Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 16: Hóa ra tôi là người của Bạch Giáo

Chương 16: Hóa ra tôi là người của Bạch Giáo

Thánh nữ cái quần què gì chứ!

Letia bây giờ thực sự rất muốn lôi cổ Otto ra khỏi viên tinh thể ghi âm này để tặng cho ông ta hai cái tát cháy má.

Cô coi ông ta là Giám mục đại nhân, ông ta lại coi cô là 'Pal' trong Palworld để bóc lột sức lao động à?

Một Bạch Giáo to đùng lại bắt một người của Thánh Giáo như cô đến quản lý, đầu óc Otto có phải bị chập mạch rồi không?

Hơn nữa, đối với cô còn có một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.

Nếu bây giờ cô trở thành Thánh nữ của Bạch Giáo, thì lúc đó giải thích thế nào với Reid cũng thấy sai sai hết á?

Cứ nghĩ đến đây là Letia lại thấy đầu to như cái gáo dừa.

Tình huống này đối với Reid chẳng phải giống kiểu: kẻ giết vợ mình hóa ra lại là bố đẻ của thằng bạn thân hay sao?

Dù bảo Otto không phải bố mình, nhưng lúc đó Reid nhìn mình bằng con mắt nào mới là vấn đề.

Thế nên, Letia tất nhiên là không nói hai lời, ngay lập tức từ chối yêu cầu của Otto.

Chỉ là khi cô quay lưng lại, chuẩn bị mở cửa rời đi, Otto đột nhiên nói với giọng điệu đầy ẩn ý.

“Không cần phải vội vã rời đi như vậy đâu,”

“Hãy nghĩ về khoản nợ trên người con,”

“Hãy nghĩ về khoản vay mua nhà còn chưa trả hết của con,”

“Và... hãy nghĩ về Reid.”

“Này này này,” Letia đáp trả theo bản năng: “Chính vì nghĩ đến Reid nên tôi mới từ chối cái yêu cầu không mang theo não này của ông đấy.”

Nhưng vừa nói xong, Letia mới nhớ ra trước mặt mình chỉ là một viên tinh thể ghi âm chứ không phải bản thân Otto.

“Thôi bỏ đi, lười chấp nhặt với ông rồi, dù sao tôi cũng không đời nào tiếp quản cái đống hỗn độn Bạch Giáo này đâu, có giỏi thì tự mình về mà tăng ca.”

Sau khi tự lẩm bẩm xong, Letia đẩy cửa chuẩn bị rời khỏi đây, nhưng cô vừa bước ra ngoài đã đụng mặt ngay vị linh mục đang đứng chờ ở cửa.

Thấy mình đụng trúng người khác, tim Letia đánh thót một cái. Nhưng ngoài dự liệu của cô, vị linh mục kia không những không nổi trận lôi đình vì thấy Letia đột nhập thư phòng, mà ngược lại... lại lộ ra một biểu cảm vô cùng vi diệu.

“Thánh nữ đại nhân...”

Ông ta vừa mở miệng, Letia đã thấy 'xịt keo' toàn tập.

“Không không không, tôi không phải là Thánh nữ đại nhân của các người.”

Để trốn tránh cái công việc quái quỷ này, Letia thậm chí còn lôi cả thẻ chứng nhận của Thánh Giáo ra, nói.

“Thực ra tôi là người của Tòa án Dị giáo thuộc Thánh Giáo, các người nhầm rồi.”

Tuy nhiên, biểu cảm của vị linh mục bình tĩnh đến lạ lùng, chỉ thản nhiên gật đầu.

“Giám mục Otto... có nói với chúng tôi về chuyện này.”

“Thế mà các người còn bắt tôi làm Thánh nữ Bạch Giáo? Với thân phận này của tôi thì làm sao có thể chứ?”

Letia bĩu môi, còn vị linh mục thì lấy từ trong túi ra một tấm thẻ chứng nhận.

“Giám mục đại nhân dặn phải giao cái này cho người, thưa Thánh nữ đại nhân. Đây là thẻ chứng nhận của Bạch Giáo, thực chất nó đã được đăng ký từ trước khi người gia nhập Thánh Giáo rồi. Nói cách khác... ngay từ đầu người đã là người của Bạch Giáo, thân phận ở Thánh Giáo chỉ là vỏ bọc thôi.”

“Hít...”

Letia nhận lấy tấm thẻ, nhìn kỹ lại thì thông tin trên đó đúng là của mình không sai một li.

Và thời gian đăng ký là... lại là từ hồi cô mới năm tuổi?

Nhìn tấm ảnh thẻ với gương mặt trẻ con đầy non nớt của mình trên đó, mắt Letia trợn ngược lên.

“Cái thứ này mà chưa hết hạn à?”

“Thời hạn hiệu lực là hai mươi năm mà.”

Thôi xong~

Letia buông xuôi hai tay, hoàn toàn biến thành một con cá mặn mất hết sinh khí.

Lúc nãy mình còn hùng hồn bảo gia nhập Bạch Giáo sẽ khiến Reid thế này thế nọ, kết quả giờ hay rồi... ngay từ đầu mình đã mẹ nó là người của Bạch Giáo rồi à!?

