Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 04 - Chương 70: Hiểu chuyện

Chương 70: Hiểu chuyện

"Chào mọi người! Tôi là Letia, Mục sư đến từ Bạch Giáo!"

Cảnh tượng trước mắt chao đảo, góc nhìn chuyển về phòng khách của Lưỡi Dao Rạng Đông.

Một thiếu nữ với chiều cao vỏn vẹn mét bốn lăm đứng cạnh Reid, cất lời bằng chất giọng hớn hở, vui tươi.

"Tôi không giỏi chiến đấu trực diện cho lắm, nhưng có thể hỗ trợ tăng cường và hồi phục cho mọi người từ phía sau, mong được mọi người giúp đỡ nhiều hơn nha!"

"Ồ!!"

Bethany có chút vui mừng vỗ tay, nhưng thấy thành viên mới gia nhập không làm đôi mày đang nhíu chặt của Liz giãn ra, cô nàng lại ngượng ngùng rụt tay về.

"Tôi là Bethany."

"Jessica, Đại pháp sư."

"...Liz."

Dẫu sao cũng đã giới thiệu qua một lượt, Reid bèn nói với mọi người: "Nhiệm vụ dẫn người mới làm quen với mọi thứ giao cho các cô nhé, tôi đi làm tiếp đây..."

Nói xong, Reid không thèm quay đầu lại mà lao thẳng vào phòng làm việc, tiếp tục vùi đầu vào đống sổ sách.

Vì bận rộn đến tối tăm mặt mũi, anh dường như đã quên mất sự trôi qua của thời gian, chỉ biết cắm đầu vào làm việc...

Làm việc...

Tiếp tục làm việc.

Cho đến khi một giọng nói tinh nghịch vang lên bên tai.

"Hế lô?"

"Hả?"

Reid ngẩng đầu lên, lúc này anh mới nhận ra cô nàng Mục sư kia đã đứng trước mặt mình từ lúc nào không hay.

Anh tự nhận khả năng cảnh giác của mình cũng khá, nhưng hoàn toàn không ngờ được lại có người có thể lặng lẽ tiếp cận mình mà không hề hay biết.

"Uống miếng nước không?"

"...Cảm ơn."

Thấy đối phương đưa tới một ly nước, Reid cũng nhận ra cổ họng mình đã khô đến mức như sắp bốc khói, anh vô thức đón lấy rồi tu một hơi thật lớn.

Sau đó... anh cảm thấy như mình vừa liếm phải một quả chanh, cả khuôn mặt nhăn nhó lại thành một cục.

"Phụt!!"

Chua vãi chưởng!!

"Ha ha ha!!" Cô nàng Mục sư cười không khép được miệng: "Đây là nước chanh mà, không chua mới là lạ đó?"

Chưa đợi Reid nổi cáu, cô đã tiếp tục nói.

"Nhưng nhìn cái bộ dạng tiều tụy này của anh, đúng là nên bổ sung chút vitamin thật."

Nghe đến đây, Reid lại nhấp thêm một ngụm nữa, tuy vẫn còn hơi chua nhưng nếu uống từng chút một... mùi vị thực sự cũng không tệ.

"Cô có chuyện gì sao?"

"Hửm?" Letia ghé sát lại, ngước nhìn khuôn mặt hốc hác của Reid từ dưới lên: "Tôi tên là Letia, tên của những người khác thì tôi biết rồi, còn anh thì sao?"

"À... Reid, đó là tên tôi."

"Reid à?" Biểu cảm trên mặt Letia trở nên có chút ngượng nghịu, dường như hơi khó xử khi nói: "Cái đó... chuyện là... tôi có thể ứng trước một tháng lương được không? Tôi hết sạch tiền rồi."

"..."

Dù rất cạn lời nhưng Reid vẫn móc từ trong túi ra ba ngàn đồng Rune đưa cho cô.

"Cảm ơn ông chủ, ông chủ thật hào phóng! Đa tạ đa tạ, yêu ông chủ nhất luôn á mèo méo meo~"

"..."

Reid cũng nhận ra rằng, bản thân mình lúc đó chẳng khác nào một cỗ máy đếm nhịp vô cảm.

Chẳng trách người khác lại bảo anh thay đổi nhiều đến thế.

Giờ đây nhìn lại dưới góc độ người thứ ba, hồi ở Lưỡi Dao Rạng Đông anh đúng là sống như một robot, khác biệt một trời một vực so với hiện tại.

Cùng lúc đó, giấc mơ bắt đầu khép lại, ý thức dần quay trở về.

Khi Reid một lần nữa mở mắt ra thì đã là trưa ngày hôm sau.

Sau hai ngày làm việc với cường độ cao, giấc ngủ này của anh kéo dài tận mười bốn tiếng đồng hồ.

Và ngay cả khi đang nằm trong chăn, anh vẫn ngửi thấy một mùi thịt thơm dìu dịu.

