Tôi Bị Hiểu Nhầm Là Một Giáo Sư Thiên Tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Web novel - Chương 13 : Làm nên tên tuổi (1)

Chương 13 : Làm nên tên tuổi (1)

Ai ai trên đời này cũng đều ích kỷ cả.

Karen chưa từng một lần nghi ngờ sự thật này.

Sống như một đứa con của gia tộc quý tộc giàu có, cô đã bị tổn thương bởi con người nhiều đến mức phát ngán.

Như khi người bạn thân nhất bán đứng cô cho một tổ chức tội phạm chỉ vì vài đồng bạc, hay khi người chị em cùng cha khác mẹ cố ám sát cô bằng cách đầu độc.

Đó là bản chất của con người, dễ dàng phản bội và cắt đứt quan hệ với người khác vì lợi ích của bản thân, ngay cả giữa những mối quan hệ thân thiết nhất.

Nếu bạn bè và gia đình còn như vậy, thì còn mong đợi gì ở người khác?

(Vậy thì tốt hơn là ngay từ đầu đừng tin ai cả.)

Thà vậy còn hơn sau này mới khóc lóc khi nhận ra rằng người bạn đến với mình chỉ để moi tiền, hay người chị luôn tươi cười rạng rỡ và cõng mình trên lưng thực ra lại ghét mình hơn ai hết…

Tốt hơn là chẳng tin ai cả.

(Nếu không, chắc chắn mình sẽ lại bị tổn thương mà thôi.)

Ngay cả sau khi bị phản bội bởi người bạn châu Á đó, cô vẫn nổi giận trước bất kỳ lời lẽ phân biệt chủng tộc nào, nghĩ về việc người bạn đó đã bị xúc phạm.

Vì bản tính quan tâm đến người khác của cô sẽ không thay đổi dù có cố gắng thế nào, giải pháp duy nhất của cô là không để ai bước vào trái tim mình.

Rốt cuộc, chẳng phải thế giới vận hành dựa trên những tính toán lợi và hại sao?

Mọi người chỉ hành động vì lợi ích của bản thân.

Những lời đường mật luôn ẩn giấu những động cơ thầm kín. Nếu bạn mắc bẫy những lời nói đó, bạn chắc chắn sẽ bị phản bội.

Bởi vì ai cũng ích kỷ cả.

Không thể nào có lòng tốt vô điều kiện tồn tại trên thế giới này.

Không thể nào có lòng tốt vô điều kiện tồn tại, vậy mà…

"Là vì các cô cậu là học sinh của tôi."

Người đàn ông trước mặt giải thích.

Rằng anh ta tiết lộ nơi này cho họ đơn giản vì họ là học sinh của anh ta.

Cô không thể tin được. Thật khó hiểu theo lẽ thường khi ai đó lại thể hiện lòng tốt như vậy với những người mới gặp hôm nay chỉ vì một lý do đơn giản như thế.

Nhưng người đàn ông đó bình tĩnh hỏi cô với vẻ mặt như thể anh ta không thể hiểu được phản ứng của cô.

"Các cô cậu là học sinh của tôi, vậy nên tôi đưa các cô cậu đến đây. Còn cần lý do gì khác nữa không?"

…Thầy ấy thành thật.

Không ai có thể giả tạo được vẻ mặt như vậy. Người đàn ông đó đang nói thật từ tận đáy lòng ngay lúc này.

Nói rằng thật tự nhiên khi một giáo viên quan tâm đến học sinh của mình. Rằng anh ta chỉ đơn giản làm những gì mình cần phải làm.

Tầm nhìn cô mờ đi. Đôi chân của cô yếu ớt khuỵu xuống khi nước mắt tuôn rơi. Cô không thể chịu nổi cảm giác tội lỗi tràn ngập khi đã nghi ngờ một người đàn ông như vậy, dù chỉ trong giây lát.

"Em… em đã ghét thầy, thưa Giáo sư. Em đã hiểu lầm và tự mình ghét thầy. Vậy mà thầy…"

Lời nói không thốt nên lời vì cảm giác tội lỗi.

Lần này cô không phải là người bị phản bội. Cô đã phản bội trái tim của người đã tin tưởng cô.

Cô nhìn vào mặt Ryan, nghĩ rằng chắc chắn anh ta sẽ nổi giận, nói rằng 'Tôi đã cống hiến vì các em, sao các em có thể làm điều này với tôi?'

