Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 50: Vòng thi thứ hai bắt đầu

Chương 50: Vòng thi thứ hai bắt đầu

Chỉnh lại mái tóc và trang phục, Hersia sải bước qua cánh cổng hùng vĩ. Một bức màn ánh sáng vô hình lướt qua toàn thân khiến cô khẽ giật mình kinh ngạc, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và tiếp tục tiến bước.

Ngay chính giữa đại lộ trung tâm của học viện đã được đặt sẵn một tấm biển chỉ dẫn. Trên nền biển màu trắng hình bán nguyệt, những dòng chữ rực rỡ sắc màu ghi rõ các lưu ý và quy trình thủ tục, xung quanh còn được tô điểm bởi vô số chậu hoa rực rỡ.

[Các học sinh tham gia kỳ thi vòng hai vui lòng rẽ phải, đi thẳng đến Điện đường Tinh Thiên – tòa nhà có biểu tượng ngôi sao trên đỉnh.]

[Phần lớn các khu vực trong khuôn viên học viện hiện không mở cửa cho người ngoài, mong các thí sinh dự thi thông cảm.]

[Để ăn uống và nghỉ ngơi, xin mời đến Công quán Lam Từ ở phía Nam Điện đường Tinh Thiên. Đó là một tổ hợp khách sạn lớn dành riêng cho khách ngoài trường.]

[Trong trường hợp lạc đường hoặc cần trợ giúp trong khuôn viên trường, vui lòng kết nối với kênh GI835 để được hướng dẫn.]

……

Mặc dù những thông tin ghi trên bảng thông báo khá vụn vặt, nhưng về cơ bản đã giải đáp được hầu hết các vấn đề thường gặp, điều này khiến Hersia cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Mặt đất trong khuôn viên trường được lát bằng những phiến đá ghép trắng tinh khôi. Chúng được làm từ Hạo Nguyệt Thạch thượng hạng, một loại đá cực kỳ dễ làm sạch, lại chống mài mòn và luôn sáng bóng, được giới thượng lưu Liên Bang vô cùng ưa chuộng.

Hai bên đường rợp bóng hoa tươi và những thảm cỏ xanh mướt, từng ngọn đèn đường mang hình dáng hoa diên vĩ rủ xuống tô điểm cho cảnh sắc xung quanh. Khuôn viên học viện lại vô cùng rộng rãi, khoảng cách từ cổng trường đến Điện đường Tinh Thiên xấp xỉ một kilomet. Trục đường chính nối liền hai nơi rộng đến mức tám chiếc xe lơ lửng chạy song song vẫn còn dư chỗ.

Băng qua biển hoa rực rỡ và những vòm cây rợp bóng, cuối cùng Hersia cũng đặt chân đến trước Điện đường Tinh Thiên. Tòa kiến trúc màu trắng vươn cao này mang một vẻ hùng vĩ đến dị thường. Hai bên cánh cổng khổng lồ tựa như lối đi dành cho các cự nhân là những bức tượng kỵ sĩ màu trắng đứng gác trang nghiêm.

Hai bức tượng kỵ sĩ đứng đối diện nhau, một tay nâng khiên, một tay nắm chặt trường kích. Con người bước đi bên dưới thậm chí còn chưa cao bằng bàn chân tượng, chỉ có thể ngước nhìn dáng vẻ thẳng tắp cùng những đường nét góc cạnh, sắc sảo đầy uy dũng của họ.

Bên trong không gian điện đường rộng lớn được lát một lớp nền xanh thẳm tựa như bầu trời đêm. Những phiến đá trong suốt như khối lưu ly xanh ngắt ấy lấp lánh điểm xuyết ánh bạc, được nối liền với nhau bởi những đường nối rực rỡ sắc vàng kim. Bước đi trên đó, người ta có cảm giác như đang dạo bước giữa dải ngân hà.

Lúc này, tuy cánh cửa lớn của điện đường đã mở toang, nhưng các thí sinh đến dự thi đều chưa vội bước vào. Bọn họ chỉ đứng lặng dưới cánh cổng khổng lồ, ngóng nhìn cảnh sắc huy hoàng bên trong.

Trên vách trong của mái vòm cao hàng chục mét là những hoa văn được ghép từ kính lưu ly thấu quang đủ màu sắc, kể lại câu chuyện về từng vị anh hùng trong các truyền thuyết cổ xưa. Còn trên bức tường tận cùng bên trong đại điện, lại là một bức chân dung khổng lồ sống động như thật.

Nàng thiên sứ khoác trên mình đôi cánh lộng lẫy đang dang rộng vòng tay, đôi mắt nhắm nghiền. Nàng diện bộ váy mang sắc xanh lam chuyển màu thanh nhã, mái tóc vàng dài óng ả. Phía trên đầu nàng là bảy ngôi sao buổi sớm tỏa sáng rực rỡ. Bối cảnh phía sau tựa như bầu trời đêm đen thẫm, thấp thoáng những hạt bụi sao lấp lánh.

