy to rồi đúng không?」
「...Chậc.」
「Đúng rồi đấy. Chị muốn nhìn thấy cái vẻ mặt cay cú đó.」
「...Tính cách chị xấu thật đấy?」
「Người ta hay nói thế lắm... Ấy, ngã ngũ rồi kìa?」
Thấy tôi mãi không lên cứu được, Tomomi sốt ruột chạy về phía Kiryuu. Có lẽ do hoảng loạn trước áp lực, đường chuyền của Kiryuu hơi non và bị Fujiwara cắt được dễ dàng. Cô ấy dẫn bóng thẳng xuống rổ và thực hiện cú lên rổ (Layup). Cú ném thành công đẹp mắt, Amamiya-senpai giơ một tay lên.
「Ném đẹp lắm, Risa!」
「Vâng!」
Trái ngược với vẻ vui mừng của Fujiwara, Kiryuu cúi đầu về phía tôi với vẻ mặt đầy hối lỗi.
「...Xin lỗi.」
「Không, không phải lỗi của cậu. Vừa rồi là lỗi của tôi.」
「...Nhưng mà.」
Kiryuu hoàn toàn suy sụp. Tôi cười khổ nhìn cô ấy.
「Sai lầm một lần thì có sao. Đừng có vì thế mà ủ rũ chứ? Không sao đâu. Lần tới tôi sẽ đến hỗ trợ ngay.」
Tôi vỗ vỗ lên đầu Kiryuu đang cúi gằm. Sau vẻ mặt ngạc nhiên, Kiryuu hơi đỏ mặt và lườm nhẹ tôi.
「...Quấy rối tình dục đấy nhé?」
========================================
「Hồi phục đến mức nói đùa được rồi hả?」
「...Ừ. Cảm ơn. Nhưng mà cái đó, khó chịu thật đấy?」
「...Chà. Nhưng mà cái đó không kéo dài mãi được đâu.」
「Vậy sao?」
「Đọ thể lực mà. Nào, đi tiếp thôi!」
Tôi lại chuyền bóng cho Kiryuu. Và, giống như lúc nãy, Fujiwara lại chạy đến kèm Kiryuu.
「Chiêu cũ không dùng được hai lần đâ―― Ơ, hả!?」
Tiếng kêu kinh ngạc của Kiryuu vang lên.
「――Đúng không nào~? Chiêu cũ có dùng được hai lần không thì chưa biết, nhưng cứ dùng mãi một bài thì chán lắm~」
Từ phía đối diện hướng Fujiwara lao vào, Amamiya-senpai cũng lao đến chặn Kiryuu.
「Hai kèm một (Double team)!?」
Nguy to! Lần này Kiryuu hoàn toàn hoảng loạn rồi!
「Khoan, ơ, c, cái gì!?」
「Kiryuu, đừng cuống! Họ đang ập vào đấy!」
「Nh, nhưng mà! Ơ, ơ, hả?」
Amamiya-senpai di chuyển chặn đường chuyền, còn Fujiwara lao vào cướp bóng. Trước sự phòng thủ hung hãn của hai người, Kiryuu lúng túng và bị Fujiwara cướp bóng một cách dễ dàng.
「Amamiya-senpai!」
「Rồi đây.」
「Đừng hòng đi!」
「Chị không nghĩ là sẽ qua được đâu nha. Này, Risa.」
「Vâng!」
Sau khi thu hút tôi về phía mình, Amamiya-senpai chuyền ngược bóng lại cho Fujiwara. Nhận được bóng, Fujiwara thực hiện một cú lên rổ đẹp mắt y hệt lúc nãy.
「Tuyệt lắm, Risa!」
「Cảm ơn chị!」
Hai người đập tay vui vẻ. Rồi Amamiya-senpai hướng mắt về phía này.
「Sao nào?」
「...Chị bảo làm đối tượng luyện tập là nói dối hả?」
「Đâu có nói dối? Luyện tập thế còn gì? Ơ kìa? Chẳng lẽ em nghĩ chị bảo sẽ nương tay à?」
「...」
Xin lỗi, em có nghĩ thế một chút.
「Bài tập này trước giờ chưa làm đúng không. Nào, Higashikujo-kun, cảm ơn đi, cảm ơn đi.」
「...Đúng vậy thật. Quả nhiên là có tác dụng luyện tập.」
Đúng là vậy. Một trong những yếu tố bất an của đội tôi là 『hai người mới』. Về mặt kỹ thuật thì chưa bàn, nhưng khi gặp những lối chơi 『chưa từng thấy』, thì kinh nghiệm mới là thứ quyết định cách ứng phó. Chỉ là?
「...Em không nghĩ chị lại tung chiêu ngay từ đầu hiệp hai đâu đấy? Thể lực có chịu nổi không?」
「Làm ở lúc không ai ngờ tới mới hiệu quả chứ, đó là chiến lược mà.」
「Ý chị là phòng thủ toàn sân á?」
「Cái đó là chiến thuật chứ? Chị đã bảo là chiến lược mà. Tất nhiên, bao gồm cả vấn đề thể lực nữa.」
「...Chị vẫn còn giấu bài sao?」
Trước câu hỏi của tôi, chị ấy đưa ngón trỏ lên miệng và mỉm cười.
「Bí mật.」
「...Em cứ tưởng chị là người tốt... Hóa ra chị cũng cáo già thật đấy, Senpai.」
「Gọi con gái là cáo già (Tanuki) thì hơi quá đáng đấy, Higashikujo-kun.」
Chị ấy nói vẻ thích thú.
「Ít nhất thì gọi là hồ ly (Kitsune) đi? Nghe thế ngầu hơn mà.」
Nói rồi, vị tiền bối tự xưng là hồ ly nở nụ cười tươi nhất trong ngày.
◇◆◇
Hiệp hai trôi qua được 4 phút. Tỉ số là 32 - 28, dù vẫn dẫn trước 4 điểm nhưng rõ ràng khí thế không còn được như hiệp một. Để chấn chỉnh lại chiến thuật, tôi xin hội ý (Time out) 1 phút.
