Cơn gió thổi trên bầu trời Rusatinia hôm nay mãnh liệt đến bất ngờ.
Ngọn cờ của quân đoàn bay phần phật trong cuồng phong, con chim ưng thêu trên đó như thể đang giương cánh muốn bay trong lúc đung đưa.
Là một người cực kỳ hâm mộ La Mã, Phynia sau khi đặt tên cho các quân đoàn dưới trướng của Albert, tự nhiên cũng đã thiết kế những ngọn cờ chuyên biệt cho các quân đoàn này.
Ở giữa tất cả các ngọn cờ đều thêu một con hùng ưng có ánh mắt như điện, và ngoài con hùng ưng thống nhất này ra, giữa các ngọn cờ ưng khác nhau lại có những dấu hiệu khác nhau để đại diện cho việc mình thuộc về các quân đoàn khác nhau.
Bên cạnh con hùng ưng của Quân đoàn Người May Mắn là một người halfling tinh nghịch đội chiếc mũ màu xanh lá cây.
Bên cạnh con hùng ưng của Quân đoàn Chim Sơn Ca là một con chim sẻ nhỏ màu xanh nhạt.
Bên cạnh con hùng ưng của Quân đoàn Thắng Lợi là một cành lá cọ — đây là thánh vật của Nữ Thần Thắng Lợi Viktimi, đồng thời cũng là biểu tượng của sự thắng lợi.
Bên cạnh con hùng ưng của Quân đoàn Song Tử Tinh là hai ngôi sao xoay tròn quanh nhau, bên cạnh con hùng ưng của Quân đoàn Trí Tuệ là dòng suối màu xanh lam — đây là thánh vật thuộc Thần Trí Tuệ của Thoth, cũng là biểu tượng của trí tuệ.
Và ngoài các quân đoàn đã được tổ chức xong này ra, các quân đoàn vẫn chưa được tổ chức, Phynia cũng đã lần lượt thiết kế những ngọn cờ ưng thuộc về họ, chỉ chờ một ngày nào đó sau khi quân đoàn được tổ chức xong liền sẽ được đưa vào sử dụng.
Ngoài ra, trên ngọn cờ của các quân đoàn đều có chương thâm niên và chương công huân. Chương thâm niên là vòng nguyệt quế được xếp ở hàng dưới cùng của cờ ưng, mỗi khi tham gia một trận chiến đều có thể nhận được một vòng nguyệt quế màu đồng thau, mười vòng nguyệt quế màu đồng thau có thể biến thành một vòng nguyệt quế màu bạc trắng, mười vòng nguyệt quế màu bạc trắng có thể biến thành một vòng nguyệt quế màu vàng kim, xếp thành một hàng ở hàng dưới cùng của ngọn cờ vô cùng đẹp mắt.
Còn về chương công huân, Phynia tạm thời chỉ thiết kế ba loại, lần lượt là sao vàng nhỏ, chương mặt trời và chương mặt trăng, xuất phát từ một chút tư tâm nho nhỏ, Phynia đã xếp sao vàng nhỏ thành bậc cao cấp nhất trong ba loại chương công huân — đồng thời cũng là bậc cao cấp nhất trong tất cả các vinh dự.
Chương công huân này là được móc nối với hệ thống huân chương mà Phynia chuẩn bị thành lập tiếp theo, cùng với cờ quân đội đều là vì để kích phát lên ý thức vinh dự của các binh lính và bình dân.
Nội tâm của con người cần có ý thức vinh dự, cần vì một số lý tưởng hư vô mờ mịt mà đốt cháy nhiệt huyết của mình.
Bởi vì đây chính là lý do tồn tại của sinh mệnh có trí tuệ.
Sự sinh tồn không nhất định là nhu cầu đầu tiên của sự tồn tại của sinh mệnh có trí tuệ, bởi vì nếu chỉ là vì để sinh tồn thì các sinh mệnh hoàn toàn không cần phải phát triển ra trí tuệ.
