Chương 17: Ta cũng sẵn lòng.
Trong đình hóng mát của viện lạc.
Ánh nắng ngày hè oi ả khó chịu, bên bàn trà bày sẵn trà giải nhiệt. Còn lúc này, hắn đang cau mày nhăn trán nhìn chằm chằm vào bàn cờ trên bàn.
Vì hắn quá đỗi buồn chán, Phương Khê Vũ đã đề nghị hai người có thể đánh cờ, và thứ cờ mà họ chơi là cờ vây. Trên đời này những trò giải khuây vốn đã không nhiều, mà đánh cờ vây với Phương Khê Vũ đối với Cố Trì thì lại có chút tổn thọ não bộ.
Bùi Ninh Tuyết là một tay cờ tồi, ngày trước Cố Trì có thể dễ dàng đè bẹp nàng. Bùi Ninh Tuyết rất thích chơi xấu đòi đi lại hết lần này đến lần khác, có lẽ đối với nàng, thú vui của việc đánh cờ chính là vừa không ngừng chơi xấu lại vừa được nhìn dáng vẻ bất đắc dĩ trên khuôn mặt hắn.
Còn Cố Trì phát hiện ra, Phương Khê Vũ lại là một cao thủ trong lĩnh vực này.
“Sao sư tỷ lại giỏi đánh cờ thế?”
“Lúc nhỏ mẫu thân từng dạy ta, khi nào buồn chán ta sẽ tự đánh cờ với chính mình.” Phương Khê Vũ nhàn nhạt đáp.
Cố Trì khẽ trợn tròn mắt, sau đó bất động thanh sắc dời một quân cờ. Giây tiếp theo mũi chân Phương Khê Vũ đang gác trên chân hắn liền căng ra, duỗi thẳng, chọc một cái vào bụng dưới của hắn.
Lúc này đôi chân dài dưới gầm bàn của nàng đang vắt ngang đùi Cố Trì. Vì làn da nàng man mát lạnh lạnh, vừa vặn có thể xua đi vài phần nóng bức ngày hè cho Cố Trì.
Sau khi bị Phương Khê Vũ liên tục vùi dập ba ván, Cố Trì mất hẳn hứng thú, bắt đầu chuyển sang dạy Phương Khê Vũ chơi cờ caro.
Ban đầu hắn còn có thể dựa vào mấy thế cờ có sẵn trong đầu để thắng được một hai ván. Nhưng chẳng mấy chốc, Phương Khê Vũ đã nắm rõ luật chơi, từ đó Cố Trì không bao giờ thắng được nữa.
Cố Trì hậm hực nắm chặt hai quân cờ trong tay, giấu ra sau lưng, rồi chìa ra trước mặt Phương Khê Vũ: “Đoán xem trắng hay đen.”
Phương Khê Vũ nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Nhàm chán.”
“Thua cởi một món đồ.”
“Càng nhàm chán hơn.” Phương Khê Vũ nhìn hắn bằng ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa chán ghét, lười biếng tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực.
“Vậy thua sẽ phải làm một việc do đối phương chỉ định.”
“Ngươi trẻ con quá đi.”
“Không chơi với ta là ta đi ngủ đấy.” Cố Trì bắt đầu dở trò vô lại.
Phương Khê Vũ thở dài thườn thượt: “Màu đen.”
Cố Trì xòe lòng bàn tay ra, bên trong là một quân cờ màu trắng.
Phương Khê Vũ bình tĩnh nhìn hắn: “Ngươi muốn thế nào?”
“Cởi một món đồ.”
Phương Khê Vũ nhàn nhạt nhìn hắn một cái, trên má không hề hiện lên vệt ửng hồng như Cố Trì dự đoán. Nàng điềm nhiên trút bỏ dải lụa mỏng khoác trên vai, phơi bày trọn vẹn bờ vai tròn trịa trắng như tuyết.
Cố Trì lại nắm quân cờ vào tay, Phương Khê Vũ vẫn không đổi sắc: “Quân đen.”
Cố Trì xòe lòng bàn tay ra, một quân trắng. Phương Khê Vũ nhìn hắn.
“Cởi một món đồ.” Cố Trì lại lên tiếng.
Phương Khê Vũ chần chừ giây lát, hơi cúi người, tháo nút thắt trên nịt bít tất đùi, tuột chiếc tất lụa trắng ở chân trái xuống, ném thẳng vào mặt Cố Trì.
“Thơm quá, tiếp nào.” Cố Trì lại giở trò cũ.
“Quân đen.”
Vẫn là quân trắng.
Chiếc tất lụa trắng thứ hai bị ném vào mặt Cố Trì.
“Đoán tiếp đi.”
“Quân đen.”
