Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 18: Gió hôm nay thật là ồn ào

Chương 18: Gió hôm nay thật là ồn ào

Sau khi suy nghĩ đủ điều, Mason cuối cùng cũng không nhịn được mà đưa ra một giả thuyết cực kỳ táo bạo.

“Mấy ông thấy sao... liệu có khả năng này không.” Anh cúi thấp người, ghé sát vào Toss và Brian, thì thầm: “Có khi nào, Litt chưa chết mà chỉ là giả chết không?!”

“...”

Lời vừa thốt ra, cả ba đồng loạt rơi vào im lặng hồi lâu.

Ngay cả Toss, người vốn hay thích cà khịa Mason, lúc này cũng chỉ có thể dùng giọng điệu thiếu tự tin mà phản bác.

“Chắc... không thể nào đâu nhỉ?”

Lúc đó không chỉ có Mason, mà sau đó khi Lưỡi Dao Rạng Đông ập đến, họ cũng tận mắt chứng kiến cảnh lồng ngực Litt bị đâm xuyên.

Theo lý mà nói, dưới tác động của món vũ khí quái dị kia, toàn bộ cơ thể cô ấy đã biến thành băng giá, cuối cùng tan chảy thành một vũng máu trên mặt đất.

Tình huống đó thì dù có là thần tiên giáng thế cũng chịu chết, không cứu nổi đâu.

“Giả thuyết này của Mason không phải là không có khả năng,” Brian cũng bắt đầu suy tư: “Chẳng phải Toss ông cũng có một cái ma cụ giả chết dùng một lần đó sao?”

“Không không không,” Toss xua tay liên tục: “Cái ma cụ của tôi không thể nào biến một vũng nước máu trở lại thành hình người được, nên kiểu gì cũng thấy vô lý.”

Mason chống cằm, đôi lông mày nhíu chặt.

“Ma cụ trên đời nhiều vô kể, ai biết được có cái nào xịn hơn cái ông đang cầm không?”

“Thì chắc chắn là có rồi, cái của tôi chỉ là hàng sơ cấp thôi, không ngoại trừ khả năng có ma cụ giả chết cao cấp hơn. Nhưng ông đừng quên, chức năng càng mạnh thì cái giá phải trả càng lớn, nhất là loại giả chết này...” Toss nói đến đây bỗng sực nhớ ra điều gì, bổ sung thêm: “Mà lại nói, Litt chọn cách giả chết thì đối với Reid có lợi lộc gì chứ?”

“Đây đúng là một vấn đề rất đáng để suy ngẫm...”

Mason không nghĩ ra được một lý do cụ thể nào, chỉ có duy nhất một giả thuyết nghe có vẻ lọt tai.

“Mấy ông cũng biết rồi đấy, với tư cách là một Pháp sư Kiến tạo, Reid thực sự rất có tiềm năng. Nhưng nếu cứ mãi đắm chìm trong nhung lụa và sự dịu dàng, thì tiềm năng mãi mãi cũng chỉ là tiềm năng mà thôi.”

“Theo ý ông thì Litt định nuôi Reid như nuôi ‘boss’ chắc?” Toss phẩy tay: “Cái thiên sứ nhỏ người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở đó, có đánh chết tôi cũng không tin cô ấy lại làm ra chuyện như vậy đâu.”

“Cũng đúng.”

Mason cuối cùng vẫn không thể hiểu thấu được ẩn tình bên trong, chỉ đành thở dài bất lực.

“Thôi thì cứ vậy đi, tuy Litt đã đi rồi, nhưng may mà bên cạnh Reid vẫn còn một con khỉ hay tấu hài. Dù hơi ồn ào tí nhưng đúng là nhờ thế mà cậu ta không bị trầm cảm.”

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại...”

Toss một lần nữa kéo câu chuyện quay về điểm bắt đầu.

“Mấy ông không thấy lúc nãy Letia đi tìm Reid, trông giống hệt cái điệu bộ Litt gọi Reid về nhà ăn cơm sao?”

——————

Ở một phía khác, Reid đang ngồi một mình lặng lẽ ven vách đá dựng đứng của bờ biển phía Tây.

Những cơn gió biển lạnh lẽo mang theo vị mặn chát của nước muối rít gào lướt qua dáng hình có phần gầy guộc, thổi tung những sợi tóc rối trước trán anh.

Dưới chân là vách đá cao hàng chục mét, đổ dốc thẳng xuống vịnh biển khổng lồ đang dần chìm vào tĩnh lặng trong ánh hoàng hôn.

Nơi đó chính là bến cảng nơi từng tổ chức Lễ hội Ánh Dương Rạng Đông.

Ánh mắt Reid lướt qua những con tàu đang neo đậu, từng mảnh ký ức vụn vặt lại một lần nữa hiện về.

Khi đó, anh đã vất vả chạy từ hầm ngục về, cuối cùng cũng kịp đến hiện trường lễ hội vào phút chót, và trong cơn bão dữ, anh đã cứu được cô gái nhỏ không nơi nương tựa ấy.

Dù lúc đó cả hai đều bị bão táp dập vùi như hai con chuột lột...

