Chương 59: Bị Lừa Rồi
***
Ngay khi phát hiện ra mùi hương kỳ lạ trên người Lục Vân Trạch, ánh mắt của Lạc Dao lập tức trở nên quái dị.
"Rõ ràng lúc ra khỏi cửa, trên người Lục ca ca vẫn chưa có mùi thơm như vậy."
"Cái này, là mùi hương của hoa đấy!" Lục Vân Trạch khó quá hóa khôn, "Ban nãy vì mải tìm em, anh có chút vội vàng, nên cứ thế băng thẳng qua bụi hoa đằng kia, có thể là phấn hoa đã dính vào quần áo."
Lục Vân Trạch cảm thấy lý do này không có chỗ nào để chê, thế nhưng Lạc Dao nghe xong, đôi lông mày đang nhíu chặt vẫn không hề giãn ra, ngược lại ánh mắt cô càng thêm phần nghi hoặc nhìn chằm chằm vào hắn.
"Nhưng mà Lục ca ca, trên người anh rõ ràng là mùi hương chanh của sữa tắm mà."
"Hả?" Lục Vân Trạch ngớ người, tự cúi xuống ngửi ngửi mùi trên người mình.
"Chẳng lẽ hoa ở chỗ này lại có mùi chanh?"
Quả thực có mùi chanh rất thoang thoảng, nhưng đó không phải mùi hoa, mà là mùi hương trên cơ thể Giang Tuệ.
"Không đúng, sao em lại biết đây là mùi sữa tắm?"
"Vì trước đây em đã từng dùng qua loại này rồi."
Trong trang viên không chỉ có một phòng tắm, phòng tắm dành cho Lục Vân Trạch và Lạc Dao khác với phòng tắm của người làm, không ngờ trùng hợp thế nào mà lại đụng hàng ngay đúng mùi sữa tắm.
"Lục ca ca, anh nói thật đi, tại sao trên người anh lại có mùi sữa tắm này?"
Giọng điệu Lạc Dao vẫn bình thản như thường, nhưng hàn ý lạnh thấu xương ẩn chứa trong đó đã sớm mất kiểm soát mà tràn cả ra ngoài.
"Đừng nói là, anh vừa mới ôm ấp người phụ nữ nào..."
Bộp!
Lời còn chưa dứt, Lục Vân Trạch đột nhiên giơ hai tay lên, đặt mạnh lên vai Lạc Dao.
Biến cố bất ngờ này khiến vị thiên kim tiểu thư sững sờ, nhất thời trở nên lúng túng.
"Lục ca ca?"
"Vốn dĩ anh không muốn nói cho em biết sự thật, nhưng nếu em đã phát hiện ra rồi thì anh cũng đành phải nói thôi."
"Anh nói đi, em sẵn lòng nghe Lục ca ca giải thích."
"Thực ra ——"
Ánh mắt Lục Vân Trạch trở nên vô cùng nghiêm túc.
"Trước khi ra khỏi nhà, anh đã đặc biệt đi tắm rửa sạch sẽ."
"...... Hả?"
Nhìn thấy biểu cảm ngây ra như phỗng của cô nàng, Lục Vân Trạch tiếp tục diễn sâu, buông tay khỏi vai cô rồi tiếp tục nói.
"Rất nhiều người đều nói anh không giống thiếu gia nhà họ Lạc, cho nên anh vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để thay đổi bản thân, để mình trông có vẻ phù hợp với thân phận hiện tại hơn. Một trong những ý tưởng đó là khiến bản thân trở nên sạch sẽ hơn trước."
"Cho nên?"
"Cho nên anh đã thử thay đổi thói quen sinh hoạt, ví dụ như tăng số lần tắm rửa chẳng hạn. Nhưng anh ngại nói cho người khác biết, không ngờ cuối cùng vẫn bị Lạc Dao em phát hiện ra." Lục Vân Trạch vừa nói vừa gãi đầu, vẻ mặt tỏ ra vô cùng ngượng ngùng.
Đã nói đến nước này rồi, nếu Lạc Dao vẫn không tin thì Lục Vân Trạch cũng bó tay thật sự. Chẳng lẽ lại khai thẳng Giang Tuệ ra?
