Chương 30: Không thèm chơi với ngươi nữa
Sáng sớm, mưa giăng mờ ảo.
Linh chu của tu sĩ có thể ngăn cách mưa gió, tấm màn linh khí trong suốt chặn đứng những giọt mưa lất phất khắp bầu trời, tựa như một lớp kính trong veo.
Cố Trì tỉnh dậy từ rất sớm, khi hắn chui ra khỏi chăn, liền ngoái đầu nhìn Phương Khê Vũ vừa mới tỉnh giấc, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ. Hơi hoảng hốt một thoáng hắn mới nhớ ra đêm qua mình đã uống rất nhiều rượu, và được Phương Khê Vũ ôm vào trong lòng.
Đôi mắt Phương Khê Vũ vẫn còn mang theo chút xíu mờ mịt, cho đến khi Cố Trì đột ngột cúi đầu, xích lại gần, rồi đặt một nụ hôn thật nhẹ, thật khẽ lên đôi môi hồng hào mềm mại của nàng.
Trong đôi đồng tử đang lờ đờ của Phương Khê Vũ dần hiện lên vài phần thẹn thùng, thế nhưng khoảnh khắc Cố Trì vừa hôn xuống lúc nãy, nàng lại chẳng mảy may có nửa điểm ý định muốn né tránh.
“Ngươi có thể ngủ thêm một lát nữa, ta đi làm chút đồ ăn, lát nữa sẽ vào phòng gọi ngươi.” Cố Trì vươn tay, khẽ véo một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng muốt mịn màng như gốm sứ của nàng.
Phương Khê Vũ khẽ rên rỉ một tiếng cực nhỏ, kéo chăn trùm kín hai má.
....................................
Trên boong linh chu.
Quý Nhị từ từ mở mắt ra, hắn ngửi thấy mùi thơm của nước hầm xương heo, tiếp đó hắn vươn vai một cái, bắt đầu dọn dẹp mấy bát rượu từ tối qua trên bàn. Chẳng bao lâu sau, Quý Ngưng thân vận cung khuyết màu cam bước ra, nàng đi một đôi xăng đan pha lê đế thô, để lộ những ngón chân trắng trẻo nõn nà ra bên ngoài, lấp lánh như ngọc, làm người ta muốn cắn một miếng.
Là Cố Trì đang luộc mì trong nồi nước dùng, mái tóc Quý Ngưng được búi lên bằng một đống trâm cài lấp lánh ánh bạc, hoa lệ và đoan trang. Nàng bước đến sát sau lưng Cố Trì, nhẹ nhàng kéo vạt áo hắn một cái.
Cố Trì quay đầu lại.
“Đêm qua… ta đã nói rất nhiều lời hồ đồ… không nên cắn ngươi…”
“Chuyện nhỏ.” Cố Trì lắc đầu, hiển nhiên hoàn toàn không để trong lòng. Quý Ngưng lén thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn sườn mặt hắn một cái, sau đó liền dời ánh mắt về phía nồi nước dùng: “Đang nấu gì thế?”
“Mì nước hầm xương heo.”
“Cái nồi kia là gì?”
“Thịt xá xíu lát nữa sẽ đắp lên mặt bát mì.”
“Có phần của ta không?” Giọng điệu Quý Ngưng dè dặt cẩn trọng, nhưng lại phảng phất một chút xíu tinh ranh.
“Có.”
Thế là Quý Ngưng liền vui vẻ đi đến bên bàn ngồi chờ.
Nàng cứ ngồi ở đó, chống cằm nhìn bóng lưng đang luộc mì của Cố Trì, chợt nhận ra đáy lòng mình dường như thực sự không còn kỳ lạ như lúc trước nữa. Dường như là bởi nàng đã thấu rõ Cố Trì và Phương Khê Vũ tuy không phải đạo lữ, nhưng so với đạo lữ cũng chẳng có gì khác biệt. Giờ phút này nhìn hắn, trong lòng nàng ngược lại trở nên bình yên hơn không ít, không ghen tuông, không ái mộ, cũng chẳng còn suy nghĩ viển vông.
Thế này liệu có được xem là buông bỏ, hay là đã được giải thoát rồi?
Thật tốt, Quý Ngưng thầm nghĩ như vậy.
....................................