Nhưng… khuôn mặt vị giáo sư ấy vẫn thanh thản đến lạ.

Biết rằng một học sinh đã ghét mình, vậy mà vẫn nói một cách bình tĩnh như thể không có chuyện gì – không, như thể anh ta đã chờ đợi khoảnh khắc này.

"Ngay cả khi em không thích tôi. Tôi vẫn là giáo viên của em. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."

Ryan đưa tay ra và giúp Karen đứng dậy.

Vị giáo sư mới tuyên bố dõng dạc trong khi nhìn thẳng vào mắt cô.

"Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ học sinh của mình."

Ngay cả khi em ghét tôi, em vẫn là học sinh của tôi, anh ta nói. Chừng nào sự thật đó không thay đổi, tôi sẽ không bao giờ từ bỏ em, anh ta nói. Vậy nên tôi tha thứ cho em, anh ta nói.

Ryan đặt tay lên vai cô.

Lần đầu tiên, vị giáo sư đó mỉm cười rạng rỡ và nói:

"Cùng nhau cố gắng trong năm tới nhé."

Sự trấn an dịu dàng đó. Trái tim cô tự nhiên tan chảy trước hơi ấm từ vị giáo sư mà cô từng luôn thấy lạnh lùng. Những giọt nước mắt khác trước lại lăn dài trên má.

Tuy nhiên, cô nhanh chóng lau đi những giọt nước mắt đó.

Có điều phải truyền đạt. Những cảm xúc này phải được bày tỏ. Vậy nên cô không thể dừng lại ở đây.

Sau khi bày tỏ lòng biết ơn với Giáo sư Ryan, cô lập tức rời đi.

Trở về ngôi đền, cô kể cho các học sinh khác về sự chân thành của Giáo sư Ryan và những gì vừa xảy ra.

Hầu hết những đứa trẻ tập trung ở đây đều đến từ những gia tộc quý tộc danh giá. Giống như Karen, chúng chỉ biết đến thế giới lạnh lùng được vận hành bởi những tính toán lợi và hại nghiêm ngặt.

Đó là lý do sự chân thành của anh ta chạm đến họ.

Sự cống hiến vô điều kiện cho học sinh. Mọi người không thể không rơi nước mắt trước ân tình sâu sắc của người thầy ấy.

Mọi người nhìn nhau, không nói một lời.

Dù không có cuộc trò chuyện nào giữa họ, tất cả đều biết những người khác đang nghĩ gì và họ đã quyết tâm làm gì.

Để không đáp lại lòng tốt như vậy – không con người nào có thể vô sỉ đến thế.

Dù sức mạnh của họ có nhỏ bé.

Dù nó chẳng là gì so với năng lực của Giáo sư Ryan.

Nếu ngay cả sức mạnh nhỏ bé này có thể giúp ích cho anh ta, họ sẽ sẵn lòng cống hiến. Họ sẽ huy động mọi sức mạnh và mối quan hệ trong tầm tay để bảo vệ anh ta.

Mọi người gật đầu trước quyết tâm này.

Một đội vệ sĩ riêng đã được thành lập mà đương sự không hề hay biết.

*****

Xác suất hai mươi học sinh được chọn ngẫu nhiên đều tình cờ thích leo núi là bao nhiêu?

Dù chưa từng học chuyên ngành thống kê, tôi biết xác suất đó sẽ gần bằng không. Một điều như vậy không thể xảy ra trừ khi thế giới bị đảo lộn.

Và thế giới quả thực đang đảo lộn.

"Lớp học của Giáo sư Ryan? …Tôi không thể nói chi tiết vì nó là tuyệt mật. Nhưng đó là lớp học tuyệt vời nhất đời tôi."

Danh tiếng của tôi đã tụt dốc đến mức nào? Khi tôi thận trọng kiểm tra đánh giá, nó bằng cách nào đó lại đang bay cao vút.

Thật chẳng có chút hợp lý nào.

Leo núi với một cấp trên khó ưa – không người bình thường nào lại thích điều như vậy.

Nghĩ vậy, tôi điều tra xem tình hình diễn biến thế nào… và thì ra tôi đã tìm thấy một Mạch Mana Vĩ Đại.

Và không phải loại thường – nó là cái lớn nhất trong lịch sử được ghi nhận.

(Thế đéo nào thứ như thế này lại đột nhiên xuất hiện ở đây chứ?)