「Hộc... hộc...」
Kiryuu ngồi trên ghế, đầu cúi gằm. Suốt 4 phút bị Fujiwara theo kèm sát sao bằng lối phòng thủ dai dẳng, Kiryuu đã kiệt sức. Chắc cũng do áp lực từ sự phòng thủ của Fujiwara khiến cô ấy không thể chơi như ý muốn nên bị stress nữa, lần đầu tiên tôi thấy Kiryuu mệt mỏi đến thế này.
「Ổn không, Kiryuu.」
「...Ừ... Chuyện đó... xin lỗi nhé. Tại tôi cứ mắc sai lầm mãi...」
「Không phải tại cậu. Là do những người phải hỗ trợ như tôi không hỗ trợ được thôi.」
「Nhưng mà...」
「Với lại cậu mệt đến thế này, nghĩa là bên kia còn kiệt quệ hơn đấy? Hiểu không?」
「...Ừ. Giờ là lúc thi gan nhỉ.」
「Đúng thế. Nhìn kìa.」
Tôi chỉ tay về phía Fujiwara đang trùm khăn lên đầu, cúi mặt xuống vẻ mệt nhọc.
「Bên chủ động phòng thủ toàn sân chắc chắn phải mệt hơn rồi. Từ giờ Fujiwara cũng không thể di chuyển như trước được nữa, lúc đó đường sống sẽ mở ra thôi. Giờ thì vất vả chút, nhưng cố gắng thêm tí nữa nhé.」
「...Ừ. Hiểu rồi. Đúng vậy ha! Có ủ rũ cũng chẳng giải quyết được gì!」
Nói rồi Kiryuu ngẩng mặt lên mỉm cười. Tôi cũng cười đáp lại nụ cười đó, rồi nhìn sang Tomomi và Hideaki.
「Chơi ác thật đấy, Amamiya-senpai. Phòng thủ toàn sân ngay từ hiệp hai.」
「Ừ. Đúng là ngoài dự tính... nhưng tao cũng nghĩ đó là cách hay.」
「Nhưng mà cũng là kinh nghiệm tốt đấy chứ, Kiryuu-senpai. Dù bản thân chị ấy hơi... tội nghiệp chút. Vụ đó lát nữa Hiroyuki-san liệu mà an ủi người ta đi nhé. Với tư cách là vợ chưa cưới ấy.」
「...Rõ rồi.」
Mà, chắc cô ấy chẳng cần an ủi đâu, với tính cách đó. Đang nghĩ vậy thì tiếng còi trọng tài vang lên. Hết giờ hội ý, nào, trận đấu tiếp tục.
「............Ơ?」
Kiryuu vừa trở lại sân bỗng thốt lên tiếng ngỡ ngàng. Thấy vậy, tôi nhìn theo hướng đó thì thấy Fujiwara vẫn ngồi trên ghế, còn một cô gái đeo áo bib số 13 đang đứng khởi động với nụ cười tràn đầy năng lượng.
「Thay người nhé~. Risa ra, Kaori vào! Vị trí giữ nguyên~」
「...Đùa nhau à.」
Sở dĩ Kiryuu có thể chịu đựng được dù đã kiệt sức là vì cô ấy biết Fujiwara còn mệt hơn mình. Tóm lại, cô ấy tin rằng nếu thi gan thì cuối cùng mình sẽ thắng.
「H, Higashikujo-kun!? L, làm sao bây giờ!?」
Tiền đề đó bị phá vỡ, tinh thần cũng gãy theo.
「Tomomi, người kia là?」
「Chị Shiba Kaori. Vị trí sở trường là Tiền đạo phụ (Small Forward), nhưng chơi Hậu vệ (Guard) cũng ngon.」
「So với Fujiwara thì ai giỏi hơn?」
「Về Hậu vệ thì là Risa, nhưng xét tổng thể thì chắc là chị Kaori? Chị ấy là 'Cầu thủ thứ sáu' (Sixth Man) của đội mà.」
Bóng rổ là môn thể thao vận động mạnh, chuyện 5 người xuất phát đá chính chơi đến cuối trận là rất hiếm. Vì thế, những thành viên dự bị gọi là 'Cầu thủ thứ sáu' là cực kỳ cần thiết, và rốt cuộc thì đội nào có lực lượng dày với nhiều cầu thủ thay thế sẽ là đội mạnh.
「...Tomomi, thay người với Kiryuu.」
「Hiroyuki và tớ sẽ chơi hai Hậu vệ (Double Guard) hả?」
「Đúng vậy. Kiryuu, cậu đổi chỗ cho Tomomi vào vị trí Tiền đạo phụ đi. 4 phút còn lại không cần di chuyển nhiều đâu. Phòng thủ ở mức tối thiểu thôi, thấy ném vào được thì cứ ném.」
「Th, thế có được không? Thế thì thua mất...」
「...Cầm cự qua 4 phút này, giờ nghỉ giải lao giữa hiệp sẽ có 10 phút. Tổng cộng cậu được nghỉ 14 phút. Đừng lo. Chắc chắn sẽ có lúc cần đến khả năng ném rổ của cậu. Lúc đó mà cậu bảo hết hơi thì tôi không tha đâu đấy, lo mà nghỉ ngơi cho kỹ vào?」
Tôi nói với giọng hơi khiêu khích một chút, Kiryuu lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi cũng nhếch mép cười.
「...Được thôi. Vậy thì tôi sẽ bị lừa bởi cái diễn xuất rẻ tiền đó của cậu. Trong lúc tôi nghỉ ngơi, liệu mà đừng để bị dẫn xa quá đấy nhé?」
「Cậu đang nói với ai đấy hả, ai hả.」
Với đội trưởng đáng tin cậy này chứ ai.
「...Xin lỗi nhé, Higashikujo-kun.」
「Cứ giao cho tôi.」
Kiryuu rời khỏi tôi và đi vào vị trí đối đầu với Tiền đạo phụ. Cùng lúc đó, Amamiya-senpai tiến lại gần tôi.
