Chương 26: Ngươi đùa bỡn ta
“Hay là… ta cũng giúp sư tỷ bôi bôi nhé?”
“Không cần.”
“Này này, keo kiệt thế sao?”
“Chính là keo kiệt thế đấy.”
Cố Trì tát nước về phía nàng, Phương Khê Vũ cũng hắt nước lại, bên ngoài rõ ràng trời vẫn đang mưa to, thế mà hai người lại làm loạn trong bồn tắm, hệt như những đứa trẻ ấu trĩ.
Mãi một lúc sau, Phương Khê Vũ mới dẫn đầu bước lên khỏi dục trì, nàng cầm khăn lau khô mái tóc ướt sũng, nhân lúc trời tối đen như mực, nàng thản nhiên cất lời: “Ta về phòng đợi ngươi, đếm đủ hai trăm nhịp thở rồi hẵng vào, ta mặc y phục.”
“Ồ.”
........................
Khi Cố Trì bước vào phòng, Phương Khê Vũ đã mặc xong một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu bạc, để lộ xương quai xanh thanh mảnh.
Đây là kiểu dáng mới mà Cố Trì chưa từng nhìn thấy bao giờ, hắn ngồi xuống mép giường: “Lại là mẫu thân ngươi mua sao?”
“Ừm, mẫu thân may y phục đều sẽ may cho ta một bộ.” Phương Khê Vũ nhạt nhẽo đáp lời, Cố Trì nhìn xuống bắp chân lấp ló dưới vạt váy nàng, lúc này bắp chân trắng muốt của nàng không nhuốm chút bụi trần, thế nhưng dưới mắt cá chân lại mang một đôi tất lụa trắng viền ren.
“Làm gì có ai đi ngủ còn mang tất chứ?”
“Đề phòng có kẻ nhìn thấy lại nhỏ dãi.” Phương Khê Vũ né tránh bàn tay đang vươn tới của hắn, kéo chăn che kín cơ thể, chừa lại một khoảng trống lớn cho Cố Trì, hắn bèn nằm xuống bên cạnh nàng, cả hai cùng rúc mình vào trong chăn.
Cố Trì nghiêng người nhìn nàng, còn nàng lại nằm thẳng lưng, đôi mắt đã khép chặt.
“Ngủ rồi à?”
“Vậy ngươi còn muốn làm gì nữa?”
“Cũng chẳng định làm gì… Tán gẫu vài câu… hoặc là ôm một cái?”
“Ngươi cứ ôm ta là được.” Phương Khê Vũ hững hờ đáp lời, “Ta cũng đâu có giãy giụa.”
Thế là Cố Trì vươn tay ôm lấy cơ thể mềm mại ngát hương của nàng, nhích lại gần cúi đầu cọ cọ vào vai nàng: “Ngủ đi.”
Trong phòng tối om, bên ngoài tiếng mưa cũng thưa thớt dần, nhịp thở của Phương Khê Vũ rất nhanh đã trở nên đều đặn và bình ổn.
Mấy ngày nay nàng vẫn chưa hề chợp mắt dù chỉ là một canh giờ, vốn đã mệt mỏi rã rời. Trong cơn ngái ngủ, nàng cảm thấy hơi lành lạnh, bèn trở mình, gần như trong vô thức rúc vào người Cố Trì nằm bên cạnh, thậm chí còn gác cả đùi lên kẹp chặt lấy hắn, lúc này mới thỏa mãn chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Cố Trì cũng nhắm mắt lại, nhưng cả đêm hắn chẳng tài nào chợp mắt được.
Hắn không thể nói cho Phương Khê Vũ biết bây giờ hắn vẫn còn rất buồn bực, hắn không nên truyền những cảm xúc tiêu cực đó sang cho nàng, thế là hắn cũng thử ôm Phương Khê Vũ chặt hơn một chút. Cơ thể Phương Khê Vũ rất mềm mại, ấm áp và mịn màng, hơi thở của nàng phả vào cổ hắn, dường như sự tiếp xúc giữa da thịt đã khiến những muộn phiền trong lòng hắn dần tan biến.
..............................
Mưa rào rạc vỗ vào khung cửa sổ.
