Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 01 - Chương 53: Tìm thấy ngươi rồi

Chương 53: Tìm thấy ngươi rồi

***

Sau khi từ bệnh viện trở về trang viên, Lục Vân Trạch lập tức ngồi vào bàn học, bắt đầu sắp xếp lại những thông tin thu thập được.

Giang Tuệ thật sự hôm nay không hề đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ, ngược lại Kim Thuận lại không mời mà đến. Hơn nữa sau khi hắn đến, Ngô Hiên trở nên kỳ lạ, phòng sinh hoạt còn xảy ra vụ nổ.

Một điều nữa có thể khẳng định là, Kim Thuận cũng là bí thuật sư.

Sau khi giao đấu ngắn ngủi với hắn, Lục Vân Trạch vẫn nhớ rõ tình huống khi hắn sử dụng bí thuật. Chẳng lẽ là năng lực tạo ra ảo giác?

Nếu đúng là vậy, mọi bằng chứng đều sẽ đổi hướng, từ Giang Tuệ chuyển sang Kim Thuận.

Vậy "Giang Tuệ" ở trên sân thượng lúc đó giải thích thế nào đây? Là cái bẫy do Kim Thuận cố tình tạo ra để thu hút sự chú ý của ta sao?

Nếu thật là vậy, tại sao cô ấy lại lên tiếng nhắc nhở ta cẩn thận kẻ địch sau lưng?

Suy nghĩ hồi lâu, Lục Vân Trạch vẫn không tìm ra đáp án.

Nhưng kẻ địch cần cảnh giác không phải Giang Tuệ, điều này đã đủ khiến hắn cảm thấy vui mừng khôn xiết rồi.

Lục Vân Trạch ngả người ra ghế, cười khẽ hai tiếng, vui vẻ hơn cả tưởng tượng.

Trong đầu lóe lên ánh mắt của Giang Tuệ lúc tạm biệt, nụ cười trên môi Lục Vân Trạch từ từ tắt ngấm, hắn lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Trên đường gặp người hầu, hắn liền mở miệng hỏi.

"Có thấy Giang Tuệ đâu không?"

"Không thấy, thưa thiếu gia."

Lên tầng hai, Lục Vân Trạch đã lâu không đến trước cửa phòng cô hầu gái nhỏ, giơ tay gõ nhẹ.

"Giang Tuệ, cô có ở trong đó không? Ta có chuyện muốn nói rõ với cô."

Không có hồi âm.

Lục Vân Trạch đẩy cửa bước vào, không ngoài dự đoán, phòng ngủ trống trơn. Cửa sổ chưa đóng, gió đêm thổi tấm rèm trắng bay phần phật.

Cô ấy vẫn chưa về sao?

Lục Vân Trạch giúp cô đóng cửa sổ lại. Ánh mắt quét qua từng ngóc ngách trong phòng, gần như có thể tưởng tượng ra hình ảnh cô sinh hoạt ở đây. Tiếc là trong không khí không còn mùi hương thanh mát kia nữa, chỉ có mùi bụi bặm.

Đã bảo sẽ về sớm mà, có nên đợi cô ấy ở đây không?

Không, không được. Lục Vân Trạch cảm thấy mình còn việc quan trọng hơn phải làm.

Ví dụ như, tìm tên khốn nào đó để tính sổ.

Kim gia ở Lan Thành cũng được coi là danh gia vọng tộc, nên muốn tìm chỗ ở của bọn họ không khó. Lục Vân Trạch trực tiếp cưỡi con xe mô tô đường phố yêu quý của mình, vặn ga hết cỡ, phóng vút ra đường lớn.

Suốt dọc đường Lục Vân Trạch gần như không lãng phí chút thời gian nào, rất nhanh đã đến gần dinh thự Kim gia, đỗ xe xong liền đi về phía cổng chính.

Gia tộc này chỉ có thể tác oai tác quái trong phạm vi Lan Thành, quy mô hoàn toàn không so được với Lạc gia. Trang hoàng bên ngoài dinh thự trông có vẻ tốt hơn trang viên Lạc gia một chút, nhưng trang viên kia chỉ là một phân bộ nhỏ xíu của Lạc gia tại Lan Thành mà thôi, khoảng cách giữa hai gia tộc có thể thấy rõ.

Kính coong.

Nhấn chuông cửa, từ loa cửa truyền ra giọng nam già nua nghiêm nghị.

"Xin hỏi cậu là ai, đến nhà chúng tôi có việc gì?"

"Tôi là bạn của Kim Thuận, đến tìm cậu ấy có việc gấp."