「...Bị chơi một vố rồi.」
「Vậy sao? Chẳng lẽ em không tưởng tượng ra được à?」
「...Chà, cũng đúng ạ.」
「Đội chị đúng là không mạnh lắm, nhưng có một điều chị dám khẳng định. Muốn nghe không?」
「Xin rửa tai lắng nghe.」
「Lực lượng bên chị dày lắm đấy nhé.」
「...Chẳng phải đội bóng rổ nữ trường mình là đội yếu sao?」
「...Nói thẳng ra nhé?」
「Xin lỗi.」
「Mà, đúng là thế thật mà? Quả thật đội nữ bọn chị không mạnh đâu? Không mạnh nhưng chị nghĩ mức trung bình thì không thấp lắm đâu. Cầu thủ có tài năng nổi trội thì... chắc chỉ có Tomomi? Còn lại thì ai cũng sàn sàn như nhau, ai ra sân cũng không ảnh hưởng mấy đến trận đấu. Em không nghĩ thế là khá lợi thế sao?」
「...Chà.」
Nhắc lại lần nữa, bóng rổ là môn thể thao chạy liên tục và việc thay người trong trận khá tự do. Lực lượng càng dày càng có lợi, nói cực đoan thì nếu 15 thành viên dự bị đều có cùng trình độ thì có thể áp dụng chiến lược thay người theo từng hiệp. Đến hiệp 4 khi đối thủ đã kiệt sức mà bên này tung vào những thành viên khỏe như vâm thì xét về mặt bẻ gãy tinh thần đối thủ cũng là một chiến lược khá hay. Chiến lược hay đấy, nhưng mà.
「...Thế có thắng được không ạ?」
Đúng là mức trung bình có thể không thấp, nhưng nghĩa là ai cũng chỉ tầm 60 điểm thôi đúng không? Hôm nọ Ryoko cũng nói ở nhà tôi rồi, tôi nghĩ sẽ bị một đội có 5 người 100 điểm đánh cho tơi tả thôi...
「Hưm... Chắc cũng ráng qua được vòng 1, vòng 2 gì đó? Mà, thú thật bọn chị cũng đâu phải câu lạc bộ ngày đêm nỗ lực hướng tới giải toàn quốc đâu? Bọn chị là bóng rổ vui vẻ (Enjoy Basketball) mà.」
「...Vậy ạ.」
「Đúng đúng. Nhưng mà, đằng nào cũng chơi thì cũng muốn thắng, và nếu được thì muốn cho tất cả học sinh năm 3 đều được ra sân đúng không? Và rồi bọn chị đi đến phong cách này. Nâng cao trình độ của tất cả mọi người, cùng nhau tận hưởng bóng rổ, và trên hết là giành chiến thắng. Gánh nặng lên từng người ít đi, nên cũng không cần tập luyện quá vất vả. Hết thể lực thì thay người thôi.」
「...Ra là vậy.」
Thú thật, với một kẻ luôn cố chấp với 'chiến thắng' như tôi thì cách làm này hơi khó tưởng tượng... nhưng mà, tôi cũng hiểu được và không nghĩ nó tệ đến thế.
「...Thế, em có biết tại sao chị lại nói những điều này với em không?」
「Định làm em dao động ạ?」
「Ngốc quá~. Chị không làm chuyện vô nghĩa thế đâu. Vì em có dao động chút nào đâu?」
「...Cũng đúng.」
Quả thật, tôi không dao động mấy. Tất nhiên là có ngạc nhiên...
「Là đấu 'tập' mà. Dù có thua mà học được gì đó thì cũng tốt thôi.」
Kiryuu thì... chà, chắc do tính cách, cô ấy chơi như thể 'thua là hết', nhưng thua ở đây cũng chẳng có vấn đề gì. Đấu tập là đấu tập, thua ở đây thì rút kinh nghiệm cho lần sau là được.
「...Rõ ràng là không định thua mà còn nói thế.」
「...Chà, vâng.」
Việc tôi tập trung chuyền bóng cho Kiryuu và Fujita ở hiệp một là để họ tích lũy kinh nghiệm thực chiến. Tôi hoàn toàn chưa chuyền cho Hideaki hay Tomomi, và nói đúng hơn là tôi còn chưa ném rổ quả nào. Cùng lắm thì, nếu tình hình nguy cấp, tôi cứ chuyền cho Hideaki và Tomomi, rồi bản thân cũng dốc toàn lực đi ghi điểm là được, tôi cũng có cảm giác như vậy. Nói gì thì nói, tôi ghét thua cuộc lắm.
「Gian xảo ghê~. Rốt cuộc thì đấu với đội tập hợp toàn những cầu thủ có năng lực, dù có nâng cao trình độ chung bao nhiêu thì cũng bị đánh cho tơi bời thôi.」
「Cái đó... xin lỗi nhé?」
「Đùa thôi, đùa thôi. Nhìn Mizuho là biết mà. Các em đâu phải chỉ là những kẻ ngồi mát ăn bát vàng trên tài năng của mình đâu.」
「...」
「...Thế nên là, chị muốn Mizuho cũng hiểu... hay đúng hơn là nhớ lại điều đó. Đúng là thái độ hướng tới chiến thắng không xấu. Không xấu, nhưng đó không phải là tất cả... Nói xa hơn, nếu em ấy quay lại câu lạc bộ bóng rổ, thì chưa nói đến vị trí chính thức, chị nghĩ em ấy sẽ được ra sân thi đấu. Nếu đội chị vẫn giữ nguyên chiến lược hiện tại.」
「...Chà, chắc là vậy rồi.」
Nhỏ đó chơi hay mà. Không được đá chính thì chắc chắn cũng được vào danh sách dự bị, và với đội có phương châm sử dụng tất cả thành viên dự bị thì chắc chắn sẽ được ra sân.