Lúc ăn sáng, Quý Nhất cũng từ trong phòng bước ra, hắn đứng bên mép boong tàu, đưa mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời âm u xám xịt, không nói không rằng.
“Đại ca, huynh có muốn ăn một chút không?” Quý Ngưng cất tiếng chào hỏi hắn.
Quý Nhất quay đầu lại, lắc đầu thật nhẹ.
Cố Trì lẳng lặng ngắm nghía Quý Nhất một cái.
Đôi mắt chính là trái tim thứ hai của con người, rất nhiều chuyện một người nghĩ trong lòng đều viết cả lên đôi mắt. Cố Trì rất giỏi quan sát sắc mặt người khác, hắn nhận ra đôi mắt Quý Nhất bề ngoài tưởng chừng mang theo chút ngạo khí, nhưng thực chất màu nền lại rất đỗi ôn hòa.
Quý Nhất chỉ là ra xem phong cảnh bên ngoài một chút, tiếp đó liền đi đến bờ bên kia của boong tàu, một thân một mình bắt đầu luyện kiếm.
Hắn không hề e dè hay giấu tài trước mặt mọi người, Nguyệt Luân Kiếm Pháp từ đệ nhất trọng đến đệ cửu trọng, thi triển liền mạch lưu loát làm một hơi.
Trong ánh mắt Quý Nhị mang theo vẻ chúc mừng cùng một tia ngưỡng mộ, nhưng quả thực không hề có nửa điểm thần sắc ghen tị. Quý Ngưng cũng đang nghiêm túc theo dõi, chỉ là nàng không ngưỡng mộ đến thế. Thiên phú kiếm đạo của nàng thực chất còn cao hơn Quý Nhất, nếu không vì hoang phế ngần ấy năm trời, giờ phút này hẳn nàng cũng đã lĩnh ngộ được đệ cửu trọng.
Phương Khê Vũ cũng liếc nhìn một cái, nhưng so với việc xem Quý Nhất luyện kiếm, nàng vẫn tập trung vào bát mì trước mặt mình hơn, thậm chí còn gắp một lát xá xíu trong bát mình bỏ sang bát Cố Trì.
“Nhiều quá, ăn không hết.” Nàng nhỏ giọng lầm bầm.
“Ăn no là được, không cần thiết phải cố nhét nhiều thế đâu.”
“Nhưng mà lãng phí lắm.”
“Ăn không hết thì ta ăn giúp ngươi là được chứ gì.” Cố Trì nói xong câu này chợt sững sờ một thoáng.
Gặp quỷ rồi, sao giọng điệu của hắn lại trở nên ôn hòa thế này, lại còn… kỳ quái thế này.
Cứ y như đang dỗ dành bé gái vậy.
“Không được dùng giọng điệu này nói chuyện với ta.” Giọng điệu của Phương Khê Vũ có chút xíu gượng gạo ngượng ngùng, nàng cũng nghe ra trong lời Cố Trì… quá mức dịu dàng.
“Ta cũng đâu có muốn.” Khóe mắt Cố Trì khẽ giật giật một cái, “Đều tại ngươi cả.”
Phương Khê Vũ hơi phồng má lên, Cố Trì liền vươn tay chọc vào má nàng một cái.
Phương Khê Vũ mang theo vẻ hờn dỗi trừng mắt lườm hắn một cái.
Quý Nhị ở bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, nhịn không được bèn ho khan hai tiếng.
Trong nháy mắt, thần sắc Phương Khê Vũ lại biến về vẻ lạnh như băng. Cố Trì cũng bày ra vẻ mặt điềm nhiên tĩnh lặng, dường như cái kẻ mang ánh mắt đong đầy cưng chiều lúc nãy căn bản không phải là hắn vậy.
Sau khi bữa sáng kết thúc, Quý Nhất cũng dừng việc luyện kiếm, một mình quay về phòng tiếp tục cảm ngộ kiếm ý.
Quý Nhị cũng bắt đầu luyện kiếm, Quý Ngưng ở một bên đối luyện cùng hắn.
Còn Cố Trì và Phương Khê Vũ thì đi tới một góc khác, hắn lại bắt đầu tiếp tục chỉ điểm kiếm thuật cho Phương Khê Vũ. Mãi cho đến tận giữa trưa, mọi người đều đã thấm mệt, Quý Nhị lại bê bộ mạt chược làm bằng linh ngọc phỉ thúy hôm qua ra.
