Chương 80: Lo mà ăn chuối của cô đi
Letia nghe đến đây, cuối cùng vẫn không nhịn được mà thở dài một tiếng rồi nói.
"Rõ ràng hiện tại cả hai chúng ta đều đang ở trạng thái bán nghỉ hưu rồi, thế mà anh vẫn cứ thích lo chuyện bao đồng bên ngoài quá nhỉ, Reid..."
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Letia cũng tự hiểu rằng mình chẳng có tư cách gì để phán xét anh cả.
Bởi lẽ chính cô cũng đang khá là lo lắng cho cái cuộc khủng hoảng sắp sửa ập đến kia.
Những việc cô tất bật chạy vầy ở Bạch Giáo mấy ngày nay, thực chất phần lớn cũng đều liên quan đến chuyện này.
"Em không cần phải lo chuyện tôi với Liz còn vương vấn tình xưa nghĩa cũ gì đâu..." Reid lại cứ ngỡ Letia đang bất an vì lý do đó, bèn lên tiếng giải thích: "Cô ấy là quý tộc, đám người ở kỵ sĩ đoàn chỉ nghe lệnh kẻ có quyền thế thôi, ngoài Liz ra thì người khác chẳng điều động nổi bọn họ đâu."
"Thôi được rồi," Letia sau khi ăn no uống đủ thì đẩy bát đũa sang một bên: "Nhưng em cũng muốn đi cùng, được không?"
"Ngay từ đầu tôi đã chẳng có ý định từ chối rồi."
Reid đưa tay xoa xoa đầu Letia.
"Được rồi, dọn dẹp bát đũa đi, chúng ta xuất phát thôi."
"Tuân lệnh~"
Nhìn thiếu nữ có chút dáng dấp của một tiểu ác ma này, Reid nhất thời chẳng biết nên nói gì cho phải.
"Nhưng mà lúc sang đó, em đừng có mà nói mấy chuyện không cần thiết đấy nhé."
"Yên tâm đi, mồm em kín như bưng ấy mà."
——————
"Dù bình thường em cũng chẳng ít lần ghé qua đây..." Letia nhìn căn biệt thự xa hoa trước mặt, nhất thời không khỏi cảm thán: "Nhưng đây là lần đầu tiên em đi cùng anh đấy, Reid."
Căn nhà trước mắt hiển nhiên chính là cứ điểm của Lưỡi Dao Rạng Đông. Đám người Liz dù sao cũng xuất thân từ đại quý tộc, sau khi ngân sách dồi dào trở lại, họ đương nhiên sẽ quay về sống trong cứ điểm cũ của đoàn.
Cộng thêm việc hiện tại Lưỡi Dao Rạng Đông đã dần đi vào quỹ đạo, việc thay đổi nơi ở quá nhiều cũng không còn phù hợp nữa.
Chỉ là tất cả những điều này chẳng còn liên quan gì đến Letia cho lắm.
Cô vươn tay ra, nói với Reid.
"Dù sao giờ chúng ta cũng là người ngoài rồi, nên Reid này, anh cứ đi sát cạnh em đi, đảm bảo sẽ thấy tự nhiên hơn nhiều đó nha~"
"Cái đó thì không cần đâu."
Reid chỉ đơn giản liếc nhìn nơi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này một cái, rồi trực tiếp bước thẳng vào.
"Cộc cộc cộc..."
Reid gõ cửa, nhưng kết quả là chưa đợi người bên trong ra mở, Letia đã nhanh nhảu đẩy cửa vào trước, hét lớn với đám người Liz đang ở bên trong.
"Hế lô~ Lâu rồi không gặp, tui lại tới tìm mọi người chơi nè~"
Đám người Liz nhìn thấy Letia thì có chút ngỡ ngàng, mà khi thấy Reid đang đứng ngay sau lưng cô thì lại càng thêm ngơ ngác.
"Reid?" Jessica có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Anh... quay lại đội à?"
"Không phải." Trước câu hỏi đó, Reid lắc đầu, rồi nhìn thẳng vào Liz – người đang mải mê lật giở tài liệu ở phía trước: "Tôi đến tìm Liz để bàn công chuyện."
Trước mặt người ngoài, Reid vẫn trưng ra bộ mặt điềm tĩnh và trưởng thành như mọi khi, tạo cho người ta cảm giác cực kỳ đáng tin cậy, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ khi ở nhà.
Liz day day thái dương, có lẽ vì dạo này phải xử lý quá nhiều việc nên gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Reid chủ động tìm tôi đúng là hiếm thấy thật... Là chuyện muốn nói riêng? Hay có thể nói ở đây luôn?"
Lúc này Liz cũng đã điều chỉnh lại tâm thế của mình, hoặc có lẽ biết rõ bản thân không thể nào cạnh tranh nổi với Letia, nên đối với Reid, cô dường như đã buông bỏ được phần nào.