「Chỉ là, Mizuho có chấp nhận chuyện đó hay không thì...」
「Chị cũng nghĩ đó là vấn đề khác. Nhưng mà, con bé cũng thích bóng rổ mà? Bỏ thì phí lắm. Nếu ưu tiên chuyện 'muốn được thi đấu', thì chị muốn em nói cho con bé biết đội bọn chị là đội như thế đấy.」
「...Em á?」
「Higashikujo-kun là thích hợp nhất rồi. Mấy đứa con gái bọn chị nói ra nghe hơi đểu đúng không? Kiểu thành viên chính thức lại đi bảo 'tuy dự bị nhưng vẫn có cơ hội ra sân đấy'.」
「...Cũng đúng.」
Chưa biết nhỏ đó có nghĩ đến mức đấy không, nhưng nghe cũng chẳng lọt tai lắm đâu.
「Cũng còn tùy Mizuho quyết định nữa. Mà, chuyện đó để sau đi! Thế nào? Tiếp theo em định làm gì? Tấn công vào đâu?」
Thấy Amamiya-senpai cười vui vẻ như vậy, tôi chỉ biết cười khổ. Ra là vậy, đúng là chị ấy đang làm đối tượng luyện tập cho bọn tôi thật.
「――Chị biết rồi còn gì? Đương nhiên là dùng Fujita rồi.」
Có lẽ thấy đối đầu với Tomomi là bất lợi, 'Kaori-senpai' đã từ bỏ việc phòng thủ toàn sân và lui về sân nhà ở vị trí Hậu vệ ghi điểm (Shooting Guard). Nhìn đối thủ như vậy, tôi chuyền bóng cho Tomomi.
「Tomomi.」
「Hửm? Gì thế.」
「Tớ sẽ lo việc dẫn bóng cơ bản. Cậu là Hậu vệ ghi điểm, cứ ném thoải mái đi.」
「Được không đấy? Chẳng phải định thử nghiệm Fujita và Kiryuu-san sao? Tớ mà ném thì còn gì là luyện tập nữa?」
「Ủa? Bị lộ rồi à?」
「Đương nhiên. Mà, chuyền cho tớ thì tớ sẽ ghi điểm nhanh gọn thôi. Kaori-senpai thì lệch kèo (mismatch) rồi, tớ cũng không ngại làm tay ghi điểm đâu nhưng mà...」
Tomomi làm vẻ mặt 'thế có ổn không?', tôi gật đầu đáp lại.
「Việc cung cấp bóng cho Fujita cứ để tớ lo. Cậu cứ ném nhiệt tình để kéo giãn đội hình ra biên là được. Tớ muốn xem Fujita xoay sở thế nào ở bên trong.」
「...Ra vậy. Mà, bắt Fujita ném xa thì không thể rồi.」
「Đòi hỏi thế với Fujita thì ác quá. Hôm nay cậu ta cũng ghi điểm rồi, và khác với cô bé lúc nãy, Arimori chắc chắn sẽ theo kèm chặt.」
「...Rõ rồi. Mà, Amamiya-senpai chắc cũng hiểu chuyện đó... nhìn kìa?」
Tôi nhìn theo hướng Tomomi chỉ. Ở đó, 4 người đang dàn trận hình vuông dưới rổ, và xung quanh đó chỉ có một mình Arimori đang đứng phòng thủ đối đầu với Fujita.
「...Chiến thuật Box-one à. Ít thấy cái đó nhỉ.」
「Đội tớ cũng ít dùng lắm. Với lại cái đó, gọi là Box-one thì hơi quá, giống như mọi người dãn ra chờ xem màn đối đầu giữa Fujita và Shizuku thôi.」
「...Phải cảm ơn Amamiya-senpai rồi.」
Được dọn cỗ sẵn thế này thì đỡ quá. Vậy thì, không khách sáo nữa...
「Fujita! 『Chó』!」
「Ouss! Cứ để tao!」
Nghe tôi hô, Fujita bắt đầu chạy để cắt đuôi Arimori hòng nhận bóng.
「Ngây thơ quá đấy, Fujita-senpai!」
「Hứ! Để xem ai ngây thơ, tao sẽ cho mày biết tay!」
Sang phải, sang trái.
Fujita chạy để cắt đuôi đối phương, Arimori bám theo sát nút. Fujita tuy có thể lực, nhưng về chuyển động 'kiểu bóng rổ' thì Arimori vẫn hơn một bậc. Có thể thấy cậu ta đang sốt ruột vì mãi không cắt đuôi được.
「Từ từ thôi! Đừng cuống!」
「Ouss!」
Phản ứng lại lời tôi, Fujita khựng lại trong tích tắc. Hay lắm! Mà khoan, cái vẻ sốt ruột kia cũng là diễn à?
「Cái gì!」
Bị phanh gấp, Arimori lỡ đà loạng choạng. Không bỏ lỡ sơ hở đó―― Fujita cười nhếch mép rồi lao thẳng xuống dưới rổ.
「Shizuku!」
「Xin lỗi! Hỗ trợ đi!」
「Hự!」
Cầu thủ Trung phong lao ra chặn đường chuyền của Fujita.
「...Đó là hạ sách đấy nhé?」
Cũng hiểu tâm trạng đó nhưng mà. Không bỏ lỡ sơ hở ấy, tôi chuyền bóng cho Hideaki đang lao vào, Hideaki ở tư thế trống trải dễ dàng ghi điểm.
「Tuyệt lắm, Hideaki!」
「Không, công này là của Fujita-senpai đấy ạ!」
Hai người đập tay dưới rổ. Ừm, cặp đôi ăn ý thật đấy.
「...Lúc đó lại chuyền cho cô bé Trung phong nhỉ~」
「...Chà, ở tình huống đó thì phải làm thế thôi chứ ạ?」
「Cũng đúng ha~. Bị bỏ trống hoàn toàn thế kia thì phải làm thế thôi. Cơ mà bị dụ dễ dàng thế kia... cái này lát nữa phải huấn luyện đặc biệt rồi~, Sakura.」
Amamiya-senpai nhìn cô bé Trung phong... chắc là 'Sakura-san' với vẻ hơi thích thú. Ánh mắt đó có chút vui vẻ... mà khoan, chẳng lẽ người này là S sao?
「...Chị nương tay cho ạ.」
「Mà, chuyện đó thì được. Nhưng cậu ta di chuyển tốt đấy chứ? Thể lực cũng có vẻ dồi dào―― ơ, hả?」
Amamiya-senpai nhìn ra sân với vẻ ngạc nhiên. Ở hướng đó là Fujita và... Arimori.