Cho dù là vi khuẩn đơn giản nhất cũng biết sinh sôi nảy nở để tồn tại, và sinh mệnh có trí tuệ phát triển ra khả năng suy nghĩ, nhất định là vì những chuyện quan trọng hơn ngoài sự sinh tồn.
Và ngoài ngọn cờ thuộc về cả quân đoàn ra, các đội ngũ cấp dưới của quân đoàn cũng sở hữu các loại cờ thuộc về riêng mình.
Nhưng sự thiết lập của các ngọn cờ này lại không hoàn toàn là vì vinh dự của các binh lính, mà là vì xem xét đến nhu cầu của việc chỉ huy thực tế. Dù sao thì trên chiến trường hỗn loạn, binh lính có thể không nhìn thấy được khuôn mặt của vị trưởng quan cấp trên của mình, nhưng nhất định có thể nhìn thấy được ngọn cờ được giương cao, chỉ có ngọn cờ đủ bắt mắt mới có thể ở trên chiến trường mà tập hợp các binh lính lại.
Dưới sự chỉ dẫn của ngọn cờ, các binh lính đã được Albert cho phép cùng người nhà tụ tập mấy ngày đã một lần nữa trở về quân doanh.
Vì để các binh lính dưới trướng có một hồi ức tốt đẹp trước khi xuất binh, Albert vào mấy ngày trước liền đã đặc biệt ra lệnh cho các binh lính trở về nhà, cùng người nhà của mình ở mấy ngày, để làm một cuộc cáo biệt có lẽ là cuối cùng trong cuộc đời.
Và sau khi ngày xuất chinh đến, những người hoặc là con cái hoặc là chồng hoặc là cha này, lại một lần nữa biến thành các binh lính dưới trướng của Albert, ở trong doanh trại xếp thành hàng ngũ chỉnh tề.
Trong một căn nhà dân của thành Wende, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi đang vuốt ve khuôn mặt đã trưởng thành của con trai mình, nhìn mặt trời ở ngoài cửa:
“Không còn sớm nữa, con trai… nhớ là nhất định phải sống sót trở về.”
Người con trai thần thái vô cùng thoải mái: “Điều này là đương nhiên rồi. Cha phải biết rằng, Albert Điện Hạ đã trang bị cho mỗi một binh lính chúng con dược tề chữa trị. Chỉ cần chú ý không bị đối phương đánh trúng vào những nơi chí mạng như đầu hay ngực, thì sẽ không có trở ngại gì lớn.”
Người cha xúc động vỗ vỗ vai con trai: “Albert Điện Hạ, ngài ấy là một vị lãnh chúa tốt… kể từ sau khi ngài ấy đến, cuộc sống của chúng ta đã tốt lên không chỉ là một chút. Con ở trên chiến trường nhất định phải nỗ lực chiến đấu, đừng phụ lòng ân tình của Điện Hạ.”
Một mặt là hy vọng con trai có thể sống sót trở về, mặt khác lại hy vọng con trai có thể nỗ lực chiến đấu, đây dường như là một yêu cầu mâu thuẫn với nhau, nhưng đây cũng là nguyện vọng mộc mạc nhất của một người cha.
“Con sẽ, thưa cha.” Người con trai đó gật đầu. Rồi giữa hai cha con này đột nhiên yên lặng, có lẽ là nhận ra hai người có khả năng sẽ rất lâu hoặc là vĩnh viễn cũng sẽ không gặp lại nữa, hai cha con này đột nhiên ôm nhau một cái, để làm một cuộc cáo biệt cuối cùng.
“Con sẽ trở về, thưa cha, vì người, và cũng vì vợ con của con.”
Người con trai đưa ra lời thề cuối cùng với người cha của mình, sau đó kiên quyết xoay người rời khỏi nhà, đi về phía quân doanh trong thành.
Trong quân doanh, ngoài các binh lính ra, còn có rất rất nhiều người bình thường tụ tập ở đây, họ đang cùng người thân của mình làm một cuộc cáo biệt cuối cùng, trong đó tự nhiên cũng bao gồm cả Phynia.