"Nếu có thể nói chuyện một-đối-một thì tốt hơn..."
Reid nói đến đây thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn đặt tay lên đầu Letia.
"Cho cái đồ này tham gia vào luôn cũng được."
"... Được."
Dù Liz có hơi khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
"Đi theo tôi."
Dưới sự dẫn dắt của Liz, cả hai bước vào trong phòng sách.
Sau khi rót cho Reid và Letia mỗi người một tách trà, Liz ngồi xuống và hỏi Reid.
"Vậy hai người... có chuyện gì sao?"
Nếu đứng từ góc độ người ngoài, giọng điệu của Liz so với trước đây không thay đổi là bao, vẫn cứ cao cao tại thượng như cũ. Nhưng Reid có thể nhận ra thái độ của cô đã mềm mỏng hơn rất nhiều, cái cảm giác lạnh lùng băng giá kia cũng đã tan biến sạch sành sanh.
Cô của hiện tại thực sự đã trưởng thành hơn không ít, thậm chí... cái sự trưởng thành mang tính cưỡng ép này lại khiến Letia cảm thấy có chút đáng thương cho cô nàng.
"Về chuyện của kỵ sĩ đoàn thị trấn Dạ Minh..."
Reid tóm tắt ngắn gọn mục đích đến đây của mình, cũng như việc Nicholas đột nhiên mất tích một cách bí ẩn cho Liz nghe.
Sau khi nghe xong những phân tích của Reid, Liz tỏ vẻ trầm tư.
"Ý của anh là muốn tôi đứng ra vận động kỵ sĩ đoàn của thị trấn Dạ Minh sao?"
"Với thân phận của cô, việc này không khó."
Trước lời khẳng định của Reid, Liz im lặng hồi lâu, cô dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía anh.
"Nếu tôi từ chối thì sao?"
Cô đang thử lòng anh. Bởi nói thật lòng, số lần Reid chủ động nhờ vả cô thực sự quá ít ỏi, cô muốn nhân cơ hội này để thăm dò xem liệu Reid có vì thế mà chịu thỏa hiệp với mình điều gì hay không.
Những kẻ xuất thân quý tộc luôn có thói quen cân đo đong đếm lợi hại, hay nói cách khác, họ luôn đặt lợi ích lên hàng đầu.
Reid nhìn thẳng vào mắt Liz, làm sao anh lại không nhìn ra tâm tư của đối phương cơ chứ. Nhưng thật đáng tiếc, đối với chuyện tình cảm, anh chưa bao giờ là hạng người sẽ quay đầu lại, cho dù là dùng biện pháp cứng rắn hay mềm mỏng.
Anh đều không làm.
"Thế thì tôi sẽ đi tìm cách khác."
Reid đưa ra câu trả lời đầy bình thản, và chính câu nói ngắn gọn này đã khiến Liz hoàn toàn nản lòng.
"Reid à, anh đúng là..." Cô nở một nụ cười cay đắng: "Thực sự là một chút cơ hội cũng không thèm cho tôi luôn nhỉ."
"Chịu thôi," Reid đặt tay lên đầu Letia: "Tim tôi nhỏ lắm, chỉ đủ chỗ chứa cho một người thôi."
"Hả?"
Letia vốn đang ngồi hóng biến ăn dưa, làm sao cũng chẳng ngờ nổi Reid lại đột ngột lôi chuyện này lên người mình, thậm chí còn thốt ra những lời khiến người ta phải 'đỏ mặt tía tai' đến thế.
"Ê ê ê?!" Sau một thoáng chấn động, Letia liền giả vờ làm bộ dạng cực kỳ ngại ngùng: "Nói mấy lời này trước mặt người khác không tốt lắm đâu nha? Mấy chuyện mặn mòi đen tối ấy mà, để về nhà rồi anh muốn làm thế nào cũng được tất..."
"Ngậm miệng."
Reid lột vỏ một quả chuối rồi nhét thẳng vào miệng Letia, sau đó quay sang tiếp tục nói với Liz.
"Như cô thấy đấy, giờ chỉ riêng việc chăm sóc cái đồ này thôi cũng đủ làm tôi đau đầu lắm rồi."
"..."
Liz nhìn bộ dạng của hai người, trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, nhưng sự ghen tị trong ánh mắt thì chẳng tài nào giấu nổi.
Dù vậy, cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, khẽ ho khan hai tiếng.
"Tôi có thể thử đi thương thảo với người của kỵ sĩ đoàn, nhưng chuyện giữa đám quý tộc với nhau phức tạp hơn anh tưởng nhiều. Thế nên tôi cũng chỉ có thể cố gắng hết sức thôi, không chắc là sẽ thuyết phục được bọn họ đâu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