「Hự! Fujita-senpai! Anh phiền quá đấy!」
「Phòng thủ học lỏm đây! Không cho mày chuyền bóng đâu!」
Fujita đang phòng thủ ngay cạnh Arimori để không cho cô bé chuyền bóng. Arimori lộ rõ vẻ mặt khó chịu.
「...Cản đường chuyền (Deny) kìa. Chỉ thị của Higashikujo-kun hả?」
「...Không ạ. Chắc là nhìn pha phòng thủ toàn sân lúc nãy rồi bắt chước đấy ạ.」
「Hú~. Được đấy chứ. Đang thi đấu mà cũng tiến bộ kìa, cậu ta.」
「...Vâng ạ. Em cũng hơi bất ngờ.」
Cản đường chuyền (Deny) là một kỹ thuật phòng thủ, ngăn không cho cầu thủ mình đang kèm nhận được bóng. Nói là bất ngờ thì hơi thất lễ nhưng... trông cũng ra dáng phết. Ra dáng thì có ra dáng, nhưng mà.
「...Cơ mà, Tiền đạo chính (Power Forward) mà đi cản đường chuyền ngay bên phần sân đối phương thì cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy nhỉ?」
...Đúng thế thật ạ~. Bỏ lại câu nói đó cho tôi, Amamiya-senpai dãn ra xa tôi để nhận bóng.
「A~! Hiroyuki! Đừng có lơi là! Thủ cho đàng hoàng vào! Kìa, kèm sát vào!」
「Anh ồn ào quá đấy, Fujita-senpai! Thế kia là được rồi! Mà sao anh lại kèm sát ở chỗ này chứ! Em là Tiền đạo chính đấy nhé!!」
「Cái gì! Có vấn đề gì sao?」
「Dẫn bóng không phải việc của em! Nếu muốn làm thì làm ở gần rổ ấy! Em không bảo là vô nghĩa, nhưng làm ơn hãy làm ở vị trí em hoạt động mạnh nhất ấy!」
「Hưm... Hiểu rồi!」
Nói rồi Fujita bỏ Arimori và chạy về sân nhà. Sau đó lại tiếp tục kèm sát Arimori khi cô bé vừa bước vào phần sân bên này.
====================
「Đúng vậy! Bị kèm hời hợt thế này thì bên này khó chơi lắm đấy! Không cho đối phương nhận bóng là cơ bản của phòng thủ áp sát đấy!」
「Rõ!」
「...Mấy người kia đang làm cái gì vậy trời.」
「...Thật tình luôn á~. Shizuku cũng vậy, cứ để ý Fujita-kun mãi... Yêu rồi, cái đó là yêu rồi. Muốn hét lên là 'Đừng có liếc mắt đưa tình trong trận đấu nữa!' ghê~.」
「...」
「Hửm? Có gì không đúng sao?」
「...Chị rảnh rỗi quá ha, Amamiya-senpai?」
Amamiya-senpai vừa chuyền bóng cho Tiền đạo phụ vừa bắt chuyện với tôi. Gì vậy? Sao người này cứ thích kiếm chuyện với mình thế nhỉ? Rảnh lắm hả?
「Thất lễ nha. Khó khăn lắm mới có dịp, chị nghĩ nên để Kiryuu tích lũy kinh nghiệm một đấu một nên mới giao cho Shiori đấy chứ? À, Shiori là cô bé chơi Tiền đạo phụ ấy nhé? Học sinh năm ba.」
「Vậy ạ. Nhưng mà, vô ích thôi? Em đã dặn Kiryuu là phòng thủ ở mức tối thiểu thôi mà.」
「...Mà, nếu nói thế mà cô bé đó chịu gật đầu 'Vâng, em biết rồi' thì đâu có bị gọi là 『Nữ phản diện』 nhỉ?」
Nhìn kìa, nghe theo lời Amamiya-senpai, tôi đưa mắt nhìn sang... thấy bóng dáng Kiryuu đang phòng thủ quyết liệt để không cho đối phương vượt qua. Này!
「...Lát nữa phải giáo huấn lại mới được.」
「Mà, chắc là hồi phục thể lực rồi chứ gì. Vốn dĩ cô bé đó có vẻ rất ghét thua cuộc mà? Dù vậy thì phòng thủ cũng ra dáng lắm đấy chứ~. Chị đã bảo Shiori cứ vượt qua không cần nể nang gì đâu, nhưng mà... có vẻ không qua nổi kìa.」
「...Kể cũng đúng.」
Phải thừa nhận là cô ấy hạ thấp trọng tâm và phòng thủ rất tốt. Ngoài ra thì chuyển động của Fujita cũng tốt một cách bất ngờ. Có lẽ vì không chuyền bóng được cho Arimori nên cậu ta đang loay hoay không biết tấn công thế nào. Chắc cũng không chuyền được cho người bị Tomomi kèm, hay người bị Hideaki kèm đâu nhỉ.
「Không cần đi giúp à?」
「Mà, cứ để họ tận hưởng màn một đấu một đi. Với lại, bóng mà chuyền sang chị rồi chị solo với Higashikujo-kun thì đâu có thành bài huấn luyện đặc biệt cho cậu được? Chị chỉ nhìn thấy tương lai mình bị đánh bại thê thảm thôi.」
「...Làm gì có chuyện đó.」
...Tôi không nói là không có đâu nhé.
「Thế nên là―― ủa, ô?」
「Nguy rồi!」
「Cướp được rồi!」
Đang nói chuyện thì tôi thấy cảnh Kiryuu cướp được bóng. Giỏi đấy chứ.
「Phản công nhanh!」
「Cứ để tao!」
Người phản ứng nhanh nhất với lời của Kiryuu là Fujita. Thấy Fujita chạy thẳng xuống dưới rổ, Arimori cũng vội vàng đuổi theo.