Sau khi đã bộc lộ hết tình cảm vào tối qua, hiện nay lúc hai người gặp mặt ở trong quân doanh, về mặt tình cảm đều đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Phynia thậm chí còn lộ ra một nụ cười, dùng giọng điệu của cấp trên động viên cấp dưới, vỗ vỗ vai Albert trêu chọc.
“Nhất định phải mang về thắng lợi cuối cùng đó, vị tướng quân chinh nam của bản Vương Hậu đây, ta còn đang trông cậy vào ngươi để làm Hoàng hậu đó.”
“Không biết nặng nhẹ.”
Albert đưa tay phải ra gõ một cái vào đầu của Phynia. Trong tiếng kêu đau của thiếu nữ, Albert hỏi: “Bản nhạc mà tối qua em đã hứa, muốn tặng cho anh và các binh lính đâu? Cũng đến lúc nên lấy ra để hát cho chúng ta nghe một chút rồi nhỉ?”
“Cũng phải.” Phynia nghe vậy gật đầu, rồi liền vẫy tay về phía căn phòng ở sau lưng. Dàn hợp xướng và dàn nhạc giao hưởng đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu cầm theo nhạc cụ từ trong phòng đi ra, sau một hồi chuẩn bị, liền ra một dấu tay ok với Phynia.
Thiếu nữ khẽ gật đầu, cũng ra một dấu tay với các thành viên của dàn nhạc, rồi tiếng nhạc thuần túy hùng hậu vang lên.
Các binh lính và bình dân có mặt tại đây lập tức bị tiếng nhạc này thu hút.
Sau mấy chục giây của khúc dạo đầu, Phynia và các nhân viên của dàn hợp xướng đã dùng tiếng Lothiris mà đồng thanh hát—
“Con đường hành quân của chúng ta thật xa xôi.”
“Ngẩng cao đầu, hãy tươi nụ cười, hỡi người lính!”
“Trong gió mưa, quân ta giương cao lá cờ.”
“Theo bước chỉ huy tiến về phía trước.”
“Các binh lính—”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Và miền hậu phương, người yêu dấu.”
“Anh sẽ viết thư gửi về cho em.”
“Tạm biệt em, tiếng kèn quân đã vẫy gọi—”
“Các binh lính, bước đều…”
Nghe bản nhạc vừa hào hùng lại vừa mang theo một tia thương cảm này, tất cả mọi người đều không khỏi sững sờ, sau đó sau khi nghe được lời bài hát, liền từng người một mà hát theo Phynia bọn họ.
“Bao chàng trai anh dũng tiến ra sa trường.”
“Như những cánh chim ưng trong cùng một đàn.”
“Sinh ra mang trên vai sứ mệnh vinh quang.”
“Bách chiến bách thắng đem lại khải hoàn.”
“Các binh lính—”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Và miền hậu phương, người yêu dấu.”
“Anh sẽ viết thư gửi về cho em.”
“Tạm biệt em, tiếng kèn quân đã vẫy gọi—”
“Các binh lính, bước đều…”
Ngày càng có nhiều người vừa dậm chân vừa hát theo những người khác.
Đây là một bản nhạc có tên là《Lên đường》ở kiếp trước của Phynia. Nàng trong lúc đổi lời bài hát thành tiếng Lothiris, còn dựa theo bối cảnh, để điều chỉnh lại một chút lời bài hát bên trong mà không làm thay đổi ý cảnh ban đầu.
Trong tiếng hát, Siglisse đang cùng anh trai Sizanel của mình nói lời tạm biệt.
Sizanel là quân đoàn trưởng của Quân đoàn Thắng Lợi thứ sáu, trong một cuộc viễn chinh có quy mô hoành tráng như thế này, không thể nào không cùng Albert xuất phát.
Siglisse ban đầu cũng muốn đi theo anh trai mình xuống phía nam với tư cách là pháp sư tùy quân, nhưng lại bị Phynia ngăn lại. Đối với Albert ở tiền tuyến, một pháp sư cấp sáu Siglisse chẳng có chút ảnh hưởng nào đến cục diện chiến trường, nhưng đối với Phynia ở hậu phương, một người thân tín giỏi ma pháp, có thân phận quý tộc, dù là để nàng giảng dạy ma pháp trong học viện ma pháp mới thành lập, hay đại diện cho Phynia giao tiếp với các quý tộc, đều có thể đạt được hiệu quả gấp đôi.