Như thể đào trúng dầu khi đang đào đất trồng hoa trước sân vậy. Tình huống phi lý này khiến tôi hoàn toàn ngỡ ngàng.

Ngôi đền Ryu bỏ hoang trên núi Huyuki.

Làm sao ai có thể đoán trước được Mạch Mana Vĩ Đại lại chảy bên dưới nơi này chứ? Không ai trên đời lại xui xẻo đến mức này được.

Nhưng nước đổ đi không thể hứng lại được.

Lúc này, sẽ chẳng ai tin tôi nếu tôi nói việc tìm thấy Mạch Mana Vĩ Đại chỉ là trùng hợp. Thay vào đó, họ sẽ còn ca ngợi tôi nhiều hơn vì quá khiêm tốn.

Đánh giá bài giảng hoàn hảo. Được thăng chức vì thành tích được công nhận trong những gì sẽ được ghi nhận là lớp học vĩ đại nhất lịch sử Đế quốc.

Đó là kết cục duy nhất được phép dành cho tôi.

Số phận đang bóp cổ tôi, bảo tôi đừng có mà trốn khỏi nơi này – hãy bị cuốn vào và chết đi.

(Đáng lẽ ngay từ đầu mình không nên đặt chân đến đây.)

Tôi luôn tự hào là may mắn cả ở kiếp trước lẫn kiếp này.

Tỷ lệ thắng 80% trong trò oẳn tù tì. May mắn đến mức trúng giải nhì xổ số nhiều lần. Vậy mà từ khi đến Học viện, không gì suôn sẻ theo ý muốn của tôi.

Tôi bắt đầu nghi ngờ mình bị ma ám.

Và tôi không nói đùa – gần đây tôi cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình qua cửa sổ khi ngủ.

Hơn nữa, lần cuối tôi ra ngoài Học viện, tôi còn tình cờ thấy năm xác chết bị chặt làm đôi cơ.

Tất cả đều có phù hiệu của Hội Trộm, nên có lẽ chúng đã bị giết khi cố ám sát nhân vật lớn nào đó. Nhưng dù sao cũng thật đáng lo.

(…Có thực sự là mình không còn lựa chọn nào ngoài chấp nhận số phận không?)

Hiệu trưởng Zion đã nói cô ấy sẽ 'ban một phần thưởng không thể so sánh với việc trở thành Giám đốc, nên cứ chờ đi.'

Khả năng tôi bị đuổi khỏi Học viện này cứ càng ngày càng bị thu hẹp dần. Có lẽ tôi cần cân nhắc khả năng mình sẽ không thể trốn khỏi đây.

Nhìn lại mọi chuyện đã xảy ra cho đến nay với suy nghĩ đó.

Ma tộc ở kỳ thi tuyển sinh.

Nếu nó lệch điểm yếu một chút, tôi đã chết.

Ma thú thần thoại ở lễ khai giảng.

Nếu ông già Scott đến chậm một chút, tôi đã chết.

Một đồng nghiệp thực chất là gián điệp.

Nếu tôi không nhận ra thân phận thật của hắn, tôi đã chết.

Mới chỉ là tuần thứ hai từ khi bắt đầu làm việc. Chỉ mới hai tuần thôi đấy, vậy mà tôi suýt chết ba lần rồi.

…Không ổn.

Tiền đề đã sai ngay từ đầu. Ở lại cái nghĩa địa này chẳng khác nào tự treo cổ.

Nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi trong tình huống vô vọng này.

Không nhận ra, tôi thấy mình đang chắp tay lại.

Một lời cầu nguyện tuyệt vọng cho bất kỳ ai, bất kỳ ai có thể giúp tôi thoát khỏi nơi này. Dĩ nhiên, tôi không thực sự tin rằng cầu nguyện sẽ biến nó thành hiện thực.

Nó chỉ là một hành động để tìm sự bình an trong tâm hồn.

Nó chỉ là một hành động để tìm sự bình an trong tâm hồn, vậy mà…

Tôi nghe thấy tiếng gì đó.

Qua ô cửa sổ mở, một con chim bồ câu thả một lá thư trước mặt tôi. Như bị thôi miên, tôi phá vỡ con dấu sáp.

[Anh có muốn chuyển đến Học viện Lionne không?]

Đọc câu đó, đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.

Hình như…

Trời cao đã ném xuống cho tôi một sợi dây vàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!