Cố Trì từ từ mở mắt giữa tiếng mưa, đêm qua hắn ngủ không hề ngon giấc, hắn lại gặp ác mộng, hơn nữa còn là mấy giấc liền, hắn nhắm mắt lại hồi tưởng một lúc lâu. Hắn lờ mờ nhớ lại hình như đã mơ thấy Bùi Ninh Tuyết cắm kiếm vào bụng dưới mình, đâm ra rút vào không biết bao nhiêu lần, lạnh lùng chất vấn hắn, mới có chưa đầy nửa năm, cái tên khốn nhà ngươi đã bắt đầu thay lòng đổi dạ rồi sao?
Hắn vừa định giải thích, khuôn mặt Bùi Ninh Tuyết trong mộng lại biến thành Phương Khê Vũ, nàng khóc lóc thảm thương tựa hoa lê đẫm hạt mưa. Và ngay khi hắn định xích lại gần ôm chầm lấy Phương Khê Vũ để an ủi một chút, khoảnh khắc tiếp theo người trong ngực hắn lại biến thành Phương Tử Nguyệt, bà ngước mắt lên, nụ cười trên môi lạnh lẽo tựa rắn rết.
Đúng là một cơn ác mộng, Cố Trì thầm nghĩ, tiện tay bắt đầu vuốt ve đôi chân thon dài trắng muốt đang gác lên chân mình.
Mềm nhũn.
Phương Khê Vũ sở hữu đôi chân hình ly rượu cực chuẩn, bắp chân thon dài, đùi hơi đầy đặn nhưng không quá lố, dáng chân thế này sờ vào cực kỳ thích, vừa mềm vừa mịn.
Cảm thấy nhồn nhột, Phương Khê Vũ từ từ mở mắt, khẽ rên rỉ một tiếng cực nhỏ.
Nàng chậm rãi tỉnh táo lại, đợi đến khi ánh mắt khôi phục vẻ tĩnh mịch như xưa, nàng bèn vươn tay gạt tay Cố Trì ra, khoảnh khắc tiếp theo liền tung chăn ngồi dậy, sau đó thuận tay kéo chăn trùm kín đầu Cố Trì, “Đắp cho kỹ vào.”
Cố Trì ngoan ngoãn vùi đầu vào trong chăn, biết nàng sắp sửa thay y phục.
Thật ra hắn cũng chẳng nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu mình và Phương Khê Vũ ngủ chung nữa, rõ ràng lúc trước hắn còn cố ý tự nhắc nhở bản thân, không được hình thành thói quen xấu này, một khi đã quen với hơi ấm trong vòng tay Phương Khê Vũ, hắn sẽ rất khó thích nghi với việc phải ngủ một mình.
Hắn nghe thấy tiếng sột soạt cởi y phục của Phương Khê Vũ vang lên bên tai, cho đến tận bây giờ dường như hắn vẫn chưa từng thực sự nhìn thấy dáng vẻ trần như nhộng của Phương Khê Vũ, còn Phương Khê Vũ thì đã nhìn thấy hắn không biết bao nhiêu lần rồi, nghĩ đến đây Cố Trì chợt cảm thấy có chút mất cân bằng trong lòng.
Hắn bắt đầu đấu tranh tư tưởng, phân vân xem có nên vén chăn lén nhìn một cái hay không, và ngay khi hắn còn đang vật lộn với mớ suy nghĩ ấy, bên tai đã truyền đến giọng nói lạnh lùng của Phương Khê Vũ: “Xong rồi.”
Cố Trì tung chăn ra, khẽ sững sờ, Phương Khê Vũ trong bộ đạo bào trắng muốt đã đứng sẵn dưới giường, dửng dưng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Xong, xong rồi á? Hôm nay nhanh vậy sao?”
“Bớt đi một công đoạn nên mới nhanh.”
“Gì cơ?”
“Mặc ít đi một món.”
Cố Trì đưa mắt nhìn theo tầm nhìn của Phương Khê Vũ, ngay lúc này bên mép giường đang đặt một chiếc khố bằng lụa băng màu trắng tuyết, chiếc khố đó đang nằm ngoan ngoãn xếp gọn gàng ở đó. Cố Trì lại nhìn về phía đạo bào của nàng, vạt đạo bào của nàng buông thõng xuống tận mắt cá chân cơ mà.
“Ý ngươi là sao?”
“Sao nào?” Phương Khê Vũ nghiêng đầu, “Ngươi lại phấn khích rồi à?”
“Không phải… Phương Khê Vũ… Ngươi học đâu ra mấy trò tà đạo này thế?”
