Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 04 - Chương 59: Yêu cầu

Chương 59: Yêu cầu

Thời gian thấm thoát lại trôi qua thêm một ngày nữa.

Reid nhìn đống thông tin tổng hợp và báo cáo phân tích dữ liệu được phân loại tỉ mỉ, rõ ràng, gần như trải kín cả mặt bàn, cuối cùng cũng mãn nguyện... vươn vai một cái thật dài, như muốn rũ bỏ mọi sự mệt mỏi ra khỏi cơ thể.

Các khớp xương trên người anh cũng không nhịn được mà phát ra những tiếng răng rắc nhẹ nhàng.

Từ hôm qua đến giờ, anh gần như đã "đóng đinh" mình trước cái bàn này.

Căn phòng nghỉ nhỏ vốn thuộc về anh giờ đã trở thành lãnh địa của Letia, thế nên giữa chừng muốn chợp mắt một lát, anh cũng chỉ có thể gục xuống mặt bàn lạnh lẽo, miễn cưỡng nhắm mắt trong khoảng hai tiếng đồng hồ.

Sau đó lại phải vực dậy tinh thần, tiếp tục lao vào biển thông tin mênh mông để sàng lọc.

Mệt thì có mệt thật, nhưng khi nhìn thấy thành quả mà mình đã dày công tạo ra, Reid vẫn gật đầu khá hài lòng.

"Phù..." Anh thở hắt ra một hơi dài, giọng nói có chút khàn đặc: "Tiếp theo chỉ cần đem đống này dán lên bảng thông báo của Công hội Mạo hiểm giả là coi như công đức viên mãn rồi."

Reid theo bản năng liếc nhìn thời gian, bây giờ đã là 9 giờ rưỡi sáng, nghĩa là từ 10 giờ rưỡi sáng hôm qua, anh đã miệt mài sắp xếp cho đến tận 9 giờ rưỡi sáng nay, trừ đi hai tiếng nghỉ ngơi giữa chừng, anh đã làm việc liên tục suốt 21 tiếng đồng hồ rồi.

Bảo sao mà lại thấy mệt đến thế.

Hồi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, thời gian nghỉ ngơi trung bình của anh cơ bản chưa bao giờ quá 5 tiếng, kỷ lục làm việc lâu nhất là 46 tiếng liên tục, giữa chừng chỉ ăn đúng hai bữa cơm và không hề chợp mắt lấy một giây.

Thế nên Reid cũng đã sớm quen với cường độ này rồi.

"Phải đi gọi cái đồ sâu ngủ kia dậy thôi..."

Reid chống tay vào đầu gối đang tê rần để đứng dậy, xoay nhẹ cái cổ cứng đờ.

"Cái gã đó hôm qua ngủ say như chết, cơm tối cũng không ăn, sáng nay... kiểu gì cũng phải nhét chút gì đó vào bụng mới được..."

Nghĩ đến những thói quen sinh hoạt khiến người ta phải lo sốt vó của Letia, anh không khỏi thở dài thườn thượt.

Nếu thực sự có một ngày, mối quan hệ giữa mình và Letia tiến thêm một bước nữa...

Thì cái thân này... chắc chẳng khác gì vừa làm cha vừa làm mẹ, suốt đời lo nghĩ không xuể mất.

Anh lững thững đi đến trước cửa phòng ngủ nhỏ của Letia, gập ngón tay gõ nhẹ lên cánh cửa mấy cái.

"Này, dậy đi thôi."

Bên trong im lặng như tờ, vài giây sau mới vang lên một tiếng lầm bầm mơ hồ như đang nói mớ.

"Ưm... đợi... đợi tui một tẹo tèo teo nữa thôi..."

"Đừng có mà ngủ nướng đấy nhé."

Dặn dò xong, anh quay người đi vào bếp, thuần thục bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Mùi thơm của trứng ốp la và bánh mì quyện cùng tiếng xèo xèo nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng.

