Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3938

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18790

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7222

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1109

Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 49: Đô thị giữa núi non

Chương 49: Đô thị giữa núi non

Đoàn tàu lao vun vút, gầm rít băng qua vùng hoang mạc xám trắng. Gió cuốn vạn dặm, nắng gắt lưng trời, chốn đồng không mông quạnh vô tận dường như mang đến một luồng khí phái hào hùng khôn tả. Trong toa xe mở toang cửa sổ, tấm rèm trắng tung bay phấp phới, tiếng gió vù vù vỗ đập vào lồng ngực, khiến trái tim trong khoảnh khắc này chỉ muốn vươn mình cất vang khúc cao ca.

Đây là chuyến tàu chuyên dụng tiến về Quận 1 phía Bắc. Ngồi trong các toa xe là từng tốp học sinh vừa tốt nghiệp, những người sắp sửa bước vào kỳ thi vòng hai của vô số ngôi trường danh giá tại Quận 1 phía Bắc, tự tay định đoạt bến bờ cuộc đời mình trong tương lai.

Hôm nay, Hersia cũng ngồi lẫn trong số đó. Luồng gió lùa vào làm tung bay mái tóc cô, ánh mặt trời xuyên qua từng kẽ tóc, vỡ vụn và biến ảo không ngừng, tựa như những vảy sáng lấp lánh trên mặt nước.

Móng tay màu hồng nhạt ánh lên vẻ trong suốt mờ ảo dưới ánh mặt trời, chậm rãi vuốt ve tấm thẻ tượng trưng cho thân phận và tư cách dự thi. Hersia phóng tầm mắt ra chốn xa xăm ngoài cửa sổ, ngắm nhìn thế giới bao la mà hoang tàn này.

Phía Bắc Phỉ Thúy Tinh có không ít những vùng hoang mạc Gobi như thế này. Trống trải vạn dặm, chỉ có đôi chút thực vật sa mạc thưa thớt mọc rải rác bên trong.

Tương truyền rằng hàng trăm năm trước, nơi đây cũng từng là những thảo nguyên và cánh rừng bạt ngàn. Thế nhưng, thảm thực vật ấy đều đã bị những trận mưa độc hủy hoại. Mất đi lớp rễ cây giữ đất, nơi này dần bị sa mạc hóa, để rồi cuối cùng biến thành một vùng hoang mạc nóng rát và trống trải như hiện tại.

Đoàn tàu lao đi với tốc độ cao, khởi hành từ lúc sáng tinh mơ. Dọc đường, nó băng qua Quận 6 phía Bắc tựa như hoang mạc, tiếp đó là Quận 5 phía Bắc núi non gập ghềnh, Quận 4 phía Bắc bằng phẳng với thảm thực vật thưa thớt, Quận 3 phía Bắc nửa đất liền nửa hồ nước, Quận 2 phía Bắc rỉ sét hoang tàn với đầy rẫy nhà máy bỏ hoang, để rồi cuối cùng tiến vào bên trong hẻm núi Thần Vĩ khổng lồ.

Nơi đây chính là Quận 1 phía Bắc, cũng là trung tâm của phương Bắc, nơi núi cao và vực sâu cùng hiện hữu, bạt ngàn những quần thể đô thị san sát và dòng người đổ về đông đúc.

Ngọn núi cao chừng ngàn mét đâm thẳng lên tận tầng mây. Bề mặt núi xám trắng nổi lên những tảng đá lởm chởm với rất nhiều khe rãnh, tạo nên dạng địa hình do băng thực điển hình. Dọc theo vách núi nhìn xuống, ngang lưng chừng là rừng lá kim xanh biếc bao phủ, tổng thể đan xen hai sắc vàng xanh. Tầm mắt tiếp tục dời xuống dưới, những thảm cỏ xanh mướt và non tơ hơn bắt đầu hiện ra.

Những ngọn núi khổng lồ bao quanh hẻm núi tựa như những bức tường thành che mưa chắn gió, khiến những cơn mưa độc mang tính ăn mòn không thể tàn phá thế giới bên trong. Tựa mình vào những vách đá hùng vĩ của rặng núi, từng tòa đô thị mọc lên san sát, từ giữa biển mây mù nhìn xuống thế giới tráng lệ này.

Trên toàn bộ Bắc bán cầu, có đến khoảng một phần ba dân số tập trung sinh sống tại Quận 1 phía Bắc. Nơi đây là một trong những khu vực hiếm hoi ở nửa bán cầu này vẫn còn duy trì được khí hậu ôn hòa, dễ chịu.

Bước xuống khỏi đoàn tàu, Hersia đứng trên quảng trường rộng lớn dưới chân núi, không khỏi ngẩng đầu chiêm ngưỡng ngọn núi cao sừng sững trước mắt. Phần chóp núi dốc đứng hiểm trở, chỉ nhìn thôi cũng mang đến một cảm giác tựa như trời sập, khiến người ta bất giác muốn trốn chạy khỏi cái bóng của ngọn núi khổng lồ này.

Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa hai ngọn núi khổng lồ chiếu rọi xuống. Từng chiếc xe bay tấp nập lại qua giữa không trung, trong khi bao quanh lưng chừng núi là những dải đường ray chằng chịt. Vô số chuyến tàu chở hàng đang lăn bánh trên đó, mang theo những tiếng động cơ gầm rú cùng bầu không khí sầm uất, náo nhiệt.

Trên bầu trời, thỉnh thoảng lại thấy những chiếc phi thuyền khổng lồ màu trắng cất hạ cánh, đôi lúc che khuất cả khoảng không xanh thẳm trên đỉnh đầu. Có chiếc đáp xuống phía bên kia rặng núi xa xôi, cũng có chiếc men theo vùng hoang mạc trống trải bên ngoài hẻm núi, bay về hướng mặt trời lặn rồi dần hóa thành những chấm đen nhỏ bé.

Bước đi giữa núi non hùng vĩ, tâm trạng con người ta dường như cũng trở nên rộng mở hơn, chẳng còn muốn quay về chốn đô thị ngầm tăm tối và ngột ngạt kia nữa.

Chẳng trách các bạn học ai nấy đều khao khát được đến Quận 1 phía Bắc để học tập và sinh sống, Hersia bất giác nảy ra suy nghĩ như vậy.

Mà đây mới chỉ là Quận 1 phía Bắc thôi. Nghe đồn rằng Quận 1 phía Nam còn phồn hoa và xinh đẹp hơn gấp bội, đến mức khiến người ta khó lòng mà tưởng tượng nổi.

Đi theo chỉ dẫn của thiết bị đầu cuối cá nhân, Hersia băng qua quảng trường hình chữ thập khổng lồ, tiến về phía dãy bậc thang nằm ở một bên. Dãy bậc thang này giống hệt như cổng chính của một nhà hát lớn thời cổ đại, bề ngang rộng chừng vài trăm mét với những cột đèn giăng kín lối. Phải leo lên và rẽ ngoặt mấy lần, cô mới đặt chân đến được một đài ngắm cảnh lớn nằm ở lưng chừng núi.

Đứng tại nơi này nhìn xuống quảng trường chữ thập khổng lồ bên dưới, những bóng người qua lại trông chẳng lớn hơn bầy kiến hay hạt vừng là bao. Giữa khoảng không rộng lớn ấy, thi thoảng lại có vài chiếc xe bay chở khách ngắm cảnh lướt qua.

[Đi thẳng 620 mét theo hướng 2 giờ phía Đông, sẽ nhìn thấy trạm dừng của tuyến 8192. Lên chuyến xe đó đi tiếp 49 trạm, xuống xe tại trạm đỉnh Lang Độc…]

Theo đúng chỉ dẫn, Hersia men theo bậc thang bước lên. Chẳng mấy chốc, cô đã nhìn thấy một trạm dừng màu đỏ nằm ngang lưng chừng núi. Bức tường bên ngoài nhẵn bóng tựa lớp men đỏ, kết hợp cùng dải hành lang và những ô cửa sổ làm từ kim loại trong suốt mang sắc vàng kim sẫm. Sau khi bước vào bên trong, hành khách chỉ cần đặt chân lên những tấm ván hình vuông lơ lửng, nắm lấy tay vịn bên cạnh, chúng sẽ tự động chở bạn đến bất cứ nơi nào bạn muốn.

Đến điểm dừng chờ xe, cô bước xuống khỏi tấm ván vuông và kiên nhẫn đứng đợi cùng dòng người đông đúc. Nơi này cũng tụ họp rất nhiều học sinh từ phương xa đến. Nhìn dáng vẻ của họ, có lẽ tất cả đều tới đây để tham gia kỳ thi vòng hai giống như cô.

“Chẳng biết có đậu nổi không nữa, vì kỳ thi này mà tớ đã khổ luyện ròng rã suốt nửa năm trời đấy.” Một thiếu niên tóc ngắn vừa nói vừa hăm hở xoa tay múa chân. Cậu ta mặc một bộ võ phục màu trắng rộng rãi, trên cổ tay còn quấn băng vải, nhưng có lẽ chỉ là món đồ trang trí để trông cho ngầu mà thôi.

“Nơi tôi sắp tới là học viện phù thủy duy nhất tại Phỉ Thúy Tinh. Trăng của tháng Ba, Sao của muôn sao, Alansiluka, Minetelanwa… hỡi những bậc thánh hiền giữa tinh không, xin hãy chứng giám cho tôi. Tôi sẽ dấn thân vào con đường nối nghiệp những phù thủy thuở xưa, hoàn thành đại nghiệp tung hoành khắp các quỹ đạo sao.”

