Tỉnh dậy thì biến thành con gái, nhưng vì nhiều lý do mà tôi sắp chuyển đến một ngôi trường dành cho tiểu thư. ~ Không hiểu sao lại được nữ sinh toàn trường ngưỡng mộ gọi là "Onee-sama". Không, tôi chưa từng nghe nói đến việc nó sẽ trở thành một harem!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2034

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 300

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Chương 1 ~ Chương 35 - Chương 9: "Có vẻ như tôi đã lọt vào tầm ngắm của nhóm chị đại trong lớp"

Chương 9: "Có vẻ như tôi đã lọt vào tầm ngắm của nhóm chị đại trong lớp"

Tiết thứ 4 vừa kết thúc và giờ nghỉ trưa bắt đầu, đại đa số các bạn trong lớp đã kéo đến vây kín lấy chỗ ngồi của tôi.

Dù nghĩ thầm là sao mà họ rủ nhau tụ tập đông thế... nhưng mà thôi, phản ứng thế này cũng là điều khó tránh khỏi.

Trường nữ sinh này là trường liên cấp hai và cấp ba, nghe nói hiếm khi có học sinh chuyển trường giữa chừng. Hơn nữa lại còn đính kèm thêm cái mác "nữ sinh từ nước ngoài về", nên trong mắt bọn họ, chắc tôi trông giống hệt như một sinh vật quý hiếm cỡ Tsuchinoko vậy.

Các bạn cùng lớp vây quanh tôi, thi nhau đặt ra những câu hỏi đại trà kiểu như tôi từ đâu đến, tại sao lại chuyển đến trường này.

Nhưng khoản đó thì tôi cũng không hề sơ suất. Tôi dựa vào bộ câu hỏi dự kiến đã chuẩn bị từ trước để trả lời từng câu một.

Dù gì thì tôi cũng định sẽ cố gắng sống sót êm thấm ở cái trường nữ sinh này mà. Thế nên tôi muốn tránh bằng mọi giá cái cảnh vừa mới khai mạc đã bị lộ thân phận đàn ông rồi lập tức bị đuổi học.

Chính vì thế, giữa lúc đang phải hứng chịu những trận "mưa" câu hỏi từ các bạn cùng lớp...

Tôi vô tình liếc mắt sang chỗ của Amamiya ở bên cạnh. Chỗ ngồi của Amamiya đã bị chìm lấp trong làn sóng các bạn cùng lớp đang xô đẩy. Nhân tiện thì chính chủ Amamiya―― chắc là ghét sự ồn ào nên đã không còn ở đó từ lúc nào.

Cảm giác như mình vừa làm chuyện gì có lỗi ấy nhỉ. ...Không, thực ra tôi cũng chẳng làm gì sai cả.

Tôi cũng muốn nói chuyện thử với Amamiya cơ... nhưng mà thôi, cuộc sống học đường này chỉ mới bắt đầu, từ giờ thiếu gì cơ hội để nói chuyện.

Tôi quyết định không bận tâm sâu xa nữa, trước mắt cứ tập trung đối phó với trận mưa câu hỏi trước mắt đã.

――Thế nhưng, cơn bão câu hỏi đó đột nhiên dừng bặt.

...?

Chuyện gì vậy...?

Mặc kệ sự thắc mắc của tôi―― một góc của đám nữ sinh đang tụ tập bỗng tách đôi ra hai bên, hệt như Moses rẽ nước biển Đỏ vậy.

Và từ chính giữa khoảng trống đó, một nữ sinh chậm rãi bước tới.

"――Kính chào, bạn Tennoji."

Vừa nói thế và dừng lại trước mặt tôi là―― một nữ sinh với mái tóc dài uốn lượn sóng nhẹ nhàng, thoạt nhìn đã toát lên vẻ "tiểu thư đài các" chính hiệu.

Cô ta nhìn xuống trừng mắt lườm tôi.

Đôi mắt đó mang một ánh nhìn như thể đang chèn ép kẻ yếu.

Nhìn thấy thế, tôi... nhận ra ngay trong tích tắc.

À, nhỏ này... chính là "chị đại" của cái lớp này đây mà.

"Kính chào bạn... ừm, mình có thể biết tên bạn được không?"

Khi tôi hỏi vậy, cô ta hừ mũi một cái, rồi nói bằng một thái độ vô cùng kiêu ngạo.

"Mình là―― Suou Serika. Từ nay xin hãy nhớ kỹ lấy."

Rồi cô ta nói tiếp.

"Mình có vài lời muốn truyền đạt đến bạn Tennoji nên mới tới đây."