Theo kinh nghiệm trước đây, khi anh làm xong bữa sáng cũng là lúc Letia vệ sinh cá nhân xong xuôi.

Và hôm nay cũng không ngoại lệ.

"Lạch bạch... lạch bạch..." Tiếng dép lê lẹt bẹt vang lên.

Bóng dáng Letia từ trong nhà vệ sinh lững lờ trôi ra ngoài.

Cô ngáp một cái thật dài, cả người vẫn còn bao phủ bởi cơn ngái ngủ chưa tan, mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, cổ áo vô tình trễ sang một bên để lộ bờ vai tròn trịa, mái tóc trắng mượt mà đặc trưng lúc này cũng bù xù rối rắm, nhưng điều đó không hề tạo cảm giác lôi thôi nhếch nhác.

Ngược lại, thiếu nữ lúc này so với ngày thường lại mang một nét cuốn hút rất riêng.

Có lẽ chỉ cần người đã đẹp thì dù ở trạng thái nào cũng không đến mức khó coi tới mức không chấp nhận được.

"Tỉnh rồi à?"

"Ừm..." Letia khẽ gật đầu: "Đêm qua là anh giúp tui thay đồ hả?"

"Chứ còn ai vào đây nữa?" Reid liếc nhìn Letia một cái, như đang xác nhận điều gì đó: "Cô say khướt như thế, tôi không lẽ lại ném thẳng cô lên giường? Đến lúc đó mùi rượu ám đầy vào chăn gối, tôi lại phải đi giặt chăn cho cô à."

"Ồ... hình như cũng đúng."

Letia không có phản ứng gì quá ngạc nhiên, cô dường như đã chấp nhận sự thật mình bị Reid xoay như chong chóng như một con búp bê.

Hay nói cách khác, da mặt cô rất dày, hoàn toàn chẳng bận tâm đến chút liêm sỉ nhỏ nhoi này.

"Mà anh đang nhìn gì vậy? Trên mặt tui dính gì à?"

"... Không có gì."

Reid chỉ đang xác nhận xem cái gã trước mặt này còn chút ký ức nào về đêm qua không, dù sao nhớ lại kỹ thì mấy câu lầm bầm của mình trước mặt cô ấy thực tế chẳng khác gì tỏ tình là mấy, nếu cô ấy còn ấn tượng... thì đa phần là mình sẽ bị trêu cho thối mũi mất.

"Cơ mà tính cách cô cũng phóng khoáng thật đấy, tôi cứ tưởng nghe xong chuyện tôi thay đồ giúp, cô sẽ lộ ra vẻ mặt thẹn thùng rồi nổi giận đùng đùng cơ."

"Xời..." Letia vừa gặm sandwich vừa lúng búng nói: "Thực ra tui hoàn toàn không quan tâm đâu, đừng nói là thay đồ, kể cả anh có thực sự chơi 'sleep play' với tui thì tui cũng chẳng nói gì, miễn là sau khi xong việc nhớ tắm rửa sạch sẽ cho tui và trả cho tui 100 ngàn là được, không yêu cầu gì thêm."

"..."

Nhìn bộ dạng "lợn chết không sợ nước sôi", "người chết không sợ súng" của thiếu nữ trước mặt, Reid không nhịn được mà đưa tay ôm trán.

Quả nhiên, mình thực sự không nên trông chờ vào việc tìm thấy cảm giác rung động từ cái con cá mặn này.

"100k một lần chẳng phải là quá đắt sao?"

"Đắt chỗ nào? Bao nhiêu năm nay vẫn giá đó mà được chưa? Đừng có mở mắt ra là nói điêu, làm con gái khó lắm đấy nhé."

"Cô cho người ta cảm giác chẳng giống con gái chút nào cả..." Reid thở dài: "Ăn sandwich của cô đi."

"Nhoàm nhoàm..."

Letia nhét hết miếng sandwich vào miệng, hai cái má phồng lên như sóc, sau khi nuốt xuống, cô liền giả vờ như không biết gì, hỏi Reid.

