Chương 66: Tôi không muốn tuân thủ quy tắc
Vị trí của thị trấn Dạ Minh nằm ở biên giới hai nước, tuy giáp ranh với Đế quốc Dương Nguyệt, nhưng dù sao đây cũng là cửa ngõ vào hầm ngục, nên có thể coi là một khu vực tự trị. Đế quốc căn bản không thể quản lý được một nơi xa xôi như thế này, đó cũng là lý do tại sao Nicholas lại có thái độ coi trời bằng vung như vậy.
“Thưa Hội trưởng, vậy tôi sẽ tiêu hủy toàn bộ xấp tài liệu này nhé.”
“Còn phải để ta nói lại lần nữa sao? Nhanh lên.”
Nicholas mất kiên nhẫn thúc giục cô thư ký. Thấy vậy, cô cũng không tiện nói gì thêm, ngọn lửa bùng lên trong tay cô ngay lập tức thiêu rụi mớ tài liệu được gửi xuống từ cấp trên không còn một mảnh vụn.
“Thế mới đúng chứ.”
Nhìn thấy đống đồ đó hóa thành tro bụi, Nicholas hài lòng gật đầu đắc ý.
Hắn thực sự rất tận hưởng cảm giác hư vinh tột độ này. Đế quốc không với tay tới được nơi đây, còn Lãnh chúa vùng này chẳng biết vì lý do gì mà lại nhát như cá cáy, có thể nói toàn bộ quyền lực hiện giờ đều nằm gọn trong tay hắn.
Cảm giác một tay che trời này chẳng khác nào đang làm hoàng đế, khiến hắn say mê không dứt ra được.
Nghĩ đến việc mình có thể làm mưa làm gió ở đây, Nicholas không kìm được mà tự rót cho mình một ly rượu ngon, gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
“Ngươi, cầm lấy cái này, đi nói rõ với Đoàn trưởng kỵ sĩ cho ta. Bất kể đám mạo hiểm giả kia nói gì hay thỉnh cầu ra sao, tuyệt đối không được để tâm tới chúng, trừ khi chúng cho chúng ta thấy đủ thành ý.”
Ánh mắt cô thư ký dừng lại trên bọc giấy vàng nặng trịch, chẳng cần mở ra cô cũng đoán được bên trong chứa thứ gì. Cô im lặng hồi lâu, sau đó mới gật đầu.
“Tôi hiểu rồi.”
“Hừm~ cái ngày tháng này cũng ra gì phết đấy chứ,” hắn khẽ nheo mắt nhìn qua cửa sổ ngắm nhìn sự phồn hoa giả tạo bên ngoài, lầm bầm tự nhủ: “Đột nhiên chẳng muốn quay lại cái nơi quỷ quái đầy rẫy sự kiềm tỏa như đế đô chút nào nữa.”
Nicholas tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ cao cấp không rõ tên, trông vô cùng nhàn nhã.
Có câu nói rất hay, thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng. Trước đây Nicholas cực kỳ khinh bỉ câu nói này, nhưng giờ đây, hắn đã thực sự cảm nhận được sự sảng khoái và vui sướng tột cùng mà nó mang lại.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Nicholas đang nhắm mắt dưỡng thần, chìm đắm trong giấc mộng quyền lực và lỏng lẻo cảnh giác nhất, một bóng dáng mảnh mai gần như hòa làm một với bóng tối đậm đặc trong thư phòng đã lặng lẽ xuất hiện tại cửa thông gió trên trần nhà.
Ánh mắt Letia nhìn xuống dưới, khóa chặt mục tiêu vào Nicholas đang nằm ườn trên ghế.
Thực tế, cô đã nghe rõ mồn một cuộc giao dịch giữa Nicholas và đoàn kỵ sĩ, thậm chí còn nghe thấy cả chuyện về Lãnh chúa thị trấn Dạ Minh - Bafist.
Có lẽ do hồi đó bị mình đem đi 'trồng' xuống đất, nên giờ gã đó vẫn còn chút bóng ma tâm lý chăng?
Mà thôi... kệ xác tên lãnh chúa đó đi.
Letia một lần nữa hướng mắt về phía Nicholas. Nói thật, tuy đám quý tộc như Liz rất thích xử lý mọi chuyện một cách quy củ, kiểu như tìm ra vết đen của Nicholas rồi dùng luật pháp để trừng trị.
Nhưng Letia thì không thích thế, đặc biệt với tư cách là một Mục sư chiến đấu của Tòa án Dị giáo, cô lại càng không ưa cái kiểu làm việc đúng quy trình rườm rà này.
Kiếp trước cô đã sống đủ quy củ rồi, kiếp này cô đây 'nói không' với luật lệ nhé.
Nếu bắt buộc phải tuân theo quy tắc, thì cô cũng chỉ tuân theo quy tắc của những người bên cạnh mình mà thôi.
Cho nên... mất công tìm vết đen của Nicholas rồi để công lý phán xét hắn một cách đường hoàng á?
Cười ẻ, thà phay thẳng gã này xuống đất cho nó thực tế.
Bao uy tín luôn.
“Mà nhắc mới nhớ... cái tên Mục sư đó trông cũng tuấn tú thật đấy,” đúng lúc Letia đang định ra tay thì Nicholas bỗng chép miệng tán thưởng: “Chỉ là không hiểu nổi, tại sao một thằng nhóc lại đi mặc quần tất trắng làm gì không biết.”