Tương truyền, đây là bức họa thiên sứ được lưu truyền từ thời cổ đại, dẫu chẳng ai rõ danh xưng thật sự của nàng. Đích thân người sáng lập Học viện Diên Đình đã cho phóng to và tái hiện lại tuyệt tác này ngay giữa đại điện.

Hersia men theo những bậc thềm bước lên. Nửa phút sau, cuối cùng cô cũng dừng bước trước cánh cổng lớn. Ngay lúc cô đang thắc mắc tại sao đám học sinh ở đây lại cứ đứng chôn chân không chịu đi vào, thì một giọng nói trong trẻo xen lẫn chút lạnh lùng chợt vang lên từ phía trước.

Một cô gái khoác trên mình bộ đồng phục có thiết kế đặc biệt đang đứng ngay trước cánh cổng, ngay sau lưng cô ấy là những người bạn học trong trang phục màu trắng. Những học sinh chính thức của học viện đang dàn hàng ngang trước cửa, lập thành một rào chắn tạm thời ngăn không cho các thí sinh có mặt tiến vào bên trong.

Nhận thấy số lượng người có mặt đã kha khá, cô gái khoác trên mình bộ đồng phục đan xen hai màu đỏ đen liền tiến lên một bước. Đôi mắt mang sắc vàng đỏ sắc sảo của cô ấy lạnh lùng quét qua toàn bộ đám đông.

“Hành trình sát hạch vòng hai của mọi người, sẽ chính thức bắt đầu ngay tại Điện đường Tinh Thiên này.”

Ngay khi cô ấy vừa cất lời, từ bên trong điện đường tĩnh lặng phía sau chợt vang lên những thanh âm du dương của dàn nhạc giao hưởng. Tiếng đàn sáo hòa quyện, khoác lên giọng nói của cô ấy một độ ngân vang vĩ đại. Trong chớp mắt, âm thanh ấy đã đè bẹp mọi tiếng xì xào bàn tán trước cánh cổng khổng lồ, khiến không gian lập tức chìm vào tĩnh lặng.

“Với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh đương nhiệm kiêm Thủ khoa của Học viện Diên Đình, tôi chân thành bày tỏ sự ủng hộ đến tất cả các bạn.” Cô ấy khẽ đặt tay lên ngực, đôi mắt khép hờ rồi lại chậm rãi mở ra.

“Gửi tới những ai đã nhận được thông báo của Học viện Diên Đình và đặt chân đến tận nơi đây, tôi tin rằng mớ kiến thức lý thuyết đơn thuần vốn dĩ đã chẳng còn là trở ngại đối với các bạn. Thế nhưng, những người đồng hành mà học viện chúng tôi tìm kiếm lại không chỉ dừng ở mức đó.”

“Mỗi học viện đều mang một phong cách và nét đặc trưng riêng, còn điều mà Diên Đình chúng tôi trân trọng nhất chính là sự gắn kết, là mối liên hệ của niềm tin và tinh thần đoàn kết vượt lên trên mọi ranh giới vật chất giữa các sinh mệnh.”

“Tôi biết, việc yêu cầu mọi người làm quen và lập đội với nhau trong một khoảng thời gian ngắn ngủi là điều không mấy thực tế. Hơn nữa, hiện tại các bạn vẫn đang là đối thủ cạnh tranh của nhau, cho nên…” Giọng nói của cô ấy ngừng lại một nhịp, sau đó cô ấy liền vỗ nhẹ hai bàn tay vào nhau.

“Học viện chúng tôi đã chuẩn bị sẵn những người bạn đồng hành cho tất cả các thí sinh tham gia vòng thi thứ hai.”

Vừa dứt lời, từ trên mái vòm cao vút của đại điện, vô số những quả cầu sáng đủ mọi màu sắc bắt đầu từ từ hạ xuống. Chúng lơ lửng trôi dạt khắp không gian, bên trong mỗi quả cầu đều thấp thoáng bóng dáng nhỏ bé của một sinh linh nào đó.

Bên trong những quả cầu ánh sáng này đều là các sinh vật siêu phàm thuộc Chuỗi 2. Chúng đã trải qua quá trình huấn luyện sơ bộ, có thể hiểu được những mệnh lệnh đơn giản và vốn mang thiện cảm tự nhiên với con người.

“Mời các bạn lần lượt tiến lên phía trước, đặt tay lên bục đá này và giải phóng tâm ý của mình. Khi đó, một người bạn đồng hành phù hợp sẽ hạ xuống để trở thành cộng sự tạm thời của các bạn. Chúng chính là chìa khóa để các bạn vượt qua vòng thi thứ hai này.”

“Bắt đầu thôi!”

Dứt lời, cô ấy nghiêng mình lùi sang một bên nhường lối. Những người bạn học trong trang phục màu trắng phía sau cũng tự động tách thành hai hàng đứng dọc hai bên cổng, để lộ ra chiếc bục đá màu trắng được đặt ngay tại lối vào chính của điện đường.