“Ngày thường nếu chỉ luyện kiếm trong viện, vốn dĩ ta cũng chẳng thích mặc, thời tiết nóng bức nhường này.” Phương Khê Vũ xoay người bước ra ngoài sân, Cố Trì nhìn chăm chăm vào vạt đạo bào của nàng, lúc này vạt áo đang phấp phới bay nhè nhẹ, dưới mắt cá chân vẫn là đôi tất lụa trắng viền ren kia.
Khoan đã, không đúng, nàng đã đổi một đôi khác, lúc này đôi tất trắng nàng đang mang tuy kiểu dáng tương tự, nhưng chất liệu rõ ràng đã khác, đôi tất trắng nàng đang mang lúc này đã trở nên trong suốt hơn, khiến đôi gót sen bằng sương bằng tuyết mềm mại nhỏ nhắn của nàng càng thêm mờ ảo và yêu mị.
Cố Trì ở phía sau nàng nghiến răng nghiến lợi.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện bên dưới đạo bào nàng không mặc gì cả… dường như lại thấy hơi phấn khích rồi, phải làm sao đây?
....................................
“Ngươi đang nghĩ gì thế?” Phương Khê Vũ nhìn Cố Trì với vẻ mặt buồn bực lúc này, biết rõ còn cố hỏi.
“Nguyệt Luân Kiếm Pháp chẳng đại khai đại hợp chút nào, đến cái động tác đá chân lên cao cũng chẳng có, yếu xìu.” Cố Trì thở dài thườn thượt.
Khóe môi Phương Khê Vũ khẽ nhếch lên, hừ nhẹ một tiếng.
Hai canh giờ sau, Cố Trì ngồi bệt dưới đất, đưa mắt nhìn Phương Khê Vũ đang đẫm mồ hôi ướt sũng.
Trong tiểu viện vốn dĩ vẫn luôn tí tách hạt mưa, hai người lại luyện kiếm liên tục cả buổi sáng, đạo bào của nàng lúc này mà cởi ra e là vắt được cả chậu nước to, đạo bào dính sát vào bầu ngực, đường cong kiều đồn bên dưới vòng eo thon thả mới thật quyến rũ làm sao, thế nhưng cho dù Cố Trì có mỏi mòn con mắt, cũng chẳng nhìn thấu được gì.
Không biết từ bao giờ, nàng đã bắt đầu học theo Cố Trì, không còn dùng linh khí để cách ly sương móc giá rét của đất trời nữa.
Còn trong mắt Phương Khê Vũ, ánh nhìn đăm đăm của hắn lúc này thật sự quá đỗi thú vị, hệt như một chú cún con thèm thuồng muốn gặm xương nhưng lại bị chủ nhân trêu chọc mãi không cho ăn vậy.
“Ngươi muốn xem đến thế sao?” Phương Khê Vũ cúi đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cố Trì gật đầu như giã tỏi.
Phương Khê Vũ vòng tay trước ngực, mang đầy vẻ chê bai nhìn hắn đang ngồi bệt dưới đất, đôi môi khẽ hé mở, khóe miệng trễ xuống: “Trả lời ta một câu hỏi.”
“Hô hô hô, còn có cả tiết mục hỏi đáp cơ đấy.” Cố Trì bật cười nhìn nàng, “Ngươi muốn hỏi gì?”
“Ngươi đối với Quý Ngưng, liệu có chút xíu tình ý nào không?”
Cố Trì thoáng sững người, sau đó nhịn không được bật cười thành tiếng.
“Sư tỷ chẳng phải bảo không ghen sao?”
“Không ghen thì không được hỏi à?”
“Không có.” Cố Trì lắc đầu, “Nói không có là không có.”
“Nàng ấy xinh đẹp đến thế, dáng vóc lại lả lướt như vậy, giọng nói êm tai nhường kia, mà ngươi lại chẳng mảy may động lòng? Ta ứ tin.”
“Đã không tin câu trả lời của ta, vậy sư tỷ không nên hỏi.” Cố Trì mới không thèm mắc bẫy đâu.
Nữ nhân giỏi nhất là thông qua từng bước lấn lướt để nắm lấy thế chủ động, đây là tuyệt chiêu mà nữ nhân nào sinh ra cũng biết, không hề mang theo ác ý, mà bắt nguồn từ quy củ và bản năng đã ăn sâu vào máu thịt hàng ngàn năm nay. Trước kia lúc Cố Trì ở cùng Bùi Ninh Tuyết, thỉnh thoảng lại bị nàng tra khảo kiểu này, đối với những mánh khóe này hắn chỉ cảm thấy thật thú vị.