Cô hầu gái nhỏ đang nợ Lạc gia một khoản tiền khổng lồ lên tới một triệu tám, lại còn bị Lạc đại tiểu thư ghen ghét, thậm chí có khả năng mất luôn công việc, thế thì quá đáng thương rồi.
Cùng lắm thì bịa đại ra một người nào đó, miễn là có thể đánh lạc hướng sự chú ý của Lạc Dao.
Thực xin lỗi, vì người phụ nữ khác mà phải lừa dối em, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Lạc Dao im lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hắn một hồi lâu, dường như muốn tìm ra chút sơ hở nào đó trong lời nói dối, nhưng rất nhanh cô đã bỏ cuộc, khẽ thở dài.
"Lục ca ca nỗ lực như vậy em rất vui mừng, nhưng mà anh đi sai phương hướng rồi."
"A, vậy sao?"
Wuhu, cô ấy tin rồi!
Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh, không được để lộ ra bất cứ sơ hở nào.
Trong lòng Lục Vân Trạch đang nhảy múa điên cuồng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ ngạc nhiên, vội vàng nương theo chủ đề này mà hỏi.
"Anh cứ tưởng em cũng sẽ làm như thế chứ."
"Lục ca ca, tắm rửa nhiều quá cũng không tốt cho da đâu." Lạc Dao sờ sờ lên má mình, khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng, "Nếu anh thực sự muốn thay đổi bản thân, tại sao không hỏi ý kiến muội trước chứ, hại em lo lắng không đâu."
"Lần sau nhất định sẽ hỏi, nhất định."
"May mà Lục ca ca không bị mấy ả đàn bà phiền phức nào bám lấy."
"Sao em lại nghĩ thế?" Lục Vân Trạch tò mò mở miệng hỏi, "Ai mà thèm để ý đến anh chứ."
"Không đúng đâu nha Lục ca ca." Nụ cười của Lạc Dao đột nhiên trở nên bí hiểm, "Mặc dù Lục ca ca không còn là phế vật nữa, nhưng trong mắt nhiều người thiếu thông tin, anh vẫn là tên vô dụng ngày nào. Bọn họ sẽ coi huynh là công cụ để xâm nhập vào Lạc gia, cố tình tiếp cận để làm quen với anh."
Về khoản này, Lạc Dao hiểu biết hơn Lục Vân Trạch nhiều, đặc biệt là những người phụ nữ bất chấp thủ đoạn, thậm chí sẵn sàng dùng chính thân xác mình làm công cụ, chỉ để nắm thóp trái tim của mục tiêu.
"Lục ca ca nhất định phải cẩn thận đấy, đừng để bị người ta dụ dỗ bắt đi mất."
Đôi mắt Lạc Dao híp lại thành hình trăng khuyết, thần sắc càng lúc càng khiến người ta rợn tóc gáy.
"Nếu không thì, em lại phải tốn công cứu anh ra, tiện thể xử lý luôn ả đàn bà xấu xa đó nữa."
Xử lý thế nào thì Lục Vân Trạch không dám hỏi, mà có hỏi chắc Lạc Dao cũng chẳng nói.
Đôi khi phụ nữ ra tay với nhau còn tàn nhẫn hơn ra tay với người khác giới gấp nhiều lần.
Nuốt nước bọt cái ực, Lục Vân Trạch một lần nữa chuyển chủ đề, làm ảo thuật lấy ra phần cháo giấu sau lưng.
"Em xem đây là cái gì?"
"Ủa, không phải là quên mang theo rồi sao?" Lạc Dao cũng vừa đi mua cháo về, không ngờ trong tay Lục Vân Trạch cũng có.
"Thực ra anh đã sớm dự liệu được tình huống này, nên đã chuẩn bị dư thêm một phần từ trước." Lục Vân Trạch cười tươi rói.
Lạc Dao trợn tròn mắt.
"Vậy Lục ca ca sao, sao anh không nói sớm?"
"Lúc đó em chạy biến đi luôn, anh biết nói với em kiểu gì?"