Lại đánh một lèo đến sập tối, hôm nay vận khí của Phương Khê Vũ hơi kém chút, thua nhẹ hai trăm linh thạch. Nhưng Cố Trì lại khá đỏ, thắng được bốn trăm.
Lúc Cố Trì báo cho Phương Khê Vũ biết hắn đã thắng bốn trăm linh thạch, một tia chán nản vốn ẩn giấu trong đáy mắt Phương Khê Vũ liền tan biến không còn tăm hơi.
Cố Trì nhìn về phía mọi người: “Tối nay cùng nhau ăn lẩu đi?”
....................................
Chuyến đi này vốn dĩ đang trên đường đi đồ tông diệt môn, vậy mà bầu không khí giờ phút này lại giống hệt như đang đi du lịch nghỉ dưỡng.
Cố Trì phân phó Quý Nhị thái thịt, Quý Ngưng cắt chút trái cây, còn hắn thì bắt tay vào pha chế nước chấm cho từng người. Còn Phương Khê Vũ thì cứ như một em bé ngoan ngoãn ngồi đó, Cố Trì không hề sắp xếp bất cứ nhiệm vụ nào cho nàng, nàng chỉ cần ngoan ngoãn chờ ăn là được.
Đợi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Phương Khê Vũ chợt nhỏ giọng lầm bầm: “Tối nay uống ít rượu một chút nhé.”
“Hửm?” Cố Trì nhìn vào mắt nàng.
“Hơi hơi uống ít đi một chút xíu thôi.” Giọng điệu của Phương Khê Vũ hoàn toàn không phải là trách móc, ngược lại còn mang theo một chút xíu van nài.
“Ngươi phải nói cho ta biết tại sao đã.”
“Sợ ngươi uống say rồi lại nhớ đến mấy chuyện không vui.”
“Sẽ không đâu.” Cố Trì cười đầy bất lực, “Thực ra từ sau khi quen biết ngươi, tâm trạng của ta đã tốt hơn trước kia rất nhiều, rất nhiều rồi.”
“Thật không?” Phương Khê Vũ luôn mang trong mình sự bất an và hoài nghi như thế.
“Ừm, đương nhiên là thật rồi.”
“Vậy… thì tốt quá.” Phương Khê Vũ ngoảnh mặt đi, né tránh ánh nhìn của Cố Trì, thế nhưng dái tai lại bất giác ửng lên vài phần hồng hào.
Làn da của nàng quả thực quá đỗi trắng trẻo, cho nên từng chút từng chút thẹn thùng đều viết rõ mồn một trên mặt, chẳng có chỗ nào giấu giếm được.
Quý Ngưng và Quý Nhị ở bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, Quý Nhị cứ nín cười mãi, hắn cũng chẳng giải thích nổi, chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt này vô cùng thú vị. Quý Ngưng phát hiện trong lòng mình hiện giờ an bình hơn hẳn. Nếu đổi lại là nàng của khoảng thời gian trước kia, chắc chắn sẽ thấy một trận chua xót khó tả phải không? Vậy mà bây giờ nàng dĩ nhiên lại cảm thấy chẳng có gì to tát cả.
Ừm, đây là chuyện tốt, Quý Ngưng à, là chuyện tốt.
Bữa lẩu này khiến trán mọi người lấm tấm mồ hôi. Cố Trì quả thật đã uống ít đi một chút rượu, không còn say khướt như hôm qua nữa.
Cố Trì vươn tay về phía Phương Khê Vũ, tiếp đó bàn tay Phương Khê Vũ liền được hắn dắt đi đến tận góc boong tàu. Cố Trì dời ra một chiếc ghế dài, cùng nàng ngồi xuống đó, bắt đầu ngắm trăng ngắm sao cùng nhau.
Quý Nhị rất có ý thức tự giác lui về phòng, còn Quý Ngưng thì dường như có phần chậm tiêu không đọc hiểu được bầu không khí, một thân một mình ngồi cách đó không xa tiếp tục tự rót tự uống.
“Đến đây làm gì?” Phương Khê Vũ khó hiểu nhìn sườn mặt hắn.
“Ngắm sao.” Cố Trì ngước lên nhìn bầu trời đêm.
