Chương 18: Cứng miệng mềm lòng
Trên Nguyệt Luân Tông, Doanh Nguyệt Phúc Địa.
Các tông môn tu hành đều được xây dựng dựa vào linh mạch của thiên địa, mà Doanh Nguyệt Phúc Địa chính là trung tâm linh mạch trên Nguyệt Luân Tông.
Ngày thường, những nội môn đệ tử có biểu hiện xuất sắc trong tông môn, sẽ có tư cách được phép đến Doanh Nguyệt Phúc Địa tu hành vài ngày. Mà với thân phận là tông chủ Nguyệt Luân Tông, Phương Tử Nguyệt tự nhiên có một chốn tu hành động phủ dành riêng cho bà trong núi Doanh Nguyệt Phúc Địa.
Trong sơn động không có lấy một tia sáng hay bóng râm nào, bà ngồi khoanh chân trong bóng tối, đã nhập định từ lâu.
Trước mắt bà bắt đầu xuất hiện ảo giác.
Những dải ánh sáng mờ ảo rất nhanh đã khiến bà chìm vào trạng thái mơ hồ. Ban đầu những dải sáng đó tựa như bị ngăn cách bởi một tầng hơi nước, nhìn không rõ ràng. Cho đến khi bà dần ngửi thấy mùi hương, cảm nhận được nhiệt độ, xúc cảm, và nghe thấy một giọng nói thanh lãnh, bà mới từ từ hoàn hồn, nhận ra những âm thanh này đang phát ra từ miệng mình.
Đây chính là giấc mơ của bà.
Trước kia bà sẽ không cố ý lắng nghe, cố ý nhìn hay cảm nhận. Bởi vì những thứ này đều thuộc về những gì Phương Khê Vũ nhìn thấy và nghe thấy. Mối liên hệ giữa bà và Phương Khê Vũ rất vi diệu, nếu bà nhìn trộm Phương Khê Vũ quá nhiều, thỉnh thoảng sẽ khiến tâm trí bà hoảng hốt, không phân định được rốt cuộc mình là ai.
Cho nên bà đã chọn cách nằm mơ.
Trong mơ bà lại nhìn thấy mọi chuyện xảy ra bên cạnh Phương Khê Vũ ngày hôm nay. Bà nhìn thấy hai người luyện kiếm trong sân, đánh cờ trong đình hóng mát, nhìn thấy dáng vẻ vùng vẫy của Cố Trì khi nằm trên nền đá, nhìn thấy hai người đùa giỡn trong phòng tắm, rồi lại nhìn thấy Cố Trì gối đầu lên bụng dưới của nàng, lắng nghe nàng kể những câu chuyện về các kiếm tu rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Bà có thể cảm nhận được những cảm xúc tinh tế ẩn giấu đó, nhưng lại giống như bị ngăn cách bởi một tấm kính mờ. Bà từng cố gắng vươn tay ra trong mộng cảnh, nhưng lại chẳng nắm bắt được thứ gì.
Mọi thứ dường như vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Thế là bà từ từ thoát khỏi mộng cảnh đó, thân thể dần dần lại bị dòng linh khí chảy ngược do vết thương cũ gây ra làm ảnh hưởng, trở nên ngày càng lạnh lẽo. Cả sơn động chỉ còn lại một màu u hàn, ngay cả vũng nước đọng cách đó không xa cũng bị liên lụy mà đóng băng.
Bà muốn thực sự chìm vào giấc ngủ một lát, nhưng trái tim bà lại đang từ từ đóng băng.
Một canh giờ.
Hai canh giờ.
Ba canh giờ sau.
Bầu trời bên ngoài sơn động đã hơi hửng sáng, bà rốt cuộc cũng miễn cưỡng áp chế được thương thế, để có thể thực sự buông bỏ mọi thứ, chợp mắt một lát.
Lần này, bà lại nhìn thấy một khung cảnh mờ ảo, dường như lại nằm mơ rồi.
....................................
“Dậy đi, Phương Tử Nguyệt.”
Bà mở mắt ra, một nữ nhân mặc cung y màu hồng đào đang ngồi ở đầu giường bà, trêu chọc véo má bà, đánh thức bà dậy.
Bà bất mãn hất tay nàng ra, ngồi dậy, nhìn chăm chú sườn mặt nàng.
Bà có chút hoảng hốt, dường như lờ mờ nhận ra mình đang nằm mơ. Bà lại nhìn thấy khuôn mặt này trong mơ, Sầm Tố Tâm.
