Chương 55: Á không gian
Đầu bên kia im lặng một chút, ngay sau đó, giọng nói của một thiếu nữ ôn hòa và bình thản vang lên.
"Rất tiếc, Gã Hề vẫn chưa quay trở lại thị trấn Dạ Minh."
"Được rồi..." Đối với kết quả này, Letia không mấy ngạc nhiên: "Vậy cô đang ở đâu? Tui đã cất công đến tận đây rồi, đừng có chơi trò trốn tìm nữa được không?"
"... Cứ tiếp tục đi thẳng, đẩy cánh cửa gỗ thứ hai ra, sau khi vào trong thì dịch chuyển cái tủ đi, tôi ở ngay đây."
"Đợi đó."
Theo chỉ dẫn của đối phương, Letia tiếp tục tiến về phía trước, cô cẩn thận quan sát xung quanh, sau khi đến cánh cửa thứ hai thì lách người đi vào.
Nơi này có vẻ là một phòng quản lý đường ống đã bị bỏ hoang, nhưng bên trong căn phòng lại đặt một chiếc tủ kỳ lạ.
Sau khi đẩy nó ra, Letia bước vào không gian bên trong.
So với bên ngoài, không gian bên trong này có thể nói là một thế giới hoàn toàn khác.
Giá sách, bàn phù phép, đèn ma pháp, cùng đủ loại thiết bị nghiên cứu ma lực không thiếu thứ gì.
Không gian này được chia thành bốn khu vực: phòng ngủ, nhà bếp, nhà vệ sinh và phòng thí nghiệm.
Xét về mặt trang trí, nơi này thậm chí còn tinh tế hơn nhiều so với nhà của chính cô.
Và người mà cô cần tìm... Ella, lúc này đang lặng lẽ lật xem một cuốn sách ma pháp về thuật kiến tạo.
Hình ảnh của cô ấy, kết hợp với khí chất xung quanh, trong hoàn cảnh này hiện lên vô cùng tĩnh lặng và tường hòa, khiến người ta thậm chí không nỡ lòng phá vỡ sự yên bình ngắn ngủi này.
"Thánh nữ đại nhân, chào mừng người ghé thăm tệ xá của tôi."
Ella khép cuốn sách lại, khẽ cúi người chào Letia.
Letia cũng chẳng muốn nói chuyện phiếm nhiều, cô liếc nhìn Ella rồi đi thẳng vào vấn đề.
"Tui cứ tưởng cô sẽ tiếp tục bám đuôi lão Otto chứ... Lão ta giờ đâu rồi?"
"Xin lỗi, về điểm này, tôi không thể nói rõ được."
Ella cúi người đầy vẻ hối lỗi, rồi tiếp tục nói.
"Nhưng xin Thánh nữ đại nhân cứ yên tâm, ngài ấy luôn là người đứng về phía người."
"... Hố hố." Khóe miệng Letia giật giật: "Nếu thực sự đứng về phía tui, thì việc đầu tiên lão nên làm là để tui có những ngày tháng an nhàn, chứ không phải bắt tui làm cái chức Thánh nữ rách này, ngày nào cũng OT tăng ca sml! Đến kiếp trâu ngựa cũng không bị bóc lột kiểu đó đâu nhá!"
"Mệt mỏi chỉ là nhất thời thôi," Ella mỉm cười nhẹ nhàng: "Có câu nói rất hay, chỉ cần quen là được thôi mà."
"Thôi dẹp đi," Letia thở dài, ánh mắt cô hơi nheo lại, ngay sau đó chất vấn Ella: "Mấy con ma thú trốn ra từ hầm ngục đó, có phải là do cô với lão Otto bày trò không?"
"Xin lỗi... điểm này xin thứ lỗi cho tôi không thể tiết lộ."
Ngay khi Ella định cúi đầu xin lỗi một lần nữa, cầu pha lê liên lạc của Letia vang lên.
Lần này, là Otto chủ động gọi đến.
"Ồ quao?" Letia bắt máy, cười khẩy đầy vẻ tức tối: "Tui cứ tưởng ông định lặn mất tăm cả đời luôn chứ?"
"Chẳng phải thấy cô đang làm khó Ella đó sao?" Người đàn ông ở đầu dây bên kia nói với giọng cười giả trân: "Đã lâu không gặp, Letia, bộ đồ Thánh nữ đó cô mặc có vừa vặn không?"
"Cái đó... cực kỳ vừa khít luôn á!" Letia gần như nghiến răng nghiến lợi, gằn mạnh từng chữ: "Trả lại ngày nghỉ cho tui mau! Đồ tên tư bản độc ác này!!"
"Trời sắp giáng sứ mệnh lớn cho người này, tất sẽ phải..."
"Dừng! Dừng ngay!" Thấy Otto lại sắp tuôn ra một tràng đạo lý rắc rối, Letia vội vàng ngắt lời đối phương: "Tui không muốn nghe ông lải nhải, tui thích đi thẳng vào việc chính hơn, hiểu chửa?"
Nói đoạn, Letia một tay khoanh trước ngực, một tay cầm cầu pha lê liên lạc.