「Không để anh đi đâu!」
「Cản được thì cứ thử cản xem!」
Nói thì nói vậy, nhưng có vẻ không thể nhận đường chuyền ở tốc độ tối đa, Fujita giảm tốc độ lại một chút. Tận dụng sơ hở đó, Arimori vòng ra trước mặt Fujita, lưng quay về phía rổ.
「Nhào vô!」
「Hừ! Cản được thì cứ thử xem!」
Một nhịp, hai nhịp dẫn bóng. Thu hẹp khoảng cách một chút, chạy đà đến cự ly sở trường nhất của bản thân, cậu ta lập tức vào tư thế ném rổ. Khoan, Fujita! Cái đó không ổn đâu!
「Ngây thơ!」
Đúng như dự đoán, Arimori bật nhảy theo động tác đó. Ngay khoảnh khắc tưởng chừng như đã bị chặn đứng hoàn toàn―― thì.
「――Hả?」
「Động tác giả đấy, Arimori?」
Fujita cười nhếch mép với Arimori. Nhìn Arimori đang rơi xuống đất như bị trọng lực kéo xuống, Fujita ung dung bay lên không trung. Khoan, thằng kia! Mày làm được cả trò đó hả!?
「Hự! Không để anh làm thế đâu!」
「Đồ ngốc! Shizuku, đừng nhảy!」
...Quả nhiên là thành viên câu lạc bộ bóng rổ. Arimori vừa đáp xuống đất, vẻ mặt đầy tiếc nuối, liền dồn lực vào chân bật nhảy thêm lần nữa... nhưng mà, chậm rồi.
「Ủa, oái!?」
「Á!?」
Arimori cố tình chen vào khi Fujita đã hoàn toàn vào tư thế ném rổ. Hai người va chạm trên không trung, rồi cứ thế ngã rầm xuống sàn nhà thi đấu.
「Fujita!」
「Shizuku!」
Đồng đội hai bên lo lắng chạy lại chỗ hai người.
「Có sao không, Fujita!」
「Đau... À, tao không sao. Arimori, có sa――」
Giọng Fujita khựng lại giữa chừng. Ánh mắt cậu ta hướng xuống dưới. Theo ánh nhìn đó, tôi cũng nhìn xuống.
「............Wao.」
Một âm thanh ngớ ngẩn thoát ra khỏi miệng tôi.
「...」
Thứ nằm ở đầu bàn tay phải của Fujita đang đè lên người Arimori là.
「...」
Là ngực trái của Arimori.
「...」
Cậu ta đang bóp trọn lấy ngực trái cô ấy.
「――Á!! X, xin lỗi, Arimori!? X, xin lỗi em!!」
Fujita hoảng hốt lùi lại cái rẹt. Thấy bộ dạng đó, Arimori trưng ra vẻ mặt ngơ ngác.
「? Sao Fujita-senpai lại xin lỗi? Vừa rồi hoàn toàn là lỗi của em mà? Em mới là người phải xin lỗi chứ.」
「S, sao lại... t, tại, c, cái đó, a, anh...」
Arimori ngơ ngác nhìn bộ dạng luống cuống của Fujita. Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc. Cô ấy nở nụ cười khổ.
「...À. Là chuyện chạm vào ngực em hả?」
「Á! À, ừ! C, cái đó... x, xin lỗi!」
「...Đã bảo là sao anh lại xin lỗi chứ? Giống như tai nạn trong trận đấu thôi mà? Đâu phải anh cố tình chạm vào đâu――」
Cô ấy ngắt lời, nheo mắt nhìn Fujita.
「――À thì... không phải cố tình đâu nhỉ?」
「Đ, đương nhiên rồi! Làm sao mà cố tình được chứ hả!?」
Thấy Fujita nói với vẻ mặt liều mạng, Arimori khẽ cười khúc khích.
「Đùa thôi. Mà, từ tư thế đó nếu là cố tình chạm vào thì theo một cách nào đó cũng đáng nể thật... Mà, nếu là chuyện đó thì đành chịu thôi chứ sao. Nào, Fujita-senpai ném phạt nhé?」
Nói rồi cô ấy ném quả bóng đang lăn trên sân cho Fujita cái "bộp", rồi quay lưng bước đi.
「...Mày ổn không đấy, Fujita?」
Tôi lên tiếng gọi Fujita đang cầm quả bóng đứng ngẩn tò te. Cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt như sắp khóc.
「L, làm sao đây, Hiroyuki? Tao, có nên chịu trách nhiệm không nhỉ?」
「...Hả?」
「T, tại vì tao, đã chạm vào ngực Arimori đấy!? T, trách nhiệm...」
「...」
「C, cỡ như tao chắc Arimori cũng ghét... nh, nhưng mà, là đàn ông thì phải thế chứ nhỉ!?」
「...Mày bình tĩnh lại chút đi.」
Cái gì mà chịu trách nhiệm chứ. Không, tôi nghĩ tâm ý đó cũng đáng khen... cơ mà, Arimori chắc sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng đấy, có khi là vậy.
◇◆◇
「...」
「...」
「...」
「...Anh đang nghĩ cái gì vậy hả, Fujita-senpai! Đàng hoàng lại chút đi! Giữa hiệp hai thì không nói... nhưng sau giờ nghỉ giải lao, hiệp sau anh bị cái gì vậy! Chơi bóng kiểu hời hợt như thế... thật sự là anh đang nghĩ cái gì vậy hả!!」
Hiệp bốn đã kết thúc, các thành viên đội bóng rổ nữ đã ra về, giờ đang là lúc họp rút kinh nghiệm. Trận đấu thì chúng tôi thắng với tỉ số 72-65... nhưng đúng là nội dung thi đấu vẫn còn nhiều vấn đề. Đặc biệt là Fujita ở hiệp sau tệ hại vô cùng.
「...Bắt Fujita-kun làm hơn thế nữa thì cũng hơi tàn nhẫn nhỉ? Arimori-san nói nghiêm túc đấy à?」
「...Thằng đó chắc cũng là đồ ngốc bóng rổ ha~.」
Kiryuu nhìn Fujita với ánh mắt có chút thương hại. Mà, đúng là Fujita ở hiệp sau thiếu hẳn sự sắc bén... hay nói đúng hơn là chẳng ra đâu vào đâu cả.