“Ngươi lại tự tiện chạy vào phòng ta.” Phương Tử Nguyệt bất mãn ngồi dậy, vơ lấy chiếc yếm bên cạnh bắt đầu mặc vào. Sầm Tố Tâm ngồi đung đưa đôi bắp chân trắng muốt trên giường bà: “Ta lĩnh ngộ được tầng thứ chín rồi.”
“Ồ.” Phương Tử Nguyệt thờ ơ đáp một tiếng.
Sầm Tố Tâm thiên phú trác tuyệt, việc lĩnh ngộ tầng thứ chín là chuyện tất yếu, bà chưa bao giờ hoài nghi, chỉ là trong lòng bỗng thấy hơi chua xót.
“Mặc y phục xong thì ra sân nhé, ta có chút hiểu biết mới về Nguyệt Luân Kiếm Pháp, để ta dạy ngươi.”
“Ừm.” Phương Tử Nguyệt mặc xong váy áo, trong thoáng chốc đã xuất hiện ở đình viện, lưỡi kiếm của Sầm Tố Tâm đã đâm tới chỗ bà.
Đó là cảnh tượng xuất hiện nhiều nhất trong ký ức của bà. Hai người cùng nhau luyện kiếm trong sân, nói chính xác hơn là mỗi khi Sầm Tố Tâm học được kiếm pháp gì mới, hay có hiểu biết gì mới về kiếm đạo, đều sẽ chạy đến dạy bà.
Sầm Tố Tâm không hề mong cầu điều gì từ bà, chỉ vì hai người là bạn bè.
Đã là bạn bè, đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau, không hề giấu giếm.
Thiên phú của Phương Tử Nguyệt không nổi trội, còn Sầm Tố Tâm từ lúc nhập môn đã là một tuyệt thế thiên tài được chúng tinh phủng nguyệt. Nhưng nàng ấy lại lười kết giao với những kẻ cũng là thiên tài khác, mà lại chọn ở bên cạnh bà. Ngày thường có công pháp gì tốt, đan dược gì hay, đều cố gắng kiếm thêm cho bà một phần.
Bà từng hỏi nguyên cớ, nhưng chỉ đơn giản là Sầm Tố Tâm biết bà sẽ không lừa gạt người khác, nàng thích làm bạn với những người như bà.
Thiên phú của Sầm Tố Tâm luôn khiến bà ghen tị đến mức nghiến răng nghiến lợi trong lòng. Thực ra Sầm Tố Tâm cũng biết điều đó, nhưng không bao giờ nói ra, tự nhiên cũng sẽ không an ủi. Nàng cứ đứng đó, đứng bên cạnh bà, trong mắt chưa từng có sự kiêu ngạo, cũng chẳng có sự thương hại.
Hai người đã cùng nhau luyện kiếm bao nhiêu năm rồi nhỉ? Hai trăm năm? Hay là ba trăm năm?
Hình ảnh trước mắt bà chợt thay đổi, một núi thây biển máu bỗng hiện ra trước mặt.
Là cảnh tượng hai người liên thủ tru sát tà tu, là lần thứ mấy bà cũng chẳng nhớ nổi nữa, bởi vì số lượng tà tu chết dưới tay hai người ước chừng phải lên đến hàng vạn.
“Ta đã Thất cảnh rồi.” Sầm Tố Tâm bỗng nhìn sườn mặt Phương Tử Nguyệt, “Tên tà tu Lâm Sơ kia dạo này quấy phá khiến Đông Vực không được yên ổn, chúng ta đi giết hắn đi?”
“Hắn cũng là Thất cảnh đấy.”
“Thế thì đã sao?”
Hình ảnh lại thay đổi, kiếm quang của tà tu Lâm Sơ đã ập tới.
Sầm Tố Tâm kẹp lấy bà đang trọng thương tháo chạy trối chết, miệng vẫn lẩm bẩm: “Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, để hôm khác chúng ta lại đến giết hắn...”
Trong lúc hoảng hốt, Phương Tử Nguyệt thấy nàng lại đang ngồi bên bờ ao sen, tay chống cằm nhìn những bông hoa sen phía xa, ánh mắt sâu thẳm và cô đơn.
Từ ngày quen biết Sầm Tố Tâm, bà luôn có thể nhìn thấy vẻ mặt như vậy trong mắt nàng, mặc dù bà không biết nguyên cớ rốt cuộc là vì sao. Bà chậm rãi bước đến, nhàn nhạt mở miệng: “Lại đang nghĩ gì thế?”