“Chà, thú vị đấy chứ.” Một vài học sinh lộ rõ vẻ thích thú, chăm chú quan sát những quả cầu sáng đang trôi lơ lửng bên trong đại điện.

“Đây có tính là một cuộc đối đầu giữa các ngự thú sư không nhỉ?”

“Dường như mọi chuyện không đơn giản vậy đâu.”

“Tin tưởng sao? Nghe cũng có vẻ hợp lý đấy.”

“Tôi thì chẳng tin là chỉ cần cái gọi là niềm tin đơn giản mà có thể vượt qua được đâu. Chắc chắn phía sau chuyện này còn ẩn giấu một bài kiểm tra thực sự nào đó.”

Đủ loại âm thanh từ xung quanh liên tục truyền đến. Dưới sự cảm nhận cực kỳ nhạy bén, Hersia đã vô tình nghe thấy toàn bộ những lời nói ấy.

“Sự gắn kết và niềm tin sao…” Cô thoáng suy nghĩ. Dẫu biết rõ ý nghĩa của hai từ này, nhưng cô cảm giác mọi chuyện chắc chắn không chỉ đơn giản như vậy.

Tới đâu hay tới đó vậy. Cô lặng lẽ theo chân những người khác, lần lượt tiến lên phía trước.

“O’Connor, đến từ Quận 5 phía Bắc.” Một nam sinh mặc đồ đen giới thiệu ngắn gọn, sau đó tiến lên phía trước, đặt tay lên bục đá trắng kia.

Vô số phù văn hiện ra trên bệ đá, ngay sau đó ánh sáng tuôn trào, từ mặt đất lan tỏa ra khắp đại điện như những gợn sóng nước lăn tăn.

Một quả cầu ánh sáng mang sắc xanh thẫm gần như đen tuyền rơi xuống, lướt về phía nam sinh nọ. Khi vừa chạm lên bệ đá, quả cầu nứt ra, lộ ra bên trong là một chú sói con thuộc loài dị thú đang chìm trong giấc ngủ say.

Bộ lông của nó đen tuyền và cứng như những chiếc gai nhọn, điểm xuyết thêm sắc xanh thẫm ở bốn chân, trán và dọc hai bên vai. Khi tỉnh dậy, nó để lộ đôi mắt đỏ sẫm đầy vẻ hoang dã. Ban đầu, nó nhe nanh gầm gừ cảnh giác với xung quanh, nhưng sau khi quan sát nam sinh trước mặt, nó liền khẽ dụi đầu vào tay cậu ta để biểu thị sự thân thiện.

“Cậu chính là bạn đồng hành của mình sao?” Giọng nói của cậu ta thoáng hiện chút vui mừng xen lẫn bất ngờ. Cậu ta bế chú sói nhỏ lên, rồi được một thành viên áo trắng dẫn về phía bên kia của đại điện.

“Thí sinh tiếp theo.”

Ngay sau đó, một nữ sinh trong bộ váy vàng kim bước lên phía trước. Sau những động tác và lời nhẩm niệm tương tự, một khối cầu mang ánh kim loại rơi xuống, để lộ bên trong là một chú bọ cạp vàng với lớp giáp xác cứng cáp.

“Hơi xấu một chút, nhưng màu sắc này đúng là kiểu mình thích.” Cô gái ấy chìa tay ra, để con bọ cạp bò lên, rồi cũng bước về phía một bên điện đường.

“Cô ấy gan thật đấy, là tôi thì có cho tiền cũng chẳng dám chạm vào con bọ cạp kia đâu.” Có tiếng ai đó thì thầm.

“Hy vọng thứ dành cho mình sẽ là một bé thú nhỏ đáng yêu.”

Các học sinh lần lượt tiến lên phía trước, và sau một thời gian chờ đợi, cuối cùng cũng đến lượt của Hersia.

“Hersia, đến từ Quận 7 phía Bắc.” Cô giới thiệu ngắn gọn, rồi bước lên phía trước dưới muôn vàn ánh mắt dõi theo của mọi người.

Đặt bàn tay lên bục đá, cô khẽ nhắm mắt, tĩnh tâm lắng nghe. Cảm quan dường như men theo phiến thạch, len lỏi và trải dài vào sâu tận bên trong đại điện. Ngay sau đó, từng sinh mệnh sống động lần lượt hiện ra trong biển ý thức, và đủ loại sinh vật siêu phàm cũng theo đó mà được Hersia ‘nhìn thấy’.

Giờ thì, cô nên chọn cái nào đây?

Không giống như những thí sinh khác vốn ở vào thế bị động, Hersia gần như có thể thiết lập mối liên kết với tất cả các quả cầu sáng. Chính điều này đã khiến cô rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan vì có quá nhiều sự lựa chọn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!