"Anh có thể gọi điện cho em mà." Lạc Dao lại đỏ bừng mặt, hận không thể đào ngay cái hố để chui xuống đất.
"Đi thôi, đừng để học trưởng đợi lâu quá."
May mà Lạc Dao chỉ lo xấu hổ, hoàn toàn không nghi ngờ gì lời nói của Lục Vân Trạch, hai người cứ thế rời khỏi khuôn viên, quay trở lại phòng bệnh của Ngô Hiên.
Vì biết bọn họ sẽ mang cháo đến nên Ngô Hiên vẫn để bụng rỗng, lúc Lục Vân Trạch đưa cháo tới, cậu ta đã đói mèm rồi.
Vội vàng xúc một thìa ăn thử, biểu cảm của Ngô Hiên lập tức sáng bừng lên: "Mùi vị không tệ chút nào, ngay cả người không thích ăn cháo như tôi cũng thấy ngon."
"Tay nghề đầu bếp nhà tôi cũng được lắm đấy." Lục Vân Trạch xoa mũi tự hào.
"Thật ghen tị với mấy cậu, mỗi ngày thức dậy đều có một đám người chuẩn bị sẵn ba bữa cơm, chẳng bù cho tôi, ở nhà toàn phải tự lăn vào bếp."
"Cũng không khoa trương đến mức đó đâu. Đa số người làm đều phụ trách dọn dẹp vệ sinh, thỉnh thoảng nhà bếp thiếu người mới điều người qua thôi."
Dù sao cũng là tòa dinh thự ba tầng sang trọng chứa được hơn mười người ở, nếu nhân lực dọn dẹp không đủ thì ngôi nhà sẽ rất nhanh chóng trở nên bẩn thỉu, rồi bắt đầu ẩm mốc bốc mùi.
"Haizz, có tiền đúng là tốt thật." Ngô Hiên đặt thìa xuống, cảm thán, "Tôi từ nhỏ đã phải giúp bố mẹ nấu cơm, chưa bao giờ được nếm trải cảm giác được người khác hầu hạ là như thế nào."
"Với thực lực và tài năng của Ngô học trưởng, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày giúp gia đình trở nên giàu có thôi." Lạc Dao cười tủm tỉm nói.
"Học muội đánh giá anh cao quá rồi, anh cũng chỉ chơi nhạc cụ cho vui thôi, Lục Vân Trạch mới là tuyển thủ hệ thiên phú."
"Ngô học trưởng, quan hệ giữa anh và Lục ca ca tốt lắm nhỉ."
Lạc Dao vừa dứt lời, cả Lục Vân Trạch và Ngô Hiên đều đồng thanh đáp.
"Đó là đương nhiên, bọn này là anh em chí cốt mà!"
"Chí cốt đến mức nào?"
Ngô Hiên ho khan hai tiếng.
"Nói hơi quá lên một chút thì, lúc Lục Vân Trạch không có mặt ở phòng câu lạc bộ, anh cũng có thể đoán được cậu ta đang đi làm cái gì."
"Thật hay đùa đấy?"
"Không lừa em đâu học muội, em cứ thoải mái kiểm tra anh đi, nói không chừng anh còn hiểu cậu ta hơn cả em đấy."
Thấy cậu ta tự tin đến vậy, Lạc Dao vẫn tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng rất nhanh biểu cảm của cô đã thay đổi, đồng thời thốt ra một câu khiến sắc mặt cả Ngô Hiên và Lục Vân Trạch biến đổi theo.
"Ngô học trưởng hiểu rõ Lục ca ca như vậy, chắc chắn biết ở trường Lục ca ca thường bị những ai bám theo đúng không?"
"......"
Động tác húp cháo của Ngô Hiên khựng lại giữa không trung.
Lúc này nhìn lại biểu cảm của Lạc Dao, vẫn là nụ cười dịu dàng ấy, nhưng trong mắt hai gã đàn ông, nụ cười đó bỗng trở nên âm u lạnh lẽo vô cùng.
Chết dở, dính bẫy rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(Gốc: 芜湖 - Ngon) Ăn cám rồi hai anh ơi