“Tên Lâm Sơ đó... luôn khiến ta có cảm giác hơi quen thuộc.”
“Quen thuộc? Chẳng phải hắn từ Nam Vực chạy tới sao?”
“Đúng vậy... Nhưng đôi mắt của hắn... cứ khiến ta... thấy rất quen thuộc... Thật kỳ lạ...” Sầm Tố Tâm thở dài thườn thượt, “Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa, viên đan dược ta đưa cho ngươi, ngươi uống chưa?”
“Dù sao cũng chẳng mất tiền mua, không uống thì phí.” Phương Tử Nguyệt lạnh nhạt đáp.
“Hừ... Ngươi lại nợ ta một món nợ ân tình rồi đấy nhé. Sau này đợi khi cả hai chúng ta đều có con, nhớ phải cho con ta bú sữa đấy.” Sầm Tố Tâm cười ranh mãnh với bà.
“Ngươi lại nói gở rồi.” Phương Tử Nguyệt thở dài bất lực.
“Ai bảo ngực ngươi nở nang thế làm gì...” Sầm Tố Tâm vỗ vỗ ngực mình, rồi lại lẳng lặng liếc nhìn bà một cái, dường như nàng rất ghen tị với bầu ngực căng đầy này của Phương Tử Nguyệt.
“Ngươi... thực sự sẽ có con sao?” Phương Tử Nguyệt chần chừ nhìn Sầm Tố Tâm.
“Tại sao lại không có?”
“Biết bao nhiêu nam tu đã bày tỏ tâm ý với ngươi, ta chưa từng thấy ngươi để mắt tới ai bao giờ.”
“Không lọt vào mắt xanh nổi.”
“Ngay cả vị thái tử Trung Châu trước đó cũng không lọt mắt sao?”
“Hắn không hợp khẩu vị của ta.”
“Vậy ngươi thích kiểu người như thế nào?”
“Ta không nói rõ được... không nói rõ được... Ta luôn nằm mơ... Trong mơ... hình như có người đang đợi ta... Ta nhất định phải tìm thấy hắn... Khi tìm thấy hắn, ta sẽ yêu hắn... Ta vẫn luôn chờ đợi hắn... Nhưng ta không nhớ rõ khuôn mặt hắn, không nhớ hắn là ai... Trước khi tìm được hắn, ta tuyệt đối sẽ không yêu bất kỳ ai khác.”
“Mơ sao?”
“Là giấc mơ ta đã mơ từ lúc còn nhỏ, nói ra chắc ngươi cũng không hiểu đâu.” Sầm Tố Tâm đứng dậy, “Còn ngươi thì sao? Khi nào ngươi định tìm một vị đạo lữ?”
“Ta không thích nam nhân.”
“Vậy lẽ nào ngươi thích ta sao?” Sầm Tố Tâm làm bộ định xoa đầu bà, nhưng lại bị Phương Tử Nguyệt lạnh nhạt và đầy ghét bỏ gạt phắt tay ra: “Ta cũng không thích nữ nhân.”
“Đã bao nhiêu năm rồi, ngươi vẫn cứ như một tảng đá vậy... Ta vẫn luôn không hiểu, rốt cuộc ngươi muốn gì cơ chứ? Phương Tử Nguyệt.”
“Ta muốn...”
Câu hỏi này trong mộng cảnh bà không trả lời được.
Và bà của hiện tại cũng không thể trả lời.
Phương Tử Nguyệt mở mắt ra, như thể vừa tỉnh khỏi cơn mê.
....................................
Sáng sớm.
Cố Tiểu Trì tỉnh dậy trong vòng tay của sư tỷ.
Gò má hắn vùi vào một sự mềm mại ấm áp, đến mức sau khi hoàn hồn, hắn theo bản năng áp má vào cọ xát cọ xát. Hành động này tự nhiên đánh thức Phương Khê Vũ đang say giấc nồng. Lúc này nàng dường như hơi ngái ngủ, vươn tay vỗ nhẹ lên đầu hắn một cái coi như trừng phạt, nhưng giây tiếp theo lại ấn đầu hắn vùi sâu vào ngực nàng.
“Ngoan, ngủ thêm lát nữa đi.” Giọng điệu của nàng mềm mại ngọt ngào, như đang làm nũng.
Cố Trì ngỡ ngàng trong chốc lát, còn tưởng mình bị ảo giác, dè dặt ngẩng đầu lên. Khóe miệng Phương Khê Vũ lúc này đang khẽ cong lên, ngủ cực kỳ say sưa ngon lành.
