Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

Phần I Hồi 9: Lễ hội Hoa Anh Đào bận rộn không kịp thở!? Phải sống sao với cái lịch trình kín mít từng giờ thế này đây ta? - Chương 130: Ba giờ chiều là thời điểm hoàn toàn hợp lý để dạo lễ hội mà!

Chương 130: Ba giờ chiều là thời điểm hoàn toàn hợp lý để dạo lễ hội mà!

Kết thúc buổi tập đẫm mồ hôi bên Câu lạc bộ Bơi Lội, giờ tôi phải tạt qua phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh một chút.

Trước đó tôi đã bảo với tiền bối Sango và Fujioka dành chút thời gian để bàn về việc chụp ảnh vào Lễ hội Hoa Anh Đào.

Khi đến phòng Câu lạc bộ, tôi thấy tiền bối Sango vẫn đang ở trong căn phòng tối nhằm rửa phim. Còn Fujioka thì để Marukawa ngồi trên đùi mình và tạo kiểu tóc cho cô ấy.

"Xin lỗi nhé Fujioka, cậu chờ tớ có lâu không?"

"Ổn mà. Tớ với Marucchi lượn lờ lễ hội một lúc rồi mới quay lại đây vừa nãy thôi. Tiền bối Mitsu chắc cũng sắp xong rồi."

Đi chơi với Marukawa nhưng vẫn quay về đúng giờ hẹn để đợi mình. Cô nàng này đúng là một người chu đáo và rất biết quan tâm đến người khác.

"Về việc quay khoảnh khắc diễn ra nghi lễ cúng thần và tiết mục kiếm đạo của Hiyoricchi đúng chứ?

Vừa dứt lời cũng là lúc Fujioka hoàn tất khâu làm tóc. Mái tóc của Marukawa giờ trông không khác gì một quả dứa.

Kiểu tóc trông rõ lạ thường, thế mà kết hợp với gương mặt dễ thương của Marukawa lại hoàn hảo đến kì diệu, đúng là tay nghề của Fujioka không phải dạng vừa đâu.

"Đúng như cậu nói, thậm chí tiết mục vũ điệu kiếm đạo còn được sử dùng kiếm thật luôn cơ. Rốt cuộc tiếng nói của Kotono-sama lớn đến mức nào cơ chứ?"

"À, về bà ấy thì... tớ khuyên thật là cậu đừng có mà tò mò đấy. Đến tớ còn chẳng muốn có bất kỳ tiếp xúc nào với bà ấy đâu."

Hai đứa nhìn nhau rồi cùng gật đầu đồng tình. Cứ coi như đó là vùng cấm đi, tốt nhất đừng nên nghĩ ngợi thêm làm gì.

"Nà ná na na Lễ hội Hoa Anh đào sắp tới rồi! Là Lễ hội Hoa Anh Đào đó nhaaaaa!"

Vừa nghe loáng thoáng đến chữ 'lễ hội', Marukawa nãy giờ vẫn đang ngồi ngoan trên đùi Fujioka bỗng bật dậy như thể bị tăng động và bắt đầu chạy nhảy tung tăng khắp nơi.

"Bắn súng này, bốc thăm này, vớt cá vàng này... kẹo bông gòn, Takoyaki, Yakisoba, kẹo táo rồi cả bánh kẹp Hashimaki nữa chứ~"

Cô ấy vừa lẩm nhẩm tên các món ăn thường thấy ở lễ hội thành một bài hát vừa nhảy khắp phòng sinh hoạt.

Sau một hồi, cô ấy tiến lại gần rồi đặt hai tay lên đầu gối tôi xong nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói: "Kyouchin, cậu nhất định phải dẫn Maru đi chơi đó nha!"

Quả đầu dứa cứ tưng tưng trước mặt tôi kèm theo một nụ cười tươi tắn, trông cô ấy có vẻ năng động lắm.

Năng lượng tích cực mà Marukawa mang đến lúc nào cũng giúp tâm trạng tôi tốt lên. Với vóc dáng nhỏ bé, cô ấy nhìn chẳng khác nào hình tượng của một cô em gái, điều đó khiến tôi cứ muốn nuông chiều cô mà thôi.

"Phải đợi buổi biểu diễn kết thúc rồi còn thu dọn hậu trường nữa, chắc tầm ba giờ chiều mới rảnh được, cậu thấy ổn không?"

Cứ đà này thì Chủ Nhật của tôi kín lịch mất thôi. Cũng may là mỗi người một giờ chứ nếu mà đụng nhau chắc cháy nhà luôn quá.

"Ba giờ chiều là thời điểm hoàn toàn hợp lý để làm bữa phụ mà! Maru sẽ để dành bụng thật đói để càn quét toàn bộ gian hàng cho coi!"

Ba giờ chiều xem ra là thời gian lý tưởng nhất cho việc ăn với Marukawa thì phải. Thôi được rồi, coi như Chủ Nhật này đi cùng cô ấy để ăn sập các gian hàng vậy.

Thấy tôi bị Marukawa dắt mũi quá dễ dàng, Fujioka đứng bên cạnh thở dài rồi nhún vai đầy ngán ngẩm.

Cạch!

Ngay lúc đấy, cánh cửa phòng tối nhằm rửa ảnh mở ra và tiền bối Sango xuất hiện cùng với mùi hóa chất nồng nặc sặc thẳng lên mũi. Đó là mùi axit axetic chuyên dùng để rửa ảnh. Ôi cái mùi này... tôi đoán là mình sẽ chẳng bao giờ làm quen nổi với nó mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!