Dù chỉ kịp tận hưởng chút dư vị yếu ớt cuối cùng của lễ hội...

Dù lớp quần áo ướt sũng dính chặt vào da thịt mang theo từng cơn ớn lạnh...

Nhưng khi cảm giác run rẩy sau tai nạn dần bình lặng, khi cả hai dìu dắt nhau, nép mình vào một góc nhỏ còn vương chút hơi ấm của buổi lễ sắp tàn, ánh mắt họ chạm nhau với những nụ cười đầy vẻ nhếch nhác.

Cảm giác xao động trong lòng lúc ấy, cho đến tận bây giờ, anh vẫn nhớ như in.

Giờ đây gió biển vẫn gào thét bên tai, thổi tan đi hình bóng của cô gái trong miền ký ức.

Reid chỉ cảm thấy lòng mình càng thêm băng giá và cô độc.

Nếu như lúc đó mình chấp nhận lòng tốt của Litt, đón nhận tình cảm của cô ấy... thì có lẽ lúc này trong lòng đã không còn nhiều nuối tiếc đến thế.

Sự cách biệt về thân phận đã khiến Liz và anh trở thành người dưng.

Cũng chính sự cách biệt thân phận đó đã khiến anh chùn bước, không dám chạm tay vào hạnh phúc, để rồi giờ đây âm dương cách biệt.

Mọi thứ cứ như thể định mệnh đang trêu đùa, khiến thực tại chỉ còn lại sự tự trách và hối hận.

Nếu được cho một cơ hội nữa... có lẽ mình sẽ không vì sự chênh lệch thân phận mà nảy sinh tâm lý yếu nhược, để rồi chọn cách phớt lờ cô gái như ánh mặt trời nhỏ bé ấy nữa đâu nhỉ?

Nghĩ đến đây, Reid thở dài một tiếng.

Nhưng... trên đời làm gì có thuốc hối hận, sự đã rồi, nói gì cũng đã muộn.

Tuy nhiên nghĩ kỹ lại, Reid thực sự phải cảm ơn cái đồ dở hơi Letia kia. Nếu không nhờ cái đứa suốt ngày tấu hài, chọc gậy bánh xe, thỉnh thoảng lại bày trò cho mình xem đó, có lẽ... anh căn bản không thể nào thoát ra khỏi bóng tối được.

Nghĩ đến con khỉ sáng sớm nay còn định tụt quần mình, gương mặt Reid không hề lộ vẻ khó chịu, mà ngược lại là một nụ cười đầy vẻ nuông chiều.

Có lẽ vì thân hình con bé đó quá nhỏ nhắn, nên anh luôn vô thức coi cô như một đứa em gái ồn ào?

Vì thế anh không thấy phiền, ngay cả việc cô nợ tiền, Reid thực ra cũng chẳng để tâm cho lắm.

Dù sao thì chuyện em gái ‘bào tiền’ của ông anh trai cũng chẳng phải chuyện gì hiếm gặp.

Đang lúc đầu óc mơ màng, Reid chợt nhìn thấy trên vách đá cách đó không xa, một thiếu nữ tóc xanh mặc váy trắng đang đứng lặng lẽ.

Chỉ qua ánh mắt thoáng qua của cô, Reid lập tức nhận ra một điều.

Cô gái tóc xanh này tuyệt đối không phải đến đây để ngắm cảnh giống như anh.

Trong đôi mắt cô không hề có lấy một chút sức sống, không hẳn là muốn chết, cũng chẳng thiết tha sống... chỉ có một khao khát duy nhất là được thoát khỏi nỗi đau.

Và dường như trên con đường chạy trốn nỗi đau ấy, cô đã kiệt sức, ánh sáng trong mắt đã tắt ngấm, chỉ còn lại sự mệt mỏi rệu rã.

Nhìn bóng nghiêng vô hồn của cô gái, một ý nghĩ lạnh lẽo thấu xương không kìm được mà xẹt qua não Reid.

Nếu... nếu như mình không vượt qua được nỗi đau, liệu mình có trở nên giống như cô ấy không?

Nhưng rất nhanh sau đó, anh đã gạt phắt suy nghĩ ấy đi.

Việc cấp bách lúc này là cứu người, nhìn cái tư thế kia của cô nàng, cảm giác như sắp nhảy xuống biển tới nơi rồi!

Thế nhưng ngay khi Reid nhìn về phía đối phương, cô gái tóc xanh ấy cũng vừa vặn chạm mắt với anh.

Ánh mắt vô hồn ấy chợt trở nên ngỡ ngàng, cô dường như không hiểu nổi tại sao ở nơi này lại có một người đang ngồi.

Đại não Reid lúc này vận hành với tốc độ tối đa.

Với khoảng cách giữa anh và cô, chắc chắn không thể lao đến ngăn cản kịp lúc; dùng ‘Bàn tay Gaebolg’ để đỡ từ dưới lên cũng không ổn, vì chỗ này quá cao.

Sau khi suy tính kỹ càng, gương mặt Reid bỗng lộ ra biểu cảm đau thương và khổ sở y hệt như cô gái.

“Gió hôm nay... thật là ồn ào quá nhỉ... Thật khéo, cô cũng đến đây để nhảy biển à?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!