Chương 71: Bởi vì tôi là Letia
Nụ cười đó của Letia khiến Reid có chút ngẩn ngơ, nhưng trạng thái đó chỉ duy trì được một lúc ngắn ngủi, cô đã ngay lập tức hiện nguyên hình thành một con cá mặn chính hiệu.
“Mà nói thật lòng nhé, tôi hỏi cậu câu này thực ra nguyên nhân không phức tạp như cậu tưởng đâu.”
“Hửm?”
“Chẳng qua là tôi đang rảnh háng quá, muốn hóng tí drama thôi. Cậu với Liz hồi trước có chuyện gì không vui không? Kể ra cho tôi vui một tí đi?”
Thú thật, khi nghe Letia nói ra câu vừa rồi, có một khoảnh khắc Reid cứ ngỡ Letia và Litt dường như đã hòa làm một.
Đặc biệt là trong tình huống dáng vẻ của hai người này có vài phần tương đồng, cảm giác đó lại càng rõ rệt hơn bao giờ hết.
Nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc đó thôi, khi Letia biến lại thành con cá mặn vô lo vô nghĩ, cảm giác đó liền tan biến không dấu vết, thậm chí còn khiến Reid có ảo giác rằng mình bị mù rồi mới đi so sánh như thế.
“Chậc... tự nhiên tôi không muốn kể nữa thì sao đây?”
“Kể đi mà, kể đi mà~” Letia dùng tông giọng cực kỳ thân mật, giả vờ làm nũng như một cô bạn gái nhỏ: “Kể ra là có thưởng đấy nhé.”
“Hừ, là thưởng cho bản thân cô thì có?”
Reid nhìn thấu ngay mấy cái tiểu xảo của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười bất lực nhưng cũng đầy vẻ nuông chiều, nhưng sau một thoáng im lặng, anh vẫn khẽ thở dài, chậm rãi mở lời.
“Cha mẹ tôi... ngày xưa cũng là quý tộc, nhưng là kiểu ‘tầng lớp hiệp sĩ’ đã sa sút từ lâu, chỉ còn lại cái danh hão. Gọi là quý tộc nhưng thực chất cảnh ngộ chẳng khác gì bình dân, thậm chí còn túng quẫn hơn.”
“Trong một... lần tình cờ, tôi quen biết Liz. Gần như cùng lúc đó, cha tôi lâm bệnh qua đời... mẹ tôi cũng chọn cách bỏ đi, chỉ trong một đêm, tôi trở thành trẻ mồ côi đúng nghĩa.”
“Chính vào lúc chạm đáy đó, là Liz... đã chìa tay ra với tôi.”
Giọng của Reid mang theo một sự biết ơn thuần khiết, gần như là thành kính.
“Chúng tôi cứ thế tự nhiên mà đến với nhau, nương tựa vào nhau. Cô ấy có chí hướng cao xa, một lòng muốn trở thành một hiệp sĩ thực thụ được người đời kính trọng, còn tôi...” Reid cười tự giễu, nói tiếp: “Chẳng qua chỉ là một cái đuôi nhỏ không ai để ý sau lưng cô ấy, lo liệu mấy việc vặt vãnh, lặng lẽ nhìn cô ấy nỗ lực, bấy lâu nay vẫn luôn là như thế.”
“Cho đến một lần, tôi có được bộ giáo trình về Pháp sư Kiến tạo. Không có ai dạy, tôi tự mình mày mò, gặm nhấm từng trang dưới ánh đèn dầu, thất bại hết lần này đến lần khác... thế mà cuối cùng cũng tìm ra được con đường, trở thành một Pháp sư Kiến tạo. Còn Liz, nhờ vào thiên phú và sự nỗ lực, cũng thành công chuyển chức thành Dũng giả chính thức.”
“Sau đó, cô ấy tràn đầy khí thế kéo tôi đi cùng, thành lập tổ đội Dũng giả, chính là Lưỡi Dao Rạng Đông bây giờ.”
“Dù thân phận đã thay đổi, nhưng vai trò của tôi bên cạnh cô ấy dường như chưa bao giờ khác đi. Vẫn là cái đuôi nhỏ chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ, lo liệu mọi chuyện vụn vặt. Nói thật với cô... tôi từng ảo tưởng sẽ cùng cô ấy đi mãi mãi, kể cả với thân phận người hầu cũng được, nhưng chuyện sau đó thì cô cũng biết rồi đấy.”
“Cô ấy dường như đã thay đổi, trở nên càng lúc càng khắc nghiệt, trong mắt dường như chỉ còn khát khao chiến thắng, cũng dường như đã quên mất lời hứa giữa tôi và cô ấy. Ảo tưởng của tôi, cuối cùng cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi.”
“Sau đó nữa... tại tầng thứ 23, cái khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết đó... tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng đến mức tàn nhẫn của cô ấy, nghe những lời chỉ trích không chút nể tình... giây phút đó, mọi thứ chống đỡ tôi... dường như sụp đổ ngay lập tức.”
“Vì vậy... tôi đã chọn rời đi.”