"Xin lỗi, thiếu gia không có nhà."

Lục Vân Trạch hơi nhíu mày, ngay lúc hắn định bịa ra một lý do để đối phương cho mình vào thì giọng nói bên kia đổi từ giọng nam già nua sang giọng nữ êm tai.

"Cậu thực sự là bạn của Kim Thuận?"

"Phải, tôi là bạn học của cậu ấy."

"Ra là vậy, thế cậu vào đi."

Dễ dàng thế thôi á?

Mãi đến khi cổng lớn mở ra, Lục Vân Trạch vẫn chưa hoàn hồn, diễn biến này cũng nhanh quá rồi.

Dưới sự dẫn đường của người hầu Kim gia, Lục Vân Trạch đi vào dinh thự, đến phòng khách. Đã có một người đang đợi hắn ở đó.

Đó là một người phụ nữ có ngoại hình ngọt ngào, khí chất tao nhã. So với Lạc Dao và Giang Tuệ, vẻ đẹp của cô ấy là vẻ đẹp trưởng thành.

Vị đại tỷ này khi Lục Vân Trạch ngồi xuống đã tỏ ra vô cùng nhiệt tình, không chỉ rót trà cho hắn mà còn chủ động hỏi han hắn đi đường xa đến đây có vất vả không.

"Ngại quá, quên chưa tự giới thiệu, tôi tên Lý Tri Nhã, là chị gái của Kim Thuận."

"Tôi tên Lục Vân Trạch."

Chị gái Kim Thuận họ Lý?

Lục Vân Trạch nhướng mày, không buồn nghĩ xem bên trong có câu chuyện sâu xa gì, mà đi thẳng vào vấn đề chính.

"Kim Thuận cậu ấy không có nhà, là đi đâu rồi ạ?"

Nhắc đến vấn đề này, Lý Tri Nhã không khỏi nở nụ cười khổ sở.

"Thực ra tôi cũng không rõ lắm, em trai tôi rất phản nghịch, thường xuyên đi cả thời gian dài không về nhà, cũng chẳng bao giờ nói cho người nhà biết là mình đi đâu chơi."

"Không ai quản sao ạ?"

"Haizz, tôi làm sao quản được nó. Lão gia hiện giờ lại không có nhà, nó càng được đà lấn tới."

"Ra là vậy, thế thì tôi làm phiền rồi."

"Không đâu không đâu, vẫn còn bạn bè quan tâm đến nó, chứng tỏ nó ở bên ngoài cũng không phải cô độc một mình."

Vẻ mặt Lý Tri Nhã rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

"Sau này có dịp nhớ thường xuyên đến chơi nhé."

"Vâng."

Không ngờ tên khốn thích làm xằng làm bậy kia, trong nhà lại có một người chị gái dịu dàng trí thức đến thế.

Nhưng cô ấy không cung cấp được thông tin hữu ích nào, vẫn khiến Lục Vân Trạch cảm thấy thất vọng, đành phải về nhà trước một chuyến.

Về đến nhà xong việc đầu tiên hắn làm là đi tìm Giang Tuệ, kết quả cô vẫn chưa về.

Lục Vân Trạch chỉ đành ngồi phịch xuống ghế trong phòng ngủ của mình, nhìn chằm chằm vào đèn chùm trên trần nhà ngẩn người.

Manh mối đứt đoạn rồi.

Nếu tìm được Kim Thuận thì vụ việc này có thể kết thúc, nhưng ngặt nỗi lại kẹt lại ở đây.

Kim Thuận thì không nói làm gì, người nhà hắn còn chẳng rõ hành tung của hắn, Lục Vân Trạch càng khó định vị được vị trí hiện tại của hắn.

Biết đâu hắn choảng nhau xong lại đi tìm đám phụ nữ để giải sầu rồi cũng nên.

Còn về Giang Tuệ... Lục Vân Trạch đã gửi cho cô rất nhiều tin nhắn, nhưng cô không trả lời lấy một tin.

Bọn họ sẽ không đụng độ nhau đấy chứ?

Trong đầu đột nhiên nảy ra ý nghĩ đáng sợ, dọa Lục Vân Trạch ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm vào khung chat chỉ có mình hắn độc thoại với vẻ mặt ngưng trọng.

Nếu Giang Tuệ thực sự không may rơi vào tay Kim Thuận, người Lục Vân Trạch không thể tha thứ nhất e rằng chính là bản thân mình.

Ít nhất hãy để tôi xác định cô được an toàn.