「Cản đường chuyền như lúc đầu cũng không làm, em định ném rổ cũng chẳng thèm nhảy lên chắn! Ném rổ cũng toàn trượt... Tại sao vậy hả!」
「Ư... c, cái đó... là...」
「Đừng có nói là anh định viện cớ hết thể lực đấy nhé, cái đồ quái vật thể lực kia! Hay là sao? Anh đang coi thường em hả!?」
「K, không phải là như vậy, nhưng mà...」
「...Cậu không cứu cậu ta sao, Higashikujo-kun?」
「...Biết làm sao giờ.」
Thì là... kể từ sau cái vụ 『Sự cố chạm vào ngực trái Arimori』, lối chơi của Fujita trở nên cực kỳ né tránh va chạm. Vốn dĩ bóng rổ là môn thể thao cấm va chạm, nhưng... nói là vậy chứ tranh giành vị trí dưới rổ thì kiểu gì cũng phải va chạm ở mức độ nào đó. Đặc biệt là Trung phong của Hideaki hay Tiền đạo chính của Fujita thì xu hướng đó càng rõ rệt. Theo nghĩa đó, va chạm với đối phương là điều không thể tránh khỏi...
「...Nhắc mới nhớ, cậu và Furukawa-kun vẫn bình thường nhỉ?」
「...Thì, bọn tôi mà lị?」
Tôi và Hideaki chơi bóng rổ với Tomomi và Mizuho từ nhỏ, nên ở mức độ nào đó thì chuyện 『Bóng rổ với con gái』... hay va chạm trong lúc chơi được coi là trong phạm vi cho phép. Mà không thế thì sao chơi bóng rổ với con gái được.
「...Fujita-kun có vẻ không quen với con gái nhỉ.」
「...Cậu ta hay làm trò thế thôi chứ chưa từng hẹn hò với con gái hay có chuyện tình cảm nào đâu~.」
Hèn gì mới thốt ra mấy từ kiểu chịu trách nhiệm.
「Rồi rồi~. Mọi người vất vả rồi.」
Thấy Fujita bị Arimori trách mắng tơi tả, Ryoko vừa nói vừa xách túi đồ mua sắm mở cửa phòng thể dục "rầm rầm" bước vào. Cô ấy đặt phịch túi đồ chứa đầy chai nhựa xuống giữa vòng tròn chúng tôi đang ngồi.
「Nặng ghê~. Mà, gác chuyện đó sang một bên, mọi người vất vả rồi nhé. Nè, đồ tiếp tế đây.」
「...Ngại quá. Hết bao nhiêu vậy?」
「Được rồi, được rồi. Chút đỉnh này thôi mà. Mọi người đều đã cố gắng rồi.」
「Sao thế được, ngại lắm.」
「Đã bảo là được rồi mà. Mà, nếu muốn trả ơn thì hãy thắng trận đấu nhé~.」
Thấy Ryoko nháy mắt tinh nghịch, Kiryuu quay sang nhìn tôi vẻ bối rối. Tôi nhún vai đáp lại Kiryuu.
「...Bỏ cuộc đi. Nhỏ này mà đã thế thì cạy miệng cũng không đổi ý đâu. Cứ nhận lấy cho nó vui.」
「...Tôi hiểu rồi.」
Cảm ơn, Kiryuu cúi đầu chào Ryoko lần nữa rồi lấy một chai nước thể thao từ trong túi ra. Thấy Kiryuu làm vậy, mọi người cũng lần lượt lấy chai nước của mình và uống.
「...Cơ mà Fujita-kun, hiệp sau tệ thật đấy~. Trận hôm nay tớ quay video từ trên tầng hai... mà không biết khí thế hiệp đầu đi đâu mất tiêu rồi, tệ đến mức đó luôn á?」
Xác nhận mọi người đều đã có nước, Ryoko mở lời. Nghe vậy, Fujita suýt nữa thì phun nước ra, cố kìm lại rồi nhìn Ryoko với đôi mắt ngấn lệ.
「K, không, thì đúng là vậy nhưng mà... n, nói sao nhỉ...」
「Chạm vào ngực Arimori-san gây sốc đến thế cơ à?」
「Cái đó... thì, vâng...」
「Hảảả? Cái gì vậy, Fujita-senpai? Thế nghĩa là, anh chơi hời hợt như vậy là vì chạm vào ngực em nên anh nể nang đấy hả!?」
「Không... cái đó... nh, nhưng mà! Bình thường thì phải nể nang chứ!? T, tao chạm vào ngực mày đấy! Lỡ lần sau lại xảy ra chuyện như thế thì...」
「Không thể nào! Trong trận đấu, đối phương đang chơi hết mình mà anh lại suy nghĩ như thế thì tốt nhất đừng ra sân nữa! Bởi vì suy nghĩ đó là thất lễ với cầu thủ đang nỗ lực đấy!」
Arimori vừa nói vừa giận dỗi. Thấy cảnh đó, tôi cười khổ và hướng mắt về phía Fujita.
「Mà, cảm giác như vấn đề sắp tới đã lộ rõ rồi nhỉ? Nhưng Fujita này, Arimori nói cũng có lý đấy? Tao với Hideaki hôm nay cũng đối đầu với con gái, nhưng vẫn chơi bình thường mà?」
「T, tụi mày thì... c, có lẽ là vậy... nhưng mà? Cái đó là do tụi mày chơi bóng rổ từ xưa rồi... nên quen rồi chứ gì?」
「...Thì đúng là vậy... nhưng mà mày lúc đầu cũng bình thường còn gì.」
「Lúc đầu đối phương không va chạm nhiều... dù đổi sang Arimori thì cảm giác vẫn như mọi khi nên tao thấy bình thường, nhưng mà...」
「...Nghĩa là từ sau khi chạm vào ngực chứ gì.」
「...Vâng.」
...Bệnh nặng rồi đây. Không, mà, không phải là tôi không hiểu... nhưng thế này thì gay go.
