Tôi bắt gặp một người con gái xinh đẹp vô cảm trước cửa nhà

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 878

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1189

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 8

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 8

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Web novel - Chương 10.2

Khi cánh cổng trường dần hiện ra, xung quanh tràn ngập các nam sinh và nữ sinh trong cùng một bộ đồng phục.

Không khí trở nên sôi nổi với những tiếng huyên náo đặc trưng của tuổi học trò.

Từ đằng xa, tôi thấy một nhóm nam sinh đang túm tụm đi sát vào nhau.

Trời nóng thế mà vẫn làm vậy. Đúng là ngốc thật.

Vừa nghĩ thế, lại vừa có chút muốn tham gia cùng, phải chăng mình cũng chỉ là một thằng nam sinh ngốc nghếch khác mà thôi? A, thế nào cũng bị giáo viên mắng cho xem.

Một khung cảnh đến trường rất đỗi bình thường, có thể thấy ở bất cứ đâu.

Tuy nhiên, giữa sự hối hả và nhộn nhịp đó, có một lời xì xào khe khẽ, hay đúng hơn, là một sự xôn xao khác hẳn với thường ngày.

Và ở trung tâm của nó. Tâm điểm của mọi ánh nhìn là tôi… hay đúng hơn, là Sajou-san. Đương nhiên, vì đi trước cô ấy một chút, tôi cũng bất đắc dĩ bị chú ý theo, và cảm nhận rõ rệt áp lực từ xung quanh. Cảm giác này gần như làm tôi đau đớn. Tôi thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.

Chà, lý do thì chính là Sajou-san.

Là vì sự xuất hiện của một cô gái xinh đẹp lạ lẫm thu hút mọi ánh nhìn. Và vòng một của cô ấy rất đầy đặn. Kể cả qua lớp đồng phục cũng thấy rõ. Tôi hiểu tại sao lũ con trai tuổi mới lớn lại xao động rồi. Ừ, chúng to thật. (Toi cung muon )

Dù đang là trung tâm của tất cả những ánh nhìn đó, Sajou-san vẫn không hề nao núng.

Thế giới của Sajou-san. Nó tồn tại cả bên trong lẫn bên ngoài.

Dường như ý thức của cô ấy chỉ gói gọn trong thế giới đó, và dù cho có nhận bao nhiêu sự chú ý đi nữa, cô ấy cũng chẳng có chút hứng thú nào với thế giới bên ngoài.

Đáng nể thật. Tôi cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

Những lo lắng của tôi, rằng liệu mình có ổn trong những ngày đầu tiên của năm nhất cao trung này không, hóa ra lại là thừa thãi, và trên hết điều đó khiến tôi thấy nhẹ nhõm.

Chính tôi là người đã rủ cô ấy đi học cùng.

Tôi không có ác ý gì, chỉ đơn thuần là một ý muốn bất chợt rằng chúng tôi có thể đi cùng nhau. Nhưng tôi không hề muốn Sajou-san cảm thấy khó chịu vì điều đó. Còn về những lo lắng cho tương lai, tôi sẽ để giáo viên lo liệu.

Ừ. Vậy nên thế cũng được, nhưng… tôi không thể không cảm thấy phiền lòng.

Chủ yếu là bởi những ánh nhìn của đám con trai. Nơi chúng hướng đến, là ngực của cô ấy.

Chúng tôi không hẹn hò, và tôi cũng không có ý định khoe khoang rằng Sajou-san là của mình. Chỉ là, vì một lý do nào đó, tôi cảm thấy vô cùng bực bội và khó chịu… ( hehe , conditinhyeu đấy mày )

“…Gì thế? Khó đi quá.”

“Cậu ráng chịu một chút đi.”

Tạm thời, cứ tiếp tục thế này thôi.

Tôi đi như thể để che chắn cho Sajou-san khỏi những ánh mắt của đám nam sinh.

Cô ấy nheo mắt trước thái độ của tôi, tỏ vẻ khó hiểu, nhưng thật may là cô ấy không hỏi thêm hay tỏ ra thù địch. Rốt cuộc, chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại làm thế này. Thiệt tình, tại sao chứ?

Với đôi mày cau lại, tôi thầm thở dài.

Đây mới chỉ là còn chưa tới trường thôi đấy. Vào lớp rồi sẽ thế nào nữa đây?

Tôi lại bắt đầu cảm thấy u ám rồi.

Giống như cách động vật dự đoán thảm họa, khoảnh khắc tôi bước vào lớp học, cảm giác chẳng lành đó đã trở thành sự thật.

“Đi làm cùnnnnng nhau—!?”

Chào đón tôi là những giọng nói lanh lảnh của các bạn nữ cùng lớp.

Trời ạ, ồn ào thật. Với lại, là “đi học”, chứ không phải “đi làm”.