Otto, cái đồ khốn kiếp nhà ông! Đã hứa là không tính kế tôi rồi mà?!

Nhìn tấm thẻ này, Letia đau khổ ôm đầu.

Cô đột nhiên cảm thấy đây chính là một 'Hồng Môn Yến', mình chỉ cần đặt chân đến đây thôi là đã rơi tọt vào cái bẫy của Otto rồi.

“Tôi có thể từ chối không?”

“Có thể,” vị linh mục bình thản nói: “Nhưng Thánh nữ mà chúng tôi công bố ra bên ngoài... vẫn cứ là người.”

“Hít hà~”

Letia hít một hơi thật sâu để bình ổn lại tâm trạng muốn chửi thề.

Và vì những tiếng động ở đây, không ít tín đồ Bạch Giáo cũng đã vây quanh lại.

Trải qua biến cố lớn như vậy, hiện tại thế lực của Bạch Giáo tại thị trấn Dạ Minh đã bị ảnh hưởng rất nhiều.

Việc Otto rời đi không lời từ biệt, cộng thêm cái chết của Litt, càng trở thành bóng đen u ám không thể xua tan trên đầu họ.

Họ đang rất cần một con đầu đàn mới... dù là Thánh nữ hay Giám mục.

Lúc này, Letia đứng trước cửa thư phòng, tắm mình trong những ánh mắt pha trộn giữa cầu khẩn, trông cậy và dò xét của các tín đồ.

Ánh mắt quét qua những gương mặt vốn đã quá quen thuộc với cô — nhiều người trong số đó từng được cô đối xử ôn hòa, thậm chí là giúp đỡ trong thời gian đóng giả 'Litt' — sự kháng cự cuối cùng trong sâu thẳm trái tim cô cũng hóa thành một tiếng thở dài nặng nề, đầy bất lực.

Gạo đã nấu thành cơm, Otto lần này căn bản không cho cô lấy một cơ hội để lựa chọn.

Nhưng cô thực sự không hiểu nổi, tại sao mình cứ nhất thiết phải làm cái chức Thánh nữ này?

Nghĩ đến việc tự nhiên lòi ra thêm một đống việc để tăng ca, Letia thực sự cảm thấy đầu to như cái gáo dừa.

“Haiz~ thôi được rồi, Otto làm thế này chắc chắn là có thâm ý của ông ta, mình cứ nhận cái danh phận này vậy.”

Nói được một nửa, Letia đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền hỏi vị linh mục.

“... Có lương lậu gì không đó?”

“Không có ạ,” vị linh mục ngẩn ra một chút, sau đó khẽ cúi đầu nói: “Tuy nhiên phần lớn nguồn thu tài chính của Bạch Giáo, người đều có quyền điều động.”

“Mẹ nó.”

Khóe miệng Letia giật giật. Cô đâu phải hạng người thích thụt két công quỹ, nên tính đi tính lại, về mặt nào đó cô thậm chí còn là một kẻ xui xẻo làm không công.

Nhưng nghĩ lại thì cũng có thể hiểu được, làm gì có ông chủ nào tự phát lương cho chính mình? Không phải đều là đưa cho chút ít tượng trưng thôi sao? Cái chính vẫn là nằm ở cổ phần.

Khi cô chính thức nhận lấy danh hiệu 'Thánh nữ', các tín đồ xung quanh dường như đã tìm được chỗ dựa tinh thần, nỗi bất an dần lắng xuống. Với sự kính trọng và mong đợi, họ lần lượt giải tán.

Trong thư phòng, một lần nữa chỉ còn lại mình Letia.

Cô đi về phía bàn làm việc, ánh mắt phức tạp nhìn lại chiếc hộp tinh xảo. Cô đưa tay ra, lấy bộ Thánh nữ bào trắng xanh từ bên trong đó.

Nhìn bộ đồ trong tay, Letia khoác nó lên người rồi soi gương.

Trong gương, một vị Thánh nữ khoác trên mình bộ thánh bào lộng lẫy hiện ra. Bộ đồ được cắt may vô cùng vừa vặn, tôn lên vóc dáng thanh mảnh và nhỏ nhắn của cô. Sự kết hợp giữa màu xanh lá và trắng trên người cô lại hài hòa một cách bất ngờ, và cảm giác mang lại không phải là sự thần thánh bất khả xâm phạm, mà giống như một sự gần gũi cực kỳ dịu dàng.

Nếu bộ đồ này mặc trên người Litt, có lẽ sẽ tạo ra hiệu ứng một cộng một lớn hơn hai.

Nhưng Letia nhìn mình trong gương với đôi mắt cá chết kia...

Đúng là chả ăn nhập gì với nhau cả.

“Thật không hiểu nổi lão già Otto này nghĩ cái quái gì nữa,” Gấp quần áo lại bỏ vào hộp, Letia mang theo nó bên mình, thở dài một tiếng rồi bất lực nói: “Để tôi đi làm Thánh nữ... thì có khác gì bắt Lữ Bố mặc đồ nữ đi làm người mẫu xe hơi đâu chứ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!