Có người đang nấu cơm trong bếp sao?

Reid ngẩn người một lát, sau đó lồm cồm bò xuống giường, chỉnh đốn lại quần áo rồi đi ra phòng khách.

Sau đó anh nhìn thấy một thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng đang rán thịt cốt lết trong bếp, mùi thơm lan tỏa khắp phòng chính là từ đây mà ra.

"Ồ?" Letia cũng thấy Reid sau lưng mình, cô thong thả nói: "Dậy rồi à? Đợi chút nữa là được ăn rồi, à đúng rồi, đừng quên lấy bát đũa nhé."

Nhìn tấm lưng bận rộn của thiếu nữ, Reid cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

"Tôi cứ tưởng cô cũng sẽ ngủ đến mười hai giờ chứ." Reid không nhịn được mở lời: "Bình thường giờ này cô đã dậy nổi đâu, sao hôm nay sớm thế?"

Về chuyện này, Letia lại tỏ ra vô cùng thành thật thừa nhận.

"Tôi mơ thấy chuyện lần đầu gặp anh ngày trước, nên tỉnh dậy xong là hết muốn ngủ tiếp luôn."

"Lần đầu tiên... ý cô là lúc tôi tuyển cô ở Công hội đó hả?"

Reid sững người, anh không ngờ Letia cũng mơ thấy chuyện cũ.

"Phải đó," Letia gật đầu: "Lúc đó tôi tìm đội mạo hiểm giả trong Công hội ròng rã gần một tuần mà chẳng tìm được chỗ nào phù hợp."

"Hết mấy kẻ định giở trò sàm sỡ để rồi bị tôi tẩn cho lún xuống đất, lại đến mấy kẻ chê tôi thực lực kém, nên khi nghe tin tiểu đội Dũng giả Lưỡi Dao Rạng Đông chủ động mời gia nhập, lúc đó tôi đã cực kỳ sốc và ngạc nhiên đấy."

So với Reid, nhờ tác dụng của năng lực quan sát, giấc mơ của Letia chân thực và sâu sắc hơn nhiều.

Letia lúc đó thực sự đã đói đến mức phải cân nhắc xem có nên tùy tiện tìm mấy cái ngõ nhỏ rồi... trấn lột mấy tên lưu manh định sàm sỡ mình để sống qua ngày hay không.

Dẫu sao, với tư cách là một Mục sư chiến đấu của Tòa án Dị giáo, chiến đấu là chính, mục sư chỉ là phụ.

Thế nên kỹ năng hồi phục của cô cực kỳ thấp kém, thậm chí còn chẳng bằng mấy mục sư thực tập, có người chịu nhận mới là chuyện lạ.

Lúc đó được Reid kéo vào Lưỡi Dao Rạng Đông, bắt đầu cuộc sống no đủ, bảo Letia vô tâm vô tính, trong lòng không chút cảm kích thì đúng là nói dối.

Có lẽ cũng từ lúc đó, Letia mới lựa chọn chủ động tiếp cận Reid.

Dù sao thì người ta cũng có câu, ơn một giọt nước phải báo đáp bằng cả dòng suối mà~

"Cô mà thực lực kém á..."

Khóe môi Reid giật giật, anh nhớ lại tình cảnh lúc đó, trên đường đến Công hội mạo hiểm giả, anh nghe thấy tiếng huyên náo kỳ lạ, quay đầu lại thì thấy một đám mạo hiểm giả đang vây quanh một thiếu nữ trông chưa đến mét rưỡi với vẻ mặt không tốt lành gì.

Kết quả là chưa đợi anh ra tay, cô nàng này đã 'trồng' tất cả bọn họ xuống đất hết rồi.

Đối phương toàn là mấy lão làng ở tầng mười mấy, thế mà còn gọi là thực lực kém?

"Ngoại trừ lượng hồi phục hơi hẻo thì tôi thực sự không nhìn ra thực lực cô kém ở chỗ nào luôn đấy."

Reid không nhịn được mà buông lời cà khịa.

Nghe thấy câu này, khóe môi Letia cũng không tự chủ được mà giật giật theo.

"Thế sao lúc đó anh lại kéo tôi vào đội?"

"Chắc là do mắt mù."

"Cút xéo đi."

Letia bực mình giơ ngón giữa với Reid, vừa lầm bầm chửi rủa vừa bưng toàn bộ bữa trưa đã chuẩn bị xong lên bàn.

"Ăn cơm trước đi, cứ ăn uống không đúng giờ giấc là dạ dày dễ biểu tình lắm đấy."

"Cô là mẹ tôi đấy à?"

Reid cạn lời nhìn đối phương, kết quả là Letia lại làm bộ dạng ngượng ngùng đầy giả trân.

"Ây đúng rồi~ Con trai ngoan, hiểu chuyện đấy."

"Cái đệch?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!