Phương Khê Vũ nhất thời không phản bác được, đành miễn cưỡng nắm chặt vạt đạo bào, “Vậy ngươi… nhìn cho kỹ vào.”
Cố Trì gật đầu, trợn trừng hai mắt, ngay cả khi những giọt mưa rơi vào hốc mắt hắn cũng chẳng chịu chớp mắt, không nỡ bỏ sót một tia sáng nào.
Đầu ngón tay Phương Khê Vũ nhấc từng chút từng chút vạt đạo bào lên, Cố Trì nhìn bắp chân thon thả của nàng dần lộ diện trong tầm mắt. Phương Khê Vũ khẽ cắn môi, dường như có chút e thẹn, cho nên động tác cố tình làm chậm lại một cách thái quá.
Bắp chân nàng đặc biệt thon thả và thẳng tắp, lúc này khẽ căng lên, dần vương lại vài giọt nước vì mưa gió, những giọt nước đọng trên làn da trắng muốt của nàng tỏa sáng long lanh.
Cố Trì không hề mảy may hoài nghi sự cuồng nhiệt và mong đợi của mình lúc này, động tác của Phương Khê Vũ vẫn chậm rãi như thế, hắn nín thở, nhìn vạt đạo bào ướt sũng của Phương Khê Vũ bị kéo từng chút từng chút một lên đùi, nhìn lòng bàn tay nàng nắm chặt lấy lớp đạo bào kia, nhìn cặp đùi thơm ngát mịn màng ướt át sau khi bị hạt mưa làm ướt, những giọt nước trong veo vẫn đang lăn dài trên làn da nàng. Có lẽ vì vừa mới luyện kiếm xong, cơ thể nàng nóng hầm hập, vài giọt mưa khẽ bốc hơi nóng, mà đùi nàng lại thon thả căng mọng như ngọc tạc, trắng như tuyết điểm, chẳng có lấy một kẽ hở.
Một chút.
Một chút.
Một chút.
Cho đến khi đạo bào của nàng cuối cùng cũng vén lên tận gốc đùi, giây tiếp theo, Cố Trì không nhịn được đảo mắt khinh khỉnh với Phương Khê Vũ.
“Ngươi mới là đồ khốn nạn chứ?!!!”
“Sao nào?” Phương Khê Vũ nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên, buông tay ra, đạo bào lại rũ xuống.
Còn Cố Trì cứ đăm đăm nhìn nàng với ánh mắt tràn trề oán niệm, không chớp mắt lấy một cái.
Bởi vì hắn bị lừa rồi.
Phương Khê Vũ rõ ràng đang mặc một chiếc khố lụa băng màu xanh nhạt, bao bọc kín mít con hổ nhỏ mũm mĩm hồng hào của nàng, tuy sau khi bị nước mưa làm ướt đã hằn lên vài vết tích mờ mờ, nhưng… căn bản không phải là thứ mà Cố Trì muốn xem!
“Đã bảo là mặc ít đi một món cơ mà?”
“Mặc ít đi một món, bên ngoài khố vốn phải mặc thêm một cái quần lụa nữa.”
“Thế lúc ngươi nói còn nhìn khố của ngươi làm gì?”
“Nhìn một cái thôi mà.”
“Ngươi còn dám bảo ngươi không biết nói dối!” Cố Trì tức tối nhìn thẳng vào mắt nàng, “Ngươi thế này là học thói hư tật xấu từ ai thế hả?! Phương Khê Vũ!”
Phương Khê Vũ chắp hai tay sau lưng, người khẽ nghiêng về phía trước, cúi đầu, đôi mắt dịu dàng đắm đuối nhìn hắn: “Ngươi cảm thấy là học từ ai nào?”
Cố Trì sững sờ hồi lâu chẳng tìm ra lời nào để phản bác, còn Phương Khê Vũ đã vươn tay về phía hắn: “Chúng ta nên đi tắm thôi.”
“Không đi, ngươi đùa bỡn ta.” Cố Trì ngoảnh mặt đi.
“Vậy ta đi tắm trước đây.” Phương Khê Vũ xoay người bước về phía dục trì.
Cố Trì hậm hực đứng dậy, Phương Khê Vũ rảo bước thật chậm, ngoái đầu nhìn hắn, ánh mắt đan xen vài phần bỡn cợt, nhưng lại đong đầy sự cưng chiều dịu dàng.
Thế nhưng Cố Trì lại cất bước tiến về hướng cổng lớn: “Ta phải đi châm cứu cho Quý Ngưng rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
