Chương 154: Bậc thầy dâm dục cũng quyết tâm nỗ lực hết mình lắm đấy (Góc nhìn của Hina)
"Hôm nay trông Himekawa có vẻ đa sầu hơn mọi khi đấy nhỉ."
Chết rồi, hình như mình vừa làm gì đó khiến Kogarasu bận lòng rồi.
Hic. Tớ không phải là một đứa lập dị đâu mà.
"Bình tĩnh nào, Hina-chan chỉ phấn khích quá mức mà thôi. Hina-chan này, tớ kể cho mọi người nghe câu chuyện đằng sau trái tim mà cậu đang mang trong mình được chứ?"
Shizuku-chan thầm hỏi. Tôi khẽ gật đầu.
"Kogarasu-san biết không, thực ra Hina-chan đã từng trải qua ca phẫu thuật ghép tim vào năm nhất sơ trung đấy. Bây giờ trông cậu ấy khỏe mạnh thế này thôi, chứ hồi tiểu học cơ thể cậu ấy rất yếu và hay bị bệnh lắm, bạn bè lúc đó chỉ có những người bạn cùng lớp như bọn mình và Kyousuke-kun thôi. Vì thế mà hai người cứ quấn lấy nhau suốt, rồi còn chụp cả ảnh 'cậu nhỏ' của cậu ấy nữa cơ."
Cái đoạn chụp ảnh cậu nhỏ hoàn toàn không có nhé!
"Vì lẽ đó mà từ hồi đó tới giờ cậu ấy chẳng thể tham gia những buổi tiệc ngủ được, sau khi phẫu thuật xong thì khoảng cách giữa cậu ấy và chúng mình cũng bị nới rộng đôi chút. Thế nên đây là lần đầu tiên trong đời Hina-chan được cùng bạn bè tổ chức một buổi tiệc ngủ, phấn khích cũng là lẽ đương nhiên thôi. À, tuy hiện tại cơ thể đã gần như khỏe mạnh nhưng để ngăn chặn phản ứng đào thải của trái tim được ghép, mỗi ngày cậu ấy đều phải uống thuốc ức chế miễn dịch nên việc giữ gìn sức khỏe là ưu tiên hàng đầu."
Shizuku-chan đã thay tôi giải thích tất cả. Có những phần bản thân tôi rất khó mà mở lời, nhưng cậu ấy đã diễn đạt một cách trơn tru và đầy tinh tế, quả là một người bạn đáng trân trọng. Tôi chỉ biết gật đầu phụ hoạ theo.
Kogarasu-san gật gù ra vẻ đã hiểu mọi chuyện.
"Ra vậy. Thảo nào Kyousuke-kun luôn nâng niu Himekawa như nâng trứng, hay đúng hơn là đối xử với cậu như một nàng công chúa mong manh dễ vỡ vậy, tất cả đều có lý do đằng sau cả."
Công chúa gì chứ... ngượng quá đi, đúng lúc đó Mio-chan bỗng siết chặt tôi vào lòng cô ấy.
"Vì Hinacchi vừa là bậc thầy dâm dục vừa là nàng công chúa của riêng bọn mình mà."
Đã bảo là đừng có gọi là bậc thầy dâm dục nữa mà, nhưng trước sự dịu dàng của Mio-chan mọi ý định kháng cự của tôi bỗng chốc tan biến, cứ thế từ từ im lặng mà đón nhận.
"Bậc thầy dâm dục của chúng ta cũng chịu khó lắm chứ đùa. Từ học tập đến chuyện nấu nướng, chuyện gì cậu ấy cũng nỗ lực hết sức mình đấy."
Maru-chan cũng nhào tới ôm lấy tôi từ phía còn lại. Khổ nỗi cậu ấy thấp hơn tôi cả cái đầu nên cứ vùi mặt vào ngực làm tôi có cảm giác nhột vô cùng. Đã bảo là chớ gọi bằng cái tên bậc thầy dâm dục rồi... nhưng thôi, hôm nay tôi sẽ ngoại lệ bỏ qua vậy.
Thú thực là dù còn chưa kịp di chuyển từ sảnh vào nhà mà tôi đã cảm động đến mức sắp khóc luôn rồi.
Nhận thấy bầu không khí đang chuyển biến theo hướng kì lạ, mẹ tôi liền lên tiếng giải vây.
"Chúng ta còn cả một đêm dài phía trước mà, mọi người cứ vào phòng khách rồi tính tiếp. Ở đó có cả album ảnh của Hina-chan và Kyou-chan nữa đấy. Cũng có nhiều tấm ảnh hồi nhỏ của nhóm Shizuku-chan lắm nha."
Tuy việc mẹ vẫn cứ gọi Kyousuke-kun là Kyou-chan làm tôi thấy hơi bận lòng, nhưng ít ra hôm nay tôi đã thành công ngăn cản mẹ diện bộ đồ nữ sinh Gyaru và khiến bà mặc bộ thường phục là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.
Tự dung muốn tự tán thưởng cho sự cố gắng của mình ghê.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