“...”
Nghe thấy câu này, Letia đứng hình mất vài giây. Cô sờ vào vòng một hơi bị 'khiêm tốn' của mình, rồi lại nhìn cái tên Nicholas bên dưới.
Chẳng hiểu sao mặt cô bỗng đỏ bừng lên vì tức.
Cái gã này mắng người bẩn thật đấy!!
Letia sa sầm mặt mày đeo mặt nạ vào, sau đó nhảy phắt xuống, xuất hiện ngay trước mặt Nicholas.
Nicholas vốn đang chìm đắm trong thế giới riêng, thấy một kẻ mặc đồ đen toàn tập đột nhiên từ trên trời rơi xuống trước mặt mình thì lập tức ngẩn người ra.
“Ngươi là ai! Sao vào được đây?!”
Nicholas có chút hoảng loạn. Hắn không phải mạo hiểm giả, cũng chưa từng vào hầm ngục, chỉ có quyền lực chứ không có thực lực, nên khi thấy kẻ đột nhập, dĩ nhiên là phải xoắn hết cả lên.
Khi nhìn thấy bộ đồ trông có vẻ quen mắt trên người Letia, hắn không khỏi hít vào một hơi lạnh.
“Tòa án Dị giáo của Thánh giáo...?”
Là một quý tộc, Nicholas ghét nhất là người của Tòa án Dị giáo. Lũ chó điên này thực sự chẳng thèm quan tâm ngươi là ai hay có quyền lực lớn thế nào, một khi đã bị chúng nhắm vào thì nhẹ nhất cũng phải lột một lớp da.
Nhưng Nicholas cũng không hiểu nổi, mình có đắc tội gì với người của Tòa án Dị giáo đâu, sao lũ chó điên này lại tìm đến tận cửa thế này?
Hơn nữa nhìn bộ dạng này rõ ràng là kẻ đến không có ý tốt, hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.
“Tôi đã nộp phí bảo kê cho Thánh giáo rồi mà.”
“Haiz...”
Letia nhìn bộ dạng hớt ha hớt hải của đối phương, cũng chỉ biết thở dài bất lực.
Cô dẫu sao cũng hiểu được sự hoảng hốt của hắn.
Nói thế nào nhỉ, giống như kiếp trước vậy, cho dù chức cao vọng trọng đến đâu, khi có một tên bặm trợn cầm súng đứng trước mặt... thì ai mà chẳng phải xanh mặt cho được.
“Ngươi biết không?” Giọng của Letia đã được ngụy trang kỹ lưỡng, không thể phân biệt được là nam hay nữ, cô chỉ lẳng lặng giơ cây thánh giá trong tay lên: “Tòa án Dị giáo, chưa bao giờ cần đến lý do.”
Mặc dù cô đã biến đổi giọng nói, nhưng gã Nicholas tinh mắt vẫn nhận ra ngay danh tính của đối phương.
“Ngươi là... tên Mục sư bên cạnh Reid!?”
“Thế mà cũng bị ngươi phát hiện ra cơ à?”
Letia có chút ngạc nhiên. Theo lý mà nói, kỹ năng ngụy trang của cô cũng đâu có tệ, tên Nicholas này làm sao mà nhận ra được?
“Nhưng mà thôi, dù sao ngươi cũng đã nhận ra rồi, vậy ta cũng chẳng cần phải giải thích nhiều nữa.”
Chỉ thấy Letia lôi từ đâu ra một cây thánh giá khổng lồ.
Lúc này Nicholas lại càng thêm phần hoảng loạn.
Nếu là người bản địa, dĩ nhiên sẽ nghe qua danh tiếng của Letia, và ở thị trấn Dạ Minh này cũng chỉ có mỗi cô là người của Tòa án Dị giáo. Nhưng xui xẻo thay, Nicholas là kẻ từ nơi khác đến, đây là lần đầu tiên hắn biết Letia thuộc về Tòa án Dị giáo!
“Ngươi muốn gì? Ta đều có thể cho hết! Ta sai rồi, ta thực sự biết lỗi rồi!”
Ngay lúc đó, cô thư ký vốn đã rời đi từ trước bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Letia. Trong tay cô là một thanh trường kiếm, cô đâm thẳng về phía lưng Letia với tốc độ nhanh như chớp.
Cô không chỉ là thư ký mà còn là một thích khách. Việc ẩn mình suốt thời gian qua chính là để chờ đợi khoảnh khắc tung ra đòn kết liễu này.
Thế nhưng, ngay khi cô sắp sửa đắc thủ, Letia dù đang quay lưng lại chỉ khẽ lách mình một cái, sau đó tung một cước cực mạnh vào bụng đối phương. Sức mạnh khủng khiếp khiến cô thư ký bay vèo như một quả đạn đại bác, đập sầm vào tường.
“Xè xè...”
Cô thư ký cố gắng gượng dậy để giữ lấy ý thức, và rồi cô nghe thấy những âm thanh vô cùng kỳ lạ.
Khi ngẩng đầu lên, cô phát hiện trên bức tường là chi chít những con mắt kép đỏ thẫm của loài nhện, đang chằm chằm nhìn mình không rời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
