Chương 160: Những vết sẹo tựa lồng ngực Hina-chan... riêng tớ thì quý chúng lắm đó (Góc nhìn của Hina)
Ăn tối xong là thời gian để tắm. Shizuku-chan phân công theo hai lượt như sau 'Tôi và Shizuku-chan' còn 'Mio-chan sẽ chung lượt với Maru-chan và Kogarasu-san'.
Bình thường mà vào ba người một lượt quả thật là có chút miễn cưỡng, nhưng vì hôm nay mọi người đã bàn trước với nhau là sẽ bỏ qua phần gội đầu nên tôi nghĩ cũng không đến mức quá chật đâu.
Mio-chan vừa thốt lên "Này là đang chia theo tiêu chí núi đồi hùng vĩ và màn hình phẳng nhỉ? Vậy tớ sang bên kia mới đúng chứ..." rồi định nhảy sang nhóm chúng tôi, nhưng đã bị Kogarasu-san tóm cổ lôi đi.
Đúng là minh chứng sống cho câu nói 'Họa từ miệng mà ra' mà.
Sau khi ba người kia quậy banh phòng tắm, tới lượt và Shizuku-chan vào thì thấy nước trong bồn đã vơi đi hai phần ba mất rồi. Chẳng hiểu họ nghịch kiểu gì mà nước vơi đi nhường này nữa.
Đến cả Kogarasu-san vốn ít nói mà cũng bị cuốn theo bầu không khí đó, Mio-chan và Maru-chan đúng là đỉnh thật.
Trong lúc trút hết quần áo trong phòng thay đồ cùng Shizuku-chan, tôi thầm ngưỡng mộ thân hình hoàn hảo không tì vết của cậu ấy. Tuy rằng vòng 1 tôi nhỉnh hơn nhưng do chiều cao không bằng cậu ấy nên cứ có cảm giác cơ thể tròn hơn một chút.
Thêm nữa, khuôn ngực cậu ấy cân đối một cách đầy hoàn mỹ, đến một đứa con gái như tôi còn bị thu hút mà. Nhũ hoa cũng mang sắc hồng hoa anh đào nữa.
Chỗ ấy thì lông mọc khá thưa thớt, tạo cảm giác không quá dày. Nhìn từ góc độ của một đứa đến giờ vẫn chưa mọc gì như tôi thì đúng là một niềm mơ ước.
Da tôi trắng chẳng qua do ít khi ra đường thôi. Hơn nữa, tôi còn…
Shizuku-chan nhìn thấy biểu cảm của tôi liền nắm tay kéo vào bên trong phòng tắm. Cậu ấy để tôi ngồi lên ghế, dội vòi sen rồi bắt đầu kỳ lưng cho tôi. Sau đó còn xoay lại làm nốt phần ngực và bụng khiến tôi thấy xấu hổ vô cùng.
Shizuku-chan bỏ khăn tắm sang một bên, rồi khẽ đặt bàn tay mình lên lồng ngực của tôi.
"Những vết sẹo tựa lồng ngực Hina-chan... riêng tớ thì quý chúng lắm đó"
Shizuku-chan nói trong khi tay vẫn đang đặt lên lồng ngực như thể nâng niu vết sẹo nơi đó vậy.
"Nhờ có vết sẹo này... nhờ nhịp đập từ trái tim của một người tốt bụng nào đó mà tớ mới còn được đứng đây cùng Hina-chan, được nghe cậu nói cười. Được bên nhau nói chuyện với nhau như thế này."
"Tớ tin là cả Kyousuke-san hay bạn bè cũng đều nghĩ vậy. Chỉ cần Hina-chan còn sống, đó đã là niềm hạnh phúc to lớn nhất đối với bọn tớ rồi."
Từng giọt nước mắt cứ thế lặng lẽ lăn dài trên mi mắt tôi.
Nỗi tự ti lớn nhất mà tôi hằng giấu kín bấy lâu.
Vết sẹo để lại sau ca phẫu thuật cấy ghép tim đó.
Dù cho có là trái tim của một ai đó đã cứu sống mình, nhưng đó cũng là lý do khiến tôi suốt một thời gian dài sợ hãi và không muốn để lộ thứ đó ra trước mặt người khác.
Đã có lúc tôi tự nhủ rằng với cơ thể này, mình sẽ chẳng bao giờ có được một tình yêu trọn vẹn.
Vậy mà giờ đây, đứng trước Shizuku-chan, người mà tôi dành trọn sự tin tưởng. Cuối cùng tôi đã đủ dũng khí để phơi bày tất cả.
Cậu ấy gột rửa lớp bọt còn sót lại trên người còn đang nức nở là tôi, rồi dìu tôi vào bồn tắm.
Shizuku-chan cũng mau chóng làm sạch cơ thể rồi cùng ngâm mình trong bồn với tôi. Mực nước chỉ còn một phần ba lúc đầu giờ khi cả hai người cùng vào bỗng dâng lên vừa đủ.
"Chúng ta là tình địch mà, cậu không nghĩ tớ là vật cản đường của cậu sao? Cậu thực sự cảm thấy vui khi tớ còn sống ư?"
Đứa con gái yếu lòng như tôi lại không kiềm được mà phải hỏi lại lần nữa.
"Được thấy Hina-chan sống khỏe mạnh, tớ hạnh phúc vô cùng. Thực sự, thực sự rất hạnh phúc."
"Nếu không có cậu, tớ đã chẳng thể gặp được một Kyousuke-san tuyệt vời đến thế. Tớ cảm nhận được rằng, chính sự hiện diện của cậu đã tạo nên Kyousuke-san của ngày hôm nay"
"Làm sao tớ có thể thấy một phần tạo nên người tớ yêu là vật cản đường được cơ chứ."
"Huống hồ về chuyện tình địch... chẳng phải Hina-chan đã giúp tớ thoát khỏi buổi xem mắt đó sao."
"Lúc đó tớ đã hạnh phúc biết bao, Hina-chan chắc chẳng thể hình dung nổi đâu. Thực sự biết ơn cậu thật nhiều. Tớ quý cậu lắm Hina-chan."
Trong trạng thái không một mảnh vải che thân, Shizuku-chan ôm chặt lấy đầu tôi vào lòng. Cảm giác vùi vào lồng ngực vừa mềm mại vừa căng tròn đó có chút ngột ngạt, nhưng ngược lại, nó khiến tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình thực sự đang tồn tại.
Siết chặt. Tôi vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu ấy.
Tớ cũng quý cậu lắm Shizuku-chan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