Lúc này, những vì sao dường như ở rất gần, rất gần họ. Cố Trì rất thích ngắm sao, dải ngân hà rực rỡ tựa như bầy đom đóm lung linh. Đôi mắt Phương Khê Vũ ban đầu có chút mờ mịt, bởi vì nàng chẳng bao giờ ngắm sao cả.
Trong những tháng ngày quá khứ, nàng chỉ biết luyện kiếm, ngủ, và thẫn thờ, nàng từ trước đến nay đều không biết rốt cuộc những vì sao kia có gì đẹp đẽ.
Giờ phút này, nàng học theo dáng vẻ của Cố Trì ngước đầu lên, nhìn về phía dải ngân hà chói lọi giữa bầu trời đêm vô tận. Toàn bộ những ánh sao ấy lọt thỏm vào trong đồng tử của hai người, nàng bỗng cảm thấy những vì sao kia lại sáng long lanh và say đắm lòng người đến thế. Cũng chẳng biết có phải vì lúc nãy đã uống cạn ngụm rượu cuối cùng của Cố Trì hay không, nàng chợt thấy hơi chuếnh choáng, thế là từ từ tựa đầu vào vai hắn.
Cố Trì vươn tay ra, ôm trọn bờ vai nàng vào lòng.
“Trước kia ngươi cũng luôn như vậy sao?” Phương Khê Vũ chợt khẽ thì thầm.
“Hửm?”
“Luôn một mình ngắm sao?”
“Vì trước kia ở một mình không có việc gì làm, nên ngắm sao thôi.”
“Sau này thì sao? Sau đó không phải đã quen biết đạo lữ của ngươi?”
“Đúng vậy, lúc đó bọn ta lại cùng ngồi trong viện uống rượu ngắm sao.”
“Vậy ta là gì?” Phương Khê Vũ chợt hỏi một câu rất nhẹ, rất khẽ.
“Hả?”
“Ta là vật thế thân của nàng ấy sao?”
“Sư tỷ à…” Cố Trì nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nàng, “Thứ ngươi muốn ngày càng nhiều rồi đấy.”
Phương Khê Vũ cũng khẽ sững sờ, từ từ hoàn hồn mới nhận ra mình vừa lỡ lời nói những gì, trong chớp mắt ánh mắt nàng lại biến thành vẻ lạnh nhạt như băng: “Đồ nhím gai.”
“Không mắng tiện cẩu ta đều thấy có chút không quen rồi đấy.”
“Có người ngoài ở đây… nể cho ngươi vài phần thể diện.”
“Tích góp lại để lát nữa về giường rồi mắng ta tiếp đúng không?”
Phương Khê Vũ nghe thấy hắn nói câu này, vội vàng ngoái đầu liếc nhìn Quý Ngưng ở cách đó không xa. May mà Quý Ngưng lúc này dường như đã quá chén, nằm dài trên bàn lim dim đôi mắt, hoàn toàn chẳng chú ý đến bên bọn họ, thế nhưng Phương Khê Vũ vẫn mang theo vẻ e thẹn vươn tay véo nhẹ cánh tay hắn một cái.
“Về ngủ nhé?” Cố Trì nhìn vào mắt nàng.
“Ừm…” Phương Khê Vũ chậm rãi vươn tay vòng qua ôm lấy cổ hắn.
Đây rõ ràng là muốn hắn bế nàng về.
“Ta phát hiện sư tỷ bề ngoài nhìn thì ít nói, không hay cười đùa, lạnh như băng tảng… thế nhưng đến lúc cần làm nũng thì đặc biệt biết cách làm nũng nha…” Cố Trì vừa cảm thán, vừa ôm ngang eo bế thốc thân thể nàng lên. Phương Khê Vũ nằm gọn trong vòng tay hắn, ngửa đầu nhìn khuôn mặt hắn.
“Thế này không tính là làm nũng.”
“Vậy thế nào mới tính?” Cố Trì cúi đầu nhìn nàng, đáy mắt đong đầy ý cười.
Ánh mắt Phương Khê Vũ né tránh, một lúc lâu sau, mới nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Muốn hôn.”
Cố Trì cúi đầu đặt một nụ hôn thật nhẹ lên môi nàng.
“Không phải… hôn như thế… Về phòng trước đã…”
“Hửm? Về phòng rồi thì còn có thể hôn thế nào nữa…”
“Ngươi rõ ràng thừa biết.”