Ngay khi Lục Vân Trạch định bấm gọi điện thoại, khung chat im lìm nãy giờ bỗng có tin nhắn mới.

Lục Vân Trạch phấn khích suýt hét lên thành tiếng, Giang Tuệ cuối cùng cũng chịu trả lời hắn rồi!

"Hửm, cái gì đây?"

Nhìn nội dung cô gửi tới, Lục Vân Trạch lại cau mày, nghiền ngẫm kỹ ý nghĩa trong tin nhắn đó.

"Vị trí này là..."

Trong mắt Lục Vân Trạch lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

***

Bến cảng Lan Thành.

Nơi đây chất đống vô số container bỏ hoang, số lượng nhiều, diện tích rộng, lộn xộn như một mê cung.

Xây dựng nơi trú ẩn ở chỗ này, chỉ cần động tĩnh không quá lớn thì sẽ không bị ai phát hiện.

Rầm!

Nhưng lúc này, có người đã sắp không kìm chế nổi cơn giận của mình nữa rồi.

"Phế vật, đều là một lũ phế vật!"

Áo choàng đen cởi ra bị vứt sang một bên, Kim Thuận liên tục đấm mạnh xuống chiếc bàn gỗ trước mặt. Lực đạo truyền đến container, khiến nó rung lắc đồng thời phát ra tiếng động trầm đục.

"Sao kẻ nào cũng thích đối đầu với tao thế hả!"

Khuôn mặt Kim Thuận vặn vẹo, đấm vào bàn đã không đủ để hắn xả giận, dứt khoát lật tung cái bàn lên, mặc kệ đồ đạc bên trên rơi vãi lung tung xuống đất.

"Một lần không thành công thì thôi đi, tại sao lần thứ hai vẫn có kẻ đến phá đám tao?"

Nhớ lại chuyện xảy ra trên sân thượng, cơn giận của hắn lại bùng lên dữ dội.

Rõ ràng chỉ thiếu chút nữa là có thể giải quyết được Lục Vân Trạch.

Chỉ cần trừ khử được kẻ địch khiến bọn chúng đau đầu, bọn chúng sẽ không dám coi thường ta nữa.

Nhưng sự việc thất bại rồi, hơn nữa còn là thất bại hai lần liên tiếp!

Về đến nơi trú ẩn việc đầu tiên là thông báo cho đám người của Hắc Tinh Giáo Đoàn, kết quả còn bị bọn chúng mắng cho một trận té tát, bảo hắn lỗ mãng, ngu xuẩn lại còn không biết tự lượng sức mình.

"Rõ ràng chỉ là một lũ chuột nhắt trốn chui trốn lủi dưới cống rãnh làm trò trộm gà bắt chó, lại còn dám chỉ tay năm ngón với tao."

Kim Thuận đấm mạnh một quyền vào tường.

Cứ tưởng ra ngoài đời sẽ có người thưởng thức tài năng của hắn, kết quả ai cũng giống mụ đàn bà và lão già ở nhà, đều coi thường hắn.

Trút giận xong xuôi, Kim Thuận mới dựng lại cái bàn, nhặt nhạnh đồ đạc vương vãi trên đất.

Leng keng.

Đúng lúc này, chiếc chuông treo trên tường đột nhiên vang lên một tiếng, khiến động tác của hắn khựng lại, quay đầu nhìn ra cửa.

Có người đến?

Là ai?

Kim Thuận nhanh chóng mặc áo choàng đen, đội chiếc mũ trùm đầu rách nát lên, bước ra khỏi nơi trú ẩn, lợi dụng bóng râm khổng lồ của container để che giấu thân hình.

Đến nơi kích hoạt cơ quan, Kim Thuận quan sát một lúc, không nhìn thấy bóng dáng ai khác.

"Hửm?"

Dưới chân đột nhiên có một cái bóng vụt qua, dọa hắn rút dao găm ra.

"Meo~"

"Cái gì, hóa ra là con mèo."

Không hiểu sao, cứ có cảm giác ánh mắt con mèo đen này nhìn hắn cũng giống như đám người từng coi thường hắn vậy, Kim Thuận thầm nghĩ hay là lấy nó ra để trút giận luôn.

Hắn bước ra khỏi bóng tối, chưa kịp đuổi theo mèo đen thì cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo truyền đến từ phía bên kia.

Quay đầu lại, một bóng dáng quen thuộc đứng dưới ánh trăng, nhìn hắn chằm chằm.

"Tìm thấy ngươi rồi."

Giọng Lục Vân Trạch rất nhẹ, nhưng truyền rõ mồn một vào tai Kim Thuận.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!