Cùng với Siglisse bị giữ lại còn có Quý Cô Galiena. Ma pháp ảo thuật của vị quý cô này vừa có ích đối với Phynia, kiến thức ma pháp vững chắc của nàng, và cả kinh nghiệm đã từng giảng dạy ở Học Viện Tổng Hợp Đế Quốc lúc đầu, đều là một tài sản quý giá.
Trong cuộc nam chinh này, các cường giả Truyền Kỳ đi theo quân đội tổng cộng có ba vị, lần lượt là Yarronves, Ella, và cựu đại đoàn trưởng của Đế Quốc Kỵ Sĩ Đoàn là Delta.
Lúc đầu vị đại đoàn trưởng này dưới sự chỉ thị của Ain đã phát động một cú đâm lén sau lưng hoa lệ đối với Albert, suýt chút nữa đã khiến cho Albert bỏ mạng ở tiền tuyến pháo đài Ketra.
Chỉ có điều Albert ở kiếp trước đã từng làm việc chung với Delta, hiểu rõ vị đại đoàn trưởng này không phải là trung thành với Ain, mà là với bản thân Thần Thánh Quốc Lothiris.
Vì vậy trong tình hình Ain bỏ mạng, con gái của hắn ta là Irina đã bị các quan lại của thành St. Mill nâng đỡ lên thành Nữ Hoàng bù nhìn, ông ta đã không chút do dự mà dâng lên sự trung thành của riêng mình cho Albert.
Hành động không giết chết vị Đại Đoàn Trường này của Albert năm xưa đã mang lại thành quả nằm trong dự liệu.
Yarronves đã ra tiền tuyến, vậy thì Rin, với tư cách là người đồng hành của hắn, đương nhiên cũng không thể ở lại hậu phương. Lực lượng chiến đấu cấp cao trong tay Albert lúc này tạm thời vẫn coi như đủ.
Và ngoài những người này ra, đại sư Valentine vì giỏi về ma pháp không gian, có thể là một sức chiến đấu cơ động mà qua lại di chuyển giữa tiền tuyến và Rusatinia, nơi nào cần liền chuyển đến nơi đó.
Hầu tước Siefdrich đã bị Albert bổ nhiệm làm thống soái của lô đại quân thứ hai, lúc này cần ở lại trong thành Wende, đợi đến khi Phynia tổ chức xong quân đoàn mới rồi lại dẫn binh đến chi viện cho Albert.
Mitchell không đi theo Ella, mà là trở về nơi đồn trú của Thiên Nga Kỵ Sĩ Đoàn, đem một phần binh lực của kỵ sĩ đoàn đưa đến thành Wende.
Phynia vốn dĩ muốn đem kỵ sĩ đoàn tổ chức lại thành một quân đoàn mới của Rusatinia, nhưng dưới sự nhắc nhở của Albert, nàng đã nhận ra Ella ở trong kỵ sĩ đoàn không phải là người nói một không hai, một tổ chức vũ trang quân sự vận hành bằng chế độ bầu cử, không thể nào Ella nói gì thì họ liền làm theo mệnh lệnh.
Vì vậy kế hoạch tổ chức lại kỵ sĩ đoàn liền chỉ có thể tạm thời gác lại.
Tuy nhiên, dù không thể trực tiếp biên chế, nhưng việc đào tường trong kỵ sĩ đoàn vẫn có thể thực hiện được. Phynia trực tiếp tuyển dụng các kỵ sĩ trong kỵ sĩ đoàn với mức lương cao, mời họ đến nhậm chức trong quân đội Rusatinia.
Bởi vì Thiên Nga Kỵ Sĩ Đoàn vốn dĩ đã có một phần tính chất của trường quân đội, vì vậy hành vi này của Phynia, ở trong nội bộ của kỵ sĩ đoàn không những không có tiếng nói phản đối, ngược lại còn rất được các kỵ sĩ tán thưởng.