Phương Khê Vũ đứng dậy, cởi dây buộc ngang hông của vạt váy, nhẹ nhàng cẩn thận trút xuống. Cố Trì ở phía đối diện nhìn đến ngẩn ngơ, dán mắt vào chiếc yếm lụa vàng màu tuyết ôm trọn bầu ngực, căng đầy như chực trào ra.
“Đoán tiếp.”
“Quân đen.” Thần tình Phương Khê Vũ không đổi.
Cố Trì xòe lòng bàn tay ra, bên trong vẫn là một quân trắng.
Mặc dù gò má đã ửng đỏ, nhưng ánh mắt Phương Khê Vũ vẫn cố hết sức duy trì vẻ lạnh băng. Nàng cứ dùng ánh mắt lạnh lùng đó nhìn Cố Trì, một giây, hai giây, ba giây.
Nàng từ từ đưa tay ra, cởi dây buộc chiếc yếm lụa vàng ôm ngực ở sau lưng, từ từ lột nó xuống. Trong lòng Cố Trì bỗng trào lên một cảm giác chột dạ tột độ.
Cái này hẳn là, chắc là, nếu hắn không nhớ nhầm, thì đây là lần đầu tiên hắn thực sự nhìn thấy thân trên của Phương Khê Vũ hoàn toàn trần trụi.
Căng đầy, trắng muốt, ôn nhuận, mềm mại, pha chút hồng hào.
Vậy mà vòng eo của nàng lại thon thả đến vậy.
Phương Khê Vũ dùng hai tay ôm lấy bầu ngực, đôi mắt vẫn tiếp tục lạnh lẽo nhìn hắn chằm chằm.
Lúc này trên người nàng từ trên xuống dưới chỉ còn lại một chiếc quần lót lụa màu tuyết trắng che lấy cặp mông trắng mịn.
Cố Trì run lẩy bẩy đưa tay ra: “Đoán tiếp đi.”
“Quân đen.” Phương Khê Vũ khẽ cắn môi.
Cố Trì xòe lòng bàn tay ra, bên trong lại là một quân đen.
Trong chốc lát Phương Khê Vũ bỗng bật cười.
“Ta thắng rồi.”
Cố Trì ủ rũ cúi đầu, nhìn thấy vẻ đắc ý trên khuôn mặt nàng, bỗng trong lòng lại sinh ra chút hối hận. Hắn đáng lẽ nên tiếp tục giấu quân trắng trong tay mới phải. Ánh mắt của Phương Khê Vũ lúc nãy cứ như chắc chắn rằng lần này hắn sẽ lùi bước vậy.
Khó chịu thật.
Tiếc là hắn chưa kịp hối hận, Phương Khê Vũ đã nhàn nhạt cất lời: “Đến lượt ta ra điều kiện chứ nhỉ?”
“Cam tâm tình nguyện đánh cược, hạ cờ không hối hận.” Cố Trì bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Phương Khê Vũ lạnh nhạt nhìn hắn một cái, sau đó từ tốn nói: “Tự mình lột sạch quần áo nằm dưới chân ta đi, trong vòng một nén nhang, không được phép nhúc nhích.”
Cố Trì hung hăng trừng nàng một cái: “Rõ ràng một hiệp ta mới bắt ngươi cởi một món thôi mà?”
Phương Khê Vũ hơi hất cằm lên, nhưng không nhìn vào mắt Cố Trì, chỉ kiêu ngạo lạnh lùng lặp lại câu nói vừa nãy của hắn: “Cam tâm tình nguyện đánh cược, hạ cờ không hối hận.”
Cố Trì miễn cưỡng bắt đầu cởi quần áo.
Cũng có thể nói là không phải thực sự miễn cưỡng đến thế.
....................................
Phương Khê Vũ đã mặc lại từng món y phục lên người, ngoại trừ đôi tất vừa cởi ra lúc nãy.
Khi đôi bàn chân trần lạnh buốt của nàng dẫm lên ngực Cố Trì, Cố Trì ngước mắt, nhìn Phương Khê Vũ đang ngồi trên ghế, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống lúc này. Hắn cố vớt vát lại chút thể diện: “Sư tỷ lẽ nào không biết làm vậy chẳng qua là đang thưởng cho ta sao?”
“Vậy sao?” Phương Khê Vũ chống cằm, mũi chân khẽ vuốt ve trên lồng ngực hắn, “Vậy thì coi như là thưởng cho ngươi đi.”
Phương Khê Vũ cúi đầu nhìn hắn: “Ngươi nhắm mắt làm gì?”
“Ta xấu hổ không được à?”
“Mở ra.” Giọng Phương Khê Vũ đột ngột trở nên lạnh lẽo, “Nhìn vào mắt ta.”
“Làm gì mà hung dữ thế!” Cố Trì miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Phương Khê Vũ. Bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, nhưng mũi chân của Phương Khê Vũ đã sắp trượt xuống bụng dưới của hắn rồi, không xong rồi, bảo bối của hắn!