"Hôm qua anh làm tui thê thảm quá đấy, sao tự dưng anh lại nói với Liz là tui đang hẹn hò với anh hả?"

Giọng điệu của Letia không hề có ý trách móc, phần nhiều chỉ là tò mò và thắc mắc.

Còn Reid khi nghe cô hỏi câu này thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra những lời mình nói đêm qua, cô ấy thực sự không còn ấn tượng gì rồi.

"Nguyên nhân đơn giản thôi," Reid mặt không đỏ tim không đập mà nói dối: "Thì là mượn cô làm lá chắn một chút thôi mà."

"Ồ... việc Liz có chút hối hận muốn quay lại thì tui cũng hiểu."

Reid thản nhiên đáp.

"Có những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, quay đầu lại làm gì, hoàn toàn không cần thiết."

Chỉ là ngay lúc này, trên mặt Letia đột nhiên lộ ra một nụ cười gian xảo.

"Nhưng mà này... để tui làm lá chắn cho anh cũng không phải là không được, nhưng chuyện gì cũng phải có cái giá của nó, việc không có thù lao thì tui không làm đâu."

"Thôi đi, cái gã nhà cô đúng là mở mồm ra là tiền," Reid cứ ngỡ Letia lại định xòe tay xin tiền như mọi khi, bèn bất lực nói: "Nói đi, cô muốn bao nhiêu?"

"So với tiền, tui có một yêu cầu tuyệt vời hơn, chỉ cần anh đồng ý, tui sẽ tự nguyện giúp anh chặn Liz luôn."

"Tiền cũng không cần?" Reid kinh ngạc nhìn Letia, sau đó hít vào một hơi lạnh: "Sss... cô không phải Letia, nói mau, rốt cuộc cô là đứa nào?"

"Tui chính là Letia bản auth đây, cái đồ nhà anh."

Letia lẳng lặng giơ ngón tay thối về phía Reid, anh thấy vậy thì liền lộ ra biểu cảm "quả nhiên là chính chủ".

"Yêu cầu của tui đơn giản lắm..." Letia nhẹ nhàng khoác vai Reid: "Trước khi tui bảo dừng lại, anh phải luôn đóng vai bạn trai của tui, chuyện này không vấn đề gì chứ?"

"Hả?" Reid lúc này có chút không hiểu nổi: "Đây mà gọi là yêu cầu à?"

"Hì~ Thế anh có đồng ý không?"

Letia tinh nghịch thè cái lưỡi nhỏ ra.

"Dù sao thì đây cũng là chuyện thuận mua vừa bán, cả hai cùng có lợi mà đúng không?"

"Nói thì đúng là vậy thật..."

Reid lại một lần nữa gãi đầu, anh luôn cảm thấy mình thực sự không tài nào nhìn thấu được cái gã trước mặt này.

Nếu Letia đã yêu cầu như vậy, anh cũng chỉ đành miễn cưỡng đồng ý.

Tính đi tính lại... hình như mình cũng không lỗ?

Ngay khi Reid còn đang suy nghĩ, Letia không biết từ đâu lôi ra hai cái "áo mưa".

Trên mặt lộ ra biểu cảm y hệt một kẻ biến thái, nước miếng như muốn chảy dài xuống đất.

"Đã là bạn trai bạn gái với nhau... sự đã đến nước này, hay là chúng ta làm một ván 'xổ số kiến thiết' luôn đi! Hê hê hê..."

Nhìn Letia với đôi mắt hình trái tim, cô lúc này trông chẳng khác gì một con khỉ vừa phát hiện ra nải chuối.

Reid thấy vậy cũng hít một hơi lạnh, lùi lại phía sau vài bước.

Không lỗ cái con khỉ gì chứ!!

"Cô dù gì cũng là một Mục sư chính quy đấy hả? Vị Thần của cô trên trời mà nhìn thấy bộ dạng này chắc chắn sẽ khóc thét cho mà xem! Nhất định là sẽ khóc thét luôn đấy!?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!