Việc đào tạo chụp ảnh với tiền bối Sango là vô cùng nghiêm khắc.
Buổi huấn luyện lấy nét bắt đầu tại công viên, tiền bối Sango thì đang đi chiếc xe đạp màu đen, tay cô ấy cầm quạt giấy Harisen và loa nén dẫn đến.
"Rồi, tiếp theo là mắt con quạ kia!"
Tôi nhanh chóng đưa đối tượng mà tiền bối Sango chỉ định vào ống ngắm, tự điều chỉnh tiêu cự ống kính và bấm màn trập.
Vì đối tượng di chuyển liên tục, nếu tôi không giữ máy ảnh chắc chắn và lấy nét cẩn thận, ảnh sẽ chỉ toàn là ảnh rung và mất nét mà thôi.
"Ừm, vẫn còn khá nhiều ảnh hỏng, nhưng này... ảnh này cậu chụp rất đẹp đấy. Lấy nét khá chuẩn, đưa đối tượng muốn chụp vào ống ngắm một cách khéo léo và thậm chí còn tạo được cả khoảng trống nữa, tiến bộ thật đúng không?"
Mỗi khi tôi chụp được bức ảnh nào tốt, tiền bối Sango lại ghé sát nhìn vào màn hình LCD cùng tôi và động viên tôi như thế, nên tôi luôn giữ được nhiệt huyết.
Khi cô ấy ghé sát bên cạnh để nhìn vào màn hình với khoảng cách gần, điều đó khiến tôi có chút hồi hộp.
Cứ thế, ba tiếng đồng hồ đã trôi qua nhanh chóng.
Tấm bảng "Tôi là một tên đầu gỗ" đeo trên cổ suốt từ nãy đến giờ đã bị bìa carton làm cho nhăn nhúm, còn cánh tay tôi thì đã mỏi nhừ vì phải gồng sức giữ máy ảnh để lấy nét quá nhiều.
Tôi thở phào một hơi rồi ngồi xuống ghế đá. Có vẻ hôm nay sẽ kết thúc tại đây.
Chạm
Bất ngờ, một thứ gì đó lạnh buốt áp vào má tôi từ phía sau.
"Ui cha!" Tôi phát ra một tiếng kêu lạ.
"Ahaha... Xin lỗi, xin lỗi. Cậu khát nước rồi đúng không? Uống chút Cola này nha."
Tiền bối Sango, người đã dựng chiếc xe đạp đen của mình ở phía xa, vừa rồi đã áp lon Cola lạnh ngắt vào má tôi từ phía sau.
Nhân tiện, chiếc xe đạp này có vẻ là tài sản của Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh, nó được một tiền bối khóa trước tặng lại. Hình như nó được đặt tên theo một loại tàu chiến máy khoan trong phim kỹ xảo ngày xưa.
"Em bất ngờ vì nó quá gắt gao ngay từ đầu. Em cứ nghĩ Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh là Câu lạc bộ văn hóa, nên hơi choáng khi Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh lại tập luyện theo kiểu khắc nghiệt như vậy khi vừa gia nhập."
Tôi nói, và tiền bối Sango cười khổ
"Các tiền bối ngày xưa có người hà khắc hơn thế nhiều. Bây giờ là thời đại máy ảnh kỹ thuật số, nên nếu có hỏng thì chỉ cần chụp lại là xong. Ngày trước dùng máy ảnh phim thì không biết liệu ảnh có hỏng gì hay không cho đến khi rửa ảnh, nên vất vả lắm. Thôi, ban đầu cứ như vậy đi, cậu bật chế độ tự động lấy nét lên, bấm nửa chừng nút chụp để lấy nét, rồi nhấn thêm một nấc nữa là chụp được."
Nói rồi, cô ấy lấy chiếc máy ảnh từ tay tôi, Chụp một kiểu khuôn mặt tôi rồi mỉm cười.
"Thấy chưa, dễ mà đúng không? Ngoài lúc luyện tập lấy nét, cậu cứ chụp bằng chế độ tự động thế này là có thể chụp được những bức ảnh mình thích rồi, nên trước hết, chị muốn cậu có hứng thú với việc chụp ảnh đã."
Tiền bối đã chỉ cho tôi một lời khuyên quý báu ngay khi tôi đã gần như nản lòng.
"Mio-chan cũng đang chụp ảnh ở đằng kia đấy. Lát nữa cậu cứ bảo Mio-chan cho xem ảnh cô ấy chụp. Cô ấy là át chủ bài của câu lạc bộ chúng ta đấy. Chắc chắn cậu sẽ học hỏi được nhiều điều."
Tôi gật đầu. Tiền bối Sango uống một ngụm Cola của mình rồi nói
"Có vẻ như hai ta khá ăn ý với nhau rồi nhỉ."
Bởi vì hôm đó là nụ cười đẹp nhất của tiền bối mà tôi từng thấy nên tay tôi vô thức đưa máy ảnh lên và bấm nút chụp.