Dù sao thì ai lại không hy vọng sau khi tốt nghiệp xong liền được bao phân công?
Người bình thường là chống cự lại sự không ổn định, bởi vì họ không có vốn liếng để đi chống lại sự tổn thất do hoàn cảnh không ổn định mang lại. Trong một thời kỳ nào đó của kiếp trước của Phynia, những người đã khởi nghiệp trong cơn gió xuân đó, lại có bao nhiêu người là người bình thường thực sự?
Mọi người thường đem khởi nghiệp và hạ hải từ này liên hệ lại với nhau, thống nhất gọi là hạ hải khởi nghiệp, đã nói rõ được bản chất của làn sóng thời đại đó. Các quan viên có kênh trong tay đã đào góc tường của quốc gia, dựa vào chế độ hai giá để kiếm được lô vốn đầu tiên, sau đó sau khi từ chức liền dùng thông tin và vốn liếng do chức vụ trước đây mang lại để bắt đầu khởi nghiệp.
Những người này không sáng tạo ra giá trị, mà là những người vận chuyển giá trị.
Họ trước tiên là đem sản phẩm của doanh nghiệp nhà nước lấy được vào trong tay mình, sau đó bán cho người bình thường để đổi lấy lợi nhuận cao ngất, đồng thời trong hoạt động không ngừng đào góc tường như thế này đã khiến cho doanh nghiệp nhà nước bị “kinh doanh không tốt”, cuối cùng là đóng vai trò là một người đại thiện nhân mà bỏ vốn ra để tiếp nhận những “tài sản có gánh nặng” này, lắc mình một cái trở thành nhà doanh nghiệp nhân dân.
Người bình thường vừa không có thông tin, vừa không có kênh, vừa không có vốn liếng mà lại vứt bỏ bát cơm sắt ổn định để chạy đi khởi nghiệp, vậy thì chỉ có thể nói là đã có chút đánh giá quá cao năng lực của mình.
Sau khi ôm anh trai của mình một cái, Siglisse dùng ánh mắt phức tạp nhìn Sizanel. Nam tiến vốn dĩ đã là một con đường nguy hiểm, ngay cả bản thân Albert cũng không thể nào đảm bảo an toàn một trăm phần trăm, huống chi là Sizanel.
Vừa nghĩ đến việc tương lai của mình rất có khả năng sẽ không thể nào gặp được anh trai của mình nữa, tim của Siglisse bất giác liền thắt lại.
“Anh ơi…”
“Anh sẽ không sao đâu.” Sizanel dùng lời nói kiên định, cắt ngang tiếng nỉ non của Siglisse.
Cuối cùng, Siglisse chỉ có thể nhìn anh trai của mình, ở trong lòng cầu nguyện mong rằng Chư Thần sẽ phù hộ cho hắn.
Ở không xa nàng, Camilla cũng đang yên lặng cầu nguyện cho Ulysses vừa mới gia nhập quân đội không lâu, đã dựa vào thực lực mà trở thành một tiểu đội trưởng.
Phynia cảm thấy cổ họng của mình hát đã có chút khàn, nhưng vẫn đang kiên trì, để tiễn các binh lính và Albert.
Tiếng hát đồng thanh hào hùng của các binh lính ngày càng lớn.
Cả quân doanh đều đã rơi vào một sự cuồng nhiệt không rõ.
Phynia điều động ma pháp trên người, thi triển ma pháp để khuếch đại âm thanh của bản nhạc ra toàn bộ thành Wende.
“Những ngày tháng trưởng thành đã tới.”
“Hăng say lao động, miệt mài học tập.”
“Để thành phố của chúng ta, và những ngôi làng đó.”
“Có thể yên bình mà phồn vinh.”
“Các binh lính—”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Và miền hậu phương, người yêu dấu.”
“Anh sẽ viết thư gửi về cho em.”
