Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 04 - Chương 44: Đứa nào cũng như nhau thôi

Chương 44: Đứa nào cũng như nhau thôi

“……”

“……”

Đối mặt với ánh mắt kinh hoàng tột độ của đám đông, mặt Reid đã sớm đen như nhọ nồi. Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, anh ra tay nhanh như chớp, túm ngay lấy ‘kẻ đầu sỏ’ Letia – người đang định rụt cổ chuồn lẹ khỏi ghế.

“Hừ...”

Reid cúi đầu, trên mặt nặn ra một nụ cười cực kỳ “hiền từ”, ánh mắt sắc như kim châm đóng đinh lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang viết rõ dòng chữ “em biết lỗi rồi nhưng lần sau vẫn dám thế tiếp” của Letia. Sau đó, anh chẳng chút nương tay... dùng ngón cái và ngón trỏ... véo lấy cái má bánh bao đầy đàn hồi của cô, kéo mạnh sang hai bên như kéo bột mì!

“Đau đau đau!!”

“Cô không ‘ra’ được cái gì? Cô định cho tôi ăn cái gì hả? Hả!?”

“Oa oa oa——!!!” Khuôn mặt nhỏ của Letia bị kéo thành một cái bánh đa hài hước, nước mắt lưng tròng, ú ớ biện minh: “Em bảo là Ra-men! Là mì Ramen đó! Định làm mì Ramen cho anh ăn thôi!”

Nói thì nói vậy, nhưng nụ cười trên mặt cô chưa từng dừng lại một giây nào, thậm chí còn được đà cười thành tiếng lớn hơn.

Reid buông tay đang véo má Letia ra, sắc mặt vẫn chưa bớt đen chút nào.

“Tốt nhất là cô đang nói về mì kéo...”

Tuy nhiên, màn tương tác như chốn không người của hai người họ cuối cùng cũng quá mức nổi bật.

Trên bục giảng của Công hội Mạo hiểm giả.

Vị Hội trưởng Nicholas, người đang thao thao bất tuyệt diễn thuyết về sự “không dễ dàng gì khi duy trì trật tự của quý tộc”, tình cờ bắt gặp cảnh tượng cười đùa hố hố, thậm chí là “tay chân táy máy” này ở hàng ghế sau!

Mặt lão lập tức đỏ gay như gan lợn, cảm giác như cái vẻ cợt nhả của hai người kia đã giẫm đạp lên uy quyền cao quý của lão ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.

Thế nên, vốn đã ôm cục tức từ vụ trước đó, Hội trưởng Nicholas lúc này lại càng bốc hỏa lên tới tận đầu.

“Hỗn xược!!”

Tiếng rít chói tai như con gà trống bị dẫm phải cổ kia đã xé toạc bầu không khí vốn chẳng mấy nghiêm túc của đại sảnh. Lão giận dữ chỉ tay về phía Reid và Letia, ngón tay run rẩy kịch liệt vì phẫn nộ.

“Hai người các ngươi! Đứng dậy cho ta!!!”

“Đây là hội trường trang nghiêm để bàn kế sách chống địch! Các người dám ở đây đùa giỡn, coi quân tình như trò đùa trẻ con sao?! Còn ra thể thống gì nữa!”

“Cười đùa hố hố, làm xằng làm bậy, thật sự coi nơi này là nhà mình đấy à?!”

“Trong mắt các người có còn quy tắc không? Có còn vương pháp không? Có còn coi vị Hội trưởng là ta đây ra cái gì không?!”

Tiếng gầm thét văng cả nước miếng của lão không hề nhận được sự đồng cảm của các mạo hiểm giả có mặt tại đó, trái lại mọi người còn thấy lão cực kỳ ồn ào.

Nhưng dù sao đi nữa, Hội trưởng Công hội Mạo hiểm giả cũng là một chức danh cao cao tại thượng, có quyền điều động kỵ sĩ đoàn và lính canh, nên phần lớn mạo hiểm giả không dám lên tiếng phản đối.

Một vài người muốn lên tiếng giải thích giúp Reid và Letia cũng bị Reid ra hiệu ngăn lại.

Người đàn ông này nghe theo yêu cầu của đối phương, bình thản đứng dậy.

Tuy nhiên, trên mặt anh không hề có chút hoảng sợ nào, trái lại còn vô cùng trầm ổn và uy lực.

Là một người bước ra từ những trận chiến sinh tử trong hầm ngục, anh thừa sự điềm tĩnh để đối diện với những kẻ chỉ giỏi hư trương thanh thế.

Thậm chí anh còn thuận tay ấn nhẹ Letia – người cũng đang định đứng lên theo – ngồi trở lại ghế.

“Cứ giao cho tôi.”

Sau khi nói xong, Reid bình thản đón nhận ánh mắt của vị Hội trưởng đang tức đến mức mỡ trên người rung bần bật trên bục, khóe miệng thậm chí còn nhếch lên một đường cong... cực kỳ nhỏ, mang theo sự châm chọc lạnh lẽo.

“Thưa Hội trưởng kính mến, ngài đã thao thao bất tuyệt từ chuyện huy hiệu, vinh quang cho đến nỗi khổ của quý tộc suốt gần ba tiếng đồng hồ rồi.”

Anh khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua những mạo hiểm giả bên dưới cũng đang lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Cho hỏi... ngoài những thứ đó ra... thì có mấy phần liên quan đến lũ ma vật ngoài thành, liên quan đến sự an nguy của thị trấn Dạ Minh?”