"Vài lời muốn truyền đạt sao?"

"Đúng vậy. Dù không rõ bạn đã sống thế nào ở nước ngoài, nhưng mình muốn cho bạn biết rằng ngôi trường này cũng có luật lệ của riêng nó."

"Vậy sao... Cảm ơn bạn đã chu đáo nhắc nhở."

Dù nghĩ kiểu gì cũng thấy rõ đây chẳng phải là lòng tốt gì cho cam, nhưng tôi vẫn tạm thời buông lời cảm ơn cô ta.

Nghe vậy có vẻ đắc ý, Suou bắt đầu nói liến thoắng.

"Bạn Tennoji có biết ở Nhật Bản có quy tắc sống theo thâm niên (ma cũ ma mới) không nhỉ?"

"Có, chà..."

Có với chả không cái gì, tôi sinh ra và lớn lên ở Nhật Bản mà. Nhưng một khi đã nói dối là từ nước ngoài về thì tôi không thể nói ra sự thật được.

"Dù không biết bạn sống thế nào ở hải ngoại, nhưng trong lớp này thì bạn là người mới đến nhất đúng không? ...Nếu vậy, là một lính mới, bạn Tennoji đây cần phải tôn trọng những người đã ở đây từ trước như bọn mình chứ nhỉ."

"...Ra là vậy. Thế cụ thể thì mình phải làm gì?"

"Chà, cũng chẳng có gì to tát đâu. Bạn chỉ cần luôn luôn nói YES với những gì mình quyết định là được."

...Tức là, bảo tôi im lặng mà phục tùng chứ gì.

"Nếu làm thế, mình sẽ bảo đảm cho cuộc sống học đường của bạn. Bạn sẽ có thể trải qua quãng thời gian học ở đây cho đến lúc tốt nghiệp mà không gặp bất cứ khó khăn nào. Dù sao thì... bạn cũng đang được làm thân với con gái của Bộ trưởng Bộ Tài chính cơ mà."

Cố tình lấy bố mình ra làm lá chắn một cách nhẹ nhàng như vậy, xem ra cũng quen thói rồi đây, tôi thầm nghĩ.

Nhưng mà nói gì thì nói... con gái chính trị gia sao.

Lại còn là Bộ trưởng nữa chứ. Hèn chi mới có thể ra vẻ ta đây đến mức này.

Nhân tiện thì người của gia tộc Tennoji cũng có nhúng tay vào giới chính trị đấy... nhưng dù có là con gái chính trị gia đi chăng nữa, thì có vẻ cô ta vẫn chưa nảy số khi nghe đến cái tên Tennoji.

...Mà, nói thế chứ cũng chẳng liên quan gì.

"Từ nay về sau nên cư xử thế nào... Nếu là một người thông minh, chắc chắn bạn sẽ hiểu chứ nhỉ?"

Thông minh cơ đấy...

Mới gặp nhau lần đầu mà tự tin gáy gớm nhỉ.

Tóm lại là nhỏ này muốn nói thế này: Nếu muốn sống yên ổn trong cái lớp này thì đừng có mà chơi nổi nữa. Đó mới là sự lựa chọn thông minh.

Thế nhưng, tôi đã trả lời cô ta như thế này:

"...Được bạn nói như vậy đúng là vinh hạnh, nhưng mình không có thông minh như bạn nghĩ đâu nhé?"

Trước những lời lẽ có thể coi là một kiểu đe dọa của Suou Serika, tôi dứt khoát đưa ra câu trả lời KHÔNG.

"Mình sẽ tự phán đoán và hành động theo ý mình thích, nên bạn không cần phải bận tâm đâu."

"Hừ..."

Suou vô thức nghiến răng khi nhận được câu trả lời đi ngược lại với toan tính của mình.

Nhưng phán đoán ngay sau đó của cô ta rất nhanh nhạy.

Nhận ra tôi không phải là hạng người dễ dàng đối phó, cô ta lập tức quay gót định rời đi.

Và khi rời đi, cô ta lẩm bẩm thốt ra một câu:

"...Cô sẽ phải hối hận đấy."

...Hối hận sao?

Đã vứt bỏ toàn bộ cuộc sống thời còn là đàn ông, với một kẻ chẳng còn gì để mất như tôi hiện tại, thì giờ này còn có sự hối hận nào đang chờ đợi tôi cơ chứ.

Nhưng mà, chà... Từ giờ cô ta định cho tôi nếm mùi gì đây, thôi thì cứ mỏi mắt mà mong chờ xem sao vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!