“Tạm biệt em, tiếng kèn quân đã vẫy gọi—”
“Các binh lính, bước đều…”
Tiếng bước chân dày đặc bắt đầu vang lên, một số đội ngũ đã chuẩn bị xong bắt đầu chính thức xuất phát. Họ đi đến trên đường phố của thành Wende, hai bên đường phố, là các dân chúng đang tiễn họ.
Thời gian của bài hát này chỉ có ba phút, dưới sự ca hát của Phynia, tất cả mọi người đều đã học được lời bài hát đơn giản dễ thuộc đó, cùng nhau hát vang bài hát đó.
“Muôn dặm xa chúng ta đi bên đồng đội.”
“Ngẩng cao đầu, hãy tươi nụ cười, hỡi binh lính!”
“Trong gió mưa, quân ta giương cao lá cờ.”
“Theo bước chỉ huy tiến về phía trước.”
“Các binh lính—”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Tiến lên…”
“Và miền hậu phương, người yêu dấu.”
“Anh sẽ viết thư gửi về cho em.”
“Tạm biệt em, tiếng kèn quân đã vẫy gọi—”
“Các binh lính, bước đều…”
Nhiều binh sĩ gặp người thân của mình ở hai bên đường, rồi không kìm được cảm xúc mà chạy ra khỏi hàng ngũ, nói lời tạm biệt cuối cùng với họ.
Những cặp nam nữ trẻ tuổi ôm chầm lấy nhau, thổ lộ nỗi lòng, như thể có những lời nói không bao giờ hết.
Binh sĩ Andre cứ thế nhìn chiến hữu của mình ôm chặt lấy vợ của hắn ta, ở trong sự chú ý của đám đông mà hôn nhau một cách nồng nhiệt.
Dù sao thì đây là đi đánh trận, hơn nữa còn là chủ động xuất kích, ở một nơi xa xôi không biết khi nào mới có thể trở về. Ai cũng không biết mình vất vả chờ đợi là một bức thư đại diện cho cái chết, hay là một con người sống sờ sờ đang đứng trước mặt.
Andrecho đến nay vẫn còn độc thân, có chút hâm mộ mà nhìn đồng đội, thầm nghĩ đợi sau khi cuộc chiến tranh lần này kết thúc hắn liền sẽ giải ngũ, sau đó trở về quê hương để cùng thanh mai trúc mã của mình kết hôn.
Đến lúc đó, hắn có lẽ sẽ có một cô con gái hoạt bát, hay là một cậu con trai hiếu động, nếu tham lam hơn một chút, vậy thì sinh một cặp song sinh?
Trong đầu Andre không ngừng suy nghĩ lung tung. Cùng lúc đó, các trưởng quan trong quân đội không ngừng hét lớn, thúc giục các binh lính trở về đội ngũ.
Tuy rằng lời lẽ vô cùng kịch liệt, nhưng lại không có một người nào thực sự nỡ lòng nào mà lôi các binh lính đang nói lời tạm biệt với người thân trở về trong đội ngũ, chỉ có thể yên lặng mà coi như không nhìn thấy họ.
Trong sự chú ý đầy oán trách của Andre, cặp nam nữ vẫn luôn cuồng nhét cơm chó cho hắn ta, rốt cuộc cũng đã lưu luyến không nỡ mà tách ra. Họ vừa khóc vừa an ủi đối phương, người vợ nói với người yêu của mình: “Schultz, em và con sẽ luôn chờ anh trở về…”
Schultz sau khi chia tay đã trở về trong hàng ngũ. Trên mặt Andre mang theo một tia cười bỉ ổi, nhún vai với Schultz, dường như là đang chế nhạo hành vi mất mặt vừa rồi của hắn ta. Và Schulz sau khi lau đi nước mắt còn sót lại ở khóe mắt, không nhịn được mà hỏi Andre: “Người nhà của cậu đâu, sao lại không thấy?”
Andre đáp với vẻ mặt vô cùng bình thường: “Quê của tôi ở một nông trang khá hẻo lánh ở Rusatinia… Xa quá, cha mẹ tôi không thể đến được.”