Một cô gái đội chiếc mũ phù thủy màu đen đang nhắm mắt cầu nguyện. Tay phải nắm chặt sợi dây chuyền vàng bí ẩn, tay trái khẽ lướt đi giữa không trung, để lại những vệt sáng xanh nhạt, kết lại thành những biểu tượng huy hiệu phức tạp.

“Hai người các cậu… nếu không phải là chỗ quen biết từ nhỏ, tớ thực sự chẳng muốn đứng cùng hai người chút nào đâu.” Trong nhóm ba người, cô gái duy nhất trông có vẻ bình thường với bím tóc đen dài khẽ đẩy gọng kính trên sống mũi, rồi lùi lại vài bước để tỏ ý mình không hề quen biết hai kẻ kia.

“Thôi nào Đào Hủy, cậu đừng có trốn nữa. Ba đứa mình hồi nhỏ chẳng phải đã hứa với nhau là sẽ cùng trở thành những huyền thoại hay sao?” Cô gái đội mũ phù thủy kéo tay cô bạn, quàng chặt lấy eo rồi cứ thế áp giải cô nàng bím tóc đen dài cùng tiến về phía đoàn tàu leo núi.

“Xuất phát thôi! Mục tiêu lần này chính là chiến thắng!”

“Chiến thắng!”

Thật là một bầu không khí tuyệt vời và tràn đầy sức sống làm sao. Hersia khẽ mỉm cười, đôi chân bước những nhịp nhẹ nhàng tiến lên tàu, lòng thầm cảm thán như vậy.

So với những học sinh tràn đầy sức sống này, cô có cảm giác mình chẳng giống người cùng trang lứa, tâm thế đôi bên hoàn toàn khác biệt. Có lẽ chính môi trường sinh tồn khắc nghiệt ở thành phố Payin đã buộc con người ta phải từ bỏ nhiều ảo tưởng, để rồi chỉ còn biết đấu đá và tị nạnh lẫn nhau.

Ở ngôi trường cấp hai mà cô từng theo học, bạn bè xung quanh nếu không lo sốt vó về chuyện trường lớp hay công việc sau này, thì cũng suốt ngày chỉ biết tính kế kiếm tiền và đấu đá lẫn nhau. Chính cái bầu không khí ấy đã khiến cô dần đánh mất đi những mộng tưởng viển vông của tuổi trẻ.

Thế nhưng, không phải ai cũng phải trải qua một cuộc sống như vậy, giống như ba người bạn lúc nãy. Họ vẫn mải miết theo đuổi những điều lãng mạn và những khả năng vô tận của cuộc đời, khiến người ta chẳng thể nảy sinh lòng chán ghét mà chỉ cảm thấy ngưỡng mộ.

Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, áp sát vào vách núi dựng đứng và lao đi, tốc độ cứ thế tăng dần. Bên ngoài khung cửa sổ phía bên kia là vực thẳm và núi cao, bầu trời xanh cùng thung lũng sâu hun hút. Chẳng mấy chốc, vận tốc đã chạm ngưỡng 500 km/h. Con tàu xoay vòng, lên xuống trập trùng giữa đại ngàn, tựa như một trò giải trí cổ xưa mang tên ‘tàu lượn siêu tốc’.

Nửa giờ sau, Hersia bước xuống tàu với cái đầu hơi choáng váng. Nơi đây là một nền đất rộng lớn trên núi cao, phẳng lỳ và vuông vức như thể cả ngọn núi khổng lồ đã bị ai đó chặt ngang lưng. Với diện tích rộng tới hàng trăm kilomet vuông, phía trên là những tòa kiến trúc sắc trắng trang nhã, cây cối đan xen, tạo nên một không gian vô cùng thanh tao.

Nơi này chính là Học viện Diên Đình sao?

Cô ngước nhìn cổng vòm trắng khổng lồ, trên đó là những dòng chữ chạm khắc tinh xảo uốn lượn đầy mỹ cảm. Quấn quanh cột trụ là những họa tiết hoa diên vĩ được khảm từ vô số vụn tinh thể màu xanh lam thẫm. Từng nhóm học sinh không ngừng ra vào qua cổng, họ khoác trên mình bộ đồng phục nền trắng viền xanh thanh nhã, thắt nơ bằng đá sapphire ngay giữa cổ áo, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải thầm ngưỡng mộ.

Khẽ đặt tay lên ngực để tự tiếp thêm can đảm cho chính mình, Hersia hít một hơi thật sâu rồi bước chân qua cánh cổng hùng vĩ ấy.

Sắp bắt đầu rồi, Hersia.

Cố lên, không được để bản thân kém cỏi hơn chị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Hoang mạc Gobi là sa mạc lớn nhất châu Á và lớn thứ 5 thế giới, trải rộng trên diện tích gần 1,3 triệu kilomet vuông qua miền Nam Mông Cổ và Bắc/Tây Bắc Trung Quốc.