“Lúc nãy chẳng phải còn kêu nóng lắm sao, bây giờ hạ nhiệt cho ngươi, không thích à?” Giọng Phương Khê Vũ mang chút giễu cợt.
Cố Trì đã đổ mồ hôi hột, “Ngươi đừng có đùa ta... chuyện này không mang ra đùa được đâu...”
“Dỗ ngươi chút thôi mà.” Phương Khê Vũ rảnh một tay ra, đầu ngón tay nâng một chiếc bình sứ trắng như ngọc, bên trong đựng hoa lộ nàng dùng khi tắm.
“Thoa kỹ vào.” Phương Khê Vũ nhìn hắn bằng giọng điệu ra lệnh.
“Này này, đây là điều kiện phụ thêm rồi đấy?”
“Vậy thì khỏi thoa nữa?” Khóe môi Phương Khê Vũ khẽ cong lên.
“Thoa, thoa mà.”
Cố Trì nằm dưới đất nhìn nàng hơi nhấc bắp chân lên, đổ chút hoa lộ trong veo như pha lê từ bình sứ lên mu bàn chân. Hắn vừa định đưa tay ra xoa đều, nhưng Phương Khê Vũ lại bỗng dùng mũi chân đá tay hắn ra.
Cố Trì trơ mắt nhìn hai bàn chân nhỏ trắng muốt của nàng cọ vào nhau, chà xát thật nhẹ nhàng, tán đều chút hoa lộ đó ra. Làn da nàng vốn đã không nhuốm bụi trần, lúc này hoa lộ dưới ánh nắng phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh, đôi bàn chân thon thả của nàng lại càng trở nên trong trẻo hấp dẫn đến lạ lùng.
“Muốn nếm thử vị hoa lộ không?” Phương Khê Vũ bỗng dịu dàng cất tiếng hỏi hắn.
Cố Trì phát hiện nữ nhân này có cái thiên phú giây trước còn lạnh như băng giây sau đã dịu dàng như dỗ trẻ con.
“Không thèm.” Cố Trì dỗi hờn đáp.
....................................
“Một nén nhang hết rồi đấy!” Cố Trì tinh mắt nhìn chằm chằm vào nén nhang mà Phương Khê Vũ thắp.
Lúc này gò má Phương Khê Vũ hơi ửng đỏ. Nàng cúi đầu, trong đôi mắt dường như phủ một tầng hơi nước ướt át: “Cho nên... ngươi muốn ta dừng lại sao?”
“Thế thì cũng không cần thiết.” Cố Trì lập tức đổi giọng ngay tức khắc.
“Cầu xin ta đi.” Phương Khê Vũ mỉm cười nhìn hắn, lúm đồng tiền trên má thoắt ẩn thoắt hiện.
“Cầu, cầu xin cái gì?”
“Ngươi biết phải nói gì mà.”
Cố Trì mím chặt môi không nói lời nào. Đôi bàn chân của Phương Khê Vũ liền hoạt động chậm lại, dịu dàng hơn. Những ngón chân trắng muốt khẽ khép lại, rồi lại nhẹ nhàng uyển chuyển vặn vẹo. Nàng ngược lại chẳng hề vội vàng, cứ thế nhìn Cố Trì.
Cố Trì phát hiện lúc này hắn vậy mà lại có thể đọc được cả hai loại biểu cảm dịu dàng và lạnh lùng cùng một lúc trong ánh mắt Phương Khê Vũ.
Đúng là nữ nhân xấu xa bẩm sinh!
“Cái đồ nữ nhân xấu xa nhà ngươi!” Cố Trì hậm hực lên tiếng.
“Nhưng ta luôn cảm thấy hình như ta càng sỉ nhục ngươi, ngươi lại càng vui vẻ tận hưởng nó thì phải.” Phương Khê Vũ nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
“Rõ ràng mặt ngươi cũng đỏ lựng lên như đít khỉ rồi kìa!”
“Thế à?” Phương Khê Vũ cố làm ra vẻ bình tĩnh.
“Hừ...”
“Ngươi nói nhiều quá đấy.” Hai bàn chân Phương Khê Vũ khép lại, giọng điệu hơi cất cao. Lời Cố Trì vừa định nói đến miệng lại im bặt.
Một trận trầm mặc.
Hồi lâu sau.
Phương Khê Vũ nhấc bắp chân lên, nhìn chất nhầy dính giữa các ngón chân, cúi đầu xuống, dùng giọng điệu dịu dàng hết mức cất lời: “Thật kinh tởm.”
....................................
Trong phòng tắm.
Phương Khê Vũ ngồi trên bậc thềm trong phòng tắm, trên người chỉ mặc một chiếc váy trắng mỏng manh, miễn cưỡng che đậy cơ thể. Chiếc váy trắng bị nước thấm ướt dán chặt vào người nàng, trông hơi trong suốt.