“Thế tại sao ở đây lại không được…”
“Ở bên ngoài… xấu hổ lắm…”
“Hóa ra sư tỷ chỉ giỏi khôn nhà dại chợ.” Cố Trì bế Phương Khê Vũ về phòng, khóa cửa cẩn thận, tiện tay dán thêm một tấm bùa cách âm lên cửa.
Phương Khê Vũ đã ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường. Hôm nay nàng vẫn mặc đạo bào như cũ, không được hoa lệ lộng lẫy như bộ y phục kia của Quý Ngưng, thế nhưng Cố Trì lại càng thiên vị dáng vẻ mộc mạc thanh nhã này của nàng hơn.
Giờ phút này giày của nàng đã được tháo ra, đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng ngần trong đôi tất trắng dưới vạt đạo bào khẽ đung đưa. Khi ánh mắt Cố Trì rơi xuống đó, Phương Khê Vũ khẽ nâng mũi chân lên, nghiêng nghiêng đầu: “Tại sao ngươi lại dán bùa cách âm?”
“Bởi vì từ trước đến nay ta luôn là một kẻ sĩ diện.”
“Ý ngươi là… ngươi muốn làm chuyện gì đó vô liêm sỉ sao?” Phương Khê Vũ khẽ cắn môi.
Cố Trì nhìn bộ dạng gò má đỏ ửng của nàng, vừa định chiêm ngưỡng thêm một lát nữa, Phương Khê Vũ lại vì quá độ xấu hổ mà một lần nữa chuyển đổi hình thái, đôi mắt trở nên lạnh băng và đầy ghét bỏ: “Vậy thì tự mình trút bỏ y phục, nằm xuống dưới chân ta đi.”
“Thật ra ý ta chỉ là những lời tư tình chốn khuê phòng với sư tỷ không thể để người ngoài nghe được thôi… Sư tỷ chẳng phải là rất sợ xấu hổ sao?”
Đáng tiếc Phương Khê Vũ hoàn toàn bỏ ngoài tai những gì hắn đang nói, chỉ khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt lạnh lùng nhìn hắn: “Không muốn nằm xuống, chẳng lẽ là muốn quỳ gối để bị ta dùng chân chà đạp sao?”
Cố Trì chợt cảm thấy có chút phát điên.
“Rốt cuộc ngươi học những lời kỳ quái này từ đâu ra thế hả…”
Phương Khê Vũ vẫn không thèm đếm xỉa đến Cố Trì, cứ y như đang diễn tập lại trình tự điều giáo Cố Trì mà nàng đã vạch sẵn trong đầu từ lâu. Nàng nâng bắp chân trắng muốt lên, ngón tay móc vào một đôi tất đùi lụa trắng mỏng nhẹ trong suốt, đôi mắt đầy vẻ chê bai nhìn hắn:
“Ngươi chỉ còn mười nhịp thở cuối cùng để ngoan ngoãn sáp tới đây, thay tất cho ta, bôi nước hoa cho ta… Sau đó ngoan ngoãn nằm xuống chờ ta ban thưởng cho tiện cẩu như ngươi.”
Cố Trì nhịn không được bật cười đến run rẩy cả bờ vai: “Ngươi thành thật nói cho ta biết những lời này ngươi đã âm thầm luyện tập bao nhiêu lần rồi, mới có thể yên tâm thoải mái dõng dạc thốt ra như hiện tại?”
Câu nói này của Cố Trì cuối cùng cũng chọc thủng bong bóng phòng ngự mà Phương Khê Vũ vất vả lắm mới căng lên được. Nàng ngoảnh mặt đi, hai tay không còn khoanh trước ngực nữa, những ngón tay có phần bất an bấu chặt lấy ga giường. Dường như vì quá đỗi thẹn thùng, đôi mắt đều trở nên ươn ướt, thế nhưng ngoài miệng vẫn không cam lòng yếu thế.
“Chẳng phải là bởi vì tiện cẩu như ngươi… thích như vậy sao…”
Giọng nói của nàng ngày một nhỏ dần, cuối cùng ngược lại tự mình ngã lăn ra giường trước, ngay sau đó liền kéo chăn trùm kín đầu, giọng điệu mang theo vài phần nức nở vì xấu hổ: “Không thèm chơi với ngươi nữa.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