Xem ra là hành động trong lúc mơ màng chưa tỉnh ngủ hẳn.
Hắn dứt khoát vùi luôn mặt vào ngủ tiếp. Dần dà lại thấy hơi ngột ngạt khó thở. Chết tiệt, hồi trước lúc vùi đầu vào ngực Bùi Ninh Tuyết như vậy, hắn đâu có thấy thế này.
Kích cỡ có thể đặt lên bàn được hình như quả thực hơi quá đáng thì phải.
Chẳng rõ đã qua bao lâu, Phương Khê Vũ véo nhẹ dái tai hắn một cái thật khẽ, hắn chậm rãi mở mắt ra. Ngước mắt lên, đôi mắt Phương Khê Vũ đã lại trở nên lạnh như băng.
Cằm Cố Trì vẫn còn đang gác trên ngực nàng, Phương Khê Vũ cúi đầu, hai người nhìn nhau một cái, Phương Khê Vũ lên tiếng: “Nằm sấp thế đủ rồi chứ?”
“Nếu sư tỷ cho phép ta hôn một cái thì càng tốt.”
“Không phải là liếm và cắn à?”
“Ý là thế nào cũng được sao?”
“Đều không được.” Phương Khê Vũ vươn ngón tay tì lên trán hắn, đẩy đầu hắn ra, sau đó mới ngồi dậy.
Hôm qua nàng vẫn mặc bộ váy dài màu trắng chất liệu băng ti, dù sao ba ngày nay cũng chẳng cần phải ra ngoài. Nàng thậm chí còn chẳng buồn thay đạo bào, chỉ chỉ tay ra cửa, ra hiệu cho Cố Trì đến lúc phải ra ngoài rồi, nàng phải mặc lại chiếc yếm đã cởi ra đêm qua.
“Dù sao cũng đâu có ra ngoài, sao còn phải mặc làm gì?” Cố Trì khó hiểu hỏi nàng.
Phương Khê Vũ dường như có chút cạn lời, nhìn hắn như nhìn một tên ngốc: “Lúc luyện kiếm cứ rung rinh mãi sẽ khó chịu.”
Cố Trì bỗng nhiên tỉnh ngộ.
....................................
Trời nắng đẹp.
Cố Trì bắt đầu dạy Phương Khê Vũ luyện kiếm.
Hắn dạy rất tỉ mỉ, Phương Khê Vũ nghe cũng rất chăm chú. Nàng đặt câu hỏi, Cố Trì liền giải đáp cho nàng. Bản thân Cố Trì cũng chẳng phải người nóng vội, cho dù đôi khi khả năng tiếp thu của Phương Khê Vũ quả thực khiến hắn cảm thấy hơi khó nhằn, nhưng hắn cũng sẵn lòng dẹp bỏ sự kiêu ngạo của bản thân, kiên nhẫn và tỉ mỉ cùng nàng mổ xẻ từng vấn đề một, cho đến khi nàng nắm vững mới thôi.
Hai canh giờ sau, Cố Trì nằm vật ra đất. Phương Khê Vũ vẻ ghét bỏ dùng bàn chân nhỏ đi tất ngắn viền ren trắng đá đá vào eo hắn: “Ngươi mệt thật, hay là lại muốn bị đạp tiếp?”
Cố Trì nhất thời dở khóc dở cười: “Mệt thật mà, thương thế trên người ta bây giờ còn chưa khỏi đâu đấy.”
“Tại sao không chữa trị?”
“Chữa khỏi rồi thì chẳng phải đại hoàng tử Trung Châu sẽ tìm đến tận cửa sao. Mượn cớ thương tích đầy mình này, mẫu thân ngươi cũng có thể giúp ta kéo dài thêm một chút thời gian.”
Phương Khê Vũ rất nhanh đã suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện. Chần chừ một lát, nàng nhìn khuôn mặt Cố Trì: “Phượng Tịch Chỉ đối với ngươi rốt cuộc là gì?”
“Chắc coi là bạn bè đi, dù sao cũng há miệng mắc quai mà.” Cố Trì khua khua chiếc vòng kiếm màu đỏ thẫm trên tay, “Nhưng nếu sớm biết phiền phức thế này thì đã chẳng giúp nàng rồi. Về sau còn khối chuyện phải đối phó nữa.”
“Cứng miệng mềm lòng.” Phương Khê Vũ lạnh nhạt đáp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
vầng trăng được các vì sao bao quanh