Chương 111: Đã trót làm tôi phải lòng vậy mà cậu còn dám nói những điều như thế nữa sao!
Sau khi rời khỏi nhà hàng gia đình và đưa Fujioka về căn hộ, giờ đây tôi và Kogarasu đang ngồi trên tàu điện.
Hóa ra có một sự kiện của một thần tượng nam diễn ra ở sân vận động gần đây nên tàu điện đông nghẹt người, toàn là người hâm mộ nữ! Bọn tôi bị cuốn vào giữa bầy con gái đang kích động sau khi buổi hòa nhạc thần tượng vừa tan.
Do đang đi cùng Kogarasu, nên tôi không thể tự ý lên toa dành cho nam giới được, đành phải chen chân vào toa chung thôi.
Rầm rầm rầm rầm...
Và ngay lúc này, khi đang dựa lưng vào cửa, bị Kogarasu thực hiện cú Kabedon bằng cả hai tay. Chẳng còn đường lùi sang phải hay trái, bốn bề vây kín đều là phụ nữ. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này cơ chứ?!
Hồi tưởng lại một chút: Ngay khi tôi và Kogarasu bước lên tàu, một lượng lớn hành khách nữ đã ùa vào cùng toa từ phía sau. Chúng tôi bị cuốn theo dòng người, đẩy dạt đến tận cùng của toa xe, đối diện với cửa ra vào. Bị kẹt cứng... Tôi cảm nhận được vòng một khiêm tốn của Kogarasu đang ép sát vào mình.
Khoảnh khắc tôi thoáng nghĩ một ý hơi thất lễ rằng "Quả nhiên là không có gì nhỉ…" thì Kogarasu đã đặt hai tay lên cửa, chống thẳng ngay hai bên mặt tôi bằng một tiếng "Thụp!".
"Cậu có sao không, Tatara? Là lỗi của tôi, nếu cậu đi một mình thì đã có thể lên toa dành riêng cho nam giới rồi."
Kogarasu, người đang đeo kiếm tre sau lưng, bỗng nhiên lại xin lỗi tôi. Tôi cảm thấy xấu hổ vì những ý nghĩ thất lễ trước đó của mình.
"Ở những toa tàu như thế này đôi khi sẽ có bọn yêu nữ háo sắc xuất hiện nên tớ sẽ bảo vệ cậu. Trông thế này thôi chứ tớ cũng đã học qua một vài kỹ thuật võ tự vệ rồi. Tớ thề sẽ bảo vệ Tatara dù có xảy ra bất cứ điều gì."
Ôi… sao cô ấy lại đáng tin cậy thế này?
Tôi hơi rung động khiến mặt mình đỏ bừng lên. Phải chăng là do đây là thế giới đảo ngược sự trong trắng, hay là bản chất Kogarasu Hiyori vốn đã như vậy rồi nhỉ...
Kítttttttt!!!
Do một nguyên nhân nào đó, tàu điện đã phanh gấp hơn bình thường. Mọi người trong toa xe mất thăng bằng theo quán tính, nhưng duy chỉ có Kogarasu là hoàn toàn bất động, cứ như cô ấy tự cố định mình chặt xuống mặt sàn bằng một cây cọc vậy. Kogarasu có chiều cao vượt trội so với các bạn nữ cùng trang lứa. Bởi lẽ đó mà khuôn mặt cô hiện tại gần như ngang bằng với tôi, tạo ra một tình huống mặt đối mặt trực tiếp.
Kogarasu vẫn còn giữ nguyên lớp trang điểm nữ kiếm sĩ do Fujioka làm. Do đó, khi nhìn thấy mặt cô ấy ở khoảng cách gần như có thể chạm môi đã khiến tim tôi đập loạn xạ không thể kiểm soát được.
Khu vực dưới của tôi vô thức phản ứng theo bản năng. Có lẽ nó đã vô tình chạm nhẹ vào Kogarasu, bởi cô ấy nhìn xuống với vẻ mặt kỳ lạ nhưng ngay sau đó lại giả vờ như không có gì xảy ra cả.
Việc tôi hưng phấn trong một toa tàu đầy rẫy phụ nữ ở thế giới đảo ngược sự trong trắng này là một tình huống vô cùng khó lường (một toa tàu điện đầy yêu nữ háo sắc?). Nhưng cảm giác an tâm khi có Kogarasu bảo vệ thật khó tả.
Có vẻ như tôi phải xuống ở ga tiếp theo rồi. Còn Kogarasu thì phải đi thêm tầm 6 ga nữa.
"Sắp phải chia tay rồi. Tôi vô cùng cảm kích cậu vì hôm nay. Không biết phải đền đáp ơn tình này như thế nào nữa."
Kogarasu nói điều đó với đôi mắt rưng rưng ngay trước mặt tôi, khiến tôi lại càng bối rối hơn nữa.
"Đừng bận tâm, chúng ta là bạn bè mà đúng chứ? Hơn nữa, nếu võ đường được phục hưng nhờ chuyện này thì cậu cũng không cần phải nghĩ đến chuyện phải kết hôn với tớ nữa."
Tôi cười nói như vậy thì Kogarasu dùng ngón tay nhấc cằm tôi lên.
"Thật đấy à? Đã trót làm người ta phải lòng, vậy mà Kyousuke vẫn còn nói những chuyện như thế sao? Từ ngày mai chúng ta sẽ luôn ở bên nhau nên cậu hãy chuẩn bị tinh thần đi nhé."
Với vẻ mặt đầy đanh thép nhưng cũng không kém phần trêu chọc, cô ấy bất ngờ gọi thẳng tên tôi là Kyousuke... Khuôn mặt Kogarasu cứ liên tục áp sát khiến tôi nhắm chặt mắt lại theo bản năng.
"Tôi muốn cậu gọi tôi là Hiyori. Được không, Kyousuke?" Giọng Kogarasu thì thầm bên tai tôi.
Xìiiiiii!!!
Tàu điện dừng lại và cánh cửa mà tôi đang dựa vào mở ra. Tôi vội vã bước nhanh ra khỏi toa xe theo bản năng.
"Vậy nhé, Kyousuke. Hẹn gặp lại cậu ở trường vào ngày mai."
Cánh cửa đóng lại ngay trước mặt Kogarasu, người đang vẫy tay chào tạm biệt với khuôn mặt đỏ ửng.
Nhìn qua cửa kính, Kogarasu trông vô cùng trang nghiêm và ngầu lòi.
Tôi nghĩ cô ấy sẽ ngầu hơn nếu mặt không đỏ ửng lên như thế, nhưng riêng trong mắt tôi, cô ấy là một cô gái vô cùng đáng yêu.
"Ừm, hẹn gặp lại cậu ngày mai, Hiyori..."
Dõi theo toa tàu đang lăn bánh, tôi đứng bất động ở đó một hồi lâu.
Tác note: Đây là chương đầu tiên nói về Kabedon và việc nâng cằm. Quả nhiên, lần đầu tiên luôn là những kỉ niệm khó quên đúng không?
Kyousuke-kun có lẽ đã hơi rung động rồi chăng?
Với chương này, Arc Võ Đường Kogarasu tạm thời kết thúc!
Lần tới sẽ là màn độc thoại của Hina-chan trong giờ nghỉ trưa(?).
