Tỉnh dậy thì biến thành con gái, nhưng vì nhiều lý do mà tôi sắp chuyển đến một ngôi trường dành cho tiểu thư. ~ Không hiểu sao lại được nữ sinh toàn trường ngưỡng mộ gọi là "Onee-sama". Không, tôi chưa từng nghe nói đến việc nó sẽ trở thành một harem!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 6

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Chương 1 ~ Chương 35 - Chương 1: "Có vẻ như tôi đã mang số mệnh phải trở thành con gái"

Chương 1: "Có vẻ như tôi đã mang số mệnh phải trở thành con gái"

――Sáng hôm đó, có chút gì đó khác lạ so với mọi ngày.

Vùng ngực có cảm giác nặng trĩu một cách kỳ lạ. Và, vùng đũng quần lại trống trải một cách khó hiểu.

Tôi thử sờ nắn xem sao, thì thứ vốn dĩ phải có ở một thằng đàn ông như tôi lại không thấy đâu, thay vào đó, ở trên ngực lại xuất hiện thứ vốn không nên có.

Hừm, cái này là...

Mềm quá...

Lúc đầu, tôi còn tưởng mình vẫn đang trong mơ. Hoặc là đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ là đang ngái ngủ mà thôi.

Thế nhưng, dù thời gian trôi qua, giấc mơ đó dường như không hề có dấu hiệu sẽ tỉnh lại, ngược lại, ý thức tôi ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Đương nhiên, cảm giác về "bộ ngực" lưu lại trên tay vẫn không hề biến mất.

Tôi vẫn đặt tay trên ngực và từ từ ngồi dậy. Sau đó, tôi kiểm tra lại dáng vẻ của mình qua chiếc gương soi toàn thân bên cạnh giường.

Ở đó...

"... Là một cô gái."

Trong gương phản chiếu hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần với mái tóc dài mượt mà đang nhiệt tình tự xoa bóp ngực mình. Hơn nữa, cô ấy lại đang mặc bộ đồ nỉ sờn cũ mà tôi vẫn thường dùng làm đồ mặc ở nhà.

"A, xin chào..."

Tôi bất giác cúi đầu chào cô thiếu nữ ở phía bên kia tấm gương. Và như đồng bộ với hành động đó, cô thiếu nữ trong gương cũng cúi đầu chào với vẻ mặt ngượng ngùng.

Và khi nhìn thấy điều đó, tôi đã nhận ra một khả năng.

"Cái này chẳng lẽ là..."

Không... chắc chắn là vậy rồi.

Dù chẳng hiểu lý do là gì.

Tôi, đã biến thành con gái mất rồi――.

――Cạch.

Gần như cùng lúc với việc tôi nhận thức được sự thật khó tin ấy, cánh cửa phòng đột nhiên tự mở ra. Và từ khe cửa hé mở, một cô bé ló mặt vào.

"Anh hai~, trưa rồi đó, anh chịu khó dậy đi thôi~"

Nhỏ này là em gái tôi, Karen.

Karen không thèm xin phép mà cứ thế xông thẳng vào phòng tôi, rồi nhanh chóng phát hiện ra tôi đang ngồi trên giường.

Sau đó, con bé chạm mắt với tôi, người vừa quay lại vì tiếng mở cửa.

Karen nhìn thấy bộ dạng của tôi thì cứng đờ người lại.

Tôi vừa gãi gãi đầu, vừa nói với Karen.

"――Chào buổi sáng, Karen. Anh dậy rồi đây, nhưng mà có chút rắc rối xảy ra――"

Thế nhưng, trước khi tôi kịp nói hết câu, Karen đã quay ngoắt 180 độ và đi ra khỏi phòng. Rồi từ ngoài đó, con bé hét lớn đến mức ở trong này cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.

"――Mẹ ơiiii!! Anh hai dẫn bạn gái về phòng kìa!!"

Này, từ từ đã nào.

Nếu mà anh đây có bản lĩnh dẫn bạn gái về phòng thì giờ đã không phải khổ sở thế này.

... À không, vấn đề không phải ở chỗ đó.

Tôi bực bội vò rối mái tóc bỗng nhiên dài ra một cách dị thường của mình.

Chết tiệt... Hết cách rồi...

Nếu cứ mặc kệ con nhóc đó, khéo lại gây ra hiểu lầm tai hại cho mọi người xung quanh mất.

Tôi đành lê tấm thân nặng nhọc để đi ngăn cản hành động kỳ quặc của con em gái đang la hét ỏm tỏi.

Rời khỏi phòng đi ra phòng khách, mẹ tôi đã đứng đợi sẵn ở đó. Ngay bên cạnh là Karen đang rụt rè nhìn trộm tôi.

Có vẻ như tiếng hét của Karen đã truyền đến tận tai mẹ rồi.

Nhưng mà dù sao thì chuyện tôi bị biến thành con gái, với tình hình này mẹ biết cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Tôi nhìn mẹ, phân vân không biết nên làm thế nào.

... Nhưng ngay lúc đó, tôi bỗng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.

Mẹ tôi không hề tỏ ra hoảng hốt chút nào, bà chỉ nhìn thẳng chằm chằm vào tôi.

Mẹ... Thấy bộ dạng này của mình mà mẹ không ngạc nhiên sao...?

"Dạ, mẹ ơi――"

"... Con là Asuka, phải không?"

Tôi tuy ngạc nhiên trước lời của mẹ nhưng vẫn gật đầu.

Sao mẹ lại biết...?

Rõ ràng tôi chưa hề nói nửa lời với mẹ về chuyện mình bị biến thành con gái mà...

"Vậy à..."

Bỏ qua sự ngạc nhiên của tôi, mẹ vẫn tiếp tục nhìn tôi với vẻ mặt có chút gì đó cam chịu.

"Mẹ cũng đã phần nào chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng... Không ngờ Asuka lại thực sự trở thành thế này..."

"Là sao vậy mẹ?"

Cái giọng điệu đó, cứ như thể mẹ đã đoán trước được chuyện này sẽ xảy ra vậy...

"Có thể con sẽ không tin nhưng... Nghe cho kỹ nhé, Asuka."

Rồi mẹ nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc và nói:

"Đây là―― Lời nguyền của gia tộc Tennoji."

"Hả...? Có ý gì cơ...?"

"... Những người con trai sinh ra trong gia tộc Tennoji... sẽ có một ngày đột nhiên biến thành nữ giới... Đó là thể chất di truyền của dòng họ."

Tôi phải mất một lúc mới có thể tiêu hóa được những lời mẹ vừa nói. Nhưng, khi hiểu được ý nghĩa của những lời đó, tôi đã―― đi đến một kết luận.

... Tóm lại là.

Ngay từ khoảnh khắc được sinh ra trong cái gia tộc Tennoji này, thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ biến thành con gái―― Đó là số phận của tôi.

Cái quái gì thế này...

Đúng là sét đánh ngang tai.

Nhưng mà, dù có khó tin đến mức nào đi chăng nữa, sự thật là tôi đã biến thành con gái vẫn không hề thay đổi.

――Kể từ ngày hôm nay... Tôi đã không còn là tôi nữa.

Và... Lấy cái ngày tôi không còn là tôi này làm ranh giới―― Cuộc sống thường ngày của tôi đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!