"Otto, ông nên hiểu rõ rằng tui vẫn luôn được coi là người đứng về phía ông, ngay cả khi ông làm ra những chuyện vô nhân tính như vậy, tui vẫn đang bảo vệ ông. Thế nên tui cũng hy vọng ông có thể nói ra sự thật, những ma thú đang lảng vảng quanh thị trấn Dạ Minh... có phải do ông thả ra không?"
Otto không vội trả lời câu hỏi của Letia, dường như ông ta chỉ nghe thấy vế trước, liền tỏ vẻ vô cùng vinh hạnh mà nói.
"Ta thật không ngờ Letia cô lại tin tưởng ta đến thế, ta cứ ngỡ cô sẽ nổi trận lôi đình cơ... Xem ra, tính cách của cô trưởng thành hơn vẻ bề ngoài nhiều đấy... Reid dạo này thế nào rồi?"
Đối diện với lời trêu chọc này của Otto, Letia không hề tức giận, cô đáp trả lại bằng chính giọng điệu đó.
"Rất tiếc, mọi chuyện không diễn ra như ông dự đoán đâu. Reid không hề vì sự phản bội của ông mà bị thù hận làm mờ mắt, anh ấy cũng không mù quáng theo đuổi sức mạnh để rồi đánh mất chính mình trên con đường đó. Hiện tại anh ấy... rất tốt, tốt hơn nhiều so với những gì ông tưởng tượng."
"Vậy sao?" Otto chỉ cười nhạt: "Vậy thì ta thực sự có chút ghen tị với Reid rồi đấy, khi có được một người có thể vì mình mà làm đến mức này..."
Không hiểu sao, Letia luôn cảm thấy những lời Otto nói phần lớn là giả dối, nhưng câu này... lại có cảm giác như là lời nói thật lòng của ông ta?
"Ý ông là sao?"
Vì nghĩ không thông nên Letia hỏi thẳng luôn.
"Tui với Reid đều bị ông hại thê thảm, mà ông còn mặt dày nói là ghen tị à? Tin tui phi tới đó cắm đầu ông xuống đất không?"
"Chuyện này khó mà nói rõ được," Trước lời đe dọa vô thưởng vô phạt của Letia, Otto vẫn giữ vẻ lịch lãm: "Tóm lại, thấy cô vẫn hoạt bát như mọi khi, ta thấy vui lắm."
"Ông vui hay không tui không quan tâm..." Khóe miệng Letia giật giật: "Tui chỉ muốn hỏi cho rõ, đám ma thú chạy lên mặt đất đó rốt cuộc có phải do ông thả ra không? Nếu đúng... thì tại sao ông lại làm vậy? Việc này mang lại lợi lộc gì cho ông?"
"Chao ôi~" Otto thở dài đầy vẻ bất lực: "Rõ ràng cô là Thánh nữ, có năng lực quan sát mạnh mẽ như vậy mà không dùng, cứ phải đi gặng hỏi lão già này đến cùng, liệu có hợp lý không?"
Sau khi cảm thán xong, giọng điệu của Otto trở nên nghiêm túc hơn một chút.
"Letia, ta muốn hỏi cô một câu, cô nhìn nhận thế nào về Hầm ngục?"
"Sao tự nhiên lại bẻ lái sang chuyện này?" Dù thấy khó hiểu, Letia vẫn thành thật trả lời câu hỏi của Otto: "Theo tui thấy, cái hầm ngục này... giống như một trò chơi hơn là thực tại."
"Quả không hổ danh là Letia, xem ra cô có cùng suy nghĩ với ta rồi," Trên mặt Otto lộ ra nụ cười vô cùng mãn nguyện, sau đó ông ta tiếp tục thong thả nói: "Đúng vậy, thay vì nói đó là những cuộc chém giết máu me ngoài đời thực, Hầm ngục giống như một trò chơi hơn. Con người bị giết thì không thể hồi sinh, nhưng ma thú bị giết chết lại chẳng hề hấn gì, chỉ cần cách một khoảng thời gian là chúng có thể tự động làm mới lại... chuyện này thực sự rất khó tin."
"Hơn nữa không ai biết lối vào thực sự của hầm ngục này nằm ở đâu. Cũng có người từng thử đào xuống dưới, nhưng đào sâu gần nghìn mét vẫn không thấy tăm hơi hầm ngục đâu cả. Hàng ngàn năm trôi qua, cho đến tận bây giờ, con người muốn tiến vào hầm ngục vẫn chỉ có thể thông qua các điểm neo dịch chuyển."
"Nếu hầm ngục thực sự tồn tại trong thế giới của chúng ta, chỉ tính từ tầng 1 đến tầng 40, diện tích và quy mô của mỗi tầng đều tăng trưởng theo cấp số nhân... e rằng toàn bộ lòng đất của thế giới này cũng không chứa nổi sự tồn tại khổng lồ đến cực hạn đó."
"Chưa kể đến việc sau tầng 40, không gian và thời gian ở đó hoàn toàn sụp đổ, diện tích của toàn bộ hầm ngục đã không còn có thể đo đạc được, khắp nơi tràn ngập sự hỗn độn và hư vô, điên cuồng và hủy diệt..."
"Vì vậy theo ta thấy, hầm ngục này có lẽ căn bản không tồn tại trong thế giới của chúng ta, và ta gọi nó là..."
"Á không gian."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