Một sự im lặng kéo dài bao trùm, Reid nhắm mắt lại như chìm vào bóng tối vô tận. Mãi lâu sau, anh mới dùng chất giọng khàn đặc, gần như tự giễu mà u uất hỏi.
“Letia... cô nói xem, có khi nào từ đầu đến cuối, kẻ vong ơn bội nghĩa, kẻ phản bội lời hứa... thực ra lại là tôi không?”
Reid ném câu hỏi cho Letia, nhưng đợi mãi mà chẳng thấy đối phương trả lời. Anh đành quay đầu lại, và rồi chết đứng khi nhận ra.
Letia chẳng biết đã lăn ra ngủ say từ lúc nào, hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc không phòng bị trông cực kỳ đáng yêu.
Chỉ là... sau khi xác nhận cô đã ngủ thật, Reid đột nhiên cảm thấy cả người như bị rút cạn sức lực, một sự trống rỗng và câm nín khó tả ập đến.
Cảm giác này giống hệt như việc mình vừa quay tay xong xuôi vào một tấm ảnh, kết quả nhìn kỹ lại thì hóa ra đó là ảnh Toss giả gái vậy.
Một cảm giác thốn không thốt nên lời.
“Thôi bỏ đi, vốn dĩ chắc cô nàng cũng chỉ định hóng biến cho vui.”
Reid cũng nằm xuống, nhắm mắt chuẩn bị đi ngủ.
Tuy nhiên có một điểm phải thừa nhận là, sau khi trút hết những lời này ra... lòng anh trái lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Bên trong lều trại tối om trở nên yên tĩnh lạ thường. Không biết qua bao lâu, trong bóng tối, Letia mở bừng đôi mắt.
Cô quan sát Reid đã ngủ say ở phía bên kia, không hề phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Thực tế, lúc nãy cô không hề ngủ, và cũng đã nghe hết toàn bộ những lời tâm sự của Reid.
Nhưng tại sao cô không chọn cách an ủi hay trả lời?
Bởi vì mình hiện tại là “Letia”, cái công việc chữa lành tâm hồn này nên để dành cho “Litt” thì đúng hơn.
Cơ mà... nhìn thế này thì vấn đề tâm lý của Reid có vẻ cũng không nhỏ đâu. Hèn gì trong cốt truyện nguyên tác, anh ta không hề chấp nhận ý tốt của Litt mà lại liên tục né tránh.
Xem ra là do thân phận của Litt rồi...
Dù sao từ những manh mối hiện có, lai lịch của chính chủ Litt không hề nhỏ, Reid chắc chắn cũng biết điều đó.
Chỉ là nên giải quyết thế nào đây?
Letia nhắm mắt lại, trong lúc mải mê suy nghĩ, cô...
Ngủ thiếp đi thật.
——————
“Này, dậy đi.”
Trong cơn mơ màng, Letia cảm thấy cơ thể mình bị ai đó lay mạnh.
Vì đã lâu lắm rồi mới có một giấc ngủ ngon, đêm qua lại không gặp ác mộng, nên lúc này cô có chút không muốn dậy, thậm chí còn muốn ngủ nướng thêm tí nữa.
“Đừng ngủ nữa, đến giờ làm việc rồi.”
Sau khi bị đẩy thêm một phát, Letia mới miễn cưỡng mở mắt. Cô nhìn Reid trước mặt với vẻ lờ đờ, sau đó lại lật người, lầm bầm.
“Tối qua... mệt quá, cho tôi ngủ thêm tí nữa đi.”
Nói xong, Letia lại xoay người, nhắm mắt lại lần nữa, miệng vẫn không ngừng lảm nhảm.
“Với lại hơi đau nữa...”
Ý cô là tối qua gõ đầu nhiều người quá nên cơ bắp hơi bị nhức mỏi.
“Hít~”
Reid đột nhiên cảm thấy một luồng hơi lạnh kỳ quái bao trùm lấy mình, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai anh.
Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Toss đã hóa thân thành ác ma, nhìn anh với nụ cười “đầy ẩn ý”.
“Không phải! Là tối qua cô ấy trị liệu cho thương binh nên mệt đến mức đau nhức cả người, không phải chuyện như các ông nghĩ đâu!”
Reid hít một hơi lạnh, nếu còn không gọi cái con nhỏ Letia này dậy giải thích cho rõ, anh cảm thấy mình sẽ không thấy được mặt trời ngày mai mất!
“Cô mau dậy mà giải thích hộ tôi một câu đi chứ!”
Anh lại dùng hết sức bình sinh lay Letia, và vị thiếu nữ này bị ép phải tỉnh dậy. Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, nhìn Reid, rồi lại nhìn khuôn mặt đang vặn vẹo của Toss phía sau Reid...
Cô đang quấn trong chăn, thò tay xuống dưới sờ sờ, rồi dùng cái giọng nửa tỉnh nửa mê nói.
“Reid... cậu có thấy quần chíp của tôi đâu không?”
“Hình như nó bay màu đâu mất rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