Nói đến đây, giọng điệu của Reid mang theo một sự chất vấn. Vốn là người chịu trách nhiệm chỉ huy và hoạch định kế hoạch tác chiến trong Lưỡi Dao Rạng Đông, anh dĩ nhiên chuyên nghiệp hơn hẳn vị Hội trưởng từ trên trời rơi xuống này.

“Ba tiếng đồng hồ, tròn ba tiếng đồng hồ, ngài đã bao giờ nói lấy một câu về việc ma vật phân bố thế nào chưa? Binh lực bao nhiêu? Điểm yếu là gì? Công sự phòng thủ đặt ở đâu? Sơ tán dân chúng ra sao? Mạo hiểm giả chúng tôi nên bắt đầu từ đâu? Ngài... đã nói chưa? Không, phải nói là... ngài căn bản chẳng biết chút gì về những chuyện đó, đúng không?”

“Ngươi... ngươi!”

Mặt Nicholas chuyển từ đỏ sang xanh mét, lời của Reid khiến lão không thể phản bác, chỉ biết chỉ tay vào người đàn ông trước mặt, nửa chữ cũng không thốt ra được.

Còn Reid chỉ tiếp tục thản nhiên nói.

“Những gì ngài nói chẳng qua chỉ là mớ lý thuyết suông, còn về cách giải quyết khủng hoảng thực sự thì ngài hoàn toàn mù tịt. Ngài chỉ biết cuống cuồng lên, chiến đấu còn chưa bắt đầu đã vội vã muốn vơ hết vinh quang về mình rồi.”

“Đây vốn là cuộc khủng hoảng của thị trấn Dạ Minh, nhưng đối với ngài... nó chẳng qua chỉ là một cơ hội tốt để thăng quan phát tài thôi, tôi nói không sai chứ, Hội trưởng Nicholas?”

Sự thẳng thừng của Reid khiến Nicholas giận quá hóa thẹn mà gào lên.

“Lính canh! Đuổi hai kẻ này ra ngoài cho ta! Mau lên!”

“Không cần các anh phải ra tay đâu,” Reid dùng ánh mắt bình thản nhìn những lính canh đang tiến về phía mình: “Chúng tôi tự biết đường đi.”

Nói xong, anh nắm lấy tay Letia, rời khỏi Công hội Mạo hiểm giả, bỏ lại sau lưng tiếng gầm thét không ngớt của Nicholas.

Và sau khi Reid rời đi, những mạo hiểm giả vốn đã kiên nhẫn ở lại Công hội cũng lần lượt đứng dậy, từng người một bước ra ngoài.

“Này! Các người định đi đâu hả!?”

Không một ai dừng bước để nghe lời vị Hội trưởng kia nữa.

“Quay lại! Tất cả quay lại cho ta! Các người dám coi thường an nguy của thị trấn Dạ Minh, tất cả đều là lũ đào ngũ! Ta sẽ đánh giá một sao thật to vào thẻ mạo hiểm giả của các người!”

Mặc kệ cho lão có chửi bới hay đe dọa thế nào, cũng chẳng có ai ở lại.

Rất nhanh sau đó, Công hội rộng lớn chỉ còn lại kỵ sĩ đoàn và lính canh duy trì trật tự, cùng với một Nicholas đang tức nổ đom đóm mắt, thở không ra hơi.

“Một lũ hẹp hòi, tầm nhìn ngắn ngủi!”

Sự tự trọng và kiêu hãnh của quý tộc khiến lão không thể đổ lỗi chuyện này lên đầu mình, càng không thể hạ mình gọi những mạo hiểm giả đã rời đi quay lại, nên lão chỉ biết hậm hực đập bàn rầm rầm.

“Bỏ đi... có kỵ sĩ đoàn và lính canh là đủ để đối phó với lũ ma vật lẻ tẻ kia rồi, căn bản không cần đến cái lũ ô hợp này.”

Ở phía bên kia, sau khi Reid đi được một đoạn rất xa, anh mới sực nhận ra mình vẫn đang nắm tay Letia.

Anh liền quay đầu lại nhìn, thì phát hiện mặt cô thiếu nữ này không biết từ lúc nào đã thoáng chút ửng hồng.

Nhưng khi thấy Reid quay lại, cô liền một lần nữa lộ ra nụ cười mang đầy tính trêu chọc.

“Reid, anh gắt thực sự luôn đó... Không sợ lão Hội trưởng kia treo bằng mạo hiểm giả của anh luôn à?”

Dù chỉ là một Hội trưởng được điều động tới, nhưng lão ta vẫn có quyền hạn. Với thái độ của Reid lúc đó, dù không hề chửi bới, cũng đủ để lão quý tộc kia lấy cái cớ nào đó để thu hồi thẻ mạo hiểm giả của anh.

Tuy nhiên Reid chỉ bình thản lắc đầu.

“Tôi không coi trọng cái thẻ mạo hiểm giả đó lắm, có hay không đối với tôi cũng chẳng khác gì nhau.”

“Vả lại... chẳng phải bây giờ cô cũng đâu có thẻ mạo hiểm giả sao?”

“Đến lúc đó cả hai chúng ta đều là người tự do, đứa nào cũng như nhau thôi, đừng có mà cười chê nhau.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!