Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

51 151

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

119 987

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

75 519

Heacy Object

(Hoàn thành)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

368 4231

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

177 2136

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

24 100

Phần I Hồi 7: Nữ kiếm sĩ Kogarasu Hiyori chính thức xuất sơn!? - Chương 112: Đến chính tôi cũng tự thấy xấu hổ (Góc nhìn của Hina)

Chương 112: Đến chính tôi cũng tự thấy xấu hổ (Góc nhìn của Hina)

Thứ Hai đầu tuần và vào giờ nghỉ trưa, tôi mang hộp bento tới lớp 1-5 của Kyousuke-kun. Hôm nay là ngày trả bài kiểm tra, với lịch học dày đặc từ tiết đầu đến tiết 6 đều là trả bài và sửa đáp án.

Dù sao thì tôi nghĩ các sensei mới là người bận rộn hơn. Như Tanigaki-sensei dạy Ngữ Văn chẳng hạn. Để đỡ phải tốn công chấm bài, cô triệt để tránh các câu hỏi tự luận và chỉ toàn ra đề bằng hình thức trắc nghiệm, khiến môn Ngữ Văn mà chỉ thấy toàn câu trắc nghiệm. Cô còn nổi tiếng vì từng gây ra một sai lầm đi vào lịch sử.

Ai mà ngờ được rằng để tiện cho việc chấm bài mà cô đã ra một bài kiểm tra chưa từng có tiền lệ, khiến đáp án đúng cho tất cả các câu đều là lựa chọn cuối cùng. Đó là bài kiểm tra mà các tiền bối đã làm cách đây vài năm trước khi Tanigaki-sensei chỉ là giáo viên mới. Những học sinh đủ khả năng cho ra câu trả lời đúng sẽ phải tự nghi ngờ chính bản thân mình rằng thật vô lý khi câu nào cũng chọn đáp án cuối cùng.

Thôi không nói chuyện ngoài lề nữa.

Dù sao thì, tính đến tiết 4 trước giờ nghỉ trưa, tôi đã nhận lại được kết quả của tổng 4 môn. Các bài làm đều được trả về với số điểm dao động từ 92 đến 81, giữ vững được mức trung bình là 85 điểm, nên tôi thấy yên tâm hẳn.

Sức khỏe tôi vốn không tốt nên ngay từ bé đã phải khiến bố mẹ lo lắng. Vì thế, tôi muốn ít nhất mình có thể học hành tử tế để bố mẹ an tâm. 

Mẹ hay bảo với tôi rằng sức khỏe là trên hết, thêm nữa tôi chỉ là người thay thế con bà và đến thế giới này. Mặc dù không phải mẹ ruột đã sinh ra tôi, thế mà mẹ vẫn thực lòng lo lắng cho tôi nhiều như vậy. Chính điều đó lại càng thúc đẩy tôi phấn đấu hơn nữa.

Vừa bước vào lớp của Kyousuke-kun thì tôi thấy mọi người đã dọn sẵn bàn ghế cả rồi. 

Hôm nay là ngày tôi phụ trách món chính, nên tôi đã làm món Hamburger mà Kyousuke-kun yêu thích. 

Đó là món Hamburger đẫm sốt được làm công phu để giữ được hương vị thơm ngay cả khi để nguội, rất thích hợp cho hộp bento.

Lần trước khi ăn tối ở nhà tôi, Kyousuke-kun đã từng nói rằng mình rất thích món Oyakodon nên tôi muốn thử làm cho cậu ấy ăn, khổ nỗi món Oyakodon để nguội mà vẫn giữ được hương vị gốc thì tôi vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu. Có lẽ tôi nên mua một chiếc hộp giữ nhiệt thì hơn nhỉ. 

Hay là mời cậu ấy đến nhà để làm món Oyakodon lần nữa nhỉ? Cơ mà nếu Kyousuke-kun đến nhà tôi, thể nào mẹ cũng lại làm những chuyện dở hơi nữa cho mà xem...

Ủa?... Nhìn những chiếc bàn được ghép lại, tôi thấy bầu không khí hôm nay khác hẳn thông thường, mọi lần bọn họ đều huyên náo giành nhau chỗ ngồi cơ mà. Ngay cả Iwashimizu-san vốn luôn điềm tĩnh cũng đang chớp mắt liên hồi trong bối rối qua cặp kính của cô.

Kyousuke-kun đang ngồi giữa Kogarasu-san và Fujioka-san, nhưng khoảng cách giữa ba người gần gũi một cách bất thường. 

Cả ba đang vô cùng hào hứng, cúi xuống nhìn vào điện thoại của Kyousuke-kun.

"Ảnh chụp của Hiyori đỉnh thật đấy chứ! Sáng nay thôi mà lượt thích đã tăng lên đáng kể, còn hashtag 'Nữ Kiếm Sĩ' cũng trở nên phổ biến và lọt vào top từ khóa tìm kiếm nữa."

Kyousuke-kun đang vô cùng hào hứng. Ơ?... Cậu ấy vừa gọi là Hiyori sao? Kyousuke-kun không phải vẫn thường gọi Kogarasu-san bằng họ sao?

"À, đặc biệt là bức ảnh Kyousuke chụp cho tôi, trông khác hẳn tôi thường ngày vậy. Hơn nữa, vài bình luận còn khen đáng yêu đến chính tôi còn phải thấy xấu hổ."

Kogarasu-san nói trong khi nhìn vào điện thoại. Kogarasu-san cũng gọi thẳng tên Kyousuke-kun là "Kyousuke" luôn sao? Hơn nữa, cô ấy có vẻ như đang trang điểm nhẹ.

"À thì, ảnh chụp bằng máy ảnh chuyên nghiệp của người phụ trách cũng đẹp, nhưng bức ảnh chụp bằng điện thoại ở nhà hàng gia đình hôm trước cũng được đánh giá rất cao đấy."

"Hơn nữa, Hiyocchi đã truyền cảm hứng cho khá nhiều cô gái tập kiếm đạo khiến họ đăng ảnh với hashtag 'Nữ Kiếm Sĩ'. Một làn sóng 'Nữ Kiếm Sĩ' sắp đến rồi!"

"Lượng truy cập cho thấy cả nam giới và nữ giới đều hưởng ứng chủ đề này. Hiện tại thì phe nam giới đang chiếm số lượng nhiều hơn, nhưng sự ủng hộ từ phái nữ cũng vượt ngoài dự đoán."

Fujioka-san đang cực kỳ hào hứng. Cơ mà người phụ trách là ai vậy?

Tôi có thể cảm nhận được sự đồng cảm giữa mình và Iwashimizu-san, bọn tôi đang trưng ra một vẻ mặt đầy hoài nghi.

Khoan đã? Rốt cuộc chuyện gì đã và đang xảy ra ở đây vậy hả?