「...Tạm thời thì tao nghĩ vị trí đối đầu của mày sẽ là con trai. Nghĩ là vậy nhưng... thế này nghĩa là nếu gặp con gái thì mày hoàn toàn vô dụng hả?」
「...Ư hự... c, chuyện đó thì... k, không có đâu... được thế thì tốt quá~...」
「...Chỉ còn biết phó mặc cho ông trời thôi sao.」
Đau đầu thật, nhưng không làm gì được thì đành chịu. Giờ có bảo Fujita 『Quen với con gái đi』 thì cũng chẳng có cách nào.
「...」
Nói đến đau đầu thì còn một chuyện nữa, đó là thiếu thể lực. Dù đã chuẩn bị tinh thần ở mức độ nào đó... nhưng năm người đá full một trận thì khá là căng. Thêm nữa là do lịch thi đấu, một ngày đá hết các trận nên...
「Này, Ryoko. Muốn vô địch thì phải đá mấy trận?」
「Ba trận chăng? Vòng một với vòng hai chắc là dễ thở, nhưng đối thủ trận chung kết là...」
「Liên minh Seinan và Higashi Sakura Joshi hả.」
Mấu chốt là thắng vòng một và vòng hai mà giữ được bao nhiêu thể lực đây. Chứ giờ không thể kiếm đâu ra người có trình độ ngang Kiryuu được.
「...Fujiwara và Arimori sẽ tham gia giải thành phố, hạng mục nữ đúng không?」
「Vâng. Bọn em tham gia với tư cách trường Ten-eikan. Cái đó, thật ra nếu giúp được thì tốt quá, nhưng mà...」
「Đừng bận tâm. Đương nhiên là phải ưu tiên bên đó rồi.」
Thật sự đấy. Mượn được chủ lực là Tomomi thôi đã biết ơn lắm rồi, giờ mà bảo cho mượn thêm một, hai người nữa thì tôi cũng không mặt mũi nào mà nói.
「...Thể lực không phải là thứ một sớm một chiều mà có được... Xin lỗi nhé, Higashikujo-kun. Nếu tớ có nhiều thể lực hơn thì...」
「Không đâu. Cô làm tốt lắm rồi. Chỉ có Fujita là bất thường thôi, chứ bình thường ai mà đá full ba trận một ngày nổi.」
Tôi thấy cái lịch thi đấu này có vấn đề sao ấy... nhưng mà, đây là giải đấu kiểu giải trí mà. Chắc cũng không phàn nàn được.
「Ryoko. Có cách nào hay không?」
「Về chiến thuật thì vòng một và vòng hai, chắc chỉ còn cách thắng với bốn người mà không có Kiryuu-san thôi nhỉ? Ba người có kinh nghiệm bóng rổ và cả Fujita-kun đều tự tin về thể lực mà đúng không?」
「Thì...」
「Mà...」
「...Đúng là vậy nhưng.」
Bóng rổ là môn thể thao chạy liên tục mà. Đương nhiên không phải là không tự tin về thể lực nhưng...
「Thắng với bốn người không khó quá sao?」
「Đối thủ vòng một là đội tình nguyện xây dựng Oonogi. Nghe nói là mấy bà cô kế toán chơi bóng rổ vì mục đích sức khỏe, nên không... hay đúng hơn là hoàn toàn không mạnh. Thú thật là tớ nghĩ ba người cũng thắng được. Vòng hai là đội hạt giống, câu lạc bộ bóng rổ sinh viên ký túc xá đại học Nakagawa.」
「Vòng một thì không nói... vòng hai thế nào?」
「Nghe nói là tổ chức thân mật được lập ra ở ký túc xá đại học. Cấp hai thì không biết, chứ kinh nghiệm bóng rổ cấp ba là con số không. Hình như là câu lạc bộ mục đích giao lưu giữa ký túc xá nam và nữ thôi? Nghe bảo tiệc nhậu sau khi tập mới là chính.」
「...Rành ghê ha.」
「Lúc họ đăng ký tham gia giải tớ có nghe loáng thoáng ấy mà. Vì vậy, đối thủ lớn nhất của đội 『Mizuho và những người bạn vui vẻ』 chúng ta――」
「Khoan.」
「――là... gì cơ?」
「...Nói lại tên đội lần nữa được không?」
「『Mizuho và những người bạn vui vẻ』.」
「...Cái gì vậy, cái tên đó.」
「Hiroyuki-chan giao hết khâu chuẩn bị cho tớ còn gì? Nên tớ tự đặt tên đội luôn... không được hả?」
「Không, không phải là không được nhưng mà.」
Sao nhỉ? Hơi bị... mất hứng.
「...Thật ra tớ định đặt là 『Đội Hiroyuki』 hay 『Hiroyukies』 cơ. À, nhân tiện thì 『Hiroyukies』 viết bằng Hiragana nhé?」
「...『Mizuho và những người bạn vui vẻ』 là được rồi.」
Xấu hổ chết đi được, cái gì mà 『Đội Hiroyuki』 với 『Hiroyukies』 chứ. Và theo lý thuyết đó thì tôi cảm giác Mizuho sẽ xấu hổ muốn độn thổ luôn ấy chứ.
「Với lại... hiệu quả bất ngờ đấy? Lúc bốc thăm chia bảng, người ta gọi 『Đội Mizuho và những người bạn vui vẻ ơiii』, khắp hội trường vang lên tiếng cười khúc khích luôn.」
「...Cái đó, không phải là bị coi thường sao?」
「Chắc vậy ha~. Thế nên mới tốt chứ. Cứ để họ coi thường đi. Để họ khinh địch đi. Rồi sau đó, vòng một, vòng hai chúng ta chơi một trận khó coi vào? Để họ nghĩ bọn này yếu nhớt, rồi thắng sát nút.」
Nói rồi Ryoko cười nhếch mép.
「――Cuối cùng tung hết sức ra và cuỗm luôn chức vô địch.」
「...Mày đen tối quá đấy.」
「Đội yếu thì phải bày mưu tính kế như thế chứ. Nào, uống xong cái đó thì qua nhà Hiroyuki-chan họp rút kinh nghiệm hôm nay nhé~! Vừa xem video vừa họp!」
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