Còn Cố Trì thì ở phía bên kia phòng tắm, giấu toàn bộ cơ thể dưới nước, chỉ thò mỗi cái đầu lên.
“Sư tỷ...” Cố Trì bỗng nháy mắt với nàng một cái.
“Sao?” Phương Khê Vũ ngoảnh mặt đi.
Bởi vì sự thẹn thùng phản ứng chậm trong đáy lòng gần như sắp trào dâng, nên Phương Khê Vũ bắt đầu theo bản năng né tránh ánh mắt của Cố Trì.
“Ta phát hiện sư tỷ thuộc kiểu nhìn bề ngoài thì lạnh như băng, nhưng thực chất lúc đùa giỡn lại trở nên vô cùng quyến rũ lẳng lơ đấy... Lẽ nào những thứ này đều do mẫu thân ngươi dạy ngươi sao?”
“Không có.”
“Ồ, vậy sư tỷ là hồ ly tinh bẩm sinh rồi.”
“Ngươi mới là hồ ly tinh.” Phương Khê Vũ bất mãn nhấc chân lên, hất nước vào mặt hắn.
Hồi lâu sau, Phương Khê Vũ mới từ từ ngoảnh mặt lại, nhìn vào mắt hắn: “Ngươi có ghét ta đối xử với ngươi như vậy không?”
“Ghét chứ.” Cố Trì cười đáp.
“Vậy sau này sẽ không thế nữa.” Phương Khê Vũ đáp trả thẳng thừng.
“Thực ra ta chỉ nói vậy thôi, cũng không ghét đến thế.”
“Có một chút ghét thì cũng là ghét.” Khóe môi Phương Khê Vũ cong lên, nhìn hắn lại lòi đuôi hồ ly ra.
“Này này... Ngươi thật sự rất xấu xa đấy nhé, Phương Khê Vũ.”
“Ngươi mới là cái tên khốn khiếp xấu xa nhất tồi tệ nhất khốn nạn nhất.” Phương Khê Vũ hừ lạnh một tiếng.
“Nghiệt duyên mà.” Cố Trì thở dài thườn thượt, ngoi lên khỏi mặt nước, đứng dậy.
Nước trong phòng tắm vốn không sâu, nếu hắn đứng dậy thì chỉ vừa đến thắt lưng. Cố Trì chậm rãi bước về phía Phương Khê Vũ. Phương Khê Vũ dường như có chút bất an, thế là nàng nâng chân dài lên, dùng mũi chân tì vào ngực hắn. Nàng khoanh tay trước ngực, cảnh giác nhìn Cố Trì: “Làm gì?”
Cố Trì cúi đầu nhìn bắp chân căng đầy của nàng, thon dài thẳng tắp, cân đối và xinh đẹp.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân nàng: “Dù sao rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm... Cho ta chơi thêm lát nữa đi.”
Phương Khê Vũ nhìn hắn với vẻ đầy ghét bỏ: “Chẳng phải ghét bị ta dùng chân chạm vào sao?”
“Ta cũng phải giữ thể diện chứ.”
“Lúc ở trong sơn động sỉ nhục ta, ngươi có màng đến thể diện của ta không?”
“Này này, đã nói là tha thứ rồi cơ mà? Sự tha thứ của ngươi căn bản chẳng triệt để chút nào! Hơn nữa... Chiều nay chẳng phải đã để ngươi sỉ nhục lại rồi sao?”
“Đó là do ngươi tự đoán sai cờ thua ta, căn bản không công bằng.”
“Vậy ngươi nói xem thế nào mới công bằng?”
“Ít ra... Phải để ta sỉ nhục như thế mười lần nữa, mới coi là công bằng.” Phương Khê Vũ lại từ từ ngoảnh mặt đi.
“Ngươi đỏ mặt cái gì?” Cố Trì nhìn gò má nàng với vẻ trêu chọc.
Lúc này trong phòng tắm có hai kẻ đang cố tình giả ngu.
Phương Khê Vũ hậm hực dùng chiếc bắp chân chưa bị bắt lấy kia đá hắn một cái.
“Để sư tỷ hết giận, đừng nói mười lần, cho dù bị sỉ nhục hai mươi lần ta cũng sẵn lòng.”
Phương Khê Vũ cuối cùng cũng quay đầu lại, trên mặt hiện lên vẻ như tức đến bật cười, nhưng dần dà chút tức giận đó cũng tan biến. Nàng mỉm cười nhìn Cố Trì, vệt ửng đỏ trên má vẫn chưa tan hết, giọng nói cũng hơi tăng thêm vài phần thẹn thùng và hờn dỗi.
“Thật không biết xấu hổ.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