“Là vậy sao?” Schultz nghe vậy thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai Andre: “Nếu đã như vậy, thì nhất định phải—”
Lời của Schultz còn chưa nói xong, Andre trên mặt đột nhiên lộ ra ánh mắt không thể tin được, rồi chạy vụt khỏi bên cạnh hắn, lao về một vị trí trong đám đông hai bên đường.
Ở đó, một người phụ nữ trên đầu có quấn khăn, đang lo lắng chen lên hàng đầu tiên của đám đông đang tiễn biệt.
“Nhường một chút, nhường một chút…”
Andre kích động chạy đến trước mặt người phụ nữ, ôm chầm lấy bà: “Sao mẹ lại đến đây?”
Nghe thấy giọng nói của con trai mình, người phụ nữ trong mắt ngấn lệ vỗ vỗ bờ vai rộng lớn của Andre, dặn dò hắn ta.
“Andy, con nhất định phải sống sót trở về, Andy của mẹ…”
Nhìn người mẹ nước mắt giàn giụa, Andrea liền ôm chặt lấy bà mà an ủi: “Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ sống sót trở về gặp mẹ, đến lúc đó con sẽ nghe lời mẹ, cùng Hanna kết hôn trong trang trại.”
“Tốt, tốt.”
Người mẹ vui mừng hôn lên má người con trai, vuốt tóc hắn ta: “Andy, mẹ không yêu cầu nhiều như vậy, con chỉ cần sống sót trở về, con chỉ cần có thể sống sót trở về là không có vấn đề gì rồi, những chuyện còn lại đều không quan trọng…”
“Vâng.” Hai mắt Andre đẫm lệ. Và ngay lúc này, hắn ta đột nhiên cảm thấy sau lưng của mình bị người ta vỗ vỗ.
Hắn ta quay đầu lại nhìn, lại phát hiện Schultz vẻ mặt bất đắc dĩ đang nhìn mình.
“Đội ngũ sắp đi xa rồi.” Schultz chỉ chỉ vào đội ngũ: “Đội trưởng không dám đến gọi cậu, thế là liền bảo tôi, người có quan hệ tương đối tốt với cậu đến…”
“Tôi biết rồi.” Andre gật đầu, sau đó quay đầu lại không nỡ nói với mẹ của mình: “Con phải xuất phát rồi, mẹ ơi, con sẽ không sao đâu.”
Người phụ nữ không nỡ buông hai cánh tay ra, đưa một cái bọc cho con trai của bà.
“Đồ ăn này cho con, tuyệt đối đừng để bị đói, đói bụng thì không có cách nào để đánh trận…”
“Biết rồi, biết rồi…”
Tuy rằng tiêu chuẩn thức ăn mà Albert đã nâng cao trong quân đội còn cao hơn rất nhiều so với ở nhà của Andre, nhưng Andre vẫn cẩn thận ôm chặt cái bọc vào lòng.
Hắn ta vừa cùng Schultz rời đi, vừa không ngừng quay đầu lại nhìn về phía sau, vẫy tay với mẹ.
“Tạm biệt! Về nhà đi, mẹ ơi!”
Bước chân của người phụ nữ không ngừng đuổi theo, mãi cho đến khi con trai biến mất trong tầm mắt, mới có chút cô đơn mà từ từ dừng lại.
Cơn gió mạnh thổi bay chiếc khăn trùm đầu của bà, khiến cho người phụ nữ này trông vô cùng tiêu điều.
Bên cạnh bà là hàng ngũ dài dằng dặc vẫn đang không ngừng tiến về phía trước, vô số những người mẹ giống như bà đang nói lời tạm biệt với những đứa con giống như Andre.
Trong số đó cũng không biết có bao nhiêu người có thể sống sót đến cuối cùng.
Các thị dân trong thành phố vẫn đang ca hát, tiễn biệt những đứa con của tất cả bọn họ.
“Và miền hậu phương, người yêu dấu.”
“Anh sẽ viết thư gửi về cho em.”
“Tạm biệt em, tiếng kèn quân đã vẫy gọi—”
“Các binh lính, bước đều…”
Tiếng hát theo gió lan truyền đến phương xa, làm lời tiễn biệt cuối cùng cho những binh sĩ xuất chinh.
